File "16.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXVII TN/16.htm
File size: 20.75 KiB (21250 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B; Bất khả phân ly; Vợ Chông; bền vững; Kết hợp; Một tình yêu; Đừng chia tay; Cầu nguyện với nhau;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CHÚA GIÊSU VÀ CÁC TRẺ EM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc241918669">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải mục vụ của Jacques Hervieux</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">VẤN ĐỀ LY DỊ (10,1-12)</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhiều lời khuyên bảo liên quan đến đời 
		sống cộng đồng đã được Chúa Giêsu thực tại Caphanaum, xứ Galilê (9,33). 
		Chặng đường dài của xứ Palestin, từ bắc tới nam đã được vượt qua (c. 
		1a). chúa Giêsu đang tiến bước hướng về Giêrusalem. Giờ đây Ngài đang 
		tiếp xúc với cư dân mạn nam Palestin, ở hai bên bờ sông Giođan; ở phía 
		tây là Giuđê, những đồng hương Do Thái với Ngài, phía đông là người xứ 
		Pêrê (hiện là Giocđani) thuộc dân ngoại. Maccô muốn chứng tỏ Chúa Giêsu 
		đang rao giảng cho tất cả mọi người không phân biệt. Đám đông đang hiện 
		diện và thế là Chúa Giêsu dạy dỗ họ (c. 1b). Ở đây có đủ mọi điều kiện 
		cần thiết để sứ điệp của Ngài đạt đến quảng đại quần chúng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đám biệt phái lại mon men đến gần Ngài 
		(c. 2a). Lần tranh luận cuối cùng giữa Chúa Giêsu và những kẻ nhiệt tình 
		bảo vệ luật Môsê này đã xảy ra cách đây khá lâu (8, 11 - 12). Cũng giống 
		nhu lần đó, lần này Maccô cũng ghi rõ những người Do Thái được số một 
		này đến chất vấn Chúa Giêsu “để thử Ngài” (c. 2b). Cần phải nhớ rằng 
		đàng sau những từ này, tác giả Phúc Âm muốn gợi lại thái độ của những 
		người Israel vào thời còn ở hoang mạc lúc xuất hành từng biểu lộ sự cứng 
		lòng với Môsê và với chính Thiên Chúa: “HoÏ thử thách Giavê bằng cách 
		nói rằng: “Thiên Chúa có ở giữa chúng ta hay không?”. Còn ở đây thì họ 
		giương bẫy gài Chúa Giêsu về vấn đề ly dị: “Chồng có được phép rẫy vợ 
		không?” (c. 2c). Vào bước ngoặt của Kỷ nguyên Kitô giáo vấn đề “rẫy” vợ 
		được các giáo sĩ Do Thái tranh luận sôi nổi. Hai trường phái nổi tiếng 
		đối đầu đưa ra những ý kiến ngược nhau. Một bên là giáo sĩ Hillel, thuộc 
		dạng biệt phái tự do thì chấp nhận rất nhiều lý do cho phép vợ chồng có 
		thể chia tay nhau. Ngược lại, giáo sĩ Shamamai thuộc khuynh hướng nghiêm 
		khắc thì chỉ chấp nhận một số giới hạn các trường hợp được phép “rẫy” 
		vợ. Bởi vì theo luật Do Thái, chỉ đàn ông mới có quyền ly dị vợ mình, 
		nên Shammai theo cách thức của mình, đã bảo vệ cho phụ nữ trong một xã 
		hội thượng tôn nam giới. Chính vì được đánh giá là một bậc thầy tăm 
		tiếng nên Chúa Giêsu đã được hỏi ý kiến xem Ngài ủng hộ phe nào. Bẫy gài 
		giương ra rất rõ ràng: Người ta sẽ đánh giá Ngài thuộc loại theo chủ 
		thuyết “buông thả” hay chủ thuyết “gò bó” trong vấn đề này. Họ muốn đóng 
		khung Ngài hoặc trong phe này hoặc trong phe kia. Trước tiên Chúa Giêsu 
		dẫn đối phương về tận nguồn gốc cuộc tranh luận: “Môsê đã răn dạy các 
		ông điều gì?” (c. 3). Câu hỏi này dễ trả lời (c.4). Lời quy chiếu của 
		đám biệt phái về luật Môsê cho thấy thói quen xưa kia xem việc ly dị là 
		hợp pháp (x. Đnl 24,1). Luật pháp Israel (bắt nguồn từ Môsê?). Chỉ nhân 
		đạo hóa chút ít tập tục này bằng cách buộc người chồng phải trao cho 
		người vợ mà ông ta ly dị một tờ giấy xác nhận. Tuy nhiên Chúa Giêsu 
		không phải là không biết rằng bởi vì theo chủ trương buông thả quá độ 
		nên truyền thống Do Thái đã phạm tội thiên bị bênh vực cho riêng cánh 
		đàn ông. Người đàn ông có thể rẫy vợ mình kể cả vì những lý do không 
		đáng gì hết! Một câu trong sách Đệ nhị luật đã mở đường cho tất cả mọi 
		sự lạm dụng: “Khi một người nam cưới vợ, nếu cô này chẳng được ơn trước 
		mặt người chồng bởi người ấy thấy nơi nàng có điều gì tỳ vết, thì người 
		ấy thảo một tờ giấy ly dị, trao vào tay cô ta và đuổi cô ta về lại nhà 
		cha mẹ...” (Đnl 24,1). Sử gia Do Thái Flarius Joseph (thế kỷ I sau Công 
		nguyên) xác nhận là phe Hillel đã dùng đoạn này trong Torah để ủng hộ 
		quyền tự do ly dị của cánh đàn ông. “Kẻ nào muốn lỵ dị, vì bất cứ lý do 
		gì (có vô số lý do mà đàn ông có thể nại ra) thì cứ viết ra một chứng 
		thư xác nhận (Cổ văn Do Thái 4,8,23).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ý thức được hiện có đủ lối cắt nghĩa về 
		vấn đề này Chúa Giêsu liền bắt đầu cách phục hồi luật Môsê vào đúng mực 
		độ của nó: “Chính vì các ông lòng chai dạ đá nên ông Môsê mới viết điều 
		răn đó” (c. 5). Chủ đề dân được chọn cứng lòng không nghe lời Chúa đầy 
		dẫy trong luật sư. Các tiên tri đã không ngừng tố cáo tấn kịch này của 
		Israel, một dân tộc luôn cố “chống lại ý Chúa”. Chính Chúa Giêsu cũng đã 
		phàn nàn về “sự cứng lòng này” của đám biệt phái là những đại biểu ưu tú 
		của dân (x. 3,5). Tuy nhiên, Chúa Giêsu dự tính xoáy sâu hơn vào tư 
		tưởng Ngài. Cũng như trước đây khi đề cập đến luật Môsê về ngày Sabat 
		(x. 2,23-28). Lần này Ngài cũng đi trở vượt qua truyền thống Do Thái để 
		trở về với ý định ban đầu của Đấng Tạo Hóa (c. 6). Chúa Giêsu đi trở 
		ngược dòng thời gian: khá lâu trước thời kỷ Đệ nhị luật, sách Sáng thế 
		mà Ngài trưng dẫn (St 1,27) đã trình bày sự kết hợp nam nữ như là nền 
		tảng vững chắc để xây dựng cộng đoàn nhân lọai chứ không phải để phá 
		hủy. Được tạo dựng theo hai phái tính nam, nữ nên cả đàn ông lẫn đàn bà 
		“đều là hình ảnh của Thiên Chúa”. Sự cao cả của việc hô kết hợp với nhau 
		là ở đó. Chúa Giêsu đưa ra yêu muốn Đấng Tạo Hóa về sự kết hợp này: “Vì 
		thế... cả hai sẽ thành một xương thịt” (c. 7-8). Quy chiếu này rõ ràng 
		ám chỉ trình thuật thứ hai về cuốn tạo dựng (St 2,24). Bản văn này rất 
		súc tích. Người nam và người nữ được kêu gọi xây dựng nên một tế bào gia 
		đình độc lập. Sự kết hợp giữa họ tạo thành một đơn vị nền tảng, phát 
		sinh do sợi dây tình yêu và tình dục. Được xây dựng trên ý định của 
		Thiên Chúa nên đơn vị nguyên sơ này là một thực thể cần phải bảo vệ bằng 
		mọi giá. Chúa Giêsu nhấn mạnh điều đó: “Vậy sự gì Thiên Chúa đã phố hợp, 
		loài người không được phân ly!” (c. 9).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, Chúa Giêsu đã đưa ra một tầm 
		nhìn cao vời bất ngờ cho câu hỏi trên. Như sau này thánh Gioan nhận 
		thức, nơi đây quả có một vị tiên tri còn cao cả hơn Môsê, nhà lập luận 
		của dân riêng Chúa (Ga 1,17). Với quyền năng Thiên Chúa tràn đầy, Đức 
		Mêsia đã đến phục hồi vũ trụ vào đúng trật tự Đấng Tạo Hóa muốn. Nếu có 
		tham gia vào cuộc tranh luận đang diễn ra giữa các bậc khôn ngoan (các 
		giáo sĩ ưu tú lúc bấy giờ) Chúa Giêsu cũng không để mình bị rơi vào bẫy 
		của các nhà luật học Do Thái cũng như vào chủ nghĩa vị luật của họ. Ngài 
		xác nhận mạnh mẽ ý nghĩa nguyên thủy mà Thiên Chúa đã ban cho mối dây 
		liên kết hôn nhân. Con đường Ngài mở ra mang tính cách đòi hỏi hơn các 
		quan điểm nhân loại rất nhiều. Sự nghiêm khắc của con đường ấy không 
		ngừng hạch sách các bạn hữu thân tình của Ngài. Như thường lệ, chính các 
		môn đệ cũng ngỡ ngàng về lời dạy khắt khe của Thầy mình. Họ lợi dụng đám 
		Biệt Phái rút lui để hỏi riêng Chúa Giêsu tại nhà (c. 10). Người ta có 
		thể nghĩ rằngï họ đaiï diện cho cộng đoàn Kitô hữu sơ khai đang đương 
		đầu với vấn đề ly dị nơi các thành viên của mình và đang tìm cách xác 
		định tư tưởng của Chúa Giêsu về những trường hợp khó khăn, và Chúa Giêsu 
		đã trở lại cho các môn đệ bằng một công thức đầy kinh ngạc (c. 11-12). 
