File "20.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2025/Cac-Thanh/St-Pet&Paul/20.htm
File size: 38.94 KiB (39872 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô">
<style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Lễ Thánh Phêrô và Phaolô - Năm C; Hai cột trụ; Nhờ Ơn Chúa; Yêu mến Thầy;">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="460" style="text-decoration: none">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		<span style="line-height: 107%; ">
		<font face="Arial">HỦY BỎ CON NGƯỜI CŨ ĐỂ MẶC LẤY CON NGƯỜI MỚI</font></span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
		ĐGM. Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Suy Niệm:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Kinh Thánh có nhiều đoạn về hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô; nhưng 
		phụng vụ đọc cho chúng ta nghe 3 bài này trong thánh lễ hôm nay. Chắc 
		chắn phải có một hay nhiều ý tứ nào đó. Chúng ta được tự do tìm hiểu. Và 
		nếu chúng ta đồng ý, chúng ta thử xếp đặt lại thứ tự 3 bài đọc như sau 
		để có một phương hướng suy nghĩ. Trước hết bài Phúc âm gợi lên vinh dự 
		của hai thánh Tông đồ được đặt làm rường cột cho Hội Thánh Chúa, rồi bài 
		sách Công vụ cho chúng ta thấy các ngài được bảo hộ mạnh mẽ như thế nào 
		khi thi hành sứ vụ; và cuối cùng bài Thánh thư kêu gọi chúng ta hết thảy 
		hãy tin tưởng phấn đấu như các ngài đã hy sinh không mỏi mệt.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		A. Là Những Tông Ðồ Ðược Ðặc Cách</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Bài Tin Mừng chỉ nói đến vinh dự đặc biệt đã được dành cho Phêrô. Nhưng 
		vinh dự ấy một ngày kia cũng sẽ được trao tặng Phaolô qua lời Chúa phán 
		với Hananya: Hãy đi tìm Saulô, vì nó là lợi khí Ta chọn để mang Danh Ta 
		ra trước mặt các dân ngoại. Và Hananya đã ra đi làm theo lệnh Chúa, vì 
		ông hiểu Phaolô đã được đặc cách, như Phêrô và các Tông đồ trước đây.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Phêrô hôm ấy cùng đi theo Chúa với đồng bạn... Cuộc truyền giáo của Chúa 
		ở Galilê đã sửa soạn hoàn tất. Ngài sắp phải qua Yuđê để chịu thương 
		khó. Ngài ý thức mọi sự và mọi việc. Ðể đánh dấu khúc quanh lịch sử quan 
		trọng này, Chúa Yêsu đột xuất qua hỏi môn đệ: Người ta nói Con Người là 
		ai? Ngài muốn đo kết quả của 3 năm truyền giáo. Ngài muốn biết môn đệ đã 
		hiểu Ngài đến mức nào?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Người thì bảo Ngài là Yoan Tẩy giả; kẻ lại nói Ngài là Êlya; nhiều người 
		khác nữa thì tưởng Ngài là Yêrêmya hay một tiên tri nào đó. Như vậy 
		chung chung thiên hạ đã lờ mờ nghĩ rằng Ngài là Thiên sai cứu thế vì dư 
		luận Dothái thời đó cho rằng các vị tiên tri như thế sẽ trở lại trong 
		thời Ðấng Thiên sai và có thể một trong những vị đó sẽ chính là Ðấng 
		muôn dân trông đợi. Ở đây chúng ta chỉ chú ý điều này: một mình sách Tin 
		Mừng Matthêô nhắc đến tên tiên tri Yêrêmya, có lẽ muốn ngầm nói rằng: 
		Ðấng Thiên sai sẽ đau khổ và bị bắt bớ như nhà Tiên tri đã có cuộc đời 
		gian nan khổ sở, mà Chúa nhật XII Thường niên chúng ta đã nghe nói. Dù 
		sao phần đông người ta vẫn chưa dám khẳng định dứt khoát Ðức Yêsu Kitô 
		là ai.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Còn chính các môn đệ?</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúa đã hỏi thẳng các ông. Chưa ai dám lên tiếng thưa, thì Phêrô đã nói: 
		&quot;Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống&quot;. Chắc chắn mọi người đã 
		phải giật mình. Chính Chúa Yêsu cũng thấy rõ không phải xác thịt đã nói 
		lên được điều đó. Con người tự nhiên không thể biết được như vậy. Quả là 
		Cha trên trời đã mạc khải cho Phêrô, đã nói qua miệng lưỡi người Tông đồ 
		này. Vì lời tuyên xưng kia thật là chính xác, là chính sự thật, vượt quá 
		mọi hiểu biết và suy tư của con người. Chỉ có Cha trên trời biết Con, 
		thế mà cho đến nay Người chưa mạc khải ra. Ðúng hơn, Người đã có lần 
		công bố Yêsu Kitô là Con Chí Ái, nhưng Thánh Thần chưa được ban xuống 
		cho loài người thì làm sao ai hiểu được điều đó. Thế mà miệng lưỡi của 
		Phêrô vừa nói lên niềm tin chính xác mà chỉ sau này, khi đã được tràn 
		đầy Thánh Thần, Hội Thánh mới có thể tuyên xưng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Như vậy Phêrô đã được ơn mạc khải đặc biệt. Chúa Cha đã tỏ ra đặc cách 
		Phêrô. Thế thì luôn luôn thi hành Thánh ý Người, Ðức Yêsu liền tuyên bố 
		sẽ chọn Phêrô làm nền tảng để xây Hội Thánh của Người. Và quả thật tên 
		của Phêrô như đã được tiền định vì Phêrô trong tiếng Dothái có nghĩa là 
		Ðá. Vậy Phêrô sẽ là đá tảng xây nên Hội Thánh. Và Ðá này sẽ được củng cố 
		để ngay sức mạnh hỏa ngục dấy lên cũng không lung lay nổi. Nhưng không 
		phải để Phêrô đè đầu thiên hạ; Hội Thánh của Ðức Kitô là để cứu thế. Và 
		cứu thế, trước hết là tha tội. Thế nên Ðức Kitô lại tiếp: Ta sẽ ban cho 
		con chìa khóa Nước Trời để con đóng mở cho người ta ra vào.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta mừng cho Phêrô đã được những vinh dự như vậy. Ðó là những ơn 
		hoàn toàn nhưng không mà Thiên Chúa đã ban cho người, vì hạnh phúc của 
		tất cả chúng ta. Sự lựa chọn hoàn toàn chỉ vì tình thương. Cũng như sau 
		này, đang khi Phaolô hung hăng phi ngựa trên con đường Ðama để bắt đạo, 
		Ðức Kitô đã từ trời cao phán gọi người, khiến người tức khắc ngã quỵ để 
		rồi khi ngẩng lên, đã trở thành vị Tông đồ dân ngoại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Nhiều người đã muốn thử giải thích vì những lý do tâm lý, xã hội và tôn 
		giáo nào đã khiến hai thánh Tông đồ được lựa chọn một cách đột xuất, và 
		được trao phó những sứ mạng cao cả như vậy? Nhưng chẳng có câu trả lời 
		nào thỏa đáng, ngoại trừ công nhận chính mạc khải của lòng nhân nghĩa 
		Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Do đó, ngày lễ hai thánh Tông đồ, trước hết chúng ta phải tuyên xưng 
		điều ấy: chính Thiên Chúa đã đặc cách hai ngài. Và việc này khiến chúng 
		ta phải hân hoan tạ ơn, bởi vì Hội Thánh chúng ta được xây trên nền tảng 
		của hai ngài, mà hai ngài được Chúa đặc cách như vậy, thì tòa nhà Hội 
		Thánh của chúng ta tốt đẹp, vinh dự và bảo đảm biết bao? Ngôi nhà của 
		chúng ta không những vững bền mà còn đầy phúc, vì nền tảng của nó là hai 
		vị Tông đồ đã được tuyển chọn một cách tuyệt diệu. Chúa Cha và Chúa Yêsu 
		Kitô đã tỏ ra vô vàn ưu ái và rộng rãi, quyền năng đối với nền tảng của 
		tòa nhà Hội Thánh chúng ta. Chúng ta phải hân hoan cảm mến. Và phải tiếp 
		tục xem hai vị Tông đồ ưu tú đó đã thi hành sứ mệnh thế nào.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		B. Các Ngài Tiếp Tục Ðược Chúa Bảo Hộ</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Bài sách Công vụ cho thấy Lời Chúa nói với Phêrô khi đặt người làm nền 
		tảng Hội Thánh, luôn luôn thực hiện. Phêrô quả thật là Ðá vững vàng 
		trong mọi sóng gió. Hêrôđê bấy giờ bắt đạo. Hành động và thái độ của nhà 
		vua rất đẹp lòng người Dothái. Hêrôđê liền mạnh tay, truyền bắt giam 
		chính Phêrô, thủ lãnh của Hội Thánh mới. Sức mạnh của hỏa ngục rõ ràng 
		mạnh mẽ. Nhưng bài sách nghe đọc hôm nay cho thấy Phêrô bình tĩnh lạ 
		thường. Dường như ông không nhúc nhích. Mặc cho người ta cùm tay trói 
		chân, và đặt lính gác trong ngoài cửa ngục, ông như chìm đắm trong suy 
		nghĩ nhớ đến giáo đoàn và hiệp ý cầu nguyện với tất cả nhiệm thể. Bỗng 
		dưng xiềng xích ở tay chân mở ra. Có người bảo Phêrô mặc áo, thắt lưng 
		và xỏ giầy vào. Rồi bảo ông đi theo. Ông không ngần ngại khoan thai cất 
		bước, chẳng cần tìm hiểu. Hai người tiến bước dễ dàng; đi đến đâu, người 
		vật dường như đều nhường bước. Kể cả cửa sắt có lính canh gác, cũng tự 
		động mở ra mời hai người ra phố. Ðến lúc thần Chúa biến đi, Phêrô mới 
		nhận ra: quả thật Chúa đã giải cứu mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Và về sau, khi suy nghĩ lại sự việc, ông mới thấy câu chuyện thật là mầu 
		nhiệm. Ông đã bị bắt vào dịp lễ Bánh không men và cũng đã được giải 
		thoát trong dịp ấy. Chúa Yêsu cũng đã bị nộp, bị giết và được Thiên Chúa 
		cho sống lại vào dịp lễ Bánh không men. Phải chăng sự việc đã chẳng có 
		ngụ ý rằng: đầy tớ không trọng hơn Thầy và đường Thầy đi thì tớ cũng sẽ 
		phải theo. Phêrô phải đi theo đường của Chúa và sẽ đưa Hội Thánh Chúa đi 
		vào. Ðó là con đường bị bắt, bị nộp, bị giết... nhưng sẽ dẫn tới phục 
		sinh vinh quang. Và những người đi trên con đường ấy đều như thể chiên 
		cừu bị đưa đi xén lông mà không hề kêu la. Phêrô trong câu truyện bị bắt 
		hôm nay đã bắt chước Chúa Yêsu, hoàn toàn vâng theo Thánh ý Thiên Chúa. 
		Và nếu chúng ta có đọc lại cuộc đời của Phaolô, chúng ta cũng thấy như 
		vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Những lời đầu tiên trong bài thư hôm nay xác định điều đó. Phaolô thấy 
		mình là &quot;tửu tế đã tiến&quot;, tức là cuộc đời mình đã trở thành lễ tế. Ðó là 
		thứ rượu người ta dâng khi thuyền rời bến... Và chính Chúa Yêsu cũng đã 
		nói với Hananya khi sai ông đi gặp Saulô. Ta sẽ tỏ cho nó biết tất cả 
		những gì nó sẽ phải chịu vì Danh Ta. Nên tất cả cuộc đời của Phaolô là 
		chiến đấu trong cuộc chiến chính nghĩa. Người đã chạy đến cùng đường... 
		Và nhìn lại người có thể đếm trên con đường ấy: bao nhiêu lần đắm tàu, 
		nhịn đói, chịu khát, bị đánh, bị tù. Sức mạnh của hỏa ngục cũng tung ra 
		mạnh mẽ, nhưng Ơn Chúa vẫn đủ cho Phaolô cũng như cho Phêrô. Ðến nỗi 
		ngày hôm nay, nhắc lại việc tử đạo của hai ngài Hội Thánh hân hoan cử 
		hành một ngày vinh quang.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Quả thật hôm nay chúng ta kính nhớ cuộc chiến vẻ vang của hai thánh Tông 
		đồ. Gian khổ các ngài đã chịu thật là sức mạnh của hỏa ngục. Nhưng Chúa 
		đã bảo hộ các ngài. Các ngài đã đưa con thuyền Giáo hội vượt xa qua bao 
		sóng gió... Con thuyền ấy cứ mỗi ngày một lớn. Và nhìn khắp mặt biển 
		trần gian, không chỗ nào mà ta không thấy nó. Có chỗ nó đang ung dung rẽ 
		sóng. Chỗ khác, nó lại như thuyền của các Tông đồ gặp bão trên mặt hồ 
		Tibêria. Chính trong những trường hợp khó khăn này, khuôn mặt của Phêrô 
		và Phaolô như lại nổi lên, nhắc lại Lời Chúa hứa sẽ ở cùng Hội Thánh mãi 
		mãi và sức mạnh của hỏa ngục sẽ chẳng làm gì được.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta hãy lưu ý tỉ mỉ hơn đến điều nhắn nhủ của các ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		C. Các Ngài Kêu Gọi Chúng Ta Tin Tưởng</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ðối với chúng ta, các ngài có một tình yêu thương đặc biệt. Bài thư 
		Phaolô gửi cho Timôthê làm chứng điều ấy. Phêrô chắc chắn cũng đồng ý 
		khuyên nhủ chúng ta như vậy. Vì hôm nay là lễ của hai ngài, Giáo hội 
		nhắc nhớ lại cuộc đời phấn đấu kiên trung và thành quả của các ngài. Sự 
		kiện này nào muốn nói lên gì khác hơn việc kêu gọi chúng ta hãy bắt 
		chước các ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Phaolô nói với Timôthê, tức là với tất cả chúng ta. Chúa đã phù hộ và 
		ban sức mạnh cho người. Chúa sẽ cứu và độ người vào Nước trên trời. Và 
		hoàn lại cho người triều thiên công chính, không phải cho người mà thôi, 
		nhưng còn cho hết mọi người đầy lòng mến yêu trông đợi cuộc hiển linh 
		của Chúa. Nói tắt, hai thánh Tông đồ đã muốn cho chúng ta cũng mến Chúa 
		và tin tưởng phấn đấu cho Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Vì thế chúng ta phải nhìn lại đời sống các ngài để thấy từ đầu các ngài 
		đã đón nhận ơn Chúa thế nào và đã tiếp tục làm sao để đi đến vinh quang 
		ngày nay. Các ngài đã được Chúa chiếu cố một cách đặc biệt và đã được 
		Người tiếp tục bảo hộ. Có thể nói các ngài chẳng có công trạng nào hết: 
		Phêrô rõ ràng là người không có gì cả; còn Phaolô đã có lần khẳng định 
		mọi điều người có theo xác thịt, thì người đã bỏ đi hết và coi như phân 
		bón để được tình yêu nhưng không của Ðức Yêsu Kitô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ðó là thái độ căn bản của Kitô giáo. Người ta phải hủy bỏ con người cũ 
		và mọi sự thuộc về nó để mặc lấy con người mới là Thần trí của Ðức Yêsu 
		Kitô hầu chỉ còn sống cho Thiên Chúa. Khi đó người ta mới là người của 
		Chúa và là lợi khí để Người dùng vào việc xây dựng Nước Trời. Và triều 
		thiên công chính mới để dành cho người ấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta có nên sợ trở thành những con người như vậy không? Có lẽ nhiều 
		người ngại ngùng khi nghe nói đến thái độ từ bỏ. Nhưng ai có gì lắm mà 
		sợ phải bỏ? Ðàng khác điều quan trọng là từ bỏ con người cũ; chứ từ bỏ 
		những sự vật chất đâu đã là điều khó lắm. Và con người cũ là tinh thần 
		không muốn đón nhận mạc khải của Chúa, không để cho Lời Chúa đi vào tâm 
		hồn và sinh động ở trong đó để dần dần đổi mới chúng ta từ bên trong. Cả 
		Phêrô và Phaolô đều đã bắt đầu đi vào đường lối của Chúa khi đón nhận 
		lời mạc khải. Phêrô đã để Chúa Cha nói lên ở trong mình. Phaolô đã để 
		lời Chúa Yêsu lọt vào tai khiến mình quỵ xuống và trở nên con người mới. 
		Chúng ta phải bắt đầu nên thánh từ thái độ đầu tiên ấy: tức là đón nhận 
		lời mạc khải, đón nhận ơn Chúa vào mình và để cho chính ơn Chúa từ đó 
		làm việc nơi chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Giờ đây Chúa cũng đến với chúng ta trong thánh lễ. Mình Máu Thánh Chúa 
		đến tăng cường cho Lời Chúa chúng ta vừa nghe. Ai đón nhận Lời Chúa và 
		Mình Thánh Chúa thật sự, sẽ để Người tiếp tục sống trong mình. Chính 
		Người sẽ hoàn thành công việc của Người nơi chúng ta như nơi hai thánh 
		Tông đồ Phêrô và Phaolô. Chúng ta hãy cầu xin hai thánh cho chúng ta 
		biết bắt chước các ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><a name="_Toc199264936">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		9.Hai con người</span></a></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Từ xưa tới nay, Giáo Hội vẫn có thói quen liên kết hai thánh tông đồ 
		Phêrô và Phaolô trong một triều thiên vinh quang. Kinh Tiền Tụng hôm nay 
		đã diễn tả như sau: Thánh Phêrô là vị thủ lãnh trong việc tuyên xưng Đức 
		Kitô. Thánh Phaolô là người bảo vệ lừng danh trong việc tìm hiểu Đức 
		Kitô. Thánh Phêrô thiết lập Hội Thánh tiên khởi cho những người Israel 
		còn lại. Thánh Phaolô là thầy và là đấng dạy dỗ muôn dân được kêu gọi. 
		Và kinh Tiền Tụng đã kết luận: Các ngài đã dùng những đường lối khác 
		nhau mà quy tụ một gia đình cho Chúa. Với lời ca tụng trên đây, Giáo Hội 
		không những đề cao sự hợp nhất giữa hai đường lối khác nhau mà còn ngợi 
		khen sự hợp nhất giữa hai con người có nhiều khác biệt.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thực vậy, thánh Phêrô vốn bản chất dân chài lưới, trực tính và nghiêng 
		về thực tiễn. Còn thánh Phaolô là người trí thức, hay lý luận và thích 
		đào sâu giáo lý. Thánh Phêrô quan tâm đến việc loan báo Tin Mừng cho 
		người đạo cũ, nên không muốn sửa đổi nhiều những gì vốn có kẻo phật lòng 
		họ. Còn thánh Phaolô nhằm truyền bá đức tin cho các dân ngoại, nên muốn 
		bỏ đi những lề luật của đạo cũ không còn thích hợp, kẻo nặng gánh cho 
		những người dân ngoại xin tòng giáo. Thánh Phêrô là Giáo hoàng, nhưng 
		không vì thế mà áp đặt ý kiến của mình. Thánh Phaolô là Giám mục, nhưng 
		không vì thế mà không thẳng thắn trình bày quan điểm riêng của mình, để 
		trao đổi và bàn luận. Thánh Phêrô là người đã có lần chối Chúa vì yếu 
		đuối và đã ăn năn sám hối do cái nhìn xót thương của Chúa. Còn thánh 
		Phaolô đã có lần bắt bớ đạo Chúa vì lầm lạc và đã trở lại nhờ sự giúp đỡ 
		của một môn đệ Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Với nhiều khác biệt, hai thánh Phêrô và Phaolô tông đồ đã được liên kết 
		lại để bổ túc cho nhau, làm cho nền móng của Giáo Hội được bền vững. 
		Động lực liên kết các ngài lại với nhau chính là việc mở rộng Nước Chúa. 
		Cái nhìn trên đây giúp chúng ta thêm tin tưởng hơn vào Chúa trong việc 
		bảo vệ, xây dựng và phát triển Giáo Hội. Đúng thế, Giáo Hội là hình ảnh 
		của sự quy tụ hiệp thông và liên kết. Giáo Hội là khí cụ kết hợp với 
		Chúa và với nhân loại. Trong Giáo Hội có yếu tố Thiên Chúa và cũng có 
		yếu tố nhân loại. Có người nhân đức và cũng có kẻ tội lỗi. Có phẩm trật 
		và cũng có thành phần dân Thiên Chúa. Giáo Hội vừa trung thành với 
		truyền thống vừa phải đổi mới cho thích hợp với lịch sử từng thời và 
		từng nơi. Giáo Hội vừa củng cố đức tin cho người có đạo lại vừa truyền 
		bá đức tin cho người ngoại đạo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Biết liên kết những cái khác nhau trong Giáo Hội và trong nhân loại là 
		một đặc điểm quan trọng của Kitô giáo. Bởi vậy trong giây phút này chúng 
		ta hãy cầu nguyện cho sự hiệp nhất, mặc dù có những khác biệt trong lòng 
		Giáo Hội, nhưng chúng ta vẫn có thể và phải liên kết phải trở nên một 
		hầu ước vọng của Chúa Giêsu sẽ là một sự thật: Xin cho mọi người được 
		hợp nhất trong chúng ta để cho thế gian nhận biết rằng Cha đã sai con.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		&nbsp;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><a name="_Toc199264937">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		10.Một đức tin</span></a></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Hôm nay cùng với Giáo hội, chúng ta long trọng cử hành lễ trọng kính 
		thánh Phêrô và Phaolô, lễ này cũng là dịp giúp chúng ta chiêm ngắm gương 
		sống đức tin của các Ngài. Các Ngài là hai con người khác nhau, nhưng 
		đón nhận cùng một đức tin từ Thiên Chúa, nhưng các Ngài đã vượt qua và 
		ra đi rao giảng đức tin của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức tin&nbsp;được&nbsp;đón nhận</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta thấy Phêrô và phaolô hai người có hai hoàn cảnh, hai địavị, hai 
		trình độ… hoàn toàn khác nhau nhưng các Ngài cùng đón nhận một đức tin 
		duy nhất đến từ Thiên Chúa. Phêrô là người chài lưới, ông rất hăng say, 
		nhiệt tình và có một tâm hồn nhạy cảm. Ông không ngần ngại, không suy 
		nghĩ đắn đo gì, đã bỏ tất cả mọi sự theo Chúa khi Chúa gọi, điều này cho 
		chúng ta thấy rất rõ Phêrô cảm nghiệm bằng tình yêu nhanh hơn lý trí. 
		Phêrô tin và theo Chúa với tất cả lòng nhiệt thành của mình và niềm tin 
		đó được tuyên xưng cách mạng mẽ rõ ràng: “Thầy là Đức Kitô Con Thiên 
		Chúa hằng sống”. Lời tuyên xưng này thật chính xác, vượt quá mọi hiểu 
		biết và suy tư con người, đây là lời tuyên xưng về bản tính Thiên Chúa 
		của Đức Giêsu này chính là chỉnh cao trong đời sống niềm tin của Phêrô. 
		Có thể là đại diện cho nhóm mười hai, nhưng đây cũng là lời tuyên xưng 
		cho chính Phêrô. Chúa Giêsu xác định lời tuyên xưng này do Chúa Cha mạc 
		khải nên Phêrô mới biết được: “Anh thật là người có phúc, vì không phải 
		phàm nhân mạc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha Thầy Đấng ngự trên 
		trời”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Với Phaolô, ông là người biệt phái đã từng bách hại môn đệ Chúa, thái độ 
		đó được biểu lộ khi ông đồng tình trong vụ ném đá Stêphanô. Đang khi ông 
		hăng say phi ngựa trên đường Damas để bắt đạo, Phaolô được Chúa Kitô 
		Phục sinh gọi và thanh luyện, một quầng sáng đã bao ttrùm ông, khiến ông 
		bị mù lòa đôi mắt thân xác sau khi ngã ngựa, nhưng đồng thời quầng sáng 
		ấy đã mở cho ông cặp mắt đức tin, ông đã thực sự tin tưởng vào một Đức 
		Giêsu chịu đóng đinh và sống lại, là chính Đấng mà Phaolô đang bắt bớ 
		trở thành Đấng mà “không ai và không gì có thể tách ông ra khỏi lòng mến 
		của Ngài”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Rõ ràng Phêrô và Phaolô đã đón nhận đức tin trực tiếp từ Đức Giêsu Kitô, 
		còn chúng ta đã đón nhận đức tin gián tiếp qua cha mẹ, Giáo hội …dù khởi 
		đi từ nguồn nào điều đó không quan trọng cho bằng chính thái độ đón nhận 
		của ta, đức tin đo có gắn liền với chích con người mình hay không? Một 
		khi đón nhận cách chân thành, thì chắc chắn chúng ta cũng bị thử thách 
		như Phêrô và Phaolô đã từng bị thử tháh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức tin bị thử thách</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Mặc dù Phêrô và phaolô tin Chúa rất mãnh liệt, nhưng đức tin các Ngài 
		cũng không ngừng bị thử thách. Đức tin Phêrô còn phải là nên tảng nâng 
		đỡ đức tin Giáo hội, nên đức tin đó bị thử thách rất nhiều. Phêrô đã 
		từng tin vào Chúa, nhưng mới trước được Chúa khen tặng là đá tảng thì 
		liền sau đó bị Chúa quở trách là Satan hãy lui ra, đã có lần thề hứa “dù 
		phải chết với Thầy con không chối Thầy” mới hứa đó thì liền sau đó ba 
		lần chối Chúa, mới phút trước ung dung bước đi trên ngọn sóng thì phút 
		sau bị chìm vì nghi ngờ. Rỡ rằng là nhiều khi Phêrô nói mà chẳng hiểu 
		mình nói gì, và chính cuộc tử nạn và cái chết của Đức Giêsu là một thử 
		thách có tính quyết định đối với niềm tin của Phêrô. Cuộc đời theo Chúa 
		của Phêrô đã sa ngã biết bao nhiêu lần trước khi trở thành đá tảng vững 
		chắc, trên đó Đức Giêsu Kit xây dựng Hội thánh Người. Phêrô chỉ có thể 
		nâng đỡ Đức tin cho anh em sau khi trở lại từ kinh nghiệm yếu đuối sa 
		ngã của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Và Phaolô cũng bị thử thách “năm lần bị người Do thái đánh 40 roi bớt 
		một, ba lần bị đắm tàu, ba lần bị đánh đòn, một lần bị ném đá, một đêm 
		một ngày lênh đênh trên biển khơi”, ngoài ra ông còn gặp nhiều khó khăn 
		nguy hiểm trong các cuộc hành trình phải chịu đói khát, rét lạnh… cho dù 
		những nguy hiểm ấy ngày đêm cứ bám chặt vây bủa lấy ông thay vì chùng 
		bước, nhưng niềm tin vào Đấng Kitô Phục sinh qua mạnh nên ông coi những 
		việc xảy ra cho ông không quan trọng. Ong chỉ có một mối bận tâm ray rứt 
		là lo cho tất cả Hội Thánh vì lòng yêu mến và nhiệt thành nhà Chúa “tình 
		yêu Chúa Kitô thức bách tôi”. Ông coi sự sống của ông không phải là củ 
		ông mà của đấng đã gọi chọn ông, đến độ ông thốt ra: “Tôi sống nhưng 
		không phải là Tôi sống mà là Đức Kitô sống trong Tôi”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Khi nhìn lại cuộc sống, chắc chắn ai cũng đã hoặc đang ít nhất một lần 
		trải qua những đau khổ như: nghèo đói, bệnh tật, thất vọng… Trước những 
		nghịch cảnh đó chúng ta có đứng vững hay bị chao đảo nghi ngờ đức tin? 
		Nếu vẫn còn một niềm tin sắc con thì hãy làm chứng đức tin của mình cho 
		người khác như mẫu gương của Phêrô và Phaolô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức tin&nbsp;được rao giảng</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Phêrô và phaolô là hai khuôn mặt lớn trong việc rao giảng Tin Mừng. Cuộc 
		đời Phêrô sau khi gặp những thử thách thay vì nhút nhát là một dạ can 
		trường, thay vì chao đảo là một lòng xác tín. Sau khi Thánh Thần hiện 
		xuống ông là người đầu tiên công khai rao giảng Tin Mừng Chúa Cứu Thế 
		cho mọi người, đặc biệt là người Do tháij. Khi Chúa Giêsu đặt ông làm đá 
		tảng Hội Thánh ông đã sống đúng với chức vị của mình, ông làm chứng và 
		rao giảng hết sức hùng hồn về Đức Giêsu Kitô bị giết và đã sống lại từ 
		cõi chết “Anh em đã giết Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã 
		cho Người trỗi dậy từ cõi chết, chúng tôi xin làm chứng”.. Phêrô cũng 
		cho thấy chính Đức Kitô là Đấng Cứu Độ duy nhất cho nhân loại, chỉ có 
		nơi Ngài mới có được ơn cứu độ: “dưới gầm trời này có một danh nào khác 
		đã được ban cho nhân loại, để chúng ta nhờ đó mà được cứu độ”. Quả thật 
		ông là đá tảng vững vào trong mọi sóng gió, những điều ông rao giảng đã 
		chứng minh bằng cái chết của ông tại Rôma.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Còn Phaolô, sau khi gắn bó với Chúa Kitô một cách mật thiết, ông đã lao 
		mình về phía trước như một vận động viên, và dùng chính sự nhiệt thành 
		của mình đi bất cứ nơi đâu vào bất cứ ngóc ngách nào, bất chấp mọi gian 
		khổ tù đày do quyền bính trần thế gây ra, miễn là từ cánh đồng dân ngoại 
		đem về cho Chúa các linh hồn. Phaolô cũng dùng chính khả năng tri thức 
		của mình để trở nên lợi khí phổ biến Tin Mừng cho những vùng đất mới, 
		coi việc rao giảng Tin Mừng là bổn phận và niềm hạnh phúc của mình: “Vô 
		Phúc cho tôi nêu tôi không rao giảng về Đức Kitô”, ông không hổ thẹn về 
		Tin Mừng bở vì Tin Mừng đem lại ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại, đến 
		với những người tin.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ta thấy rõ Phêrô và Phaolô liên kết trong niềm tin, lòng mến Chúa Kitô 
		và Giáo hội, Phaolô luôn hướng về Phêrô như nền tảng cho niềm tin và thế 
		giá Tin Mừng mà ông rao giảng. Nền tảng Pherô cũng là định hước cuộc 
		tiến bước trong đức tin và đảm bảo sự thống nhất dân Chúa trong lòng 
		mến. Điều mà minh chứng hùng hồn nhất đức tin của Phêrô và Phaolô rao 
		giảng đó là việc hai Ngài cùng hội tụ tại Rôma để làm chứng cho Chúa 
		Kitô bằng chính máu đào của mình. Phêrô và Phaolô đã làm thành khuôn mẫu 
		cho việc rao giảng niềm tin cho mọi người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Còn chúng ta, khi đứng trước một thế giới dường như mất cảm thức về tội, 
		quá nhiều người chưa biết và không tin Chúa, chúng ta có dám sống và 
		giới thiệu một Đức Giêsu Kitô đã chết và sống lại như Phêrô và phaolô 
		không? chúng ta hãy cố lên, can đảm minh chứng đức tin của mình vì chỉ 
		có nơi Đức Giêsu Kitô con người mới được cứu độ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Sự khác biệt giữa hai cuộc đời, hai quá khứ của Phêrô và phaolô, đã nối 
		thành một, bởi một sởi chỉ vào “Đức tin vào Thiên Chúa”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 48px">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 107%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta mỗi người tuy khác nhau, nhưng có cùng một niềm tin vào Đức 
		Giêsu Kitô. Chúng ta hãy sống liên đới hiệp nhất với nhau, kiên vững 
		trong đức tin, xẵng sàng minh chứng đức tin của mình qua đời sống cụ thể 
		hằng ngày, điều đó chỉ thực hiện được khi mỗi người biết siêng năng cầu 
		nguyện, múc lấy nguồn sức mạnh nơi bí tích Thánh Thể, luôn kết hợp mật 
		thiết với Chúa Giêsu Kitô, để lời tuyên xưng của Phêrô trở thanh kinh 
		nghiệm riêng cho mỗi người:&nbsp;<b><i>“Lạy Thầy, bỏ Thầy con biết theo ai?”</i></b>.</span></p>
&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="text-decoration: none"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none" href="../../../../index.htm">
		<img border="0" src="../../01-logo.jpg" width="80" height="45"></a>&nbsp;&nbsp;<a href="../../../suyniem_INDEX.htm"><img border="0" src="../../02-logo.jpg" width="80" height="45"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager