File "30.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Cac-Thanh/St-Pet&Paul/30.htm
File size: 25.29 KiB (25900 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô">
<style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C; Hai cột trụ; Nhờ Ơn Chúa; Yêu mến Thầy;">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="460" style="text-decoration: none">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
<span style="line-height: 107%; ">
<font size="3" face="Arial">SỐNG ĐỨC TIN THEO GƯƠNG <br>
HAI THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ</font></span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
1. Hai chứng nhân sống động về đời sống đức tin.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong kinh tiền tụng lễ thánh Phêrô và Phaolô tông đồ, Hội thánh dạy
rằng: Thánh Phêrô là người đầu tiên tuyên xưng đức tin, thánh Phaolô là
người làm sáng tỏ đức tin. Thánh Phêrô thiết lập Hội thánh tiên khởi cho
người Israel, thánh Phaolô là thầy giảng dạy muôn dân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thực vậy, các bài đọc phụng vụ hôm nay đã làm sáng tỏ đức tin của hai
chứng nhân tông đồ này. Trước hết, Sách Công vụ ghi lại thời kỳ Hội
thánh sơ khai bị bách hại. Thánh Giacôbê là anh của Gioan bị chém đầu và
thánh Phêrô bị bắt bỏ tù (x. Cv 12.1-2). Dầu bị thử thách như thế, thánh
Phêrô vẫn không lung lạc đức tin. Thánh nhân một mực tin tưởng vào Chúa.
Niềm cậy trông và tin tưởng ấy của thánh Phêrô đã đạt được kết quả bất
ngờ. Thánh nhân đã được Chúa giải thoát khoải lao tù một cách hết sức
nhiệm mầu. Chính biến cố được giải thoát ấy làm cho thánh Phêrô thêm
niềm tin vào Chúa và ngài đã thốt lên rằng: “Bây giờ tôi biết thực sự là
Chúa đã sai thiên sứ của Người đến, và Người đã cứu tôi thoát khỏi tay
vua Hê-rô-đê, và khỏi mọi điều dân Do-thái mong muốn tôi phải chịu”(Cv
12, 11).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Kế đến, tại vùng kế cận thành Xêdarê Philípphê, thánh Phêrô còn biểu lộ
một đức tin mạnh mẽ và cá vị. Trong khi các tông đồ khác lúng túng chưa
trả lời Chúa Giêsu là ngôn sứ hay là Êlia, thánh Phêrô đã mạnh mẽ tuyên
xưng Chúa Giêsu là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống (x. Mt 16, 16).
Danh xưng Con Thiên Chúa là chân lý được thiên thần Gápriel tuyên báo
trong ngày truyền tin cho Đức Maria (x. Lc 1, 35) và Chúa Giêsu đã mạc
khải trong những lần rao giảng. Trong thời gian Chúa Giêsu rao giảng và
làm phép lạ, có một số người tin nhận Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa (x.
Mt 14, 33, Lc 8, 28, Ga 11, 27, Mt 27, 54) nhưng chưa minh nhiên xác
quyết. Ngược lại, rất nhiều người không chấp nhận và xem danh xưng đó là
lời phạm thượng (x. Ga 10, 36, Ga 19, 7). Vì thế, lời tuyên xưng của
thánh Phêrô về căn tính của Chúa Giêsu là tuyên xưng đức tin đầu tiên và
lời tuyên xưng đó góp phần củng cố đức tin cho các tông đồ khác. Thánh
Phêrô thật có phúc khi tuyên xưng chân lý ấy cách chính xác, bởi ngài đã
được Chúa Cha mạc khải (x. Mt 16, 17).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Với thánh Phaolô, lời tuyên xưng đức tin của ngài là những lời loan báo
Tin Mừng Chúa Giêsu phục sinh và một đời sống trung tín với Chúa Giêsu
đến cùng. Thánh nhân đã tin vào Chúa Giêsu đến độ chọn Chúa Giêsu là lẽ
sống cho cho đời của ngài: “Tôi coi tất cả mọi sư là thiệt thòi, so với
mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi. Vì Người,
tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô (Pl 3, 8).
Thánh nhân đã sống chết cho Chúa Giêsu (x. Pl 1, 21) và không ai, không
thử thách nào có thể tách ngài ra khỏi tình yêu của Đức Kitô, dù cho đó
là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo (x.Rm 8,
35). Tình yêu Đức Kitô đã thúc bách thánh Phaolô loan báo Tin Mừng và
thánh nhân đã sống một đời chứng nhân để tuyên xưng đức tin. Những lời
tâm sự cuối cùng với Thimôthê đã cho thấy thánh Phaolô đã sống hết mình
cho đức tin của mình: “Còn tôi, tôi sắp phải đổ máu ra làm lễ tế, đã đến
giờ tôi phải ra đi. Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết
chặng đường, đã giữ vững niềm tin”(2Tm 4, 6).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
2. Sống đức tin theo gương hai thánh Phêrô và Phaolô</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô đã trở nên những cột trụ đức tin trong
Hội thánh. Gương sáng của hai ngài mời gọi các tín hữu sống đức tin
trong cuộc sống hôm nay. Với những lo toan cơm áo gạo tiền, các tín hữu
được mời gọi dành cho Chúa một chỗ trong đời sống của mình. Không vì
những của cải chóng qua mà họ quên đi hạnh phúc vĩnh cửu trên trời,
không vì lợi ích quá nhỏ ở trần thế này mà họ quên đi mối lợi tuyệt vời
là Đức Kitô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Bằng những giờ kinh tối đều đặn và sốt sắng, bằng hành vi thờ phượng khi
lãnh nhận các các bí tích, và tham dự các thánh lễ chúa nhật cách sinh
động và trang nghiêm, các gia đình Công giáo đang loan báo cho người
khác rằng họ tin vào Thiên Chúa và Đấng Ngài sai đến là Đức Kitô. Chính
sức mạnh của Chúa tác động, các tín hữu sống chứng nhân giữa đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong khi nhiều gia đình khác bất hòa, ly dị, các gia đình người Công
giáo vẫn luôn trung thành trung thủy với nhau đến cùng và không có một
thử thách nào có thể tách mối dây hôn phối của các gia đình Công giáo.
Tình yêu vợ chồng trong các gia đình rập theo khuôn mẫu của Đức Kitô và
Hội thánh. Vợ chồng luôn biết hy sinh những sở thích riêng để giúp nhau
được hạnh phúc. Chính khi vợ chồng vợ chồng Công giáo sống yêu thương
nhau theo mẫu gương của Đức Kitô yêu thương Hội thánh, họ đang họa lại
cách sinh động tình yêu của Đức Kitô và Hội thánh. Trong khi sự gian dối
xảy ra nhiều nơi, trong nhiều môi trường, các cha mẹ Công giáo luôn dạy
cho con cái sống trung thực và thực hành sự trung thực ấy trong gia
đình, trường học, công sở…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Có thế, từng người trong các gia đình Công giáo đang trở nên những chứng
nhân sống động cho Chúa Kitô và minh chứng đức tin của mình. Nhờ lời
chuyển cầu của hai thánh Phêrô và Phaolô tông đồ hôm nay, ước mong mỗi
tín hữu trở nên những chứng nhân đức tin trong gia đình, trong trường
học và mọi môi trường của cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><a name="_Toc199264966">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
39.Gà gáy và ngã ngựa</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
(Suy niệm của Lm. Giuse Nguyễn Hữu An)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Gà gáy và ngã ngựa là hai sự kiện nổi bật trong cuộc đời hai thánh tông
đồ Phêrô và Phaolô. Tiếng gà gáy để phản tỉnh. Cú ngã ngựa để hết tự
mãn. Phêrô và Phaolô, trước khi là thánh, hai vị cũng là người tội lỗi,
yếu đuối, chập choạng trên con đường đức tin. Các ngài có một quá khứ
lầm lỗi. Phêrô có lần bị Chúa quở là satan; ông đã ba lần chối Thầy.
Phaolô đã năm lần bảy lượt đi lùng bắt và giết chết những ai mang danh
Kitô hữu; ông đã can dự vào việc ném đá Stêphanô, vị tử đạo đầu tiên của
Giáo hội. Cả hai đều hăng say năng nổ, muốn dùng sức lực của mình và
phương tiện thế gian để bảo vệ Chúa mình tôn thờ, và muốn tiêu diệt
những kẻ không theo đạo giống mình. Chúa Giêsu đã cứu cả hai, mỗi người
được cứu một cách. Tiếng gà gáy và cú ngã ngựa là hai dấu ấn không phai
trên hành trình nên thánh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
1. Tiếng gà gáy phản tỉnh</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Sau khi chối Thầy lần thứ ba, từ trên pháp đình Chúa nhìn xuống Phêrô.
Ánh mắt Thầy vẫn trìu mến thân thương như gởi đến ông sứ điệp: Phêrô,
sao con lại chối Ta. Ơn nghĩa Thầy trò ba năm gắn bó chẳng lẽ không còn
một chút vương vấn hay sao? Lại thêm tiếng gà gáy đêm khuya, nhắc nhở
lương tâm ông tỉnh ngộ và nhớ lại lời Thầy đã tiên báo: <b><i>“Trước khi
gà gáy, con đã chối Ta ba lần.”</i></b> Phêrô lầm lũi ra khỏi pháp đình,
nước mắt tuôn trào, tâm hồn trĩu nặng, cõi lòng xốn xang, mình chỉ là
cát bụi, phận yếu hèn và quá dễ sa ngã! Phêrô thổn thức. Mới hôm nào ông
còn tuyên bố: <b><i>“Dù mọi người bỏ Thầy, riêng con thì không bao giờ.”</i></b> Thế
mà, giờ đây ông lại nhát gan khi đối diện nguy nan nên đã chối Thầy đến
ba lần. Và đêm hôm ấy, tiếng gà gáy đã thức tỉnh tâm hồn Phêrô. Xuất
thân là ngư phủ với bản tính chất phác, chân thật, có sao nói vậy, nên
khi lầm lỗi ngài chân thành sám hối và òa khóc như một đứa trẻ. Đó là
hành trình của phàm nhân, những con người luôn mỏng dòn và yếu đuối,
nhưng luôn được Thiên Chúa hải hà thương xót, thứ tha và thánh hóa. Đời
ông là giằng co giữa yếu đuối và dũng mãnh, giữa trọn vẹn và dang dở.
Trái tim ông có u tối đi tìm ánh sáng, có nuối tiếc đi tìm lý tưởng. Đời
ông có tự tin gặp vấp ngã, có phấn đấu gặp thất bại. Tuy nhiên, thánh
Phêrô có nhiều đức tính đáng nể phục. Chính những đức tính sáng chói này
sẽ làm lu mờ đi những cái tầm thường nơi con người của ngài. Nhờ đó,
ngài đã xứng đáng với sự tín nhiệm của Chúa. Thánh Phêrô có lòng quảng
đại. Khi được Chúa gọi, ông nhanh nhẹn bỏ tất cả mọi sự rồi theo Chúa.
Thánh Phêrô có một đức tin chân thành và lòng gắn bó keo sơn với Chúa: <b><i>“Lạy
thầy, bỏ Thầy chúng con biết theo ai vì Thầy có lời ban sự sống đời
đời.”</i></b> Đức tính đáng cảm phục nhất chính là lòng khiêm nhường. Đó
là nhân đức nền tảng của mọi nhân đức. Khiêm nhường là mẹ các nhân đức.
Rõ ràng, trong trái tim Phêrô lúc nào cũng yêu Chúa. Ngay cả khi Chúa
bảo Phêrô là Satan thì ngài cũng không giận Chúa. Chỉ vì sự sợ hãi yếu
đuối mà chối Thầy, chứ trong tâm hồn lúc nào Phêrô cũng yêu mến Chúa.
Không phải Phêrô yếu đuối vấp ngã mà Chúa bỏ rơi, chính tình yêu chân
thành trong tâm hồn Phêrô mà Chúa đã yêu thương chọn làm Tảng Đá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
2. Cú ngã ngựa để hết tự mãn</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Saolô ở Tacxô, là người Do thái, trí thức, thông thạo nhiều thứ tiếng
miền Do thái-Hy lạp, rất sùng đạo theo môn phái Gamaliên ở Giêrusalem.
Là biệt phái nhiệt thành nên Saolô đi lùng sục bắt bớ Đạo Chúa, tham gia
vào vụ giết Stêphanô và trên đường Đamat truy lùng các Kitô hữu. Oai
phong trên yên ngựa đang phi nước đại, thình lình, một luồng ánh sáng từ
trời loé rạng bao lấy ông, Saolô té nhào từ yên ngựa. Nằm sóng soài dưới
chân ngựa, Saolô nghe được tiếng gọi trong luồng ánh sáng phát ra từ
trời: <b><i>“Saolô, Saolô, sao ngươi bắt bớ Ta?”</i></b> Saolô hỏi lại: <b><i>“Thưa
Ngài, Ngài là ai?”</i></b> Tiếng từ trời đáp: <b><i>“Ta là Giêsu Nadarét
mà ngươi đang bắt bớ.”</i></b> Không thể tin vào chính mình nữa, không
ngờ ông Giêsu Nadarét, người đã bị đóng đinh vào thập giá như một tên
tội phạm, lại chính là Thiên Chúa quyền năng đã quật ngã mình và đã tự
đồng hóa với những Kitô hữu mà mình đang lùng bắt. Dưới ánh sáng của
Đấng Phục Sinh, đôi mắt của Saolô bị mù loà, nhờ đó ngài biết rằng trước
đây mình thật là mù quáng. Nhưng sau đó, qua trung gian của Khanania,
đại diện của Giáo Hội, ngài đã được sáng mắt về phần xác và cả phần hồn
để nhìn thấy con đường mình được mời gọi bước vào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Hoàn toàn phó thác, ngài đã thưa với tất cả tâm tình phục thiện: <b><i>“Lạy
Chúa, Chúa muốn con làm gì?”</i></b> Con đường đức tin của Saolô đã hoàn
toàn thay đổi kể từ lần gặp gỡ hi hữu ngoài sức tưởng tượng ấy. Sự sống
của Chúa Phục Sinh đã làm thay đổi cuộc đời của ông. Được ơn trở lại từ
cú ngã ngựa nhớ đời, Saolô được biến đổi để trở nên chứng nhân vĩ đại là
Phaolô,Tông Đồ dân ngoại. Khi đã biết Chúa Kitô thì “những gì xưa kia
tôi cho là có lợi, thì nay, vì Đức Kitô, tôi cho là thiệt thòi. Hơn nữa
tôi còn coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời là
được biết Đức Giêsu Kitô, Chúa của tôi. Vì Ngài, tôi đành mất hết, và
tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người.
Được như vậy, không phải nhờ sự công chính của tôi, sự công chính do
luật Môsê đem lại, nhưng nhờ sự công chính do lòng tin vào Đức Giêsu”(Pl
3,7-9). Phaolô hiên ngang được sống và được chết cho Chúa Kitô. Ngài trở
thành một Tông đồ dân ngoại kiệt xuất, thành lập nhiều Giáo đoàn, mở
mang phát triển Hội Thánh cách quang minh chính đại, khiến bản thân phải
ra toà, tù tội, vất vả trăm đường. Các mối phúc thật được kết tinh nơi
cuộc đời thánh nhân. Phaolô đã sung sướng tự hào cả khi ý thức những yếu
đuối của mình “Ơn Ta đủ cho con vì chưng quyền năng trong yếu đuối mới
viên thành” (2Cor 12,9). Không gì có thể làm nao núng lòng tin mãnh liệt
ấy “Chúng tôi bị dồn ép tư bề nhưng không bị đè bẹp; hoang mang nhưng
không tuyêt vọng; bị ngược đãi nhưng không bị bỏ rơi; bị quật ngã nhưng
không bị tiêu diệt”(2Cor 4,8-9). Vị Tông đồ dân ngoại đã nhiệt thành
loan truyền Chúa Kitô với tất cả thao thức “Khốn thân tôi,nếu tôi không
rao giảng Tin mừng”(1Cor 5,14). Ngài luôn sống trong niềm tin tưởng yêu
mến vào Đấng đã kêu gọi Ngài “Tôi sống trong niềm tin vào Con Thiên
Chúa, là Đấng yêu mến tôi và thí mạng vì tôi”(Gal 2,20). Vì Đức Kitô và
vì Tin mừng, thánh nhân đã sống và chết cho sứ vụ. Cuộc sống bôn ba vì
Nước trời được điểm tô muôn ngàn vạn nét đẹp của Phaolô mãi mãi được hát
lên như một bài ca khải hoàn “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu
của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, bắt bớ, đói khát, trần truồng,
nguy hiểm, gươm giáo?… Vì tôi thâm tín rằng sự chết hay sự sống, dù
thiên thần hay thiên phủ, dù hiện tại hay tương lai, hay bất cứ sức mạnh
nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ tạo vật nào khác, không có gì có
thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu Thiên Chúa thể hiện cho chúng ta
trong Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”(Rm 8,35-39).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
3. Là người tội lỗi được Chúa nhìn đến</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Giáo hội mừng kính hai thánh Tông đồ cùng chung một ngày. Hai con người
khác nhau từ cá tính đến thân thế nhưng cùng chung một ơn gọi từ Chúa
Kitô, cùng chung một niềm tin vào Chúa Kitô, chung một sứ mạng Chúa Kitô
trao phó và cuối đời cùng chịu tử đạo vì Chúa Kitô tại Roma. Cùng chia
sẻ một niềm tin, cùng thi hành một sứ mạng, Chúa Kitô đã đưa hai ngài
đến một cùng đích, một vinh quang đội triều thiên khải hoàn. Hai con
người khác biệt ấy lại có những điểm tương đồng lạ lùng. Chúa Kitô đã
nối những điểm tương đồng ấy để tất cả được nên một ở trong Người. Thánh
Phêrô, trước đây hèn nhát, sợ hãi, chối Chúa, về sau yêu Chúa nồng nàn
thiết tha. Thánh Phaolô, trước kia ghét Chúa thậm tệ, sau này yêu Chúa
trên hết mọi sự. Chúa đã dùng hai sự kiện gà gáy và ngã ngựa để thanh
tẩy các ngài. Trước kia hai vị rất khác biệt, bây giờ cả hai nên một
trong tình yêu Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Sự nghiệp Tông đồ tiếp bước Chúa Kitô, hai vị hiệp nhất trong cùng một
lòng chân thành tuyên xưng, hiệp nhất trong một tâm huyết nhiệt thành
rao giảng để rồi mãi mãi hiệp nhất trong cùng một đức tin minh chứng.
Mặc dù có nhiều khác biệt về thành phần bản thân, về ơn gọi theo Chúa về
hướng truyền giáo, nhưng cả hai vị đã tạo nên sự hiệp nhất trong đa
dạng. Cùng chịu tử đạo. Cùng trở thành nền móng xây toà nhà Giáo hội.
Cùng trở nên biểu tượng hiên ngang của niềm tin Công Giáo. Hai Vì Sao
Sáng được Giáo hội mừng chung vào một ngày lễ 29 tháng 6. Hai Tông Đồ
cột trụ đã trở nên tượng đài của sự hiệp nhất trong Giáo hội. Hiệp nhất
là một công trình được xây dựng với nhiều nỗ lực của con người dưới sự
hướng dẫn của Chúa Thánh Linh. “Khác nhau trong điều phụ, hiệp nhất
trong điều chính, yêu thương trong tất cả,” đó là khuôn vàng thước ngọc
cho tinh thần hiệp nhất trong Giáo hội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đón nhận ánh sáng từ nơi Chúa Kitô, hoạt động truyền giáo theo sự dẫn
dắt của Chúa Thánh Linh, hai Thánh Tông đồ trở nên nền tảng hiệp nhất.
Hai ngài trở thành chói sáng như hai vì sao trong vòm trời Giáo Hội,
đáng được các tín hữu chiêm ngắm noi theo. Hai ngài đã biết khiêm tốn,
nhận mình là thấp hèn tội lỗi rồi mở tâm hồn ra đón nhận tình thương của
Thiên Chúa. Khi trả lời câu phỏng vấn: “Jorge Bergoglio là ai?”, Đức
Thánh cha Phanxicô đáp: “Tôi là người tội lỗi được Chúa nhìn đến.” Và
ngài tuyên bố: “Chính tôi là người tội lỗi đây, có gì lạ đâu! Cái lạ là
ở chỗ được Chúa nhìn đến, được Chúa xót thương. Và từ đó người ta tìm
xem Chúa xót thương ở chỗ nào.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Xin hai Thánh Tông Đồ giúp chúng con luôn biết tín thác vào tình thương
của Chúa, luôn biết tiến bước theo các ngài trên con đường theo Chúa.
Amen</span></i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">!</span></td></tr><tr><td width="474" style="text-decoration: none"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../01-logo.jpg" width="80" height="45"></a> <a href="../../../suyniem_INDEX.htm"><img border="0" src="../../02-logo.jpg" width="80" height="45"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>