File "17.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXXII TN/17.htm
File size: 14.39 KiB (14735 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXI - Thường Niên - Năm B . Lễ Các Thánh Nam Nữ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXI - Thường Niên - Năm B . Lễ Các Thánh Nam Nữ: Người khổng lồ; Hạnh phúc thay; Bổn phận nên thánh; Ơn gọi Kitô hữu; thánh thiện; Niềm hy vọng;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXI - Thường Niên - Năm B . Lễ Các Thánh Nam Nữq"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXXII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		LUẬT TÔN GIÁO SAI LẦM</b></p>
		</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc244918534">
		<span style="font-size: 8pt; color: windowtext; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải mục vụ của 
		William Barclay</span></a></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Có thể câu đầu của đoạn sách này cùng đi 
		với đoạn này chứ không phải với đoạn trước như bản Kinh Thánh của chúng 
		ta. Cách phân chia câu trong Tân Ước chỉ bắt đầu vào thế kỷ thứ 16 do 
		Stephanus. Người ta kể rằng ông ta đã làm công việc ấy trong khi cỡi 
		ngựa đi từ nhà đến xưởng in của mình. Do đó, cách phân chia không phải 
		luôn thích đáng và dường như đây là một trong nhiều phân đoạn cần phải 
		điều chỉnh lại. Nói cách đúng hơn là dân chúng thích nghe Chúa Giêsu tố 
		giác các Kinh sư hơn là thích nghe một đoạn lý luận thần học. Có nhiều 
		người vẫn bị thu hút bởi những lời công kích.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong đoạn này, Chúa Giêsu nêu một loạt 
		nhiều lời tố cáo các Kinh sư. Họ thích mặc áo dài để đi dạo. Bên phương 
		Đông, mặc áo dài quét đất là dấu hiệu của một người khả kính. Và đây là 
		loại áo mà kẻ mặc nó không thể tỏ ra hấp tấp, cũng không thể mặc để làm 
		việc, nên đó là dấu hiệu của kẻ nhàn nhã, khả kính. Có thể câu này cũng 
		có một nghĩa khác. Theo sách Dân số 15,38, người Do Thái mang thêm tua 
		áo ở vạt áo ngoài của họ. Các tua áo ấy nhắc cho họ nhớ rằng họ là dân 
		Chúa. Rất có thể các Kinh sư này mặc những tua áo quá khổ để chứng tỏ 
		địa vị cao trọng đặc biệt của họ. Dầu sao, thì họ cũng thích ăn mặc như 
		vậy để tự hào về vinh dự mà thiên hạ dành cho mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ thích được người ta chào mình giữa 
		chợ cách kính trọng. Chính danh hiệu Rabbi có nghĩa là “Đại nhân của 
		tôi”. Được chào như vậy thì lòng cao ngạo khoe khoang của họ được thỏa 
		mãn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ thích ngồi chỗ cao nhất trong hội 
		đường. Trong hội đường có một chiếc ghế danh dự đặt trước cái rương nơi 
		đựng các sách kinh, đối diện với dân chúng là chỗ ngồi dành cho những 
		người đặc biệt ngồi. Lợi điểm của chỗ này là ai ngồi đây thì không bao 
		giờ bị khuất cả, mọi người trong cộng đoàn đều nhìn thấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ thích ngồi chỗ cao trong các đám 
		tiệc. Trong đám tiệc vị trí chỗ ngồi được sắp xếp kỹ lưỡng. Chỗ danh dự 
		nhất là ở bên phải chủ nhà, chỗ thứ hai là bên trái và tiếp tục như vậy 
		từ phải sang trái chung quanh bàn ăn. Người ta dễ dàng nhận ra ngay thứ 
		bậc của một người căn cứ vào chỗ ngồi sắp xếp cho họ trong một bữa tiệc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ nuốt tài sản của các bà góa. Đây là 
		một tố cáo nặng lời. Josephus vốn là một người Pharisêu, nói về một số 
		lần âm mưu trong lịch sử dân Do Thái rằng “Người Pharisêu tự đánh giá 
		rất cao về sự hiểu biết chính xác luật lệ tổ tiên họ và phô trương cho 
		người ta thấy họ (người Pharisêu) được Thiên Chúa mến chuộng. Họ dụ dỗ 
		“Nhiều phụ nữ trong các âm mưu tạo phản” của họ. Ý niệm ẩn sâu việc này 
		là, theo quy định, một Kinh sư không hề nhận tiền công khi giảng dạy. 
		Ông ta phải dạy dỗ miễn phí và vẫn làm một nghề bằng lao động chân tay 
		để mưu sinh. Nhưng các Kinh sư có ý giàn cảnh để mọi người hiểu rằng 
		không có bổn phận nào được kể là cao quý, được ưu đãi hơn bổn phận cung 
		cấp nhu cầu cho một Rabbi, việc cung cấp ấy chắc chắn sẽ đem lại cho 
		người làm việc đó một chỗ cao trên thiên đàng. Trong các vấn đề liên hệ 
		đến tôn giáo, có một sự kiện đáng buồn là phụ nữ vẫn thường bị các tay 
		lang băm tôn giáo bắt nạt và dường như các Kinh sư và người Pharisêu ở 
		đây cũng lợi dụng những người chất phác để được cung cấp mọi sự như vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Việc các Kinh sư và người Pharisêu hay 
		cầu nguyện dài dòng thì ai ai cũng rõ. Người ta bảo rằng những bài cầu 
		nguyện ấy không nhắm dâng lên cho Chúa mà nhằm phô trương trước mặt 
		người ta. Họ cầu nguyện tại những nơi và theo những cách mà ai cũng thấy 
		rằng họ là những người ngoan đạo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đây là một trong những đoạn sách cho 
		thấy Chúa Giêsu tỏ ra nghiêm khắc, cảnh cáo chúng ta về ba điểm:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1/ Cảnh cáo việc muốn được chức vị cao. 
		Ngày nay điều này hãy còn đúng, nhiều những nhận một chức vụ trong Hội 
		Thánh, vì nghĩ nhờ có công lao mà mình xứng đáng được chức vị ấy chứ 
		không phải vì muốn phục vụ Chúa và anh em trong Chúa một cách bất vị kỷ. 
		Người ta vẫn còn xem chức vụ trong Hội Thánh như một đặc quyền chứ không 
		phải như một trọng trách.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2/ Cảnh cáo việc muốn được coi trọng. 
		Hầu hết mọi người đều muốn được người khác kính trọng mình. Thế nhưng sự 
		kiện căn bản trong Kitô giáo, là người ta phải tự giấu mình đi, chứ 
		không phải tự tôn mình lên.có chuyện kể rằng ngày xưa có một tu sĩ nhân 
		đức, thánh thiện, được giao cho chức tu viện trưởng một tu viện nọ. Ông 
		ta khiêm hạ đến nỗi khi mới đến, người ta sai ông đi rửa chén trong nhà 
		bếp và chẳng có ai nhận ra ông. Chẳng phản đối nửa lời, ông ta đi làm 
		bổn phận rửa chén đĩa và nhiều việc tay chân khác. Sau một thời gian rất 
		lâu, khi vị Giám Mục Giáo Phận đến, người ta mới phát giác ra sự sai lầm 
		của mình, và người tu sĩ khiêm hạ nọ được đặt làm địa vị thật sự của ông 
		ta. Một người bước vào chức vụ, đòi sự kính trọng dành cho mình thì đã 
		bắt đầu sai lầm, và nếu không chịu thay đổi, sẽ chẳng bao giờ trở thành 
		tôi tớ của Chúa và của anh em mình theo đúng nghĩa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">3/ Cảnh cáo việc buôn thần bán thánh. 
		Ngày nay, thiên hạ vẫn có thể lợi dụng tôn giáo để tìm tư lợi, để được 
		thăng quan tiến chức. Câu chuyện trên đây là một lời cảnh cáo những ai 
		trong Hội Thánh về những gì họ mong có thể lợi dụng chứ không nhằm đầu 
		tư công sức, tài sản nào đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">CỦA DÂNG NHIỀU NHẤT (12,41-44)</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giữa sân dành cho người ngoại và sân 
		dành cho phụ nữ có Cửa Đẹp. Chúa Giêsu đã đến ngồi yên lặng tại đó sau 
		khi đã tranh luận gay gắt trong sân dành cho người ngoại và các hành 
		lang. trong sân dành cho phụ nữ, có 13 thùng thu tiền mà theo hình dạng 
		của chúng, người ta gọi là “kèn đồng”. Mỗi thùng nhằm một việc phục vụ 
		riêng, chẳng hạn để nhận tiền mua lúa mì, rượu hoặc dầu cho việc tế lễ. 
		Những thùng này đựng của đóng góp cho chi phí tế lễ hàng ngày và chi phí 
		của Đền Thờ. Nhiều người dâng vào đó những số tiền rất lớn. Bấy giờ, có 
		một bà góa nghèo đến, bà ta bỏ vào hai đồng tiền nhỏ. Đó là đồng gọi là 
		Lépton, nghĩa đen là một đồng mỏng, là đồng có giá trị nhỏ nhất trong 
		các đồng tiền. Vậy mà Chúa Giêsu nói bà đã đóng góp nhiều hơn tất cả mọi 
		người khác, vì những người khác chỉ bỏ vào đó số tiền họ đã dành dụm 
		được khá dễ dàng và vẫn còn giữ lại khá nhiều, trong khi quả phụ này đã 
		bỏ vào tất cả những gì bà có. Đây là bài học về việc dâng cúng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1/ Muốn của dâng trở thành một của dâng 
		đích thực, thì phải là một của dâng do lòng hy sinh. Vấn đề không nằm ở 
		số tiền dâng mà ở cái giá người dâng phải trả, không phải là tầm cỡ của 
		lễ vật, nhưng là sự hy sinh. Lòng hào hiệp chân chính là dâng hiến cho 
		đến khi nào chính mình phải chịu tổn thiệt. Phải xét lại xem việc dâng 
		hiến cho công việc của Chúa, chúng ta có chút hy sinh nào không. Có rất 
		ít người muốn sẵn sàng dâng nhiều hơn nữa cho công việc của Chúa. Có thể 
		dấu hiệu về sự suy thoái của Hội Thánh và về sự thất bại của Kitô giáo, 
		là của dâng không còn là tự nguyện nữa và tín hữu sẽ không dâng gì cả 
		nếu không được lại một điều gì. Nhiều người trong chúng ta khi đọc 
		chuyện này không khỏi cảm thấy xấu hổ!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2/ Dâng hiến trọn vẹn. Bà góa này có thể 
		giữ lại một đồng tiền. Một đồng tiền nhỏ thì cũng chẳng bao nhiêu, nhưng 
		dầu sao nó cùng còn một chút gì, dù vậy bà ta đã dâng hết những gì bà ta 
		có. Ở đây có một chân lý biểu tượng quan trọng. Có một điều bi thảm 
		trong đời sống chúng ta là thường vẫn còn một phần nào đó trong đời sống 
		không được chúng ta dâng cho Chúa. Dù sao chúng ta vẫn còn giữ lại một 
		chút gì đó. Chúng ta ít khi chịu tiến đến chỗ thực hiện hy sinh và vâng 
		phục trọn vẹn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">3/ Điều vô cùng lạ lùng và đẹp đẽ, ấy là 
		người được Tân Ước và Chúa Giêsu nêu lên cho lịch sử như một gương mẫu 
		về lòng hào hiệp, lại là một người chỉ dâng có hai đồng tiền nhỏ, bằng 
		một phần tư xu. Chúng ta có thể cảm nhận chúng ta không có gì nhiều 
		trong lãnh vực của dâng vật chất. Nhưng nếu chúng ta sẵn lòng dâng hết 
		những gì mình có cho Chúa, Ngài sẽ dùng làm được nhiều việc quá sức 
		tưởng tượng của chúng ta.</span></td></tr><tr>
		<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager