File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Thuong-nien/CG Vua vu tru/16.htm
File size: 12.9 KiB (13210 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C; Kitô-Vua; Vương-quốc-Đức-Kitô; Nếu-ông-là-vua; Vua-vũ-trụ; Trộm-lành; Anh-chị-em-của-vua; Trên-khổ-giá; Ánh-sáng; Hạnh-phúc."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NHÂN TỪ KÊU GỌI NHÂN TỪ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc277580361">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">McCarthy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào một đêm khuya ở Dublin, một cô y tá vội
vã đi dọc theo một bến cảng để đón xe buýt, bỗng cô thấy một thanh niên đang
nằm trên vỉa hè ngay phía trước cô. Anh ta có vẻ bị bệnh hoặc bị thương. Cô
dừng lại để xem cô có thể giúp gì cho anh ta. Nhưng khi cô cúi xuống, anh ta
nhảy dựng lên và giật cái túi xách của cô. Cô ghì chặt lại. Sau đó một cuộc
chiến đấu xảy ra. Đến một lúc nào đó, hai cặp mắt gặp nhau. Thình lình,
người thanh niên buông ra và nói: Ồ, cô có phải là y tá O’Reilly!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Họ bắt đầu chuyện trò thân mật. Thì ra trước
đó ít lâu, anh ta phải vào bệnh viện vì bị gãy chân, và y tá O’Reilly đã rất
tử tế với anh ta. Anh hỏi cô định đi đâu. Cô nói cô định đón xe buýt. Anh ta
đưa cô đến trạm xe buýt và chờ cho đến khi xe buýt đến. Rồi xin lỗi những gì
đã xảy ra, anh ta nói lời chào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là một câu chuyện có thật. Nó dạy chúng
ta điều gì? Có lẽ bài học chính là: Người ta không bao giờ hoàn toàn đánh
mất mình trong điều xấu chừng nào người ta còn nhận ra lòng nhân từ và đáp
lại nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một đôi khi chỉ cần nhìn sự nhân từ tỏa sáng
nơi một người khác đủ để người ta khám phá ra sự nhân từ ấy nơi chính mình.
Một kỷ niệm tốt đẹp sẽ cứu được một số tính cách vào những lúc quyết định.
Sự thấu cảm là điều kêu gọi một người quay lưng lại bóng tối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu đêm hôm ấy, một người phụ nữ khác đi dọc
theo bến cảng thì người thanh niên sẽ không hành động như thế. Anh ta sẽ
cướp giật người ấy và không cảm thấy hối hận vì đã làm thế. Nhưng vì là một
người mà bản thân anh có kinh nghiệm là một cô y tá tốt lành, anh không thể
tìm thấy điều gì làm anh đối xử tồi tệ với cô. Lòng nhân từ của cô làm cho
anh ta thấy điều xấu anh đang làm. Điều gì còn quan trọng hơn nữa: sự việc
làm cho anh ta nhận thức khả năng của mình về lòng nhân từ. Nó đánh thức
chút nhân từ vẫn còn sót lại trong anh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện trên nhắc chúng ta đôi điều về sự
gặp gỡ giữa Đức Giêsu và các gian phi trên núi Canvariô. Một gian phi đã
hoàn toàn lạc mất trong bóng tối của điều xấu đến nỗi không còn thích ánh
sáng. Người kia nhận ra ánh sáng của lòng nhân từ của Đức Giêsu và đáp lại
lòng nhân từ ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người gian phi tốt lành nhận ra rằng Đức
Giêsu vô tội. Và hơn thế nữa, người ấy còn bênh vực Người trước người gian
phi kia. Anh ta là người duy nhất làm chứng về sự vô tội của Đức Giêsu. Lòng
nhân từ của Đức Giêsu làm cho anh nhìn thấy cuộc đời anh ta quả là xấu nhưng
cũng đánh thức lòng nhân từ đã mất của anh ta. Anh ta quay về với Đức Giêsu,
nhận biết rằng Người là Đấng duy nhất có thể giúp anh trong phút cuối cùng
của đời mình. Và Đức Giêsu đã không làm cho anh thất vọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dĩ nhiên, Đức Giêsu là vua, nhưng là một
loại vua lạ lùng. Người đã đến không phải để chinh phục mà để hoán cải,
không phải để thống trị nhưng để giải phóng, không phải để chỉ huy nhưng để
phục vụ. Người đã chết như một tội phạm, nhưng trị vì từ trên thập giá.
Người đáp lại điều xấu nhất với điều tốt nhất trong Người. Tại sao Người
không phản ứng lại những kẻ xử Người? Thi sĩ Seamus Heaney nói về thứ “quyền
lực không được thi hành bằng quyền lực”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả những gì chúng ta có thể làm là lặp
lại lời thánh Phaolô đã nói: “Hãy cảm tạ Chúa Cha, Đấng đã giải thoát chúng
ta khỏi quyền lực tối tăm và đưa vào vương quốc Thánh Tử chí ái; trong Thánh
Tử, ta được ơn cứu chuộc, được tha thứ tội lỗi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">CÁCH TIẾP CẬN KHÁC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện về người gian phi sám hối trên
núi Canvariô làm nổi lên một vấn đề quan trọng: Có phải người ta chết theo
cách người ta đã sống? Và câu trả lời dường như là: Không nhất thiết như
thế. Có những người đã sống một đời sống như trong địa ngục nhưng lại có cái
chết rạng rỡ. Ân sủng của Thiên Chúa không liên quan gì đến công nghiệp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">MỘT CÂU CHUYỆN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mẹ Têrêxa kể lại một ngày nọ ở Calcutta, mẹ
đã nhặt được một người đàn ông ở một rãnh nước và đưa ông ta về nhà nuôi
người hấp hối. Trước khi chết, ông ta nói với mẹ: “Tôi đã sống như một con
vật nhưng tôi đã chết như một thiên thần, được yêu thương và chăm sóc”. Mẹ
Têrêxa nhận thấy sự cao cả của ông ta, người có thể nói được như thế và có
thể chết mà không trách móc hoặc chửi rủa một ai. Mẹ cảm thấy mình được đặc
ân đã có thể giúp ông ta sống những giờ phút cuối đời trong sự cảm nhận mình
được yêu thương và quý trọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">MỘT MINH HOẠ</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những cảnh hoàng hôn đẹp nhất không phải xảy
ra khi bầu trời không có mây nhưng xảy ra khi có vài đám mây trong bầu trời.
Mây phản chiếu ánh sáng mặt trời và làm ánh sáng toả lan qua bầu trời, một
đôi khi với những màu sắc kỳ ảo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở Mỹ, có một ngày tháng tám lạ lùng. Suốt
buổi sáng có sấm chớp và những cơn mua ngắn nặng hạt. Suốt buổi chiều trời
nóng và ẩm. Buổi tối thì tối đen và khốn khổ. Tuy nhiên, khi màn đêm buông
xuống một ngày tồi tệ thì một cảnh tượng rất đẹp xảy ra. Đó là một trong
những buổi hoàng hôn đẹp nhất mà người ta vẫn mong ước ngắm xem. Và như thế
ngày tháng tám với thời tiết xấu ấy kết thúc trong cảnh đẹp. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nó nhắc chúng ta nhớ đến điều đã xảy ra với
người gian phi tốt lành trên núi Canvariô. Khi bức màn đã buông xuống trên
đời sống tội phạm tăm tối của anh ta. Một điều gì đó đã khiến anh ta bênh
vực Đức Giêsu và đây là lời bênh vực duy nhất trên núi Canvariô. Rồi anh ta
quay về Đức Giêsu và nói: “Ông Giêsu ơn, khi ông vào Vương Quốc của ông, xin
nhớ đến tôi”. Và Đức Giêsu nói: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở
với tôi trên Thiên Đàng”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người gian phi tốt lành đã sống một đời tồi
tệ, tuy nhiên, nhờ gặp gỡ với Đức Giêsu, anh ta đã tìm thấy yêu thương, bình
an và hy vọng vào lúc cuối đời. Câu chuyện về anh dạy chúng ta rằng không có
sự gì quá trễ. Đức Kitô Vua có thể làm cho sự kết thúc đen tối nhất toả sáng
niềm hy vọng. Người có thể biến đổi sa mạc thành khu vườn, và gỉ sắt thành
vàng ròng.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>