File "19.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Phuc-Sinh B/CN IV PS/19.htm
File size: 23.31 KiB (23868 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Phục Sinh - Năm B; Chúa chiên lành; Mục tử nhân lành; Hiến mạng cho chiên; Ơn gọi; tình yêu; Cầu nguyện; Tìm hiểu ơn gọi; Tôi đi tu; thử nghiệm đời tu;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IV Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật IV Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		NGƯỜI CHĂN CHIÊN ĐÍCH THỰC</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc228502683">Chú giải của 
		William Barclay</a> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">NGƯỜI CHĂN CHIÊN ĐÍCH THỰC VÀ NGƯỜI CHĂN 
		THUÊ (</span></b><span style="font-size: 14.0pt">Ga 10,11-15)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đoạn này đưa ra <b><i>những nét tương 
		phản giữa người chăn tốt và kẻ chăn xấu</i></b>, người chăn trung tín và 
		kẻ chăn bất trung. Người chăn ở Palestine phải hoàn toàn chịu trách 
		nhiệm về đoàn chiên. Nếu có chuyện gì xảy ra cho chiên, người ấy phải có 
		bằng chứng để chứng minh mình không có lỗi. Amos có nói đến việc người 
		chăn chiên gỡ được hai giò hay một tai của chiên ra khỏi hàm sư tử 
		(3,12). Luật quy định: “Nếu con vật bị thú rừng xé chết, người chăn phải 
		có bằng chứng” (Xh 22,13). Ở đây muốn nói là kẻ chăn phải đem về một dấu 
		chứng nào đó để chứng minh chiên ấy đã chết, và người ấy đã không thể 
		ngăn chặn được cái chết ấy. Đavít kể cho Saul nghe ông chăn chiên cho 
		cha mình, đã đánh đuổi được sư tử và gấu (1Sm 17,34-36). Isaia đề cập 
		đến việc kẻ chăn chiên được gọi ra để bảo vệ đoàn chiên là điều rất tự 
		nhiên. Lắm khi họ phải làm nhiều hơn thế nữa để cứu chiên, đó là phải 
		liều bỏ mạng sống mình vì chiên. Trong quyển Xứ Thánh và Kinh Thánh, 
		Thompson viết: “Tôi thích thú nghe họ thuật lại một cách sinh động về 
		những trân đánh nhau quyết liệt và tuyệt vọng với đám thú dữ đó. Rồi khi 
		bọn trộm đến, người chăn trung tín thường phải liều mạng để bảo vệ đoàn 
		chiên. Tôi được biết có nhiều trường hợp người chăn thật sự hy sinh mạng 
		sống mình trong cuộc chiến đấu. Mùa xuân vừa rồi, ở khoảng giữa Tibêriat 
		và Tabo, tội nghiệp một người chăn trung tín, thay vì bỏ chạy, đã ở lại 
		chiến đấu với ba tên cướp du mục, cho đến khi anh bị băm vằm ra từng 
		mảnh, nằm chết giữa bầy chiên mà anh bảo vệ”. Người chăn thật chẳng bao 
		giờ ngần ngại liều mạng, ngay cả khi phải hy sinh mạng sống mình vì đoàn 
		chiên.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng mặt khác, cũng có kẻ chăn thuê, 
		bất trung. Chỗ khác nhau là: Người chăn thật là kẻ vốn được sinh ra để 
		làm công việc này. Anh được sai đến với bầy chiên lúc vừa đủ tuổi có thể 
		chăn chiên được, anh lớn lên trong tiếng gọi trở thành người chăn chiên, 
		và chiên trở thành bạn chung sống với anh, anh lo nghĩ cho chiên trước 
		khi lo nghĩ cho mình. Nhưng kẻ chăn thuê nhận việc không do tiếng gọi, 
		mà vì muốn kiếm tiền. Anh hành nghề chỉ bởi đồng lương. Cũng có thể anh 
		ta phải ra đồng lên núi chăn chiên chỉ vì thành phố quá chật chội, nóng 
		bức. Anh ta không hề có một ý thức cao, một tinh thần trách nhiệm đối 
		với công tác, anh chỉ là một kẻ làm thuê ăn lương.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chó sói là mối đe dọa cho chiên. Chúa 
		Giêsu đã bảo với các môn đệ là Ngài sai họ đi như chiên vào giữa bầy sói 
		(Mt 10,16). Phaolô cảnh báo các kỳ mục tại Êphêxô là sói dữ sẽ tấn công, 
		không dung tha đoàn chiên (Cv 10,19). Nếu những con sói này đến tấn 
		công, thì những kẻ chăn thuê sẽ chẳng còn nhớ gì ngoài mạng sống của họ 
		và tìm cách bỏ chạy. Dacaria nhấn mạnh điều đó như đặc tính của kẻ chăn 
		thuê, và bảo rằng hắn chẳng làm gì cả để tập hợp những con chiên bị tản 
		lạc lại (Dcr 11,16). Thân sinh của Carlyly có lần đã đưa hình ảnh đó ra 
		trong một bài phát biểu của ông. Thời ấy, tại Ecclefechan, họ gặp rắc 
		rối và nói với giọng cay đắng: “hãy trả tiền công cho người chăn thuê, 
		và để ông ta đi đi”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều Chúa Giêsu muốn nói là người làm 
		việc chỉ mong được khen thưởng sẽ nghĩ đến tiền trên hết, còn người làm 
		việc vì yêu thương thì nghĩ ngay đến những người mà mình muốn phục vụ 
		hơn bất cứ điều gì khác. Chúa Giêsu là người chăn chiên nhân hậu, yêu 
		mến chiên đến độ liều mạng sống vì chiên, đến một ngày, Ngài hy sinh 
		mạng sống Ngài cho đoàn chiên.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trước khi kết thúc phần này, chúng ta có 
		thể ghi nhận thêm hai điểm. Thứ nhất, Chúa Giêsu tự mô tả Ngài là người 
		chăn chiên nhân hậu. Trong tiếng Hy Lạp có hai từ “tốt”. Chữ agathos mô 
		tả phẩm chất đạo đức của một vật nào đó; và chữ kalos cũng nói đến các 
		phẩm chất tốt, nhưng còn có ý là trong cái tốt đó có một cái gì thu hút, 
		hấp dẫn, khiến người hoặc vật ấy đáng yêu mến, đáng ưa chuộng. Khi Chúa 
		Giêsu được mô tả là người chăn chiên nhân hậu (có bản Việt ngữ dịch là 
		hiền lành), thì từ được dùng là kalos. Trong Chúa Giêsu có một cái gì 
		vượt hẳn con người tháo vát thành công, con người trung tín tận tụy, 
		trong Ngài còn có vẻ đáng yêu, đáng mến nữa. Thỉnh thoảng người ta đề 
		cập đến một lương y, gọi thế, chẳng những người ta ngụ ý đó là vị bác sĩ 
		tài ba, mà còn nghĩ đến thái độ ưu ái, dịu hiền, tận tụy gắn liền với 
		con người ông, khiến ông được lòng mọi người. Trong bức tranh về Chúa 
		Giêsu ở đây với tư cách Người chăn chiên nhân hậu, Ngài chẳng những đầy 
		sức lực, quyền năng, mà còn hiền lành và đáng yêu, đáng kính nữa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điểm thứ hai, trong dụ ngôn này, <b><i>
		đoàn chiên chỉ về Hội Thánh của Chúa Giêsu</i></b>. Đoàn chiên dễ gặp 
		hai điều nguy hiểm. Nó dễ bị muông sói và bọn trộm cướp tấn công từ bên 
		ngoài, và có thể bị kẻ chăn thuê làm hại từ bên trong. Thật là thảm họa 
		cho đoàn chiên khi gặp kẻ lãnh đạo xấu, những kẻ chăn xem công việc của 
		họ như một thứ nghề chứ không là cơ hội để phục vụ. Cái thứ nguy thứ hai 
		này tệ hại hơn nhiều. Vì nếu có được một người chăn tốt, trung thành, sẽ 
		có một công cuộc phòng thủ vững chắc đối lại những tấn công từ bên 
		ngoài. Nhưng nếu là kẻ chăn bất trung, chăn thuê, thì những kẻ thù bên 
		ngoài rất dễ xâm nhập và phá hoại đoàn chiên. Điều quan trọng nhất trong 
		Hội Thánh là cấp lãnh đạo phải noi theo gương Chúa Giêsu là Mục Tử nhân 
		lành.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">SỰ HIỆP NHẤT TỐI HẬU</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		(Ga 10,16)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một trong những điều khó hủy nhất trên 
		đời là hủy bỏ đặc quyền. Khi một dân tộc hoặc một nhóm người đinh ninh 
		họ được đặc quyền, khác với những người chung quanh, thật khó cho họ để 
		chấp nhận những đặc quyền mà họ tưởng chỉ thuộc riêng về họ, thật ra 
		cũng mở rộng cho mọi người. Đó là điều mà Do Thái chẳng bao giờ chịu học 
		biết. Họ tin mình là dân ưu tuyển của Chúa, chẳng bao giờ Chúa dùng một 
		dân tộc hoặc một quốc gia nào khác. Họ tin các dân tộc khác may lắm thì 
		được dùng làm nô lệ cho họ, còn tệ hơn, thì bị bác bỏ hoặc xóa sạch khỏi 
		mặt đất. Nhưng ở đây, Chúa Giêsu bảo có một ngày, mọi người sẽ nhận biết 
		Chúa Giêsu là mục tử của họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cựu Ước cũng hé mở cho thấy ngày đó. 
		Ngôn sứ Isaia được thấy trước điều đó. Ông tin rằng Chúa dùng dân Israel 
		làm ánh sáng cho các dân ngoại (Is 42,6; 49,6; 56,8). Lúc nào cũng có 
		những tiếng nói nhấn mạnh, Chúa không phải là sản nghiệp riêng của dân 
		Israel, nhưng Israel được lập nên để bày tỏ cho mọi người biết Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thoạt nhìn dường như trong Tân Ước có 
		hai tiếng nói khác hẳn nhau về vấn đề này. Một vài đoạn của Tân Ước 
		khiến chúng ta hơi bối rối và thắc mắc. Chẳng hạn Matthêu kể chuyện lúc 
		Chúa Giêsu sai các môn đệ, Ngài dặn họ rằng: “Đừng đi đến dân ngoại, 
		cũng đừng vào một thành nào của dân Samari, song hãy đi đến cùng những 
		con chiên lạc của nhà Israel” (Mt 10,5.6). Khi người đàn bà Syrô Phênixi 
		khẩn cầu Chúa Giêsu cứu giúp, thoạt tiên Ngài nói Ngài chỉ được sai đến 
		cho những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi (Mt 15,24). Nhưng cũng có 
		nhiều việc khác, chính Chúa Giêsu đã ở lại và dạy dỗ tại Samari (Ga 
		4,40). Ngài tuyên bố, dù là con cháu của Abraham cũng không được bảo đảm 
		là sẽ vào thiên đàng (Ga 8,39). Ngài bảo với một đội trưởng người Rôma 
		rằng Ngài chưa từng thấy người nào trong Israel có đức tin như vậy (Mt 
		8,10). Chỉ có một người phong cùi là dân Samari quay lại cám ơn Chúa mà 
		thôi (Lc 17,19). Chính một du khách Samari đã tỏ lòng nhân từ thương xót 
		mà mọi người phải noi theo (Lc 10,27). Nhiều người sẽ từ Đông, Tây, Nam, 
		Bắc đến ngồi vào bàn tiệc trong Nước Trời (Mt 8,11; Lc 13,28). Chúa 
		Giêsu không chỉ là ánh sáng cho dân Do Thái, nhưng còn là ánh sáng cho 
		cả thế giới (Ga 8,12).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tại sao lại có sự khác nhau như vậy? 
		Phải hiểu thế nào về những câu nói dường như giới hạn sứ mệnh của Chúa 
		Giêsu chỉ cho người Do Thái mà thôi? Thật ra lời giải thích rất đơn 
		giản. Mục tiêu tối hậu của Chúa Giêsu là cả thế gian. Nhưng bất cứ một 
		nhà chỉ huy giỏi nào lúc đầu cũng phải biết giới hạn các mục tiêu. Nếu 
		cùng một lúc, tấn công khắp mọi nơi trên một mặt trận quá rộng, chỉ làm 
		phân tán lực lượng, suy giảm sức mạnh mà chẳng đạt được thành công. Muốn 
		thắng lợi hoàn toàn, người chỉ huy phải tập trung lực lượng vào một số 
		mục tiêu giới hạn và chọn lọc nào đó. Đây là việc Chúa Giêsu đã làm. Khi 
		chính Ngài đích thân đi hay phái các môn đệ đi, Ngài cố ý chọn lựa một 
		mục tiêu giới hạn. Nếu Ngài cứ đi đây, đi đó bất luận chỗ nào, nếu Ngài 
		cứ sai các môn đệ đi mà không giới hạn phạm vi hoạt động của họ, chắc đã 
		chẳng thành đạt được như thế. Trong lúc này, Ngài cố ý tập trung vào dân 
		Do Thái, thế nhưng mục tiêu tối hậu là thâu góp cả thế gian vào tình 
		thương của Ngài. Trong đoạn này có ba chân lý quan trọng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">1) Chỉ trong Chúa Giêsu thế gian mới 
		hiệp nhất được.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Egerton 
		Young là nhà truyền giáo đầu tiên cho người Da Đỏ. Tại Saskatchwan, ông 
		nói cho họ biết về tình yêu của Thiên Chúa là Cha. Với người Da Đỏ, đó 
		là một phát giác mới mẻ. Sau khi vị giáo sĩ giảng xong, người tù trưởng 
		già hỏi: “Khi ông gọi Ngài là “Cha chúng tôi” phải không?. Ông Young trả 
		lời; “Phải”. Cụ tù trưởng nói: “Quả thật đó là điều mới mẻ và thú vị đối 
		với chúng tôi. Chúng tôi chẳng bao giờ dám nghĩ đến vị Thần linh vĩ đại 
		ấy là “Cha chúng tôi”, vậy như vầy thật là vô cùng đẹp đẽ đối với chúng 
		tôi”. Ngưng một chút, rồi cụ già tiếp tục nói với vẻ mặt bừng sáng: 
		“Thưa, có phải ông bảo vị Thần vĩ đại là Cha của ông không?”. Vị giáo sĩ 
		đáp: “Phải đấy, thưa Cụ”. Cụ tù trưởng tiếp: “Vậy có phải ông nói Ngài 
		cũng là Cha của người Da Đỏ chúng tôi phải không?”. Vị giáo sĩ: “Đúng 
		vậy”. Cụ tù trưởng như bừng lên trong vui mừng: “vậy thì ông với tôi là 
		anh em”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Loài người chỉ có thể hiệp nhật với nhau 
		trong tư cách là con Chúa. Trên thế giới, có sự chia rẽ giữa dân tộc này 
		với dân tộc khác. Trong một quốc gia, có sự chia rẽ giữa giai cấp này 
		với giai cấp nọ, sẽ chẳng bao giờ có được một giai cấp duy nhất. Chỉ có 
		Phúc Âm của Chúa Giêsu mới đưa con người về một Cha chung là Thiên Chúa, 
		tại đó mọi hàng rào cách biệt, mọi kỳ thị giữa con người với nhau được 
		xóa sạch.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2) Câu nói này của Chúa Giêsu cũng cho 
		từng cá nhân, đó là <b><i>giấc mơ mà mỗi cá nhân có thể góp phần giúp 
		Chúa Giêsu thực hiện</i></b>. Người ta không thể nghe đạo nếu không có 
		người rao giảng. Những chiên khác không thể tập họp được nếu không có 
		người đi thâu đem chúng về. Công tác truyền giáo trọng đại của Hội Thánh 
		đã được đặt ra trước chúng ta. Chúng ta không nên chỉ nghĩ theo nghĩa 
		“truyền giáo hải ngoại”. Nếu ngay tại đây, vào lúc này, nếu chúng ta 
		biết một ai đó đang ở ngoài tình yêu của Chúa Giêsu, chúng ta có thể đi 
		tìm người ấy đem về cho Ngài. Giấc mơ của Chúa Giêsu tùy thuộc vào chúng 
		ta. Chính chúng ta là những người có thể giúp Ngài làm cho thế gian này 
		trở thành một đoàn chiên duy nhất, mà Ngài là Người Chăn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">LỰA CHỌN CỦA TÌNH YÊU</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		(Ga 10,17-18)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Có một ít đoạn trong Tân Ước rất ngắn, 
		nhưng lại nói cho chúng ta rất nhiều về Chúa Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">1) Hai câu Kinh Thánh này cho chúng 
		ta biết Chúa xem cả cuộc đời Ngài như một hành động vâng phục Thiên 
		Chúa.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Thiên Chúa Cha đã 
		giao cho Ngài một công việc phải làm, và Ngài sẵn sàng thực hiện công 
		việc ấy đến cùng, cho dù phải chịu chết. Chúa Giêsu vốn có mối liên hệ 
		độc nhất vô nhị với Chúa Cha. Chúng ta chỉ có thể mô tả mối liên hệ ấy 
		bằng cách nói Ngài là Con Thiên Chúa. Nhưng mối liên hệ ấy không cho 
		Ngài quyền làm bất cứ việc gì Ngài muốn. Mối liên hệ ấy tùy thuộc vào 
		việc Ngài vâng phục ý muốn của Chúa Cha bằng mọi giá. Với Ngài cũng như 
		với chúng ta, làm con là phải vâng lời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">2) Chúa Giêsu luôn luôn thấy thập giá 
		và vinh quang đi đôi với nhau.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		Ngài không hề nghi ngờ về việc Ngài phải chết, và cũng không chút nghi 
		ngờ việc Ngài sẽ sống lại. Chúa Giêsu tin như vậy vì Ngài hoàn toàn tin 
		cậy Chúa Cha, Ngài chắc chắn Chúa Cha chẳng bao giờ bỏ Ngài. Cả cuộc 
		sống con người đều dựa trên một thực tế là những gì đáng giá thì phải 
		chịu khó, chịu khổ mới tạo được. Muốn được bất cứ cái gì cũng phải trả 
		giá. Muốn thành học giả phải khổ công học hỏi, nghiên cứu. Muốn khéo 
		tay, thành thạo trong nghề thủ công hay kỹ thuật phải chịu khó thực 
		hành. Muốn nổi bật trong bất cứ môn thể thao nào cũng phải cố công luyện 
		tập và chịu kỷ luật. Thế gian đầy dẫy những con người đánh mất mục tiêu 
		của đời sống, chỉ vì không chịu trả giá. Chẳng ai chọn con đường khó đi 
		mà không đạt được danh thơm tiếng tốt.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">3) Các câu Kinh Thánh này cũng cho 
		chúng ta biết cách chắc chắn sự chết của Chúa Giêsu hoàn toàn tự nguyện</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. 
		Chúa Giêsu nhắc đi, nhắc lại điều này nhiều lần. Trong vườn 
		Giệt-si-ma-ni, Ngài đã truyền cho người muốn bảo vệ Ngài hãy xỏ gươm vào 
		bao, vì nếu muốn thì Ngài đã gọi các đạo binh Thiên thần trên trời xuống 
		bảo vệ Ngài rồi (Mt 26,53). Trước mặt Philatô, Ngài tuyên bố hết sức rõ 
		ràng, ông không thể kết án Ngài được, nhưng chính Ngài đã chấp nhận chịu 
		chết (Ga 19,9-10). Chúa Giêsu không phải là nạn nhân của hoàn cảnh, Ngài 
		không phải như một con chiên bị kéo đi làm sinh tế ngoài ý muốn và chẳng 
		hiểu gì. Chúa Giêsu đã tự nguyện phó mạng sống mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người ta kể trong Thế Chiến thứ nhất, có 
		một người lính Pháp dũng cảm bị thương nặng, cánh tay anh bị giập nát 
		đến độ phải cưa đi. Vị bác sĩ giải phẫu rất buồn vì anh sẽ phải chịu tàn 
		tật, ông túc trực bên giường để khi anh tỉnh dậy, báo cho anh biết tin 
		đó. Khi thanh niên mở mắt, bác sĩ nói: “Tôi rất buồn mà báo cho anh biết 
		anh đã mất một cánh tay”. Cậu thanh niên trả lời: “Thưa Ngài, tôi có mất 
		nó đâu, tôi đã hiến nó cho nước Pháp đấy ạ”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu không bị trói buộc vào một 
		hoàn cảnh mà Ngài bất lực, không thể thoát ra được. Ngoài quyền phép và 
		trợ giúp của Thiên Chúa, Ngài có thể kêu gọi, Ngài có thể quay lại để tự 
		cứu lấy mạng sống mình. Ngài không đánh mất đời sống, nhưng Ngài đã hiến 
		dâng. Thập giá không bị áp đặt lên vai buộc Ngài phải vác, nhưng Ngài đã 
		tự nguyện nhận lấy nó, vì chúng ta.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager