File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXXIV TN/16.htm
File size: 19.81 KiB (20281 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ; Vua tình yêu; Vua đời tôi, Giêsu Vua Kitô; Vua khác thường; Vua Cai trị; Làm chứng cho tình yêu; Vương quyền tình yêu; Vua niềm tin; Hòa bình thế giới."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ</font></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
BỊ CAN GIÊSU KITÔ VUA</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Suy niệm của Lm. FX. Nguyễn Phạm Hoài
Thương</span></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Tin Mừng Gioan, cảnh Chúa Kitô
trình diện trước Philatô diễn tiến theo một lược đồ được bố cục cách
khéo léo. Ngay từ đầu trình thuật, thánh sử đã nói rõ: người Do thái
không vào phủ Philatô để khỏi mắc uế hầu có thể cùng chiều hôm đó cử
hành lễ Vượt qua (Ga 18,28); nhưng việc hỏi cung Chúa Kitô phải xảy ra
bên trong phủ Philatô, do đấy có một lối dàn cảnh: Philatô phải đi ra để
bàn cãi với người Do thái, rồi trở lại phủ để tra hỏi Chúa Giêsu. Vì
vậy, trình thuật (Ga 18,28-19,16) chia ra làm bảy phân đoạn, theo các
lần ra-vào của Philatô mà thánh sử đề cập rất tỉ mỉ. Bài Tin Mừng chúng
ta nghe hôm nay nằm trong phân đoạn II (Ga 18,33-38), có rất nhiều chỉ
dẫn thần học về ý nghĩa đích thực của vương quyền Chúa Kitô. Tuy nhiên
để hiểu được nó ta phải đặt nó vào trong văn mạnh của cả trình thuật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. “Nộp” Chúa Giêsu</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu chỉ đọc lướt qua Tin mừng, ta có thể
kết luận: chính Philatô đã nộp Chúa Giêsu, vì ông đã kết án tử và đã cho
đóng đinh Người trên thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, đọc kỹ bản văn ta sẽ thấy:
không phải Philatô, nhưng chính người Do thái, đại diện là các thượng tế
và Biệt phái, đã muốn giết Chúa Giêsu. Trong Tin mừng, thánh Gioan không
hề nói là Philatô đã kết án tử cho Chúa Giêsu mà còn nhấn mạnh: bởi xác
tín Chúa Giêsu vô tội, nên Philatô đã muốn thả Người, và sở dĩ ông phó
nộp Người để bị đem đi giết là chỉ vì ông sợ hãi trước áp lực của các
thượng tế và Biệt phái mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ba lần Philatô xác quyết là chẳng tìm
thấy một lý do nào để lên án tử (Ga 18,38b; 19,4; 19,6c); vì vậy, ông có
ý định thả Chúa Giêsu (Ga 18,39; 19, 12). Tuy nhiên lòng yêu chuộng công
lý nơi ông không mạnh đủ để đương đầu với các yêu sách của đám đông
chuyên môn nổi loạn này. Để thắng những do dự cuối cùng của ông, người
Do thái dọa tố cáo ông tại Rôma nếu ông tha bổng một tên đã tự xưng là
“vua dân Do thái” (Ga 19,12.15c). Bấy giờ Philatô “phó nộp Người cho họ
đóng đinh” (Ga 19,6).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hơn nữa, một khuôn mặt khác, được chính
Chúa Giêsu nhắc đến, nổi lên trên hậu cảnh của bi kịch: “... vì thế, kẻ
nộp tôi cho ông đã mắc tội nặng hơn” (Ga 19,11b); Người có ý nói đến
Giuđa, kẻ nhân danh Satan mà hành động (Ga 13,2.27). Và đây mới chính là
kẻ nộp người: Satan, nhờ trung gian của Giuđa, đã nộp Chúa Giêsu cho
Philatô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một câu hỏi được đặt ra: suốt thảm kịch
này, Thiên Chúa, vị Thẩm phán tối cao đã làm chi? phải chăng Ngài đã
không có thể ngăn chặn việc xử tử bất công đó? Chắc chắn là không phải
vậy, vì Chúa Giêsu xác quyết trước Philatô: “ông chẳng có quyền gì trên
tôi nếu từ trên không ban xuống cho ông” (Ga 19,11). Vậy, nếu Thiên Chúa
đã chẳng can thiệp, là vì chính Ngài cũng đã muốn “nộp” Con Một Ngài cho
thần chết (Rm 8,6-32).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng hành vi Chúa Cha “nộp” Con mình
mang một nghĩa khác hẳn với hành vi của Satan, Giuđa hay người Do thái.
