File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN IV MC/08.htm
File size: 20.14 KiB (20620 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MỌI NGƯỜI ĐỀU ĐƯỢC THƯƠNG YÊU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc255674193"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của
Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Các người thu thuế và các người tội
lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng. Những người Pharisêu
và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và
ăn uống với chúng”. Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn này</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những câu này dẫn nhập cho "ba dụ ngôn
về lòng thương xót". Con chiên lạc được tìm thấy, đồng tiền mất lại tìm
được, đứa con mất được gặp lại. Như thế, ba câu chuyện này đã được Đức
Giêsu kể ra để biện hộ. Vậy tôi bắt đầu nhìn ngắm Đức Giêsu giữa các
người tội lỗi, đang đồng bàn với họ - ôi! Chiếc "bàn" kỳ diệu biết bao.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những người tội lỗi đang ngồi ở đó với
Đức Giêsu. Lạy Chúa, Chúa đã nói gì với họ, để lôi cuốn họ, khiến những
kẻ khác phải lẩm bẩm?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Một người kia có hai con trai</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta có tập quán không hay chỉ nghe
phần đầu của dụ ngôn, phần nói về người con trai thứ nhất, đứa con hoang
đàng. Nhưng người cha mới là nhân vật chính: "Một người kia có hai đứa
con trai". Đó là dụ ngôn "người cha hoang phí” mà ta sắp nghe. Dụ ngôn
là một bi kịch, gồm hai hồi: Cuộc xung đột giữa một người cha và hai đứa
con của ông thương yêu đồng đều và nồng nàn nhất. Đó là một câu chuyện
thường được sống lại trong nhiều gia đình. Hỡi các người cha và các bà
mẹ trên thế gian, đó chính là bi kịch của Thiên Chúa mà các ông bà đang
sống. Vậy các ông bà hãy lắng nghe câu chuyện tình yêu đẹp nhất hình ảnh
đẹp nhất của Thiên Chúa!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Hồi thứ nhất: Thái độ của người cha
với người “con út”.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Người con thứ nói với cha rằng: ‘Thưa
cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.' Và người cha đã chia của
cải cho hai con</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người con này chỉ là một kẻ hưởng thụ:
Anh ta đòi hỏi tiền, yêu sách thật nhiều tiền. Anh ta chỉ nghĩ đến mình.
Anh ta nhận được tất cả từ cha mình, nhưng không biết điều đó. Anh ta
chỉ biết làm có một việc: đòi hỏi, yêu sách, áp lực - khiếu nại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người cha có thái độ hoàn toàn ngược lại
với anh ta. Ông chỉ cho không, luôn chia sẻ, cho cách vô vị lợi, tôn
trọng tự đo kẻ khác. Ông là chính tình yêu! Qua hình ảnh người cha này,
Đức Giêsu nói với ta về Thiên Chúa. Chúng ta có hình dung Thiên Chúa như
thế không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Ít ngày sau, người con thứ thu góp
tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài
sản của mình. "Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng
ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên
phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng
chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng
chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: ‘Biết bao nhiêu người
làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói!
Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: ‘Thưa cha, con thật
đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi
con như một người làm công cho cha vậy.' Thế rồi anh ta đứng lên đi về
cùng cha.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người con út này là hình ảnh của người
tội lỗi, mà người Pharisêu thường hình dung ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">a) Đó là người con nổi loạn, đòi độc
lập, tượng trưng cho khuynh hướng vô thần thuộc mọi thời đại: thụ hưởng
“của cải" của Thiên Chúa mà không nhìn nhận Người, lìa xa Thiên Chúa,
muốn gì làm đó mà không cần kiểm soát: “'Đâu biết đến Thiên Chúa, đâu
biết đến chủ tể nào". Thái độ này không phải ngày nay mới có.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">b) Hơn nữa với người Pharisêu, người con
Israel này đã sa xuống vực thẳm của đê tiện. Anh ta tự bán mình làm nô
lệ cho một người dân ngoại, như vậy anh không còn tôn trọng ngày Sabát
nữa, đâu còn giữ nghi thức ăn uống theo luật nữa: Anh ta chăn heo loại
thú dơ bẩn, bị cấm và đầy ghê tởm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">c) Ngoài ra chỉ nhìn theo quan điểm
thuần tuý con người, thì sống như vậy cũng không có luân lý: Đó là một
con người hư hỏng, không còn bản chất người, bị xuống cấp tụt xuống hạng
thú. Chính anh ta cũng sống như một thứ heo: tiền bạc, ăn uống, dục
tính, chỉ biết cái tôi và cái tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta tăng cường sự trang điểm cho
anh, vì cảm phục anh trở về. Nhưng anh ta vẫn lấy lợi ích riêng của mình
làm chúa tể: "Nhét cho đầy bụng". Sự trở về nhà của anh ta, dù có nói
hay thế nào đi nữa cũng chỉ là một sự tiùnh toán bủn xỉn để tìm được chỗ
ăn chỗ ở. Anh ta đau bụng hơn đau lòng. Đó là đứa con thật tội nghiệp,
nạn nhân của bản năng mình, của bạn bè mình: Nó đã mất thói quen thương
yêu. Nó chỉ còn biết nghĩ đến mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa đó cũng là hình ảnh của con!
Than ôi, con vẫn thường sống như thế đó:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha
đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy
hôn để</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cần ghi nhận, không cần người
con mở miệng thưa gởi, thì người cha đã làm tất cả rồi. Ông thể hiện bốn
cử chỉ: “ông thấy anh ta đằng xa", “ông chạnh lòng thương", "ông chay
đến, ông ôm hôn". Có lẽ việc "chạy đến" là cử chỉ mạnh nhất trong dụ
ngôn này. Thông thường không khi nào một bề trên lại chay tới một bề
dưới, nhất là khi kẻ dưới lại có một thái độ bất bình với họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng, người ta làm sai hoàn toàn ý nghĩa
dụ ngôn của Đức Giêsu khi trình bày cuộc trở về của người con này, như
một gương "hoán cải". Nếu Đức Giêsu chỉ mô tả thái độ "ăn năn" của một
người tội lỗi, thì giáo huấn đó có thể đã không làm cho người Pharisêu
bất bình. Vì từ lâu tại Israel, như toàn bộ Kinh Thánh minh chứng, người
ta đều biết rằng, Chúa luôn tha thứ cho người tội lỗi biết ăn năn. Nhưng
ở đây, cách đối xử của người cha này đi quá xa. Ông không cần biết đến
con ông có biểu lộ chút ăn năn thực sự nào không. Vừa thấy con từ đằng
xa, ông đã chay đến gặp nó. Đức Giêsu không muốn nhấn mạnh đến thái độ
của đứa con hoang đàng, những việc làm sám hối đền tội của nó; nhưng
Người chỉ muốn nhấn mạnh về tình yêu nhưng không của người cha, một
người cha đã tha thứ trước khi con ông thú tội, không đặt một điều kiện
nào hết! Đức Giêsu nói với chúng ta làm con là như thế nào: Trước tiên
đó không phải là cần có một thái độ nào đối với cha mẹ mình, nhưng là
được cha mẹ mình thương yêu, dù xứng đáng hay bất xứng. Đó là điều đã
được mạc khải trong ngôn sứ Hôsê: "Chúa vẫn trung thành tiếp tục thương
yêu người bất trung". Lạy Chúa, Chúa thương yêu chúng con với một tình
yêu vô bờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Các bạn tự cho mình là vô thần, hay thực
tế sống như những người vô thần, các bạn là những người tội lỗi, đang xa
cách Thiên Chúa, đang né tránh người, Đức Giêsu muốn nói với các bạn:
"Dù các bạn không tin nơi Chúa, không yêu Chúa, thì Chúa không bao giờ
ngừng tin các bạn và thương yêu các bạn!" Như vậy, chúng ta mới hiểu
những người tội lỗi đã chay theo Đức Giêsu!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ người con nói rằng: ‘Thưa
cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha
nữa...’ Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: ‘Mau đem áo đẹp nhất
ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi
bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng!</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người cha không để cho người con nói hết
câu mà anh ta đã chuẩn bị trước. Ông ban cho con mình quá sự mong muốn.
Đó là một lễ cưới thực sự: áo đẹp, nhẫn đeo, giày dép, bữa tiệc, âm
nhạc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Vì con ta đây đã chết mà nay sống
lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.' Và họ bắt đầu ăn mừng</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là điệp khúc kết thúc hồi thứ nhất
của bi kịch. Trong chốc lát, chúng ta sẽ thấy điệp khúc này có hai từ
thay đổi: “con ta" thành "em con". Chết - sống lại -bắt tìm thấy. Đối
với Đức Giêsu, đây là cái chết như thế nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ôi đây là mạc khải bi thảm mà Đức Giêsu
muốn rọi chiếu vào vùng vô thức của ta: Xa cách Chúa, là phải chết. Con
thực sự hiện hữu trong tương quan với Thiên Chúa. Chỉ có đức tin mới cho
ta thấy thực tại đích thực. Ta có thể tưởng mình đang sống mà thực ra đã
chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tiệc mừng" của Thiên Chúa! "Niềm vui,
của Người! Hoán cải, đó chỉ là bước vào niềm vui của Thiên Chúa. Thế mà
rõ ràng, đó là điều mà người anh cả sắp từ chối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Hồi thứ hai: Thái độ của người cha
đối với người “con cả”.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Lúc ấy người con cả của ông đang ở
ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa,
liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời:
‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh
khoẻ.' Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu
ra năn nỉ</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với người con cả, người cha này cũng
biểu lộ cùng một tấm lòng nhân hậu: "Ông bước ra năn nỉ". Kinh Thánh
thường trở lại đề tài: Những hồng ân Thiên Chúa được ban tặng cách tuyệt
đối nhưng không, qua đề tài người con út giành chỗ người con cả (St
2,36,2; Mcb 4,26; Cn 30,23; Hs 12,4). Như vậy, người Pharisêu có thể nhớ
tới trường hợp Giacóp đã chiếm chỗ của Esau, nhận gia tài mà đúng ra ông
không được hưởng. Cũng vậy, "những người thợ giờ chót" sẽ thay chỗ những
người đầu tiên "làm vườn nho" (Mt 20,18). Cũng như thế, "người hàng chót
sẽ lên hàng đầu (Lc 13,30,1; Cr 15,18). Y như vậy "dân ngoại sẽ thay thế
cho dân được tuyển chọn: Đó là quyền tuyệt đối và tình yêu nhưng không
của Thiên Chúa (Rn 9,30). Trước thái độ của Thiên Chúa như thế, không
thể nói bất công được! Chúa thương yêu tất cả mọi người. "Chẳng lẽ vì
thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức sao?" (Mt 20,15). Lạy Chúa
Cha, con sẽ tạ ơn Chúa không biết mỏi mệt vì phổ quát của Chúa. Con
thường tự hỏi xem, con yêu Chúa thực sự không, nhưng con vẫn biết thương
yêu con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Cậu trả lời cha: ‘Cha coi, đã bao
nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa
bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn
thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm,
nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, người con cả cho chúng ta thấy
chính mũi nhọn của dụ ngôn này: Anh ta không nhận thấy trọn vẹn Tình yêu
mà anh ta đang thừa hưởng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Nhưng người cha nói với anh ta: ‘Con
à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con.
Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay
lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Qua dụ ngôn hai hồi này, chúng ta được
mời gọi bước vào trong Tình yêu của Thiên Chúa, vào trong niềm vui của
Người, khi thấy kẻ tội lỗi trở lại. Đó là lời loan báo cuộc trở lại của
các dân ngoại, dân mới của Thiên Chúa. Một ngày kia, Luca sẽ đặt vào môi
miệng Phêrô những lời sau đây, khi Phêrô nhận thấy ân sủng được ban cho
viên đại đội trưởng ngoại giáo Conêliô: "Vậy Thiên Chúa đã ban cho họ
cùng một ân huệ như Người đã ban cho chúng ta, vì chúng ta tin vào Chúa
Giêsu - Kitô, thì tôi là ai mà dám ngăn cản Thiên Chúa" (Cv 11,17).
"Không dành đặc ân, cho ai cả". Mọi người đều được thương yêu.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>