File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Phuc-Sinh B/CN ChuaThanhThan/08.htm
File size: 14.48 KiB (14830 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG - Năm B; Chúa Thánh Thần; Lửa Thánh Thần; Ban sự sông; Nguồn sinh khí; Ý nghĩa cuộc sống; Thần khí; Thánh Thần tình yêu; Vai trò Thánh Thần; Tình yêu; Đổi mới;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
"CÁC CON HÃY NHẬN LẤY THÁNH THẦN"</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc325487966">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy niệm của ĐGM. Nguyễn Văn Khảm</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong những năm gần đây phong trào canh
tân đoàn sủng phát triển mạnh trong Giáo Hội Tin Lành và trong giáo Hội
Công Giáo, có người gọi đó là mùa xuân của Giáo Hội đang là sức sống
mới. Nhưng cũng có ngừơi đang nhìn phong trào này với thái độ cảnh giác.
Họ sợ rằng nó sẽ đi xa đường lối của Giáo Hội. Tôi không có ý phân tích
phê phán, nhưng theo tôi phong trào có một điểm mà chúng ta có thể ghi
nhận. Phong trào giúp cho ta ý thức hơn về vai trò của Chúa Thánh Thần
trong đời Kitô Hữu. Một vai trò mà nhiều khi chúng ta lãng quên. Có lẽ
phần nào nó cũng giống như một nhà khoa học ở trong phòng thí nghiệm.
Ông ra sức nghiên cứu về không khí như là một vật thể và mô tả không khí
bằng những công thức khoa học có vẻ phức tạp mà ông quên rằng từng giây
từng phút mình đang được ngủ lặng trong không khí mà đôi khi mình quên
hít thở. Cho nên sự sống thân xác của mình mỗi lúc mỗi tàn tạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi xin lấy một hình tượng quen thuộc
trong Kinh Thánh để diễn tả về Chúa Thánh Thần. Thánh Luca mô tả: Vào
ngày lễ ngũ tuần các môn đệ tề tựu cầu nguyện. Khi ấy có những lưỡi như
<b><i>lưỡi lửa</i></b> rải rác đậu xuống trên mỗi người. Lửa là hình
tượng Kinh Thánh dùng để diễn tả về Chúa Thánh Thần trong chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay tôi xin nhắc lại và đào sâu hơn
hình tượng Thánh Gioan Thánh Giá sử dụng. Ngài là người có kinh nghiệm
thần bí sâu sắc đồng thời là một nhà thơ cho nên ngài đã vận dụng ngôn
ngữ thi ca để diễn tả kinh nghiệm thần bí đó<b><i>. Đó là hình ảnh của
lửa, của củi.</i></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta thử tưởng tượng cảnh mùa đông
băng giá ở Châu Âu, ngoài vườn có một khúc củi nằm cô đơn giữa tiết trời
băng giá. Cái lạnh làm cho làn da của nó xần xùi, xấu xí. Thế rồi nó
được ông chủ nhà đem vào quăng vào lò sưởi. Hơi nóng làm khúc củi cảm
thấy ấm áp, hạnh phúc. Nó cảm nhận được đầy sự an ủi không tả được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng tiếc rằng sự sung sướng kéo dài
chẳng được bao lâu. Trong khỏanh khắc ngọn lửa ôm chặt lấy nó. Sức nóng
của lửa nung nấu khiến cho nhựa cây rỉ ra bên ngoài làm thành một lớp da
sần sùi như da cóc. Nó tỏa ra một mùi thật khó chịu. Khúc củi quằn quại
trong than hồng một thời gian. Cuối cùng nó trở nên một với lửa. Nó
không còn là củi mà chỉ là lửa. Lửa đem ánh sáng, lửa đem hơi ấm cho
những người trong phòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Gioan Thánh Giá dùng hình ảnh tuyệt vời
ấy để diễn tả về tác động của Chúa Thánh Thần trong đời sống chúng ta.
Hình ảnh ấy giúp chúng ta thấy được đâu là cùng đích của đời sống trong
Thánh Thần. Cái cùng đích ấy là Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta được
nên một với Thiên Chúa. Như Thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu nói: "Ta trở
thành một giọt nước hoà trong đại dương". Sự nên một ấy chỉ trở thành
trong đời sống vĩnh cữu cho những người mà Chúa ban cho kinh nghiệm thần
bí, những người cảm nghiệm được sự nên một hồng phúc với Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta chưa có được kinh nghiệm huyền
bí đó. Nhưng tôi nghĩ: Nếu chúng ta thực hiện đúng những bí tích mà Giáo
Hội cử hành là chúng ta đã đi đúng mục đích của Giáo Hội, dẫn ta đến chỗ
nên một với Thiên Chúa. Khi ta rước mình Thánh Chúa và để Máu Thánh Chúa
hoà vào máu thịt ta để ta nên một với Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự nên một xét trên một bình diện mà
người ta gọi là hữu thể học đó hoàn toàn có thật nhưng không ai thấy
được. Sự nên một ấy phải diễn tả qua cuộc sống bên ngoài theo kiểu nói
của thánh Phaolô. "Anh em hãy mang trong anh em những tâm tư như đã có
trong Chúa Giêu Kitô". Cho nên khi nào chúng ta nên một với Chúa thật
thì ta sẽ suy nghĩ như Chúa Giêsu, phản ứng như Chúa Giêsu, cảm xúc, yêu
thương như Chúa Giêsu. Đấy là dấu chỉ cụ thể. Đấy là cùng đích.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng để đạt được tới cùng đích nên một
trong Thiên Chúa ấy thì chúng ta phải trải qua một hành trình thanh tẩy
của Thánh Thần. Hành trình này khởi đầu bằng một niềm an ủi ngọt ngào.
Có một số kinh nghiệm nói lên điều ấy. Có anh chị em dự tòng nói với
tôi: "Thưa Cha, con xin gì Đức Mẹ cũng cho con hết". Những tu sinh hoặc
những nữ tu mới chập chững bước vào đời sống tận hiến: "Thưa Cha, con
cảm thấy hạnh phúc vô cùng.". Những lúc ấy ai cũng ca ngợi Chúa, cảm
thấy rất ư là dễ thương. Chúa yêu ta vô cùng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em. Đấy chỉ là giai đoạn
đầu. Sớm hay muộn gì chúng ta cũng được Chúa Thánh Thần dẫn vào giai
đoạn thanh tẩy, giai đoạn đau đớn, giai đoạn này sẽ giúp chúng ta trưởng
thành hơn. Vì nó đau đớn cho nên ta không muốn bước vào, không dễ chấp
nhận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi nghĩ có hai lý do chính và cũng là
hai giai đoạn chính.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Lý do thứ nhất: Thánh Thần giúp chúng ta
chấp nhận con người thật của mình</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Có lẽ nhiều người sẽ ngỡ ngàng khi nghe thế. Chúa Giêsu nói: "Hãy yêu
tha nhân như chính mình." Nếu tôi không yêu chính mình thì tôi không thể
yêu người khác được. Yêu chính mình là chấp nhận con người thật của
mình. Chấp nhận hình hài mà Chúa đã ban cho mình. Anh chị em thử kiểm
nghiệm lại đời sống của mình xem. Đã biết bao lần ta mơ ước những điều
mà chúng ta không có. Ví dụ: Phải chi Chúa ban cho mình sóng mũi cao hơn
tí nữa thì đẹp biết bao. Hay phải chi da mình được trắng như bạn mình
nhỉ... Những mơ ước ấy biều lộ điều chúng ta không chấp nhận chính mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những suy nghĩ ấy làm cho ta tự mình dằn
vặt mình. Tự mình hành hạ mình, tự gây đau khổ cho mình bằng những tự ti
mặc cảm. Phải đau đớn lắm, phải tự đấu tranh mới chấp nhận chính con
người thật của mình. Chúng ta hãy kêu xin Chúa Thánh Thần giúp chúng ta
thực hiện để chúng ta tự nhủ rằng: Dù tôi thế nào đi nữa Chúa vẫn yêu
tôi. Chúa tạo dựng tôi cho Chúa. Cảm nhận được như thế sẽ làm cho ta
thấy bình an hạnh phúc hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Lý do thứ hai: Chấp nhận được chính mình
rồi thì đến giai đoạn hai của sự thanh tẩy. Đi từ chỗ "tôi đang là" đến
chỗ "tôi được mời gọi để trở thành..."</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Ở đây đòi hỏi sự bỏ mình. Cuộc sống Thánh Augustinô là một điển hình.
Lúc trẻ ông xa vào con đường ăn chơi, mê đắm trên con đường tình dục,
biết là sai nhưng ông vẫn biện minh cho mình, không nhìn nhận sự thật
của chính mình, ông bảo: "Sở dĩ tôi bê bối thế vì ông thần ác ở trong
hoành hành". Nhờ tác động của Chúa Thánh Thần Thánh Augutinô mới đủ can
đảm nhìn nhận mình là kẻ tội lỗi. Từ đấy ông đã bước vào giai đoạn hai.
Ông trở thành một người sống như Chúa Giêsu, yêu thương, phục vụ, suy
nghĩ như Giêsu. Một con người trong Chúa Thánh Thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta phải trở thành cái mà Chúa mời
gọi chúng ta. Đó là gì? Thưa là mỗi ngày tôi trở thành người hơn. Cho dù
tôi sống bậc gia đình hay tu sĩ, cho dù tôi hành động gì nhưng vẫn hàm
ẩn tất cả bên trong là cái tính người, là tính Kitô Hữu. Và hành trình
đó đòi chúng ta phải tự bỏ mình mỗi ngày. Công việc ấy rất khó, một mình
ta không thể làm được mà phải có tác động của Chúa Thánh Thần. Hãy cầu
nguyện với Chúa Thánh Thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Thánh Thần sống như không khí tràn
ngập vũ trụ, vấn đề là tôi có hít thở không? Chúa Thánh Thần như dòng
suối tràn lan mọi nơi. Vấn đề là tôi có múc mà uống không? Chúa Thánh
Thần là ngọn lửa hừng hực, vấn đề là tôi có nhóm lên hay không? Cho nên
cầu nguyện là tự tạo cho mình một nội tâm thích hợp. Mở lòng ra cho gió
ùa vào, làm rỗng chính mình cho dòng nước chảy vào, và nhóm ngọn lửa lên
cho đời mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu chúng ta chấp nhận trở về với chính
mình trong thinh lặng, nhìn lại đời mình, ta có thể khám phá ra những gì
mà Lời Chúa hướng dẫn chúng ta hôm nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi xin kết thúc suy niệm này bằng tâm
tình của Thánh Augustinô. "Lạy Chúa là vẻ đẹp ngàn đời, vẻ đẹp cổ xưa
nhưng vẫn luôn luôn mới mẻ. Con đã chạy tìm những cái đẹp bên ngoài vốn
chỉ là phản ánh èo uột của vẻ đẹp vĩnh hằng. Chúa là vẻ đẹp vĩnh hằng ở
trong con thì con lại không kiếm tìm. Vì thế, xin Chúa cho con biết trở
về với chính lòng mình mỗi ngày, để ở đó con gặp được Chúa, hít thở
Chúa. Con đón nhận dòng nước ân sủng và lòng con được đốt cháy ngọn lửa
Thánh Thần. Amen."</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>