Khi “nộp” Con mình, Chúa Cha tôn trọng tình yêu của Chúa Giêsu: chịu đau
khổ vì nhân loại, cũng như tôn trọng sự tự do của con người: Giuđa, Biệt
phái và các nhân vật khác trong cuộc Khổ nạn; nghĩa là: Ngài cho phép
Chúa Giêsu bị bắt bớ được diễn ra. Như thế, xét trong nghĩa này, Chúa
Cha “nộp” Chúa Giêsu, thể hiện một tình yêu vĩ đại. Chúa Giêsu đã tự do
và tự nguyện chấp nhận để Chúa Cha và loài người phó nộp: “không ai cất
mạng sống Ta được, nhưng chính Ta tự mình thí mạng sống Ta” (Ga 10,18).
Về phía Chúa Giêsu, việc phó nộp Người là một việc tự phó nộp hoàn toàn
thuận ý. Nhưng về phía con người, việc phó nộp Người là một sự phản bội.
Không thể so sánh hai việc phó nộp này, vì chúng phát xuất từ những “căn
do” khác nhau. Đối với Chúa Cha và Chúa Kitô, căn do này là tình yêu và
vì thế các Ngài vô cùng đáng ca tụng. Đối với Giuđa, căn do này là lòng
tham của; đối với người Do thái, là thói ghen tương; đối với Philatô, là
nỗi sợ hoàng đế, và vì thế, họ đáng bị luận phạt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Vương quyền của Chúa Giêsu Kitô được
tỏ lộ</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Việc Chúa Giêsu hầu tòa Philatô hoàn
toàn bị vấn đề vương quyền của Chúa Giêsu chi phối: câu hỏi đầu tiên
Philatô đặt ra cho Chúa Giêsu là: “ông là vua dân Do thái sao?” (Ga
18,33). Chúa Giêsu đáp: “Tự mình ông, ông nói thế hay có ai khác đã nói
với ông về tôi?” (Ga 18,34); cách trả lời này cho thấy nguyên cớ của câu
Philatô hỏi là những luận điệu tố cáo của người Do thái. Philalô không
đời nào có ý tưởng bắt Chúa Giêsu và lên án Người chiếm đoạt vương quyền
nếu người Do thái không tố cáo. Sở dĩ Philatô phó nộp Chúa Giêsu cho
người Do thái, là vì người đã tự xưng là “Vua dân Do thái”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Họ chế giễu vương quyền mạo nhận của
Chúa Giêsu. Binh lính Rôma là những kẻ đầu tiên. Được Philatô ra lệnh,
họ đã đánh đòn Người: “Đoạn lính tráng, lấy gai tết một triều thiên đặt
trên đầu Người và khoác cho Người một áo choàng đỏ; rồi chúng tiến lại
bên Người mà nói: Kính chào vua Do thái, và chúng tát vả Người” (Ga
19,2-3). Màu đỏ là màu của vua, và triều thiên chỉ đội trên đầu vua
chúa. Vì Chúa Giêsu đã tự xưng là vua, nên người ta cải trang Người
thành vua và nhạo báng Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Philatô cũng nhảy vào trò chơi và bổ túc
cảnh chế giễu, nhưng ý ông là để nhạo báng người Do thái trong con người
vị vua Giêsu. Ông truyền dẫn Chúa Giêsu “đến nơi gọi là Nền đá, tiếng
Hipri là Gabbatha” (Ga 19,13). Philatô đặt Chúa Giêsu, mặc áo choàng đỏ
và đội triều thiên gai, lên ngồi trên một chiếc ghế tượng trưng ngai
tòa, và bảo người Do thái: “Đây là vua các ngươi” (Ga 19,14). Màn nhạo
báng quả lên tới tột điểm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuối cùng, sau khi đóng đinh, Philatô
cho đặt một tấm biển trên đầu Chúa Giêsu, mang giòng chữ “Giêsu Nadarét,
vua dân Do thái” (Ga 19,19). Vua đáng thương hại chừng nào! Là vật khinh
khi và đồ phế bỏ của nhân loại, là con người đớn đau và khổ sở như kẻ mà
ai thấy phải giấu mặt chẳng dám nhìn. Người đã bị khinh khi và không
được đếm xỉa tới (Is 53,3).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, cảnh bên ngoài đó lại cho
thấy: Chúa Giêsu vẫn chiếm hữu vương quốc của Người như Người quả quyết:
“Vương quốc của Ta không thuộc về thế gian” (Ga 18,36). Thành ngữ này
trước tiên có nghĩa là vương quyền của Chúa Kitô không thuộc về hạ giới;
nó không đặt cơ sở trên sức mạnh hay bạo lực, không dựa trên một quyền
lực trần thế nào, nhưng là “từ trên” xuống (Ga 19,11), từ Thiên Chúa mà
thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thành ngữ này cũng có nghĩa là vương
quốc của Chúa Kitô mang tính vĩnh cửu, không tồn tại nơi thế gian chóng
qua này (1Ga 2,17). Thành ra để chiếm hữu vương quốc Người, Chúa Kitô
cần phải từ giã thế gian hiện tại để đi vào cõi vĩnh hằng, phải “qua
khỏi thế gian này để đến cùng Cha” (Ga 13,1), và như thế phải được
“giương cao khỏi đất” (Ga 12,32). Chính khi chịu đóng đinh, Chúa Kitô
chiếm hữu vương quốc Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Gioan mặc nhiên nhấn mạnh điều đó.
Trước hết ông ghi nhận: địa điểm mà Philatô đặt Chúa Giêsu ngồi trên
tòa, mặc cẩm bào lố lăng, được gọi là “Gabbatha” (Ga 19,13), tiếng Hipri
có nghĩa là “nơi cao”. Dưới con mắt của thánh Gioan, hành động của
Philatô không còn là một sự nhạo báng, nhưng đã mặc lấy một giá trị biểu
tượng: Chúa Giêsu sẽ là vua nhờ việc “được giương cao”; sự kiện Người
ngồi ở một nơi cao trên tòa, ăn vận như vua, tiên trưng việc Người được
giương cao và ngồi bên hữu Thiên Chúa (Tv 109,1).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tiếp đến, tấm biển mà Philatô cho đặt
trên đầu Chúa Giêsu chịu đóng đinh: “Giêsu Nadarét, vua dân Do thái” (Ga
19,19) cũng có ý nghĩa tương tự. Chỉ khi được “giương cao” trên thập
giá, Chúa Giêsu mới thật sự khai mạc vương quốc của Người; Người kéo lên
với Người cả nhân loại, trong lúc Satan bị hạ xuống và sự thống trị của
nó trên loài người chấm dứt (Ga 12,31-32).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đấy là huống cảnh nghịch thường được
nhấn mạnh qua các chi tiết mô tả cảnh Chúa Kitô hầu tòa Philatô và chịu
đóng đinh thập giá: chính lúc mọi sự đều xem ra không thể cứu vãn theo
quan điểm loài người, chính lúc Chúa Giêsu phải hiện ra như một vì vua
giả tạo, thì đó là lúc Người bắt đầu thống trị nhờ được “giương cao”
trên thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu là vua, đó là điều chắc chắn.
Chính để làm vua mà Người đã sinh ra và đã đến trong thế gian. Vương
quyền của Người mang lại ý nghĩa cho tất cả cuộc đời Người, cho việc đội
mão gai, cho cái chết và cho Giờ mà vì đó Người đã đến (Ga 12,17).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Những ai thuộc về vương quyền Giêsu
Kitô-vua?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hôm trước ngày chịu nạn, Chúa Giêsu đã
tha thiết cầu xin: “Lạy Cha, những kẻ Cha đã ban cho Con, thì Con muốn
là Con ở đâu, thì chúng cũng ở đó với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh
quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến Con trước khi tạo thiên
lập địa” (Ga 17,24). Khi qua khỏi thế gian này mà về cùng Cha, Chúa
Giêsu như một Môisen mới, kéo theo trong một cuộc Xuất hành mới, tất cả
những ai muốn tháp tùng Người (Ga 12,25; 13,1). Một khi “được giương cao
khỏi đất”, Chúa Giêsu lôi kéo nhân loại lên với Người (Ga 12,32); Người
tụ tập tất cả họ trong nhà Cha (Ga 14,2).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Kitô thực thi vương quyền qua lời
ban sự sống: “Lạy Cha, giờ đã đến, xin hãy tôn vinh con Cha, để Con Cha
tôn vinh Cha, và để nhờ quyền năng mà Cha đã ban cho Người trên mọi xác
phàm, Người ban cho những kẻ Cha đã trao cho Người sự sống vĩnh cửu” (Ga
17,1-2). Qua chữ “xác phàm”, Chúa Giêsu muốn ám chỉ: loài người xét như
là “tạo vật” và vì thế phải chịu hư nát trong mộ phần. Thiên Chúa ban họ
cho Chúa Kitô, họ thuộc quyền Người, để Người thông ban cho họ sự sống
vĩnh cửu, là cuộc chiến thắng trên sự chết, trong vinh quang cánh chung
(Ga 17,24).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa đã đặt mọi sự dưới quyền của
Con Ngài để Con ban sự sống cho tất cả. Vương quyền của Chúa Kitô được
thể hiện nhờ việc trao ban sự sống cánh chung cho loài người: “Cha yêu
mến Con, và đã ban mọi sự trong tay Người. Kẻ nào tin Con sẽ được sự
sống vĩnh cửu; còn kẻ từ chối tin Con thì sẽ không thấy sự sống” (Ga
3,35-36).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải chăng như vậy con người chỉ trở nên
“thần dân” của Chúa Kitô-vua khi họ giã từ cuộc sống hạ giới, đi qua thế
gian này để về với Cha? Không, giây phút này chỉ đánh dấu một sự hoàn
thành, một sự viên mãn, chứ không phải là một khởi đầu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Để có sự sống vĩnh cửu, thì ngay từ cuộc
sống trần gian này, phải “nghe” tiếng Chúa Kitô, nghĩa là vâng phục
Người: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta: Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta
ban cho chúng sự sống vĩnh cửu; chúng sẽ chẳng bao giờ bị diệt vong và
không ai giữ chúng khỏi tay Ta được” (Ga 10,27-28); chỉ những ai “giữ”
lời của Chúa Kitô mới không bao giờ thấy sự chết (Ga 8,51-52). Thành thử
Chúa Kitô thi thố vương quyền trên những kẻ sống trong thế gian phù hợp
với thánh ý Người, thánh ý được biểu lộ trong giới răn duy nhất: “Các
ngươi hãy yêu mến nhau như Ta đã yêu mến các ngươi” (Ga 13,34-35).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, chúng ta đã lãnh nhận, ngay từ
đời này, một mầm sự sống thần linh: lời Thiên Chúa (Lc 8,11; 1Pr
1,22-23; 1Ga 3,9), nghĩa là chính Chúa Kitô - Ngôi Lời (Ga 1,12-13).
Cuộc sống vĩnh cửu đã bắt đầu cho chúng ta trên trái đất, và việc chúng
ta vượt qua thế gian mà về cùng Cha chỉ là sự “biểu lộ” những gì đang
được dấu ẩn trong bí mật thánh thiêng này (1Ga 3,1-2).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng! Vương quyền của Chúa Kitô được thi
thố qua việc ban sự sống cho loài người, Chúa Kitô-vua ngay từ bây giờ
ngự trị trên chúng ta, nhờ sự sống Người đã ban cho chúng ta. Vương quốc
của Chúa Kitô không “thuộc thế gian này” (Ga 18,36), vì là một vương
quốc cánh chung, nhưng mầm sống của nó đã được gieo trong tâm hồn chúng
ta, chờ ngày chúng ta vượt qua thế gian này mà về cùng Cha trên trời.</span></td></tr><tr>
<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>