File "14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN MMCKT/14.htm
File size: 15.15 KiB (15517 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="yêu; Toàn bộ sự thật; Chúa Ba Ngôi; Mầu nhiệm Đức tin; Tình yêu hiệp nhất; Ba Ngôi huyền nhiệm"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi - Năm C; Mầu nhiệm tình yêu; Toàn bộ sự thật; Chúa Ba Ngôi; Mầu nhiệm Đức tin; Tình yêu hiệp nhất; Ba Ngôi huyền nhiệm">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Mình và Máu Chúa Kitô - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		LÀ CỦA ĂN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		JKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Đức Giêsu đến có phải để lo chuyện ăn 
		uống cho dân chúng không? Tại sao Ngài lại làm chuyện ấy? Động lực nào 
		thúc đẩy Ngài làm chuyện ấy?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Nơi Đức Giêsu, tình yêu của Ngài đối 
		với dân chúng hay bản tính Thiên Chúa của Ngài làm nên phép lạ?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Nơi bí tích Thánh Thể, chúng ta học 
		được bài học gì?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Suy tư gợi ý:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Đức Giêsu quan tâm đến nhu cầu cụ 
		thể của dân chúng</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ta thấy hoạt động của Đức Giêsu được 
		phối hợp giữa việc rao giảng Tin Mừng và việc thỏa mãn những nhu cầu cụ 
		thể của dân chúng: “Đức Giêsu tiếp đón dân chúng, Ngài nói với họ về 
		Nước Thiên Chúa, và chữa lành những ai cần được chữa”. Điều mà Ngài rao 
		giảng không phải là một cái gì xa vời đối với dân chúng, mà là một cái 
		gì thiết thực, phù hợp với những khát vọng của họ. Đó là Tin Mừng về 
		Nước Thiên Chúa, một tin vui về việc họ được giải phóng, được thoát khổ 
		và hạnh phúc, là điều mà họ hằng mong ước. Đó là thứ Tin Mừng “cho kẻ 
		nghèo hèn”, Tin Mừng giải phóng “cho kẻ bị giam cầm được tha, cho người 
		mù được sáng mắt, cho kẻ bị áp bức được tự do, v. v…” (Mt 4, 18).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Việc rao giảng ấy luôn luôn đi kèm với 
		nỗi quan tâm lo lắng của Ngài đến những nhu cầu cụ thể của dân chúng. 
		Nhờ sự quan tâm và những hành động cụ thể ấy, dân chúng cảm thấy được 
		Ngài yêu thương, chăm nom săn sóc. Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy tình 
		yêu nhân bản của Ngài:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thấy trời đã tối, các môn đệ đề nghị Đức 
		Giêsu giải tán để họ tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn. Nhưng Ngài bảo các 
		ông: “Anh em hãy cho họ ăn”. Thật là một quan tâm đầy tình người. Và sau 
		đó Ngài đã làm một phép lạ cả thể.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Tình yêu có thể làm nên những phép 
		lạ</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đừng nghĩ rằng Ngài làm như vậy 
		vì Ngài có khả năng làm phép lạ. Còn chúng ta, không làm phép lạ được, 
		nên có gặp trường hợp tương tự, ta sẽ không dám làm như Đức Giêsu, là 
		quan tâm đến nhu cầu cụ thể ấy của dân chúng. Đôi khi chúng ta phải nghĩ 
		ngược lại, chính vì Ngài yêu thương, quan tâm thật sự đến nhu cầu của 
		người khác và quyết tâm thỏa mãn những nhu cầu ấy với bất cứ giá nào, 
		nên Ngài mới làm nên những phép lạ. Chúng ta không làm được những phép 
		lạ, vì chúng ta không thật sự yêu thương và quyết tâm giải quyết những 
		nhu cầu của anh em chúng ta. Nguyễn bá Học có nói: “Đường đi khó, không 
		khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”. Trong 
		bối cảnh này, câu ấy có nghĩa: Đừng sợ rằng ta không thể làm được điều 
		gì giúp anh em, mà hãy sợ rằng ta không đủ tình thương, không dám hy 
		sinh vượt khó, không dám chấp nhận gian khổ để thỏa mãn những gì cần 
		thiết cho anh em mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tình thương thật sự có thể làm nên những 
		phép lạ. Nhiều trường hợp trong lịch sử chứng minh điều ấy. Nếu ta thật 
		sự yêu thương, quan tâm và nhất quyết giúp đỡ anh em mình khi họ cần, 
		chắc chắn ta vẫn luôn luôn làm được một cái gì đó ích lợi cho họ. Nếu 
		không đủ tình thương để làm nên phép lạ, thì hãy cố gắng làm tối đa 
		trong khả năng của mình. Nếu không đủ tình thương để cố gắng tối đa, thì 
		chí ít cũng nên làm những gì tối thiểu: có còn hơn không! Nếu ta hoàn 
		toàn thờ ơ không làm gì cả trước nhu cầu thực tế của anh em, thì tình 
		yêu của ta có hơn gì những người mà ta cho là phường tội lỗi? Trong họ, 
		biết bao người đã tỏ ra có nhiều tình thương hơn ta (xem dụ ngôn người 
		Sa-ma-ri nhân hậu, Lc 10,29-37).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">3. Đừng chỉ quan tâm đến nhu cầu 
		thiêng liêng của người khác, mà không quan tâm đến nhu cầu cụ thể và 
		thiết thực của họ</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Mục đích chính của Đức Giêsu khi đến 
		trần gian là để rao giảng Nước Trời, chứ không phải là để cứu đói, chữa 
		bệnh, trừ quỷ, hay nói chung là cứu khổ về phần xác. Nhưng Ngài đã quan 
		tâm rất nhiều tới những việc này. Thánh Phê-rô đã nói lên điều ấy: “Đi 
		tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỉ 
		kiềm chế” (Cv 10,38).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Rất nhiều Kitô hữu lo lắng đến những nhu 
		cầu thiêng liêng của người khác: lo cho người ta biết Chúa, biết sống 
		đạo đức, ăn ngay ở lành, làm lành lánh dữ, biết chăm sóc đến đời sống 
		nội tâm, v.v… Điều ấy rất quí rất tốt, và cũng hết sức cần thiết. Tuy 
		nhiên, trong số những Kitô hữu nhiệt thành ấy, có khá nhiều Kitô hữu chỉ 
		quan tâm lo cho tha nhân những việc thiêng liêng ấy mà thôi, không hề 
		nghĩ đến những nhu cầu thiết thực, cụ thể trước mắt và rất cấp bách của 
		những người gần gũi chung quanh họ. Chính vì thế, những người được họ 
		quan tâm lo những việc thiêng liêng, không cảm nhận được tình thương của 
		họ một cách cụ thể. Điều ấy làm cho những cố gắng tốt đẹp của họ về mặt 
		thiêng liêng bớt hữu hiệu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thiết tưởng một người được đức ái đích 
		thực thúc đẩy, sẽ không phục vụ tha nhân theo kiểu “công chức”, nghĩa là 
		chỉ phục vụ một số đối tượng nào đó, trong một khía cạnh nào đó, trong 
		một số giờ nào đó mà mình được chỉ định phục vụ. Vì thế, họ không quan 
		tâm phục vụ những đối tượng khác, trong những khía cạnh khác, vào những 
		giờ khác, cho dù có những người cần được họ chăm sóc, phục vụ, nhưng lại 
		vượt ngoài những hạn định ấy. Người có tình yêu đích thực vẫn có thể 
		chọn một loại đối tượng để phục vụ, trong một khía cạnh nào đó mà mình 
		chuyên môn, v.v… Tuy nhiên, trong những trường hợp cần thiết mà đức bác 
		ái đòi hỏi, người ấy vẫn có thể phục vụ những đối tượng khác, trong 
		những khía cạnh khác, vào bất kỳ giờ giấc nào. Một người có tình yêu 
		đích thực, có đức ái đích thực, không tự giới hạn lòng yêu thương, sự 
		phục vụ của mình, nhất là trong những trường hợp đặc biệt cần đến lòng 
		yêu thương và sự phục vụ của mình. Một người chuyên phục vụ tha nhan về 
		mặt tâm linh, vẫn nên quan tâm đến những nhu cầu cụ thể của họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">4. Hãy noi gương Thánh Thể</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nói tới Thánh Thể, chúng ta thường nghĩ 
		tới việc phải làm sao để nhận được từ Thánh Thể những ơn cần thiết cho 
		mình. Nhưng thiết tưởng chúng ta không nên bỏ qua một bài học tuyệt vời 
		và rất quan trọng của Thánh Thể là sự quên mình và tính vị tha. Không có 
		gì tỏ ra quên mình và vị tha cho bằng trở nên của ăn cho người khác, hay 
		sẵn sàng để cho người khác “ăn” mình. Thật vậy, đồ ăn hiện hữu vì người 
		ăn nó, chứ không hiện hữu một chút xíu nào vì bản thân mình cả. Tất cả 
		mọi sự, để trở thành đồ ăn thì đều phải chết đi mới có thể nuôi sống 
		người ăn mình. Bản chất của đồ ăn chính là chết đi để nhờ đó người khác 
		được sống, bị tiêu diệt để nhờ đó người khác tồn tại. Thông thường, 
		chúng ta có khuynh hướng bắt người khác phải vì mình, biến họ thành 
		phương tiện hay công cụ phục vụ cho mình. Biến mình thành đồ ăn thì hoàn 
		toàn đi ngược lại khuynh hướng thông thường ấy: sẵn sàng hiện hữu vì 
		người khác, sẵn sàng chấp nhận làm phương tiện hay công cụ vì hạnh phúc 
		đời này hay đời sau của những người mình yêu thương. Danh ngôn Pháp có 
		câu: “Aimer, c’est permettre d’abuser” (yêu là cho phép người mình yêu 
		lợi dụng mình).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cả cuộc đời Đức Giêsu là một thứ đồ ăn: 
		Ngài hiện hữu không phải vì bản thân Ngài, mà hoàn toàn vì Thiên Chúa và 
		vì con người. Ngài đã chết để con người được sống, đã tự hủy để con 
		người được tồn tại, đã đau khổ để con người hạnh phúc, đã tự hạ để con 
		người được nâng lên, đã chấp nhận bị đối xử như người tội lỗi để làm cho 
		con người trở nên thánh thiện, v.v… Ngài hiện hữu, Ngài làm mọi sự đều 
		vì người khác, chẳng vì mình một chút nào. Và Ngài đã biểu hiện tính 
		chất “là của ăn”một cách cụ thể và tuyệt vời khi lập bí tích Thánh Thể. 
		Chúng ta ăn Ngài, nhưng chúng ta đừng quên bắt chước Ngài trong tính 
		chất ấy. Ngài đã yêu cầu chúng ta: “Anh em hãy làm như Thầy vừa làm, để 
		tưởng nhớ đến Thầy”. Tưởng nhớ ở đây không gì tốt hơn và ý nghĩa hơn là 
		bắt chước Ngài trong tính chất ấy: Hãy trở nên đồ ăn cho những người 
		chung quanh mình, nhất là những người sống gần mình nhất.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin hãy ban 
		cho con nhiều tình yêu hơn, để con bắt chước Chúa, là trở nên của ăn cho 
		những người chung quanh con, bằng cách quên mình đi để sống vì họ, cho 
		họ.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager