File "516.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Tuan-Thanh/thu-nam/516.htm
File size: 21.89 KiB (22420 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Thứ sáu tuần thánh - Năm A</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Thứ sáu tuần thánh - Năm A; suy niệm, tinmung.net, Đồng Công, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">
Thứ năm tuần thánh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center" height="27">
<b><span style="color: black">BÁNH
KHÔNG MEN</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<i>
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">JM. Lam Thy</span></i></td></tr><tr>
<td width="474" style="text-align: justify; font-family:serif; font-size:14pt; text-decoration:none">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Đã bước
vào Tuần Thánh, chuẩn bị cho cao điểm của Mùa Chay là Tam Nhật Vượt Qua.
Mở đầu cho Tam Nhật Vượt Qua là Thứ Năm Tuần Thánh với Thánh lễ Tiệc Ly.
Ba bài đọc trong Thánh lễ Tiệc Ly (chung cho cả chu kỳ ba năm Phụng vụ
A-B-C) là: Xh 12, 1-8.11-14 (“Lễ Vượt Qua”); 1Cr 11, 23-26 (“Bí tích
Thánh Thể”); Ga 13, 1-15 (“Bữa ăn cuối cùng của Đức Giê-su và các môn
đệ”). Nói về Lễ Vượt Qua, cả 3 sách Tin Mừng (Mát-thêu, Mac-cô, Lu-ca)
đều có nhắc đến việc “Chuẩn bị ăn lễ Vượt Qua” (Mt 26, 17 -19; Mc 14,
12 -16; Lc 22, 7-13). Theo Thánh sử Lu-ca thì: “Đã đến ngày lễ Bánh
Không Men, ngày phải sát tế chiên Vượt Qua. Đức Giê-su sai ông Phê-rô
với ông Gio-an đi và dặn: “Các anh hãy đi dọn cho chúng ta ăn lễ Vượt
Qua.” (Lc 22, 7-8). Như vậy lễ Bánh Không Men gắn liền với lễ Vượt Qua.
Xin dựa vào Bách khoa Toàn thư mở Wikipedia và Vatican.net để tìm hiểu
vấn đề: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Lễ Vượt
Qua của người Do-thái là ngày 14 tháng A-víb (khoảng tháng 3, tháng 4
dương lịch). Với thời gian này, một lễ khác có nguồn gốc riêng nhưng
cùng được mừng chung trong mùa xuân và được sát nhập vào lễ Vượt Qua đó
là lễ Bánh Không Men (Xh 12, 15-20). Trong tháng này, lễ Vượt Qua mừng
ngày 14, còn lễ Bánh Không Men được ấn định từ ngày 15 đến ngày 21. Lễ
Vượt Qua và lễ Bánh Không Men có khi được mừng chung với nhau (Đnl 16,
1-8; 2Sb 30, 1-13); nhưng cũng có khi được mừng riêng (Lv 23, 5-8).
Truyền thống người Do-thái áp dụng lễ này vào dịp kỷ niệm ngày dân
It-ra-en thoát ách nô lệ, ra khỏi Ai Cập, vượt qua Biển Đỏ, trở về Đất
Hứa (“Ngươi sẽ giữ tục lệ mừng lễ Bánh Không Men: trong bảy ngày, ngươi
sẽ ăn bánh không men vào thời chỉ định trong tháng A-víp, như Ta đã
truyền cho ngươi, vì trong tháng đó ngươi đã ra khỏi Ai-cập. Người ta
không được đi tay không đến trước nhan Ta.” – Xh 23, 15). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Theo
định nghĩa của Thánh Kinh thì bánh không men được gọi là bánh khổ cực
(“Anh em hãy giữ tháng A-víp và mừng lễ Vượt Qua kính ĐỨC CHÚA, Thiên
Chúa của anh em, vì trong tháng A-víp, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em,
đã đưa anh em ra khỏi Ai-cập ban đêm. Anh em hãy giết chiên dê và bò làm
lễ vật Vượt Qua dâng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em, ở nơi ĐỨC CHÚA
chọn cho Danh Người ngự. Anh em không được ăn bánh có men với lễ vật đó;
trong vòng bảy ngày, anh em sẽ ăn bánh không men – thứ bánh khổ cực, vì
anh em đã phải vội vã ra khỏi đất Ai-cập, để mọi ngày trong đời anh em,
anh em nhớ ngày ra khỏi đất Ai-cập.” – Đnl 16, 1-4). Bánh không men cũng
tiêu biểu cho sự tinh tuyền và chân thật (“Anh em hãy loại bỏ men cũ để
trở thành bột mới, vì anh em là bánh không men. Quả vậy Đức Ki-tô đã
chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta. Vì thế, chúng ta đừng
lấy men cũ, là lòng gian tà độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là
lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ.” – 1Cr 5, 7-8). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Đó là ý
nghĩa nguyên thủy của lễ Bánh Không Men. Khi Đức Giê-su cùng các môn đệ
chuẩn bị ăn lễ Vượt Qua thì cũng là dịp kỷ niệm tuần lễ Bánh Không Men.
Cũng vì đây là bữa ăn cuối cùng Đức Ki-tô dùng bữa với các môn đệ trước
khi chính thức bước vào cuộc Thương Khó trong hành trình Vượt Qua tội
lỗi và cái chết để đem lại sự sống vĩnh cửu cho nhân loại, nên Giáo hội
tuyên xưng đây là bữa Tiệc Ly (nói nôm na là bữa tiệc chia tay giữa Chúa
Ki-tô và các môn đệ). Trong bữa Tiệc Ly, Đức Giê-su thiết lập bí tích
Thánh Thể và đó chính là Bánh Không Men Giáo hội dùng trong Thánh lễ,
bởi Thánh lễ không phải là bữa tiệc như những bữa tiệc khác cho nên dùng
loại bánh đặc biệt nói lên tính chất đặc thù của bữa tiệc Thánh Thể. Bộ
Giáo Luật hiện hành của Giáo Hội “Codex Iuris Canonici” (số 926) đã qui
định: “Theo truyền thống lâu đời của Giáo Hội La-tinh, khi cử hành Thánh
Thể bất cứ ở đâu, tư tế phải dùng bánh không men.” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Cũng
giống như vấn đề Ăn Chay cần phải biết “đừng xé áo nhưng hãy xé lòng”,
vấn đề đặt ra đối với người Ki-tô hữu khi suy niệm về lễ Bánh Không Men
chính là tìm hiểu mục đích và ý nghĩa tiềm ẩn sâu xa trong đó: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">1- <u>Ý
nghĩa tiềm ẩn của lễ Bánh Không Men:</u> Ngay từ Cựu Ước, Lễ Bánh Không
Men là chỉ thị của Thiên Chúa để nhắc nhở dân It-ra-en phải luôn ghi nhớ
hồng ân được giải thoát khỏi ách nô lệ Ai-cập, vượt qua biển Đỏ trở về
Đất Hứa; khi cử hành phải sát tế chiên Vượt Qua. Ngoài ý nghĩa dĩ vãng
(Cựu Ước) đó, lễ Bánh Không Men còn tiềm ẩn dấu chỉ cho công cuộc cứu độ
nhân loại trong tương lai (Tân Ước), nên phải công nhận một điều đây
chính là nhiệm tích Thiên Chúa mạc khải cho con dân của Người. Và để
thực hiện công trình cao vời khôn ví đó, Thiên Chúa đã sai Con Một xuống
trần trong vai trò Con Chiên phải chịu sát tế để chuộc tội loài người và
đem lại sự sống vĩnh cửu cho những kẻ tin. Lễ Bánh Không Men được thực
hiện trong bữa Tiệc Ly trải dài trong Tam Nhật Vượt Qua với hy tế Thập
Giá và mầu nhiệm Phục Sinh vinh hiển. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Kể từ
bữa Tiệc Ly, Bánh Không Men chính là Thánh Thể – là Thịt và Máu Đức
Giê-su – là Bánh Hằng Sống (“Tôi là bánh trường sinh…Tôi là bánh hằng
sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi
sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống… Thật, tôi
bảo thật: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, thì không có
sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và
tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của
ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại
trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống
đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ
tôi mà được sống như vậy. Đây là bánh từ trời xuống… Ai ăn bánh này, sẽ
được sống muôn đời.” – Ga 6, 48-58) </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Như vậy
lễ Bánh Không Men đã trở thành một dấu chỉ cho một đời sống mới, không
bị tội lỗi thống trị. Trong 7 ngày thực hiện lễ Bánh Không Men thì phải
hiểu số 7 là số tiêu biểu cho sự trọn vẹn về thuộc linh (Thiên Chúa tạo
dựng vũ trụ và con người trong bảy ngày). Bảy ngày tiêu biểu cho trọn
cuộc đời của một người đi theo Chúa. Ngày nào cũng là tiếp nhận sự sống
thánh khiết từ Thiên Chúa qua đức tin và trong Đức Giê-su Ki-tô. Sự ăn
Bánh Không Men tiêu biểu cho sự tiếp nhận chính sự thánh khiết của Chúa
Giê-su vào trong đời sống của con dân Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">2- <u>Mục
đích của việc cử hành Lễ Bánh Không Men:</u> Thánh Kinh Tân Ước giúp cho
người tín hữu hiểu rõ mục đích và ý nghĩa của lễ Bánh Không Men: “Anh em
hãy loại bỏ men cũ để trở thành bột mới, vì anh em là bánh không men.
Quả vậy, Đức Ki-tô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta.
Vì thế, chúng ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy
lấy bánh không men, là lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ.”
(1Cr 5, 7-8); “Anh em phải cố ăn ở hoà thuận với mọi người, phải gắng
trở nên thánh thiện; vì không có sự thánh thiện, thì không ai sẽ được
thấy Chúa.” (Dt 12, 14). Rõ ràng mục đích chính yếu của việc cử hành Lễ
Bánh Không Men là để nhắc cho dân Chúa nhớ rằng, họ đã được giải thoát
khỏi cuộc đời cũ nô lệ cho tội lỗi, và đã được Thiên Chúa dẫn vào cuộc
đời mới, tự do trong thánh khiết, công chính, theo chân lý của Thiên
Chúa. Trọn đời sống của họ phải luôn nên thánh, nếu không, họ sẽ không
được Thiên Chúa tiếp nhận. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Tóm
lại, người Ki-tô hữu cần phải nhìn lại mình để thấy được rằng con người
sống trên đời thường bị các loại men tác động. Có thể kể ra những loại
men đó như sau: men tôn giáo, men đạo đức giả, men tội lỗi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">* <u>Men
tôn giáo:</u> Trước đây, đã 2 lần Đức Giê-su làm phép lạ hóa bánh ra
nhiều để nuôi dân chúng đi theo Người. Sau đó, Người “bỏ vùng Tia, đi
qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh” (Mc 7, 31).
Thánh sử Mat-thêu trình thuật về thời điểm này: “Khi sang bờ bên kia,
các môn đệ quên đem bánh. Ðức Giê-su bảo các ông: “Anh em phải cẩn thận,
phải coi chừng men Pha-ri-sêu và Xa-đốc”. Các môn đệ nghĩ thầm rằng:
“Tại chúng ta không đem bánh.” Nhưng, biết thế, Đức Giê-su nói: “Sao anh
em lại nghĩ đến chuyện không có bánh, người đâu mà kém tin vậy? Anh em
chưa hiểu ư? Tại sao anh em không hiểu rằng Thầy chẳng có ý nói về bánh,
khi Thầy nói: Anh em phải coi chừng men Pha-ri-sêu và Xa-đốc?” Bấy giờ
các ông mới hiểu là Người không bảo phải coi chừng men bánh, mà phải coi
chừng giáo lý Pha-ri-sêu và Xa-đốc.” (Mt 16, 5-12). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Đức
Giê-su đã phân biệt rach ròi về “men” theo 2 nghĩa (nghĩa đen – nghĩa
chiểu tự : men bột ; nghĩa bóng – nghĩa thiêng liêng : men tôn giáo –
giáo lý), để dạy các môn đệ hiểu rõ về giáo lý sai lầm của bọn kinh sư
luật sĩ Pha-ri-sêu (“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người
Pha-ri-sêu giả hình! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau
húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng
nhân và thành tín. “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người
Pha-ri-sêu giả hình! Các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên
trong thì đầy những chuyện cướp bóc và ăn chơi vô độ…” – Mt 23, 23-25…).
Điều đó cho thấy, cái men tôn giáo (là những giáo lý sai lầm) khi đã
thấm nhập vào con người thì nguy hiểm như thế nào. Không chỉ ở thời điểm
thượng cổ ấy, mà ngay trong thế giới hiện tại cũng không thiếu những thứ
men tôn giáo vô cùng hiểm độc (khủng bố, đánh bom tự sát giết người hàng
loạt sẽ được nên thánh tử vì đạo!!!) </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">* <u>Men
đạo đức giả:</u> Tâm lý chung của con người luôn chuộng vẻ bề ngoài,
thích mặc áo thầy tu hơn là cuộc sống đạo tu nhân tích đức. Họ đã quên
mất một điều là: ”chiếc áo không làm nên thầy tu”. Tiêu biểu cho hạng
người này là những kinh sư luật sĩ Pha-ri-sêu giả hình (“Bấy giờ, Đức
Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng: “Các kinh sư và các
người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những
gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có
làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai
người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm
mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật
lớn, mang những tua áo thật dài.6 Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc,
chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những
nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “ráp-bi”. (Mt 23, 1-7). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">* <u>Men
tội lỗi:</u> Không chỉ có thánh Gio-an Tẩy Giả gọi bọn Pha-ri-sêu là rắn
độc, mà ngay cả Đức Giê-su cũng gọi họ như vậy: “Đồ mãng xà, nòi rắn độc
kia! Các người trốn đâu cho khỏi hình phạt hoả ngục? Vì thế, này tôi sai
ngôn sứ, hiền nhân và kinh sư đến cùng các người: các người sẽ giết và
đóng đinh người này vào thập giá, đánh đòn người kia trong hội đường và
lùng bắt họ từ thành này đến thành khác. Như vậy, máu của tất cả những
người công chính đã đổ xuống đất, thì cũng đổ xuống đầu các người, từ
máu ông A-ben, người công chính, đến máu ông Da-ca-ri-a, con ông
Be-réc-gia, mà các người đã giết giữa đền thánh và bàn thờ. Tôi bảo thật
các người: tất cả những tội ấy sẽ đổ xuống đầu thế hệ này.” (Mt 23,
33-36). Điều đó cho thấy trong con người luôn có “cốt cách của một thánh
nhân cũng như của một tên đại bợm” (ngạn ngữ Tây phương). Cái men tội
lỗi không chừa bất cứ một ai, chỉ có điều người ta có nhận ra nó hay
không và khi nhận ra có biết ăn năn hối cải hay không mà thôi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Ý thức
được vấn đề, người Ki-tô hữu không chỉ mỗi năm một lần dự lễ Bánh Không
Men theo nghi thức, mà là, mỗi ngày hãy sống đúng tinh thần của lễ Bánh
Không Men: Luôn luôn giữ mình thánh khiết theo chân lý sụ thật của Lời
Chúa; thánh khiết từ ý nghĩ, lời nói, đến việc làm. Mỗi ngày từ bỏ chính
mình, để hoàn toàn sống cho Chúa, sống vì Chúa, sống trong Chúa, sẵn
sàng chịu khổ vì danh Chúa. Vui hưởng sự tự do thoát khỏi quyền lực và
hậu quả của tội lỗi, không còn mang vác gánh nặng của tội lỗi. Mong chờ
ngày Sa-bát phước hạnh sau cùng, là ngày rời khỏi thế gian này, được
diện kiến tôn nhan chính Bánh Không Men Hằng Sống là Đức Giê-su Ki-tô.
Đặc biệt hơn nữa là hãy liên lỉ cầu nguyện sao cho tới ngày Đấng Cứu Độ
quang lâm lần thứ hai, sẽ được đứng ở bên phải Người. Ước được như vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 14.4pt; margin-bottom: 0cm; background: white">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">Ôi!
“Lạy Chúa, trong bữa Tiệc Ly trọng đại, trước ngày tự hiến thân chịu khổ
hình, Ðức Giê-su đã trối cho Hội Thánh một hy lễ mới muôn đời tồn tại
làm bằng chứng tình thương của Người. Chiều nay, chúng con đến tham dự
yến tiệc cực thánh, như lời Người truyền dạy, xin Chúa cho tất cả chúng
con được tràn đầy tình yêu và sức sống viên mãn của Người. Người là
Thiên Chúa hằng sống và hiển tri cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh
Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.” (<b>Lời nguyện nhập lễ Thánh lễ Tiệc
Ly)</b></span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-01.jpg" width="80" height="45"><img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-02.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p></body></html>