File "21.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Cac-Thanh/St-Pet&Paul/21.htm
File size: 22.23 KiB (22760 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô">
<style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C; Hai cột trụ; Nhờ Ơn Chúa; Yêu mến Thầy;">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="460" style="text-decoration: none">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
PHẦN CÁC CON, CÁC CON BẢO THẦY LÀ AI?</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
Suy niệm của Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
“Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" (Mt 16,15)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đó là câu hỏi Chúa Giêsu hỏi các môn đệ của mình để trắc nghiệm họ về sự
hiểu biết của họ về danh tính của chính Chúa Giêsu, khi Ngài đang đồng
hành với các ông từ thượng lưu Galilê đi xuống. Hẳn đã nhiều lần người
ta đặt cho các môn đệ câu hỏi về Chúa Giêsu, lần này chính Thầy Giêsu
hỏi họ về Ngài. Một câu hỏi rất cụ thể được Chúa đặt ra, và chờ họ trả
lời. Và đây, Simon Phêrô đã thay mặt cả nhóm thưa: "Thầy là Đức Kitô,
Con Thiên Chúa hằng sống" (Mt 16,16). Câu trả lời thật rõ ràng. Ở đây,
Đức tin của Giáo Hội phản chiếu một cách trọn vẹn. Chúng ta cũng thế,
chúng ta được soi sáng cách đặc biệt do lời tuyên xưng của Phêrô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phêrô tuyên xưng "Thầy là Đức Kitô!"</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Với lời tuyên xưng của Phêrô, Chúa Giêsu trả lời: "Hỡi Simon con ông
Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho
con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời" (Mt 16, 17). – Phêrô, con
thật có phúc! Hạnh phúc thật, bởi vì sự thật này, là trung tâm đức tin
của Giáo Hội, có thể nảy sinh trong tâm thức của con người như công việc
của Thiên Chúa. "Không ai biết Con, trừ ra Cha, và không ai biết Cha trừ
ra Con và kẻ Con muốn mặc khải cho" (Mt 11, 27). Câu Tin Mừng giầu ý
nghĩa và phong phú này khiến chúng ta suy nghĩ: Ngôi Lời Nhập Thể đã mạc
khải Chúa Cha cho các môn đệ của mình, và giờ đây đến lượt Chúa Cha mạc
khải cho họ chính Con Một của Ngài. Phêrô chấp nhận sự soi sáng nội tâm
và ông can đảm tuyên xưng: "Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống"!
Những lời này ở trên môi của Phêrô, nhưng phát xuất từ mầu nhiệm thâm
sâu của Thiên Chúa. Đó là những lời mạc khải chân lý nội tại, và đời
sống của chính Thiên Chúa. Và Phêrô, dưới tác động của Chúa Thánh Thần,
đã trở thành một nhân chứng, và là người tuyên xưng chân lý siêu phàm
ấy. Lời tuyên xưng của ông là nền tảng đức tin của Giáo Hội "Trên đá
này, Ta sẽ xây Hội Thánh của Ta" (x. Mt 16, 18). Dựa vào đức tin và lòng
trung thành của Phêrô, Giáo Hội của Chúa Kitô được thiết lập. Cộng đoàn
Kitô hữu tiên khởi ý thức rõ điều ấy, như sách Công Vụ Tông Đồ đã viết,
khi Phêrô bị giam trong ngục. Và Hội Thánh khẩn thiết dâng lời khẩn
nguyện lên cùng Thiên Chúa cho ông (x. Cv 12: 5). Giáo hội đã được nghe,
vì sự hiện diện của Phêrô vẫn cần thiết cho cộng đoàn trong những giai
đoạn đầu của Hội Thánh: Chúa đã sai thiên thần của Người đến mà giải
thoát họ khỏi tay những người bách hại (x.12, 7-11.). Điều này đã được
viết trong ý định của Thiên Chúa mà Phêrô, sau khi thừa nhận với anh em
mình trong đức tin, đau khổ tử vì đạo ở Rôma, cùng với Thánh Phaolô, vị
Tông Đồ dân ngoại, cũng thoát chết nhiều lần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
"Nhưng Chúa đã phù hộ tôi và ban sức mạnh cho tôi, để dùng tôi hoàn
thành công việc rao giảng, và cho mọi dân tộc được nghe biết. Và tôi đã
thoát khỏi miệng sư tử" (2 Tim 4, 17). Đó là những lời của Phaolô người
môn đệ trung thành. Những lời này làm chứng cho việc được thành toàn nơi
ông nhờ ơn Chúa, Đấng đã chọn ông cho sứ vụ loang báo Tin Mừng. Đấng đã,
"chọn ông" trên đường đi Damas (x. Pl 3, 12). Được bao phủ trong ánh
sáng chói lòa con mắt, Chúa đã hiện ra với ông và nói rằng: "Saul, Saul,
tại sao ngươi bắt bớ Ta? "(Cv 9,4), một sức mạnh diệu kỳ quật ngã ông
xuống đất (x. Cv 9,5). Saul hỏi: "Thưa Ngài, Ngài là ai? Chúa Giêsu trả
lời "Ta là Giêsu, ngươi đang bắt bớ"! (Cv 9, 5). Có phải câu trả lời của
Chúa Kitô hàm ý Saul đang bách hại những người theo Chúa Giêsu và Chúa
Giêsu báo cho ông biết rằng, chính bản thân ông cũng đang bị họ bách hại
lại. Chúa Giêsu thành Nazareth, Đấng chịu đóng đinh, Đấng mà các Kitô
hữu loan truyền. Ngài đã phục sinh. Nếu bây giờ, Saul cảm thấy sự hiện
diện mạnh mẽ, rõ ràng rằng Thiên Chúa đã thực sự sống lại từ cõi chết.
Ngài chính là Đấng Mê-sia, Đấng dân Israel trông đợi, đó là Chúa Kitô
hằng sống, đang hiện diện trong Giáo Hội và thế giới!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Với lý lẽ trên, liệu Saul có thể hiểu tất cả những gì hàm chứa trong một
biến cố như vậy không? Chắc là không! Đúng thế, vì đó chỉ là một phần
trong những ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa. Thiên Chúa Cha sẽ trao ban
cho Phaolô ơn hiểu biết mầu nhiệm cứu chuộc, do Đức Kitô thực hiện.
Chính Ngài sẽ làm cho Phaolô hiểu được thực tại tuyệt vời của Giáo Hội,
để Phaolô sống cho Chúa Kitô, với Chúa Kitô và trong Chúa Kitô. Còn
Phaolô, khi tham dự vào thực tại này, ông sẽ không ngừng loan truyền
cách không mệt mỏi cho đến tận cùng của trái đất. Từ Damas, Phaolô bắt
đầu cuộc hành trình tông đồ của mình, hành trình ấy sẽ dẫn Phaolô mang
Tin Mừng cho mọi quốc gia trên thế giới, đến những nơi mà ông được kêu
gọi. Lòng nhiệt thành truyền giáo của Phaolô sẽ giúp ngài thực hiện được
nhiệm vụ mà Chúa Kitô ủy thác cho các Tông Đồ: "Vậy anh em hãy đi, và
làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Thầy" (Mt 28, 19).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Sự hiệp nhất tròn đầy của Giáo Hội!</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Giáo hội mang trong mình sứ mạng do Chúa Kitô ủy thác. Đây là sứ mạng
cần thiết ở thời đại này. Chúng ta hãy cầu nguyện cho hiệp nhất và những
tiến trình cho hiệp nhất, đừng bao giờ chán nản, hay thất vọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nguyện xin Chúa ban cho chúng ta sớm đạt được sự hiệp thông trọn vẹn nơi
tất cả những người tin vào Chúa Kitô. Hai thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô
đã cho chúng ta ơn đó, Giáo Hội nhắc lại cho chúng ta trong ngày này,
nhờ sự kính nhớ cái chết tử đạo, ngày sinh ra vào đời sống mới trong
Chúa của các ngài. Vì Tin Mừng, các ngài đã chấp nhận chịu đau khổ, chịu
chết và các ngài đã được tham dự vào sự phục sinh của Chúa. Đức tin mà
các ngài minh chứng bằng cái chết tử đạo của chính mình, là đức tin
giống như Đức Maria, Mẹ của những người tin, Mẹ của các thánh Tông Đồ,
và các thánh nam nữ trong mọi thời đại. Ngày nay, Giáo Hội tuyên xưng
đức tin ấy. Đức tin của chúng ta, đức tin vững vàng của Giáo Hội tin vào
Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất, Người là Con Thiên Chúa hằng sống,
Đấng đã chết và sống lại để cứu độ chúng ta và toàn thế giới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><a name="_Toc199264941">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
14.Thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
(Suy niệm của Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nhờ hồng ân Thiên Chúa, ngày 29 tháng 6 hằng năm, cả Giáo hội vũ hoàn
kính nhớ đặc biệt và mừng trọng thể cùng lúc lễ hai thánh tử đạo Phêrô
và Phaolô, những cột trụ của Giáo hội phổ quát Chúa Kitô. Theo truyền
thống, Giáo hội không bao giờ mừng vị này mà bỏ vị kia, nhưng luôn mừng
kính với lòng biết ơn hai chứng nhân vĩ đại của Chúa Kitô, và đồng thời
tuyên xưng long trọng về một Giáo hội duy nhất, thánh thiện, công giáo,
và tông truyền.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phêrô</span></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif"> có
tên gốc là Simon, người Galilê làm nghề chài lưới, sống ở Capharnaum bên
hồ Tibêria. <b>Phaolô </b>có tên là Saolê, người Do thái lưu vong, sinh
tại Tarsô miền Tiểu Á bởi cha mẹ là người thế giá, có quyền công dân
Rôma. Cuộc đời của hai ông bị đảo lộn từ khi gặp Đức Kitô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thánh Phêrô, thủ lãnh các Tông Đồ, con người say mê Chúa Kitô, đã xứng
đáng nghe lời này: “Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa
là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy” (Mt 16,
18). Trên tảng đá này, Chúa sẽ xây dựng đức tin mà Phêrô tuyên xưng.
Phêrô lấy từ “tảng đá, chứ không phải tảng đá lấy từ Phêrô. Phêrô, ngư
phủ miền Galilêa, ít học, đã lập gia đình, theo Thầy Giêsu ngay từ buổi
đầu sứ vụ, là người sau khi đã vượt qua những ngày đen tối của cuộc
Thương Khó của Chúa Kitô, sẽ có trách nhiệm củng cố anh em trong đức
tin và chăn dắt đoàn chiên của Chúa (x. Mt 16, 13-19). Còn thánh Phaolô,
người Pharisêu sốt sắng, có nhiều điều để tự hào, về gia thế, học thức,
về đời sống đạo hạnh. Ông chưa hề gặp mặt Ðức Giêsu tại thế, ông bách
hại những người tin Chúa Kitô. Nhưng khi gặp Đức Kitô Phục Sinh với biến
cố ngã ngựa trên đường Damas, ông trở nên tông đồ của ơn cứu rỗi đến từ
đức tin, là “dụng cụ ưu tuyển” để mang Tin Mừng đến cho các dân tộc (x.
Cv 9, 1-22).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cả hai đều được Ðức Giêsu gọi, Phêrô được gọi lúc ông đang thả lưới bắt
cá nuôi vợ con. Phaolô được chính Đức Giêsu Phục sinh gọi khi ông hung
hăng tiến vào Ðamas, đang làm tông đồ không biết mỏi mệt của dân ngoại
(x. Cv 9, 1-22). Cả hai đã từ bỏ tất cả để theo Chúa. Tất cả của Phêrô
là gia đình và nghề nghiệp. Tất cả của Phaolô là những gì ông cậy dựa
vênh vang. Bỏ tất cả là chấp nhận bấp bênh, tay trắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cả hai đều đã từng có lần vấp ngã. Vấp ngã bất ngờ sau khi theo Thầy như
Phêrô, trong phút giây quá tin vào sức mình. Ngã ngựa bất ngờ và trở nên
mù lòa như Phaolô, trong lúc tưởng mình sáng mắt và đi đúng hướng. Vấp
ngã nào cũng đau và in một dấu không phai mờ. Vấp ngã bẻ lái đưa con
người đi vào hướng mới. Phaolô là chiếc bình được tuyển chọn, Phêrô giữ
chìa khóa Nước Trời; cho dù người này là ngư phủ, người kia là kẻ bách
hại. Phaolô đã bị đánh cho mù, cuối cùng thấy rõ hơn; Phêrô đã chối
Chúa, sau tin vững vàng. Phaolô đã chọn tin vào Chúa Kitô sau khi phục
sinh. Phêrô vị dân chài thay vì thả lưới bắt cá, nay trở thành kẻ lưới
người ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chương trình mầu nhiệm của Chúa Quan Phòng dẫn đưa Phêrô tới Roma, nơi
đây ngài đổ máu như chứng tá sau cùng và cao cả nhất của đức tin và của
lòng mến đối với Thầy chí Thánh “Lạy Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy»
(Mt 16, 17). Như vậy ngài đã chu toàn sứ mệnh trở nên dấu hiệu của lòng
trung thành với Chúa Kitô và của sự hiệp nhất tất cả Dân Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phần Phaolô, trong hành trình truyền giáo, không ngừng rao giảng Chúa
Kitô bị đóng đanh và lôi kéo nhiều nhóm người Á Châu và Âu Châu trở về
với Chúa. Sau khi qua Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp, ngài đến Roma. Và chính ở đây,
ngài được phúc tử đạo để làm chứng cho Chúa Kitô. Chính ngài đã nói lên
trong bài đọc thứ hai Thánh lễ hôm nay rằng: “Chúa đã gần gũi tôi và ban
sức mạnh cho tôi, để qua tôi, việc rao giảng sứ điệp Tin Mừng được thực
hiện và để các dân ngoại được nghe biết đến”. (2Tm 4, 17-18)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phêrô và Phaolô đều yêu Ðức Giêsu cách mãnh liệt</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">,
vì họ cảm nhận sâu xa mình được Người yêu mến. “Này anh Simon, anh có
mến Thầy không? Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy” (Ga 21,16). Cả
Phaolô cũng yêu Ðấng ông chưa hề chung sống, vì Người là “Con Thiên
Chúa, Ðấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2, 20). Phaolô đã
không ngần ngại khẳng định: “Không gì có thể tách được chúng ta ra khỏi
Tình Yêu của Ðức Kitô” ( Rm 8, 35.39)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cả hai vị Tông Đồ đều hăng say rao giảng</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">,
bất chấp muôn vàn nguy hiểm khổ đau. Phêrô đã từng chịu đòn vọt ngục tù
(x. Cv 5,40), còn nỗi đau của Phaolô thì không sao kể xiết (x. 2C 11,
23-28); “Tôi mang trên mình tôi những thương tích của Ðức Giêsu” (Gl 6,
1-7).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cả hai hạnh phúc trong việc giữ gìn giáo lý tinh tuyền</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">,
nhưng cái phúc tử đạo còn hạnh phúc hơn. Nơi dương gian, vinh quang chỉ
là ước muốn; chốn thiên đàng mọi sự thật nhãn tiền. Tiếng các ngài đã
vang đến tận cùng trái đất, và thông điệp loan đi tới chân trời góc bể.
Khắp nơi vang tiếng ngợi khen các ngài; các tín hữu nhẩm đi nhắc lại
chiến thắng khải hoàn của các đấng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thật là hữu ích khi nhắc lại cho chúng ta vinh quang tử đạo của các hai
đấng. Phaolô bị chặt đầu, Phêrô bị đóng đinh cắm đầu xuống đất. Hình
thức tử đạo thật mầu nhiệm. Phêrô không dám chịu đóng đinh giống Thầy
mình. Đó không phải là ông từ chối tử đạo, nhưng ông sợ nhận lấy cái
chết giống Đấng Cứu Thế. Cả hai vị đã chết như Thầy, đã lấy máu mình mà
làm chứng: thánh Phêrô bị dẫn đến nơi ông chẳng muốn (x. Ga 21, 18),
chịu đóng đinh chết; thánh Phaolô đã chiến đấu anh dũng cho đến cùng, bị
chém đầu; đã đổ máu ra làm lễ tế (x. 2Tm 4, 6). Thánh Phêrô được chôn
cất ở chân đồi Vaticano; thánh Phaolô được an táng bên đường Ostiense.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Hội Thánh hôm nay vẫn cần những Phêrô và Phaolô mới, dám bỏ, dám theo,
dám yêu, dám sống và dám chết cho Ðức Kitô và Tin Mừng. Hội Thánh vẫn
cần những chiếc cột và những tảng đá. Với lòng ngưỡng mộ biết ơn các
ngài, chúng ta quyết một lòng trung thành với đức tin đã lãnh nhận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lạy Nữ Vương Các Thánh Tông Đồ, cầu cho chúng con.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thánh Phêrô và thánh Phaolô, cầu cho chúng con. Amen</span></i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" style="text-decoration: none"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none" href="../../../../index.htm">
<img border="0" src="../../01-logo.jpg" width="80" height="45"></a> <a href="../../../suyniem_INDEX.htm"><img border="0" src="../../02-logo.jpg" width="80" height="45"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>