File "52.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN PS I/52.htm
File size: 13.62 KiB (13943 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:8pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<span lang="VI">NGUỒN SỐNG PHỤC SINH</span></td></tr><tr>
		<td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Linh mục Thiên Ngọc, 
		CRM</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px"><i>
		<span style="font-weight: normal">“Đây là ngày Chúa đã lập ra, nào chúng 
		ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó” (Tv 117,24)</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Thưa các bạn thân mến,</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Hội Thánh đã dành năm mươi ngày từ Chúa Nhật Phục Sinh đến lễ Chúa Thánh 
		Thần Hiện Xuống, để mừng đặc biệt mầu nhiệm Chúa Phục Sinh với một niềm 
		hân hoan phấn khởi dạt dào</span><span style="font-weight: normal"> khôn 
		tả</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">, xem như thời gian 
		này là một lễ duy nhất, một Đại Chúa Nhật </span>
		<span style="font-weight: normal">mừng Chúa Phục Sinh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Trong đại lễ Chúa Phục Sinh hôm nay, chúng ta cùng nhập đoàn với các phụ 
		nữ năm xưa, là những người đầu tiên đã đến viếng mồ Chúa, và hòa</span><span style="font-weight: normal"> 
		mình</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> vào những tâm 
		tình cảm xúc của </span><span style="font-weight: normal">các thánh nữ 
		ấy</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> dành cho Ngài trong 
		thời khắc đặc biệt này. Tin Mừng nêu rõ tên các chị đó là Maria 
		Madalêna, Maria, mẹ của Giacôbbê và bà Salômê (x.Mt 28,1; Mc 16,1; Lc 
		24,1/lễ vọng; Ga 20,1/lễ ngày). Các chị ấy </span>
		<span style="font-weight: normal">sáng</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> 
		lên thật đẹp. Nên nhớ họ đã vội vã đến mồ từ sớm, lúc trời còn mờ mịt mù 
		sương, ngay sau ngày Sabbat kết thúc,.... Tự nhiên chúng ta không khỏi 
		thắc mắc điều gì đã thôi thúc họ? Tại sao họ lại nôn nao đến thế? Làm 
		sao họ, vốn thân phận chân yếu tay mềm, có thể làm được gì trước tảng đá 
		to lấp kín cửa mồ, để vào ngôi mộ? Họ đến mồ từ sớm để làm gì và được 
		gì, dù biết rằng trong ngôi mộ là một con người đã chết !?!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Chúng ta có thể nhìn vào bản thân để tìm câu giải đáp. Khi yêu, chúng ta 
		dễ thường bất chấp mọi sự, đến nỗi “con tim có những lý lẽ mà lý trí 
		không biết” (Pascal). Càng yêu thì càng khao khát được gặp gỡ, được ngồi 
		bên, được làm mọi việc cho người mình yêu. Yêu là hướng đến người yêu 
		chứ không hướng vào mình. Trong tình yêu, sự ích kỷ </span>
		<span style="font-weight: normal">hay </span>
		<span lang="VI" style="font-weight:normal">vị kỷ không có chỗ đứng, chỉ 
		có sự xả kỷ quên mình lên ngôi. Tự thâm sâu, sở dĩ ta yêu ai là vì người 
		ấy làm thỏa mãn những khát vọng của con tim mình. Và như thế, khi đang 
		yêu, thì lẽ sống, niềm vui và hạnh phúc của t</span><span style="font-weight: normal">a</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> 
		chính là người</span><span style="font-weight: normal"> yêu</span><span style="font-weight:normal">
		<span lang="VI">ấy. </span></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Các phụ nữ ấy đã yêu mến Chúa Giêsu như thế khi Ngài còn sống, và dù 
		Ngài đã chết, các bà các chị vẫn luôn yêu Ngài, và càng yêu Ngài hơn bao 
		giờ hết. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Chúa Giêsu là con người như thế nào mà khiến các bà các chị và nhiều 
		người mến yêu đến thế? Cha Leopold Beaudenon nói về con người Giêsu 
		trong cuốn sách Luyện Đức Khiêm Nhu (dịch giả Lm Gioan M. Đoàn Phú Xuân, 
		nguyên Tổng Vụ Dòng Đồng Công): Chúa Giêsu là người đẹp nhất trong các 
		con cái loài người: huyết nhục rất trinh trong và thánh thiện, tâm trí 
		không hề mắc ảo tưởng, tấm lòng làm chủ mọi hành vi, cái nhìn gây phấn 
		khởi, lời nói gây thuyết phục, lòng tốt lôi cuốn, không một nết hư 
		khuyết điểm làm Ngài lây nhiễm, các nhân đức và các đặc ân chói sáng nơi 
		Ngài với tất cả ánh sáng chói chang của nó, tri thức Ngài bao trùm mọi 
		thụ tạo, phẩm cách Ngài tuyệt đối vô cùng, linh hồn và thân xác Ngài 
		hiện hữu trong ngôi vị Ngôi Hai Thiên Chúa, trên trời các thiên thần phủ 
		phục, dưới đất mọi thụ tạo vâng phục, trong tương lai mọi thời đại hôn 
		kính vết chân Ngài, và mọi công cuộc tận tụy nhất vươn lên theo gương 
		Ngài…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Khi nhìn ngắm Chúa Giêsu và rồi nhìn lại thân phận con người, chúng ta 
		có thể nghiệm ra bản thân mình thật tồi tàn, sánh như một mảnh đất khô 
		cằn đang khao khát giọt nước, như một hoang mạc nóng cháy đang kêu gọi 
		cơn mưa. Chúng ta đang cần một nguồn sức sống, một sức sống lâu bền vĩnh 
		viễn, thay cho những cũ kỹ nghèo nàn. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Vẫn phải tự hỏi mình tôi múc nguồn sự sống ấy từ đâu, để bổ dưỡng cho 
		thân xác và mảnh hồn bất toàn khiếm khuyết của mình đang khắc khoải 
		trông mong? Chỉ duy nhất có Chúa Giêsu Kitô <i>“là đường, là sự thật và 
		là sự sống” (Ga 14,6).</i> Nhớ lại lời Thầy Giêsu, Đấng là sự sống và là 
		lẽ cậy trông của nhân loại mọi thời: <i>“Ta đã đến để chúng được sống và 
		sống dồi dào” (Ga 10,10)</i>.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Vậy Ngài đã làm gì để thỏa khát vọng thâm sâu của kiếp người chúng ta? 
		Thưa, là chính trong mầu nhiệm Vượt Qua của Ngài, mà Ngài hiến trao sự 
		sống cho muôn người trong thế giới này, từ tạo thiên lập địa cho đến tận 
		thế. Hãy nhận ra sự sống thần linh ấy được hiến trao mỗi ngày qua cái 
		chết của Đức Kitô như hạt lúa mì gieo vào lòng đất chết đi, và qua sự 
		sống lại của Ngài như hạt lúa mì </span>
		<span style="font-weight: normal">sau đó</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> 
		trổ sinh nhiều bông hạt. Như vậy, sự sống, niềm vui và hạnh phúc của mỗi 
		người phát sinh từ sự hiến mình trong cuộc Thương Khó và sự khải hoàn 
		vinh hiển của Đấng Phục Sinh. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Thế nhưng, đâu phải mọi người đều có thể lãnh nhận </span>
		<span style="font-weight: normal">được </span>
		<span lang="VI" style="font-weight:normal">Nguồn Sống ấy. Nếu những cánh 
		cửa cứ đóng kín hoài thì ánh sáng bình minh rạng ngời và không khí trong 
		lành ban mai sao có thể ùa vào? Đức Giêsu Phục Sinh chỉ thông ban chính 
		mình cho ai khiêm nhu, say mến, khát khao Ngài</span><span style="font-weight: normal">.
		</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">Chính Ngài khao khát 
		các tâm hồn khi ngày ngày kéo dài sự hiện diện âm thầm trong Cung Thánh 
		nơi nơi. Chẳng phải đó là dữ kiện tâm hồn bừng lên như ánh bình minh nơi 
		các chị phụ nữ đã đến viếng mồ Chúa Tử Nạn buổi sáng hôm ấy? Họ khiêm 
		nhu, họ yêu mến, họ chỉ muốn ngắm nhìn, khát khao gắn bó, say sưa yêu 
		thương, dầu cho Đức Kitô có chết cách sỉ nhục vô lường và chỉ còn là 
		thân xác bất động nát tan vì thương tích trong một nấm mồ đóng kín... Và 
		phải chăng việc chạy đến mồ Chúa từ sáng sớm của các chị bất chấp mọi lý 
		lẽ, là hình ảnh của lòng tin yêu Thánh Thể, say yêu Thịt Máu Đấng đã 
		hiến mình trên thập giá và trao ban cho nhân loại?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Một lần nữa, chúng ta lại nhìn mình và tự hỏi: Trong cuộc sống xô bồ 
		nhiễu nhương hôm nay, đâu là kho tàng mà lòng bạn và tôi đắm say, trong 
		đó ánh sáng, sức mạnh, niềm vui, mê say, hạnh phúc, tồn tại cho đến cuộc 
		sống muôn đời? Đối với chúng ta hôm nay, đó</span><span style="font-weight: normal"> 
		phải</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> là Chúa Kitô Phục 
		Sinh, mà Thánh Thể Ngài vốn là sự hiện diện thần linh ban ơn cứu độ, là 
		của ăn đàng, là lương thực cao sang, là kho tàng vô giá không chi sánh 
		bằng, mà bạn và tôi được ban tặng cách nhưng không, trong cuộc hành 
		trình mình theo dòng lịch sử.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Thưa các bạn quý mến,</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Cũng như bạn, mỗi khi đón nhận một món quà, tôi và bạn cũng đều dạt dào 
		vui sướng hạnh phúc vì thấy mình được quan tâm</span><span style="font-weight: normal">,</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> 
		được yêu mến. Xin cho lòng mình luôn khắc khoải</span><span style="font-weight: normal"> 
		khát mong</span><span lang="VI" style="font-weight:
normal"> để được tràn đầy khi đón nhận Thịt Máu Chúa vào lòng, cũng là đón nhận 
		chính Đấng Phục Sinh, nguồn sống muôn đời bất tận. Và trong niềm tri ân 
		sâu sắc m</span><span style="font-weight: normal">iên man</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">, 
		xin cho chúng ta được biết sống dồi dào trong cuộc đời nhân chứng cho 
		Đức Kitô Phục Sinh. Xin cho cuộc Vượt Qua của Người biến đổi cuộc sống 
		của chúng ta, cho xứng với Ân Ban Giêsu vô cùng cao quý ấy. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
		<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Cuối cùng, xin cho tinh thần của Đức Maria ở trong chúng ta để phụng sự 
		Chúa Kitô, và xin cho tâm hồn của Mẹ ở trong chúng ta để luôn yêu mến 
		Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px"><i>
		<span lang="VI" style="font-weight:normal">&nbsp;“Hãy cảm tạ Chúa vì Chúa hảo 
		tâm, vì đức từ bi Người còn muôn thuở” (Tv 117,1)</span></i></p>
&nbsp;</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-01.jpg" width="103" height="62">&nbsp;&nbsp;<img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-02.jpg" width="105" height="62">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager