File "10.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Phuc-Sinh B/CN len troi/10.htm
File size: 13.48 KiB (13808 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VII Phục Sinh - Năm B&nbsp; CHÚA THĂNG THIÊN</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VII Phục Sinh - Năm B  CHÚA THĂNG THIÊN; Chúa lên trời; Ngước mắt nhìn trời; Nơi Chúa hẹn gặp ta; Ra đi; Loan báo tin mừng; Sứ mạng người kitô hữu"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VII Phục Sinh - Năm B  CHÚA THĂNG THIÊN"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật VII Phục Sinh - Năm B&nbsp; CHÚA THĂNG THIÊN</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		LỜI KẾT THÚC</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc324868466">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải mục vụ của Jacques Hervieux</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những câu kết thúc Tin Mừng Maccô không 
		phải là của chính tác giả. Trong nhiều thủ bản quan trọng người ta không 
		thấy có đoạn này. Ngoài ra, văn phong trừu tượng ở đây khác hẳn lối viết 
		cụ thể và đầy màu sắc của Maccô. Do đó các nhà chuyên môn cho rằng đoạn 
		này được “thêm” để xóa đi cảm giác hụt hẫng kết thúc với câu 16,8: các 
		bà sợ hãi và bỏ chạy ra khỏi ngôi mộ trống.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, không phải đoạn này chẳng có 
		giá trị gì: nó vẫn là Thánh Kinh được linh hứng. Cũng như ba Tin Mừng 
		khác, nó thuật lại <b><i>“những lần Chúa Giêsu hiện ra”</i></b> trước 
		tiên là với các phụ nữ, rồi đến các môn đệ, và cuối cùng là với nhóm các 
		Tông đồ (x. Mt 28,9-20; Lc 24,13-49; Ga 20,11-29). Nhưng ở đây, tác giả 
		soạn thảo đoạn kết này dưới hình thức một bản “tóm lược”, không nhiều 
		chi tiết, chủ yếu dựa vào Luca và kế đó là Gioan. Trước hết, Chúa Giêsu 
		hiện ra với riêng một phụ nữ nhiệt thành nhất trong “đám phụ nữ theo 
		chân Ngài” (c.9). Lần hiện ra này với Maria Magđala được tường thuật chi 
		tiết ở Gioan (Ga 20,11-18). Luca cũng nói bà này là người trung thành 
		với Chúa Giêsu, như Gioan đã nhận định về bà Maria Magđala, truyền thống 
		lại coi đó là kẻ bị “bảy quỷ dữ ám”, và là người phụ nữ có lòng hối cải. 
		Nhưng ta cũng biết rằng Chúa Giêsu cũng trục xuất quỷ khỏi các bệnh nhân 
		(ví dụ 3,10-11) Maria Magđala có thể không phải là một phụ nữ tội lỗi 
		ghê gớm lắm đâu, mà là một bệnh nhân nguy kịch được Chúa Giêsu chữa 
		lành…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong cả bốn Tin Mừng, các phụ nữ, chẳng 
		hạn như Maria Magđala ở đây, là những người đầu tiên đã tin và rao giảng 
		Tin Mừng, dù rằng thuở ấy họ không đóng một vai trò công khai nào cả (c. 
		10-11). Ta cần ghi nhận rằng đoạn Thánh Kinh này đã cho thấy được các 
		môn đệ quả hết sức phiền muộn khi thấy Thầy mình đã chết đi. Họ chịu 
		đựng cảnh tang tóc và không hề tin rằng Thầy Phục Sinh. Trái lại, Maccô 
		nhấn mạnh là các bạn hữu Chúa Giêsu là những kẻ rất cứng lòng tin, họ 
		chẳng hề tin vào lời các phụ nữ, những người đã thấy rõ ràng Chúa đang 
		sống (Lc 24,9-11). Việc Chúa Giêsu hiện ra cách riêng với hai môn đệ 
		cũng được Maccô đề cập tới (c.12). Đó chính là cuộc gặp gỡ kỳ diệu với 
		“hai lữ khách trên đường Emmau” theo như Luca kể lại (Lc 24,13-35). 
		Những tiếng “dưới một hình dạng khác” chỉ về chính Chúa Giêsu “mà họ 
		không nhận ra được” khi Ngài đồng hành với Cleopas và một người bạn khác 
		(Lc 24,15-16). Câu tiếp theo (c.13) là một lời lên án các ông Tông đồ 
		cứng lòng tin.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi đã thất bại trong hai lần cố tỏ 
		mình ra cho các môn đệ, cuối cùng liệu Chúa Giêsu có gặp được đức tin 
		nơi những kẻ hết sức gần gũi với mình không? Tệ hại hơn thì có (x.14)! 
		Lần này Chúa Giêsu hiện ra thẳng với nhóm Mười Hai trừ Giuđa. Theo các 
		Tin Mừng thì chính nhóm các Tông đồ sẽ trở thành chứng nhân đích thực 
		cho Chúa Phục Sinh. Vậy mà Chúa Giêsu lại một lần nữa lên tiếng quở 
		trách các ông cứng lòng tin và chai đá. Về việc này sách Tin Mừng nào 
		cũng đều có ghi lại cả: phản ứng đầu tiên của các ông là nghi ngờ, cực 
		kỳ nghi hoặc (x. Mt 28,17’ Lc 24,37-38; Ga 20,25-27). Ta chớ quên thực 
		tế lịch sử đã chắc chắn xảy ra đúng như thế! Sau khi đã quở trách những 
		chứng nhân tương lai, tác giả Maccô không cho biết thêm gì về những dấu 
		chỉ Chúa Giêsu cho họ xem hầu họ có thể nhận ra Ngài cả (x. các dấu tích 
		thương tổn trong Lc 24,39; Ga 20,20). <b><i>Rồi Ngài sai họ đi rao giảng</i></b>. 
		Và đó chính là mục đích của những lần Chúa Giêsu hiện ra. Quy mô hoàn vũ 
		của sứ mạng đó thật quá hiển nhiên (c.15). Ở đây ta có thể đánh giá được 
		ý thức lạ thường của Giáo Hội sơ khai hồi bấy giờ. Giáo Hội nhận thức 
		được rằng Tin Mừng phải được rao giảng cho hết mọi người, khắp cả thiên 
		hạ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Rồi Chúa Giêsu nói thêm rằng đức tin của 
		người chịu thanh tẩy sẽ cứu rỗi được họ, ai từ chối tin thì sẽ bị kết án 
		(c.16). Qua câu này ta thấy biểu lộ một quan niệm rất sống động nơi Giáo 
		Hội vừa mới khai sinh. Sự công bố Tin Mừng nhất thiết phải đi kèm với 
		việc trở lại đạo: phải tin. Phép rửa đến sau như thể là một đăng quang 
		tất yếu cho kẻ có được đức tin. Đức tin quy tụ các tín hữu vào cộng đoàn 
		cứu rỗi (x. Cv 2,38; Mt 28,19). Không được tách lòng tin ra khỏi phép 
		rửa –và ngược lại- đồng thời cũng không được tách họ ra khỏi con đường 
		cứu độ họ đã quyết tâm dấn bước. Kẻ nào từ chối đức tin –với ý thức tự 
		do- khi đã biết đến Tin Mừng, kẻ ấy tự kết án chính mình vậy. Có lẽ tác 
		giả muốn nói về thảm trạng của dân Chúa đã chọn, dân đã kịch liệt chối 
		bỏ Chúa Giêsu chăng? Cuối cùng là những dấu chỉ đi kèm người tín hữu hầu 
		họ chu toàn được sứ mạng lãnh nhận.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong thuở còn sinh thời, Chúa Giêsu đã 
		làm nhiều dấu chỉ về sứ điệp được tin nhận. Trong Công Vụ Tông đồ, ta 
		thấy các Tông đồ đã làm nhiều phép lạ để chứng thực lời rao giảng của họ 
		(x. Philipphê: Cv 8,4-7; Phêrô: Cv 9,32-43 v.v…). Ở đây ta thấy có liệt 
		kê các dấu chỉ, ít nhiều “phi thường”. Đuổi trừ ma quỷ kiểu như trong y 
		học thời cổ đại (Cv 5,12-16; 16,16-18), “nói” tiếng lạ đôi khi là đặc 
		sủng của Thánh Thần (Cv 2,4-13; 10,44-46; 9,10-17), đặt tay trên bệnh 
		nhân để chữa lành (Cv 4,30; 9,10-17), bắt rắn trong tay mà vẫn bình an 
		vô sự như chuyện kể về Phaolô (Cv 28,3-6). Toàn bộ các dấu chỉ này, một 
		số rất xa xưa (chứng tỏ thời Chúa Giêsu ảnh hưởng văn hóa Đông phương 
		rất thịnh hành), thảy đều minh chứng cho uy quyền tuyệt đối của Đấng 
		Phục Sinh trên các quyền lực sự Ác và sự Chết. Đây chính là sứ điệp của 
		Tin Mừng, sứ điệp mang lại một sức mạnh cứu rỗi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sau bài tường thuật cuối cùng về những 
		lần Chúa Giêsu hiện ra với mười một Tông đồ, sai các ông đi rao giảng và 
		hứa ban cho các ông những dấu chỉ hỗ trợ, tác giả kết thúc bằng một loạt 
		những hình ảnh hùng hồn (c.19). Với một câu văn cô đọng, tác giả đã đặt 
		độc giả vào một tình trạng mới mẻ của Chúa Kitô Phục Sinh. Ngài “được 
		rước lên trời”. Đó là Thăng Thiên, một lối diễn tả có tính Kinh Thánh, 
		hình tượng hóa việc Chúa Giêsu Phục Sinh từ giã cõi trần để về cùng 
		Thiên Chúa trên chốn trời cao. Việc các người công chính và lành thánh 
		được đưa về trời cao, sau khi họ đã trải qua cuộc sống trần thế này cùng 
		với Thiên Chúa, là một chủ đề thường gặp trong truyền thống dân Do Thái 
		(x. Hônôc: St 5,24; Êlia: 2V 2,9-18). Nhưng mục đích đến của Chúa Giêsu 
		khi về trời lại đặc biệt hơn. Văn bản ghi rõ: Ngài “ngự bên hữu Thiên 
		Chúa”. Nghĩa là Chúa Giêsu hoàn toàn trở nên Đấng Mêsia, và Đức Chúa do 
		việc Ngài sống lại. Thiên Chúa đã ban cho Ngài thông phần đầy đủ vào 
		quyền năng tối thượng của Đấng Xét xử và Cứu độ của hết thảy mọi người 
		trong thời cuối cùng (x. Maccô 12,35-37: phác họa và Cv 2,32-36: triển 
		khai).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây ta không thấy nói gì đến ơn cần 
		thiết ban xuống trong Lễ Ngũ Tuần (ngược với Cv 2,32-33; Ga 20,22). 
		Nhưng dù sao thì ơn ban “Mêsia” cốt yếu của Chúa Kitô Phục Sinh cũng đã 
		khiến các môn đệ dấn thân hoàn toàn vào niềm tin Phục Sinh. Chính Thánh 
		Thần mà họ sắp lãnh nhận mới giải thích trọn vẹn được việc thi hành 
		chương trình rao giảng được đề cập đến trong câu cuối cùng (c.20). Mười 
		một Tông đồ sắp rao giảng Tin Mừng Chúa Phục Sinh. Và lời rao giảng (đến 
		từ Thiên Chúa và được Thánh Thần linh hứng) sẽ được đi kèm với các dấu 
		chỉ để mọi người tin).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một lần chót, chúng ta đã thấy rõ Giáo 
		Hội thuở mới khai sinh đã hết sức ý thức được sứ mạng rao giảng cho muôn 
		dân trên khắp cả thế giới, loan báo sứ điệp hạnh phúc của Đấng Mêsia 
		chịu đóng đinh nay đã sống lại và khai mở nguồn ơn cứu thoát cho hết mọi 
		người. Lời cuối cùng nhấn mạnh đến sự hiện diện sống động và hết sức hữu 
		hiệu của Chúa Giêsu trong hoạt động truyền giáo. Chính Đấng Phục Sinh 
		cùng “làm việc” với các tín hữu. Tin Mừng có sức cứu rỗi hết thảy những 
		ai làm chứng cho Tin Mừng, và tiếp nhận Tin Mừng trong đức tin (xem 
		gương Phaolô trong thư gởi giáo hữu Rôma 1,1-7).</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager