File "34.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXXII TN/34.htm
File size: 9.62 KiB (9849 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXI - Thường Niên - Năm B . Lễ Các Thánh Nam Nữ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXI - Thường Niên - Năm B . Lễ Các Thánh Nam Nữ: Người khổng lồ; Hạnh phúc thay; Bổn phận nên thánh; Ơn gọi Kitô hữu; thánh thiện; Niềm hy vọng;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXI - Thường Niên - Năm B . Lễ Các Thánh Nam Nữq"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXXII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
KẾT QUẢ</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một con cáo mẹ có ba con cáo con. Một
lần kia, nó ngã bệnh, vì thế nó đã sai các con cáo con ra ngoài tìm thức
ăn ban đêm. Nó nói với chúng chia ra và đi theo nhiều hướng khác nhau.
Chúng không được đi về hướng Nam bởi vì thị trấn nằm ở hướng này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Con cáo con đầu tiên mạnh khỏe nhưng rất
lười biếng. Nó chọn con đường dễ nhất. Nó đi theo hướng đông qua một
mảnh đất bằng phẳng. Nó không phải đi xa đã thấy mình ở trong một cánh
đồng bị những con thỏ quậy phá. Nó giết chết một con, và ăn. Rồi nó bắt
một con khác để đem về nhà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nó trở về nhà trong nửa giờ, không có
vết trầy xước nào trên mình. “Ồ về rồi đấy ư?” Cáo mẹ nói. “Và có cả một
con thỏ đẹp làm sao. Con làm tốt thật!” Và cáo mẹ liếm lên má nó một
cái.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Con cáo con thứ hai rất thông minh. Nó
đi theo hướng tây băng qua những cánh đồng lồi lõm. Nhìn thấy ánh sáng
của một nông trại phía trước, nó đến gần một cách thận trọng. Nó thấy có
một cái lỗ trống trong hàng rào mà nó có thể lọt vào nhà đầy những gà
tây. Nhà không có nuôi chó giữ nhà. Con cáo con lẻn vào, giết chết hai
con gà tơ và lôi ra ngoài. Khi thấy đã an toàn, nó ăn một nửa con. Nó
chôn một nửa kia định hôm sau quay lại ăn nốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nó trở về nhà đúng một giờ sau với con
gà kia, sau khi cẩn thận rửa sạch máu dính vào mình nó trong một dòng
suối. “Làm tốt đấy!” Mẹ cáo nói. “Con đã đem về một con gà tây tuyệt
vời” và mẹ cáo liếm lên má nó hai cái.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Con cáo con thứ ba yếu ớt và có vẻ bị
bệnh. Nó không có chọn lựa nào khác là đi theo hướng bắc vào trong vùng
có nhiều đồi. Ở đây có ít nông trại mà lại cách xa nhau. Các nông trại
mà nó gặp đều có chó dữ canh gác. Một con chó làm nó rách mặt qua lưới
thép. Một người chủ trại tức giận đã nổ súng, và viên đạn chỉ trượt đi
trong gang tấc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đêm trôi qua nhanh. Nó không biết làm gì
ngoài việc quay đầu về nhà. Trên đường về nhà, nó cũng xoay xở bắt được
một con chim sẻ. Mặc dù bị cơn đói thúc giục nó ăn con chim, nhưng nó
quyết định đem con chim về cho mẹ nó. Nó về đến nhà lúc bình minh, mình
dính đầy bùn, thân thể bầm xước. Khi nhìn thấy nó, cáo mẹ nói: “Con thế
nào rồi? Sao trông con thảm hại thế!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Con đã vào nơi khó khăn”, cáo con nhỏ
nhẹ đáp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Mẹ đã chẳng báo trước cho con phải cẩn
thận sao” cáo mẹ ngắt lời. “Và con mang gì về cho mẹ sau một đêm đi lang
thang?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Với một đêm mà nó chỉ đem về một con
chim sẻ. Hai cáo con kia phải bật cười.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Cái gì? Một con chim sẻ ư? Đó là tất cả
những gì mày đem về sao? Một con chim sẻ!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Đó là điều tốt nhất con có thể làm
được!” Con cáo con nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Lấy nó đi cho khuất mắt ta. Rõ ràng là
tao đã uổng công nuôi dưỡng và chăm sóc mày”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi đuổi cáo con ra khỏi hang. Cáo
mẹ bày bàn tiệc, thực đơn gồm thỏ và gà tây. Cáo mẹ đặt cáo con khỏe
mạnh ngồi ở bên phải, còn cáo con thông minh ngồi ở bên trái. Nhưng
không có chỗ ở bàn tiệc cho cáo con nhỏ bé, bởi vì trong con mắt của cáo
mẹ chỉ có kết quả mới là quan trọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong một chiều hướng nào đó, cáo mẹ có
lý. Nếu dựa vào kết quả để phán đoán, thì cáo con nhỏ bé đã đi một đoạn
đường dài sau hai con cáo kia. Nhưng trong một chiều hướng khác cáo mẹ
không có gì sai lầm hơn. Nếu căn cứ vào nỗ lực thực hiện và tinh thần hy
sinh thì con cáo con yếu ớt dẫn đầu hai con kia.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện cáo con nhỏ bé nhắc chúng ta
nhớ đến bà góa trong Tin Mừng hôm nay. Chúng ta đang sống trong một thế
giới trong đó kết quả là điều duy nhất quan trọng. Phần thưởng và bằng
cấp trao cho những kết quả, không bao giờ trao cho nỗ lực. Nhưng Đức
Giêsu có một tiêu chuẩn so sánh khác, như chúng ta thấy trong câu chuyện
bà góa nghèo. Đối với Người, không phải tầm mức của việc trao ban mới
đáng kể, nhưng là cái giá phải trả cho việc trao ban ấy. Nói cách khác,
không phải kết quả đáng kể mà là nỗ lực thực hiện và tinh thần thể hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Với quan điểm đó, chúng ta có thể kết
thúc câu chuyện của các con cáo như sau: Con cáo con ốm yếu về nhà vào
lúc bình minh, mình dính đầy bùn, với các vết trầy xước và tím bầm. Đưa
con chim sẻ cho cáo mẹ và nói: “Mẹ ơi, tiếc thật, nhưng con đã làm hết
sức mình”. Khi nhìn con chim sẻ hai người anh của nó bật cười. Nhưng cáo
mẹ không nhìn con chim sẻ mà nhìn vào vết thương của cáo con: “Tốt rồi”,
cáo mẹ nói to “Con là con cáo nhỏ bé nhưng vĩ đại. Mẹ tự hào về con”.
Rồi bà ôm chặt lấy nó, lấy lưỡi mà lau sạch vết thương cho nó, rồi bà
cho nó ngồi ở chính giữa bàn tiệc.</span></td></tr><tr>
<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>