File "09.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN I MC/09.htm
File size: 19.26 KiB (19724 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
VẪN MỘT LÒNG TRUNG THÀNH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc253941466"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của Noel
Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi chịu phép rửa, Đức Giêsu được đầy
Thánh Thần. Từ sông Giođan trở về và được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu vừa thay đổi cuộc sống. Đối với
Người đó là một khúc quanh quyết định. Cách đây chỉ có vài ngày, Người vẫn
còn là anh thợ mộc thôn làng, ở Nadarét. Người vừa nhận phép rửa ở sông
Giođan "nhận chức" tác vụ làm ngôn sứ. Người được tràn đầy Thánh Thần? Trước
khi bắt đầu tác vụ, Người cảm thấy cần phải một mình lui vào hoang địa.
Người muốn cầu nguyện, suy nghĩ chọn những phương thế sẽ sử dụng để hoàn
thành công trình của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không có một công trình lớn lao nào của con
người, hay cuộc sống thiêng liêng thực sự nào, mà không cần thời gian suy
nghĩ, cô tịch và im lặng nội tâm. Trong Mùa Chay đang bắt đầu, tôi có dành
mỗi ngày vài phút, hay mỗi tuần vài khắc đồng hồ cho việc này? Để cầu nguyện
suy nghĩ, và thấy rõ hơn không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi dùng tưởng tượng, ngắm nhìn Đức Giêsu
đang rời làng mạc đông dân cư, đi sâu vào những vùng đất sỏi đá không người,
không cây cỏ, không nước. Người bước đi bước tới. Lạy Chúa, còn con có dám
đi theo Chúa không, để có một thời gian trong "hoang địa"?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Tại đây Chúa bị cám dỗ trong 40 ngày.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo Luca, cơn "cám dỗ" mà Đức Giêsu đương
đầu, kéo dài trong suốt thời gian 40 ngày. Người ở nơi hoang địa. Thời gian
cầu nguyện, cũng là thời gian "thử thách". Chữ này nhấn mạnh đến khía cạnh
tích cực của cơn cám dỗ. Tự thử thách chính mình đó là xem mình có thể làm
được những gì và "đưa ra bằng chứng về chính mình". Trắc nghiệm một cỗ máy,
đó là thử xem giá trị thực sự của nó. Sự “thử thách", theo nghĩa này, là một
điều rất tốt. Một mối tình được thử thách, đó là mối tình luôn bền vững và
hiện giờ ta vẫn có thể chắc chắn về sự bền vững đó. Khi bảo chúng ta xin
Thiên Chúa "đừng để chúng con xa trước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi
sự dữ" Đức Giêsu không muốn nói là chúng ta sẽ không bị cám dỗ, nhưng ta
phải chiến thắng cám dỗ, không bị nó đè bẹp, bị bại trận, thì sự dữ ngự trị.
Nhờ khắc khổ, Đức Giêsu đã có kinh nghiệm về lợi ích của thử thách. Vì thử
thách có thể làm tình yêu lớn lên: Những cám dỗ Người chịu, sẽ làm nổi bật
giá trị lòng "trung tín" của Người đối với Chúa Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Trong những ngày ấy, Người không ăn gì và
khi hết thời gian đó thì Người thấy đói.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi ngưng một lát để chiêm ngắm cảnh này:
Đức Giêsu đang đau khổ vì đói! Bao tử co thắt - chóng mặt, nhức đầu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đa số các tôn giáo lớn, đều có việc thực
hành "chay tịnh" tự nguyện như thế! Nền văn minh hiện đại của chúng ta, có
lẽ là nền văn minh duy nhất trong lịch sử, khước từ kinh nghiệm tôn giáo phổ
quát này. Ta thường nói, cần phải hưởng thụ. Tại sao phải nín nhịn? Khi một
người ít buông thả trong phạm vi tình dục hay ăn uống, họ có nguy cơ mất đi
một điều cốt yếu: "Sự tự chủ”. Lúc đó, con người trở thành một sinh vật rất
mềm yếu, không ý chí, nô lệ cho những bản năng sơ đẳng nhất. Ở đây, Đức
Giêsu đưa ra cho chúng ta hình ảnh một con người mạnh, có thể quên mình, “ăn
chay" tự nguyện. Tôi có biết từ bỏ, hy sinh trong Mùa Chay này không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Cơn cám dỗ thứ nhất.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ quỷ nói với Người: "Nếu ông là con
Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hoá bánh đi".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cơn cám dỗ vì cái đói, đã là sự thử thách
của Israel trong hoang địa. Nhưng cơn cám dỗ để thoả mãn cái đói của chúng
ta, là sự thử thách của mọi người. Chúng ta biết rõ những khao khát thể xác
của mình. Thiên Chúa đã đặt chúng trong ta, nhưng chúng ta có thể dễ "lệch
lạc", trở thành độc tài yêu sách. Xã hội tiêu thụ quanh ta lại càng tăng
thêm quyền lực cho chúng: "Hãy mua món ragu, mì sợi Ý. Thế giới phương Tây,
nói chung, quá dư thừa thực phẩm. Những y sĩ thường cảnh giác điều đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đáp lại: "Đã có lời chép rằng:
Người ta sống không chỉ nhờ cơn bánh".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Con người". Lạy Chúa Giêsu, con thích nghe
lời này từ miệng Chúa. Con người, đó là nỗi đam mê của Chúa. Chúa đã đến
trong nhân loại để phát huy giá trị của con người trong mọi chiều kích. Chúa
lặp lại cho chúng con hôm nay: Hỡi con người, đừng sống chỉ nhờ cơm bánh!
Đừng hạ thấp mình xuống mức độ sơ đẳng nhất. Người không có nhu cầu nào khác
hơn là ăn, uống hút xách... sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Mùa Chay này, chúng ta có biết phát
triển những giá trị tâm linh của mình không? Chúng ta có biết cầu nguyện đón
thận những thiếu sót khắc khổ, giúp mình thêm sinh khí không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Cám dỗ thứ hai.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Quỷ đem Đức Giêsu lên cao và trong giây lát
chỉ cho Người thấy tất cả các nước thiên hạ. Rồi nó nói với Người: "Tôi sẽ
cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì
quyền hành ấy đã được giao cho tôi, và tôi muốn cho ai tuỳ ý. Vậy nếu ông
bái lạy tôi, thì tất cả sẽ thuộc về ông".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng, trình thuật này không phải là một
"phóng sự" của một nhà báo mô tả hay quay phim một biến cố. Đây là một trang
thần học tóm kết và tổng hợp cách tượng trưng "tất cả những hình thức cám
dỗ" (Lu ca sẽ nói rõ điều đó khi kết thúc trình thuật của ông) mà Đức Giêsu
đã gặp “thực sự” suốt cuộc đời của Ngài. Chẳng hạn, rõ ràng là cơn cám dỗ
thứ hai này, cám dỗ để được "quyền hành thế gian", đã không ngớt tấn công
Đức Giêsu. Hằng ngày, Ngài đã phải đẩy lui cơn cám dỗ "cứu thế nhất thời" mà
người đương thời đã muốn lôi kéo Người bước vào: Một Đấng cứu thế có tính
chính trị, một ông "vua của thế gian" này theo kiểu vua Đavít cầm đầu, cùng
với Nhóm quá khích để chống lại quyền hành và vinh quang, chống lại quân
Rôma xâm lược (Ga 6,15). Ngay từ ngày đầu tiên này, tại hoang địa, cho tới
hơi thở cuối cùng, Đức Giêsu đã khước từ vương quyền để làm người "nghèo
hèn" "người tôi tớ" (Ga 13,1-20). Đức Giêsu đã có thể trở nên giàu có và
quyền thế nhưng Người đã chấp nhận "yếu đuối" (1 Cr 1,27), khi chọn thập giá
là “điều ô nhục đối với người Do Thái, là sự điên rồ đối với dân ngoại". Cơn
cám dỗ về "quyền hành" cũng là cơn cám dỗ của chúng ta: Muốn thống trị áp
đặt, và lợi dụng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đáp lại: "Đã có lời chép rằng:
Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một
mình Người mà thôi". (Đnl 6,13)</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chống lại những cuộc tấn công của xatan, Đức
Giêsu trả lời 3 lần bằng Kinh Thánh (Đnl 8,3-6,13-6,16), vì đó cũng chính là
những cơn cám dỗ mà dân Chúa đã gặp nơi hoang địa trong "40 năm", và giờ đây
Đức Giêsu cũng đang sống lại trong bản thân Người: Đó là cơn cám dỗ về mana
(Xh 16), cám dỗ thờ ngẫu thần và con bò vàng (Xh 32-42), cám dỗ làm những
dấu lạ (Xh 17). Cơn cám dỗ của Israel cũng là cơn cám dỗ của Đức Giêsu, của
toàn thể nhân loại, của chúng ta. Nghi ngờ Thiên Chúa, vì người không tỏ
hiện, để tin những gì khác".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu trả lời của Đức Giêsu là "không có gì
hơn Thiên Chúa". Lạy Chúa Giêsu, theo chân Chúa, con không muốn thờ lạy và
tin tưởng ở tiền bạc, lạc thú, quyền hành, "những ý thức hệ chính trị",
những tiến bộ hay thời trang. Con chỉ phục bái “trước mặt Chúa". Cái tạm
thời không phải là xấu. Nhưng biến nó trở nên "tuyệt đối", là một ảo tưởng
bi thảm. Đức Giêsu là Đấng giải thoát chúng ta khỏi những “thần giả hiệu”
đang gạt gẫm chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Cơn cám dỗ thứ ba.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Quỷ đem Đức Giêsu đến Giêrusalem và đặt
Người lên nóc đền thờ rồi nói với Người: “Nếu ông là con Thiên Chúa thì đứng
dậy, mà gieo mình xuống đi! Vì có lời phép rằng: Thiên Chúa sẽ tay đỡ, tay
nâng cho bạn khỏi vấp chân vào đá". (Tv 91,11-12)</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là cơn cám dỗ lớn và liên tục mà người ta
đã đặt ra trước Đức Giêsu suốt đời sống công khai của Người: hãy làm phép lạ
đi - Hãy cho chúng tôi một dấu chỉ trên trời. Hãy chứng minh rằng ông là
Thiên Chúa. Hãy biểu lộ quyền hành của ông bằng phép lạ, chứng minh rằng ông
là Đấng Cứu 'Thế chúng tôi đang mong đợi. Hãy bước xuống khỏi thập giá đi?
(Lc 11,29-11,16-21,7; Ga 91,28-6,30-12,37; Mt 27,42-43). Còn chúng ta, chúng
ta cũng luôn đòi hỏi những điều đó với Chúa sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Luca đã đặt cơn cám dỗ này, cám dỗ nơi đền
thờ Giêrusalem xuống hàng thứ ba (còn đối với Matthêu, đó là cám dỗ thứ hai
4,5). Làm như thế, Luca mới nhấn mạnh đến sự tiệm tiến. Thực vậy, chính tại
Giêrusalem, Đức Giêsu đã trải qua cơn thử thách lớn nhất của Người. Đó là
cơn cám dỗ bi thiết, muốn cho Người khỏi phải chết: "Nếu có thể được, xin
tha cho con khỏi uống chén này" (Lc 22,42). Đức Giêsu đã không được thiên
thần "bảo vệ". Đó là cơn cám dỗ bi thảm nhất: trong đau khổ; mất niềm tin
nơi Chúa Cha. Đức Giêsu đã không được bảo vệ, chân của Người đã vấp phải đá
đường. Người đã không bao giờ dùng quyền năng thần linh của mình để tránh
sức mạnh ghê gớm của "thân phận con người phải chết”. Người đã khước từ
những phương tiện "ngoạn mục" để thi hành xứ vụ của mình, mà chỉ chọn những
"phương tiện hạn hẹp". Chính nhờ thái độ Dâng lời tuyệt đối Chúa Cha, đến
nỗi có cảm tưởng bị "Chúa Cha bỏ rơi" (Mt 27,48), mà người chứng tỏ mình là
Con Một của Cha. Người sẽ được ' "'cứu khỏi chết" nhờ sự phục sinh của mình,
nhưng chỉ sau khi đã sống trọn tình thương "cho đến tận cùng". Do đó, chúng
ta chớ ngạc nhiên khi đến lượt mình cũng cảm thấy cơn cám dỗ bi thảm này: Đó
là cơn cám dỗ nặng nhất, khi nghĩ rằng “Chúa bỏ rơi ta", cám dỗ của khuynh
hướng vô thần "nếu có một Thiên Chúa tốt lành, thì tôi đâu có gặp thử thách
như vậy! "</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu đáp lại: Đã có lời rằng: ngươi
chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cũng thường "thử thách Thiên Chúa".
Đôi khi chúng ta buộc Chúa phải theo ý muốn của ta: "Nếu Chúa hiện hữu, nếu
con thật là con của Chúa, Chúa phải cho con lành bệnh, hay thoát khỏi một
cơn thử thách nào đó hay thành công ở một kỳ thi nào đó. Nếu Chúa không làm
như thế, thì Chúa đâu có còn quan tâm tới con nữa, và Chúa đâu còn hiện hữu
gì với con". Chúng ta biết rằng, vấn đề sự dữ trong thế gian là nguyên nhân
của phần lớn những cuộc khủng hoảng tâm linh và dẫn đến nhiều trường hợp bỏ
Đức tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng chúng ta cũng tin rằng, Đức Giêsu đang
"ở cùng chúng ta". Đức Giêsu là người đầu tiền đã thắng cơn cám dỗ này, và
dù có bị "đóng đinh trên cây gỗ”, vẫn một lòng trung thành với Chúa Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi đã xoay hết cách để cám dỗ Người,
quỷ bỏ đi, chờ đợi thời cơ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy những cơn cám dỗ này, chỉ là khởi
đầu. Đức Giêsu sẽ còn bị cám dỗ nữa. Và có thể nói, xatan đã hẹn tại
Giêrusalem. Nơi đó sẽ diễn ra trận đụng độ thực sự khi Đức Giêsu bước vào
cuộc thương khó (Lc 22,3).</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>