File "26.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Cac-Thanh/St-Pet&Paul/26.htm
File size: 12.75 KiB (13060 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô">
<style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C; Hai cột trụ; Nhờ Ơn Chúa; Yêu mến Thầy;">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<p>&nbsp; </p>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="460" style="text-decoration: none">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		<span style="line-height: 107%; ">
		<font size="3" face="Arial">HỘI CỦA NHỮNG NGƯỜI NGHÈO HÈN TỘI LỖI</font></span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		“Lạy Thầy, Thầy biết rõ, con yêu mến Thầy”</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Cũng như hai môn đệ Phêrô và Phaolô, toàn thể Hội Thánh và từng người 
		môn đệ của Thầy Giêsu đều chỉ có chung một trái tim. Trái tim này không 
		phải bằng đá, cũng không phải bằng thịt, nhưng là trái tim bằng Lửa, Lửa 
		Thánh Linh, Lửa Mạc Khải từ Cha. Đó là Ngọn Lửa khiến Hội Thánh và người 
		môn đệ luôn dám yêu, dám tin, dám tuyên xưng, dám loan báo rằng Thầy 
		mình là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa Hằng Sống. Sở dĩ người môn đệ thực sự 
		trở nên môn đệ của Thầy Giêsu, Hội Thánh thực sự là Hội Thánh của Thầy 
		Giêsu, ấy là do niềm xác tín thần linh, do tình yêu thiết tha và huyền 
		nhiệm, do lời loan báo bền bỉ chân thành trong Thánh Linh, rằng Đức 
		Giêsu là Cứu Chúa của Hội Thánh, là lẽ sống của Hội Thánh, là tình yêu 
		của Hội Thánh, là tất cả Niềm Vui Ơn Cứu Độ của Hội Thánh. Niềm tin đó, 
		Tình yêu đó, lời Tuyên xưng và Loan báo đó, làm nên bản chất của Hội 
		Thánh, là “lý do hiện hữu” cho Hội Thánh, là Đá Tảng để đặt nền toàn bộ 
		“cuộc đời” của Hội Thánh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Hội Thánh và người môn đệ không chỉ tin vào Thiên Chúa cao cả cách 
		“chung chung”. Anh em Phật Giáo, Nho Giáo, Lão Giáo, Hồi Giáo… và biết 
		bao nhiêu con người cao qúi khác vẫn tin vào một Thiên Chúa, và tin một 
		cách rất sâu xa, rất tha thiết, rất quyết liệt. Hội Thánh của Thầy Giêsu 
		thì khác. Hội Thánh đến với Thiên Chúa qua một “anh” con người. Hội 
		Thánh giao tiếp với Thiên Chúa qua sự giao tiếp đầy thân tình bằng hữu 
		với một “anh” con người. Hội Thánh tin và yêu một “anh” con người, bằng 
		một tình yêu và một niềm tin, trước hết, cũng rất theo thể cách con 
		người, qua tất cả dáng vẻ tầm thường “phàm phu” của anh ta và của Hội 
		Thánh. Hội Thánh mở lòng ra, chìm lặn vào trong nội tâm “anh” con người 
		ấy, nên một với “anh” con người ấy, và qua đó, Hội Thánh dám gọi “anh” 
		con người ấy, bác thợ mộc làng Na-da-rét ấy, tên tử tội khốn khổ ấy, là 
		Đường Đi, là Sự Thật, là Sự Sống của mình. Và cũng từ “anh” con người 
		ấy, Hội Thánh gặp được Thiên Chúa và dám gọi Thiên Chúa bằng “Cha”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		HỘI CỦA NHỮNG NGƯỜI CÓ TỘI</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Phải, “anh” con người ấy đã mang tất cả sự tầm thường gần gụi như mọi 
		con người nghèo hèn trần trụi. Anh ta không mang dáng vẻ tiên phong đạo 
		cốt của nhà đạo sĩ. Anh cũng chẳng có vẻ bát ngát thênh thang và uy dũng 
		ngất trời của bậc thiền sư. Anh càng không ung dung thư thái và nết na 
		nề nếp của nhà hiền triết chính nhân quân tử. Anh cô đơn, anh đau đớn, 
		anh lúi húi lom thom đi trong cuộc đời. Hội Thánh cảm thấy anh ấy gần 
		mình lắm, vì Hội Thánh cũng tầm thường và nhỏ bé nghèo hèn như vậy. Môn 
		đệ Phêrô chỉ là bác “hai lúa”, “bác hai vạn chài”, chân chất và nông 
		nổi. Môn đệ Phaolô tuy là ông trí thức, là nhà đạo đức, nhưng lại có tất 
		cả tính hiếu thắng đến gần như điên cuồng. Vâng, Hội Thánh là hội của 
		những người có tội, nghèo hèn, khốn khổ, lơ láo, xơ xác. Đó là Hội của 
		đám dân đen, Hội của những tên buôn thúng bán mẹt, Hội của những phường 
		trộm cướp đĩ điếm, Hội của những con người trôi sông dạt chợ. Nhưng, Hội 
		của những người có tội ấy, vẫn mãi mãi là Hội Thánh, phổ quát, thánh 
		thiện, duy nhất, tông truyền, vì Hội Thánh luôn dám tuyên xưng, không 
		phải chỉ ba lần, nhưng xin được thưa mãi mãi cùng Thầy rằng: “Bỏ Thầy, 
		con biết theo ai, vì Thầy có Lời Ban Sự Sống”, và “Lạy Thầy, Thầy biết 
		rõ, con yêu mến Thầy”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ngay lời tuyên xưng ấy cũng chẳng phải là lời “tự nhiên” phát ra từ trái 
		tim “tự nhiên” của người môn đệ. Người môn đệ, đã từng bắt bớ Thầy, đã 
		từng ngơ ngác nghi ngờ Thầy, đã từng sợ hãi chối bỏ Thầy, đã từng nuôi 
		những tham vọng và ảo tưởng khi đi theo Thầy. Họ cũng tranh cãi và bất 
		hòa với nhau nữa. Nhưng có sao đâu! Người môn đệ vẫn lê lết thân phận 
		nghèo hèn khốn khổ của mình như vậy, cho đến khi, Thầy chịu Khổ Nạn và 
		Phục Sinh. Và trong lòng huyệt mộ hoá ra không của đời Thầy, trong Anh 
		Tịnh Quang bất diệt của Quyền Năng Tình Yêu Phục Sinh của Thầy, họ mới 
		biết thực sự Thầy là ai. Và cũng chỉ khi ấy, hơi thở Thần Linh Bình An 
		của Thầy mới khiến họ thấm thía thấu hiểu và xác tín hơn gấp triệu lần 
		nữa về lời tuyên xưng rằng: “Thầy là Đức Ki-tô, Con Chúa Trời hằng 
		sống”. Đó là lời tuyên xưng không do máu huyết xác thịt phàm nhân, nhưng 
		do Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		ĐỨC KI-TÔ NGHÈO, HỘI THÁNH NGHÈO, CHO&nbsp;ĐÁM DÂN NGHÈO.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Như Thầy Giêsu, Hội Thánh vẫn bước đi trong cuộc đời, lom thom, nghèo 
		hèn, yếu đuối. Hội Thánh, mang trong trái tim mình Sự Sống Thần Linh của 
		Đấng mình yêu thương, vẫn tiếp tục đi vào lịch sử, vì Thiên Chúa và 
		Người yêu của Hội Thánh luôn là Thiên Chúa đồng hành trong lịch sử. Và 
		trong giòng lịch sử ấy, có hằng triệu, hàng tỉ những con người nghèo 
		hèn, kém cỏi, tầm thường, yếu đưối, lom thom. Vì thế mà Hội Thánh càng 
		xác tín vào Tình Yêu, vào Niềm Tin, vào Niềm Hy Vọng của mình. Hội Thánh 
		biết, mình đã được trao cho “chìa khóa Nước Trời”. Hội Thánh cầm chìa 
		khóa Nước Trời bởi vì Hội Thánh sẽ không bao giờ có quyền hành, không 
		bao giờ có vinh vang, không bao giờ trở nên bề thế giàu sang chức tước, 
		kể cả những quyền hành vinh vang về sự đạo đức và thánh thiện theo nghĩa 
		tự sức gò lưng nỗ lực vươn lên. Hội Thánh, cũng như xiết bao kẻ trôi 
		sông dạt chợ kia, biết rõ “thân phận” của mình, dù xiết bao nỗ lực, 
		nhưng tự sức của mình, thì vẫn thất bại, vẫn chẳng bao giờ trở nên công 
		chính, chẳng bao giờ trở nên vẹn toàn, chẳng bao giờ “tu thân tích đức” 
		cho đàng hoàng được. Hội Thánh chỉ biết trông cậy hết mình vào Đấng do 
		Thiên Chúa sai đến, Đức Giêsu, Người Thầy, Người Yêu, Người Bạn và Đấng 
		Cứu Độ của Hội Thánh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Và như vậy, niềm tin ấy, tình yêu ấy, lời loan báo ấy, chính là chìa 
		khóa Nước Trời cho những kẻ nghèo hèn bé mọn. Cầm chìa khóa Nước Trời, 
		không phải là Hội Thánh muốn làm gì thì làm, muốn cho ai điều gì thì 
		cho, muốn cầm buộc ai theo “ý riêng” mình thì cầm buộc. Đó là chìa khóa 
		Yêu Thương, chìa khóa Tôn Trọng và Nâng Niu con người cho đến tối đa, 
		đồng hành và đồng phận với con người cho đến tối đa, hiến mạng sống mình 
		cho nhân loại đến tối đa. Như Thầy Giêsu và từ Thầy Giêsu, Hội Thánh 
		“cầm chìa khóa Nước Trời” bằng cách Hội Thánh đặt vào trong Trái Tim 
		Thập Giá của mình tất cả những đau thương của kiếp người, tất cả những 
		buồn khổ, tội lỗi, nỗi cô đơn, sự chia phôi, nỗi sinh ly tử biệt của 
		kiếp người. Trung tín với Thầy Giêsu, Hội Thánh mãi loan báo Tình Yêu 
		Tràn Đầy Trời Đất đó, thể hiện Tình Yêu vô điều kiện đó, vì Hội Thánh 
		quá biết, và quá kinh nghiệm rằng: Thân phận con người, tự nó, là nghèo 
		hèn, là thất bại. Con người nghèo hèn và thất bại ngay cả trong sự nỗ 
		lực vươn lên tới Thiên Chúa Đích Bình an và Hạnh phúc của cuộc đời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		“Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà Đức Ki-tô đang sống trong tôi”. 
		Lời tuyên xưhg ấy của môn đệ Phaolô cũng luôn là ý thức và lời tuyên 
		xưng của toàn thể Hội Thánh, để Hội Thánh cũng chỉ có một hành trang duy 
		nhất ấy, một Trái Tim duy nhất ấy, như người nữ tỳ Ma-ri-a, để đem lại 
		niềm Vui Mừng và Hy Vọng cho cuộc đời tang thương này.</span></p>
&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="text-decoration: none"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none" href="../../../../index.htm">
		<img border="0" src="../../01-logo.jpg" width="80" height="45"></a>&nbsp;&nbsp;<a href="../../../suyniem_INDEX.htm"><img border="0" src="../../02-logo.jpg" width="80" height="45"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager