File "35.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CG Vua vu tru/35.htm
File size: 19.1 KiB (19557 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C; Kitô-Vua; Vương-quốc-Đức-Kitô; Nếu-ông-là-vua; Vua-vũ-trụ; Trộm-lành; Anh-chị-em-của-vua; Trên-khổ-giá; Ánh-sáng; Hạnh-phúc."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: "Times New Roman", serif; font-size: 10.6667px; font-style: italic; font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: 400; letter-spacing: -0.4px; orphans: 2; text-align: right; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255); text-decoration-style: initial; text-decoration-color: initial; display: inline !important; float: none;">
Lm Giuse Đinh tất Quý</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI"> Thiếu nhi chúng con yêu quí.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Cha đó chúng con: Hôm nay Giáo Hội cho chúng ta mừng lễ gì
nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">- Thưa cha lễ Chúa Kitô Vua vũ trụ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">- Rất đúng</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">- Thế vua là người như thế nào chúng con, chúng con có biết
không? 1. Đây cha cắt nghĩa cho chúng con. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Sau thế giới đại chiến lần thứ I, chế độ Vua cai trị, thường
gọi là chế độ Quân chủ không còn được mấy nước áp dụng tuyệt đối như trước
nữa. Chỉ còn lại một ít nước có mấy ông vua bà hoàng như một dấu vết của quá
khứ còn lại, nhắc nhớ cho mọi người biết về một thể chế chính trị đã có
trước đây như ở Thái Lan, Anh Quốc, Nhật v.v. nhưng thực quyền của họ hầu
như không có gì cả. Bởi thế những người trẻ hôm nay, qua sách vở, khó hình
dung rõ nét thế nào là một ông vua đúng nghĩa ngày xưa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Chúng con học lịch sử chúng con thấy trước đây loài người
cũng có một số ông vua tài giỏi về đánh giặc hay về việc cai trị. Thế nhưng
con số này rất ít, chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Còn ra thì vì họ được cha
truyền con nối, cho nên họ trở nên độc tài độc đoán, chỉ biết hưởng thụ cho
riêng mình, chẳng quan tâm gì đến sự lầm than đói khổ của dân chúng dưới
quyền họ. Lịch sử Trung Hoa còn cho biết, các ông vua còn tự xưng mình là
Thiên tử, là con ông Trời, bắt ai chết thì người đó phải chết, cho ai sống
thì người đó được sống (Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung). Các vua
Lamã thì xưng mình là Thần, ngang với Thượng đế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI"> Nhìn chung, thì các vua trần gian ích kỷ, dâm ô. Khi họ đã
nắm được ngai vàng rồi thì coi mọi người như bầy tôi, giang sơn đất nước như
là tài sản riêng. Đời sống của mọi người dân trong đất nước thật tăm tối lầm
than và khổ cực.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Chúng con hãy nghe câu chuyện này:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">"Đất Vĩnh Châu bên Trung Quốc về thời nhà Đường có giống rắn
lạ mình đen vằn trắng, hễ nó chạm vào cây cỏ, cây cỏ chết liền; cắn người,
người cũng không thuốc gì chữa nổi, nhưng dùng làm thuốc sát trùng và trị
các chứng phong thì rất công hiệu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Vì thế, nhà vua ra lệnh bắt dân mỗi năm phải hiến cho vua
hai con rắn đã dành. Ai làm được như thế thì được trừ thuế ruộng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Mọi người đều thi nhau bắt rắn. Có gia đình họ Tương đã ba
đời hành nghề. Một hôm có người khách sang trọng ghé chơi, hỏi chuyện, người
họ Tương than thở :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">- Ông nội tôi chết về nghề này, cha tôi cũng chết về nghề
này, tôi đây mới làm mười hai năm, đã bị mấy lần suýt chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Người khách cảm động nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">- Nếu vậy, để tôi can thiệp với quan trên cho anh bỏ nghề và
cứ nộp thuế ruộng như thường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Người họ Tương chảy nước mắt đáp lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">- Ngài có lòng thương, xin đa tạ, nhưng xin miễn can thiệp.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Người khách ấy làm lạ, hỏi lý do, người họ Tương kể lể :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">- Nếu tôi không làm nghề này thì khốn khổ đã lâu. Gia đình
tôi ba đời ở đây, hơn 60 năm. Dân làng này mỗi ngày một sống điêu linh quẩn
bách vì chính sách thuế má, thậm chí không biết bao nhiêu gia đình phải bỏ
xóm làng ra đi, và cũng không biết bao nhiêu kẻ chết đường chết chợ, những
người trạc ông nội tôi thì mười không còn một, còn trạc tuổi cha tôi thì còn
độ hai ba, và còn trạc tuổi tôi thì còn độ bốn, năm vì không chết cũng bị
lưu lạc. Tôi nhờ làm nghề bắt rắn mà còn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Các quan lại hạt này về làm thuế làng tôi đâu có rõ, họ xục
hết đầu làng cuối xóm, vơ vét cả con gà con chó, thượng vàng hạ cám, không
tha thứ gì. Ai nấy đều sợ, còn hơn sợ rắn. Trong lúc ấy, về phần tôi, tôi
được yên, cứ thấy trong giỏ còn rắn là tôi vững bụng không sợ đói, không lo
mất giấc ngủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Ngài thấy không tôi làm nghề này một năm chỉ sợ chết hai
lần, chớ đâu đến nỗi người làng tôi hết ngày này sang ngày khác, lúc nào
cũng bị khốn khổ quan lại tàn ác. Giá tôi bị chết vì rắn, thì so với kẻ xung
quanh, vẫn thấy còn thọ hơn. Như thế, tôi không dám xin vì lẽ rắn độc được.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; margin: 14.4pt 0cm">
<b><i><span lang="VI">2. Còn Chúa Giêsu là vua thì sao?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Qua bài Tin Mừng vắn vỏi chúng ta vừa nghe hôm nay, thánh sử
Luca đã cho mọi người thấy hình ảnh về một Vua Giêsu thật khác lạ, không
giống với bất cứ ông vua nào trên trần thế từ trước đến hôm nay. <b><i>Chúa
Giêsu thật </i></b></span><b><i><span lang="VI">hiền lành và đầy lòng yêu
thương</span></i></b><span lang="VI">.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Đây là Lời của thánh Luca: "Sau khi đóng đinh Ðức Giêsu vào
thập giá:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<b><i><span lang="VI">dân chúng</span></i></b><span lang="VI"> thì </span>
<b><i><span lang="VI">đứng nhìn</span></i></b><span lang="VI">, </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<b><i><span lang="VI">các thủ lãnh</span></i></b><span lang="VI"> thì <b><i>
buông lời cười nhạo</i></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<b><i><span lang="VI">Lính tráng </span></i></b><span lang="VI">cũng <b><i>
chế giễu</i></b> Người. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng <b><i>
nhục mạ</i></b> Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Không có một chút cảm thông, không một lời an ủi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Vậy mà Chúa, Chúa đã làm gì chúng con biết không. Cha thấy
Chúa dư sức, đủ uy quyền để trừng phạt đám dân độc ác này, thế nhưng Chúa đã
không làm mà ngược lại Chúa còn cầu xin Chúa Cha tha cho họ: Lạy Cha xin tha
cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm" . Sao Chúa hiền quá như vậy.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Thêm vào đó, tên gian phi cùng chịu đóng đinh bên cạnh Chúa,
khi hắn cầu xin Chúa, Chúa đã thưởng cả nước Thiên đàng cho hắn. Thật không
thể tưởng tượng nổi. "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên
Thiên Ðàng." Cha hỏi chúng con có ông vua nào trên trần thế đối xử được như
thế không? Thật tình thương của Chúa cao cả lớn lao quá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Chúng ta hãy bắt chước Chúa sống hiền lành yêu thương như
vậy để được xứng đáng là công dân trong Nước của Chúa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="VI">Chúng con hãy nghe câu chuyện này: "</span><span lang="NL">Lúc
còn là linh mục trẻ, cha thánh Goan Boscô thường hay ra vào trại cải huấn
thăm viếng các chú bé bị giam. Ngày kia, ngài đến gặp ban giám thị trại và
đề nghị: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Tôi xin ban Giám thị cho tôi đưa các em đi cắm trại ngoài
trời một ngày để chúng được tự do thoải mái đôi chút.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">Cả ban giám thị nhìn nhau ngơ ngác. Xưa nay có ai lại đề
nghị như thế bao giờ đâu! Lỡ ra mấy trăm tù nhân nhóc ấy bỏ chạy tán loạn
thì chết cả lũ!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Không được đâu cha ạ! Tụi nó trốn hết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Xin các ông cứ tin tưởng nơi tôi. Tôi sẽ dẫn đi trong trật
tự và trả về đủ số, không thiếu một người</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Thiếu thì sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Tôi sẽ ở tù thay. Mà chắc không thiếu đâu. Trái lại, tôi
hy vọng sau khi trở về chúng sẽ tử tế hơn, các ông điều khiển càng dễ...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Xin lỗi cha, nếu không quen gặp cha năng ra vào trai mấy
năm qua, chúng tôi tưởng cha là một người điên, hoặc mát mát tốc tốc làm sao
ấy. Nguy hiểm lắm cha à!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">Cha Boscô cứ dai dẳng năn nỉ một hồi, ban Quản đốc đồng ý
nhưng với một điều kiện: sẽ có một đội lính đi bọc hai bên. Cha Bosco không
chấp nhận điều kiện, cương quyết chỉ có mình ngài dẫn đi. Sau hết họ siêu
lòng, đánh bạo cho phép.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL"> Rồi chủ nhật được trù định đã đến. Cha Bosco sắp các tù
nhân thành đội, mỗi đội có đội trưởng phụ trách. Cửa tù mỡ rộng. Các tù nhân
hớn hở ra đi. Vượt khỏi thành phố Turinô họ đến một khu rừng mát mẻ, soạn
lều cắm trại, dọn bếp nấu ăn, thi đua thể thao, hát hò văn nghệ thỏa thích …
Thật là một khung cảnh ngoạn ngục! Cha Boscô lăng xăng giữa họ đùa chơi,
chuyện trò hoặc khuyên bảo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL"> Trời càng về chiều Ban giám thị càng hồi hộp nhìn đồng hồ,
mặt mày tái mét bảo nhau: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Dại dột quá! Không chừng chết cả lũ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">Bỗng nghe tiếng đàn hát từ xa vọng lại. Họ thở phào nhẹ
nhỏm. Cửa tù lại mở rộng. Các tù nhân theo hàng ngũ tiến vào. Ban giám thị
giở sổ điểm danh: không thiếu một mống!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL"> Mấy ngày sau, Ban giám thị mở cuộc điều tra. Tất cả tù
nhân trẻ đều trả lời: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Cha Bosco yêu thương chúng tôi. Chúng tôi yêu thương cha
Boscô. Bởi thế, nhiều lần chúng tôi muốn đào tẩu, nhưng nhìn ngài, chúng tôi
không thể nào nhẫn tâm được!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL"> Gặp lại cha Bosco, ban giám thị bắt tay ngài và nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL">- Cha làm chúng tôi một phen hú vía! Nhưng chúng tôi hết sức
cảm phục cha. Cha đã trao quả tim cho họ và chinh phục trái tim họ về với
cha. Chứ chúng tôi đây, với mấy vọng gác, hàng rào, khoá sắt, chó bec-giê,
bóng đèn sáng, trăm người lính gác…vậy mà tháng nào cũng có đứa thoát”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin: 14.4pt 0cm">
<span lang="NL"> Lạy Chúa xin cho mọi người chúng con biết sống
giống như Chúa</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../LOGOtinmung2.gif" width="80" height="48"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>