		Người ta có thể nêu ra hai nhận xét. Thứ nhất, ở đây liên quan đến việc 
		tái hôn của những người đã ly dị, chứ không phải là một sự ly thân. Tình 
		trạng này bị xem là “ngoại tình”. Đây là từ ngữ nghiêm khắc được các 
		tiên tri dùng để bêu riếu Israel về việc họ “tương giao” với Thiên Chúa 
		(x. Hs 1-3). Thứ hai là các từ ngữ được dùng cho thấy đàn bà cũng có 
		quyền ly dị giống như đàn ông. Vào thời Chúa Giêsu, trường hợp này không 
		hề có Thầy luật pháp Do Thái. Điều này cho thấy trường hợp này phát xuất 
		từ luật Rôma. Khi soạn Phúc Âm cho các Kitô hữu đến từ gốc ngoại giáo, 
		hẳn Maccô đã phải để ý đến các luật lệ Rôma.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hai nhận xét trên đủ cho thấy rõ tư 
		tưởng vững chắc của Chúa Giêsu về đề ly dị đã được Giáo Hội sơ khai áp 
		dụng vào những tình cảnh mới. Vì thế không ngạc nhiên gì khi tư tưởng ấy 
		vẫn còn áp dụng mãi đến ngày hôm nay. Giáo Hội luôn luôn phải đương đầu 
		với những trường hợp hôn nhân bị “đứt đoạn” và vấn đề tái hôn. Dù sao 
		trong tất cả những trường hợp này, người ta hãy nhớ rằng tư tưởng của 
		Chúa Giêsu không xây dựng trên quan điểm “vị luật”, và Ngài luôn luôn 
		rộng mở đón nhận những kẻ bị khai trừ và những người tội lỗi (x. 
		2,15-17).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">CHÚA GIÊSU VÀ CÁC TRẺ EM (10,13-16).</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giữa lúc Chúa Giêsu đang dạy dỗ về 
		phương cách để trở thành môn đệ Ngài (từ 8,34) thì Maccô lại lồng vào 
		quang cảnh ngắn gọn sống động đầy tươi mát này: Chúa Giêsu tiếp đón các 
		trẻ em. Trước đây, Chúa Giêsu đã từng biểu lộ quan tâm của Ngài đối với 
		thế giới trẻ em (9,35-37). Để được đầu với những cao vọng nhóm Mười Hai, 
		lúc đó Ngài đã tự xem mình là tôi tớ cho tất cả mọi người. Ở đây sứ điệp 
		này được lặp lại với trọng điểm nơi khác một tí. Chúa Giêsu tỏ cho các 
		môn đệ biết trẻ em là gương mẫu trong một trong việc tiếp nhận Nước 
		Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người ta mang trẻ em tới cho Ngài để 
		được Ngài chạm vào chúng (c. 13a). không ghi rõ tuổi tác nhưng đây chắc 
		chắn không phải là những đứa bé xíu. Từ ngữ Hy Lạp được dùng ở đây ám 
		chỉ lứa tuổi từ 7-14. Cũng không thấy xác định rõ lý do tại sao “người 
		ta” muốn Ngài chạm vào đứa trẻ em này. Thực sự rất nhiều lần chúng ta đã 
		thấy nhiều người, nhất là các bệnh nhân chen nhau đến với Chúa Giêsu để 
		chạm được vào vị lương y này (2,10; 5,25-28). Tuy nhiên các trẻ em này 
		không phải là những bệnh nhân. Phải chăng những kẻ mang chúng đến với 
		Chúa Giêsu chỉ muốn Ngài ban cho chúng một cử chỉ chở che?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người ta rất cảm thấy chướng trước thái 
		độ rõ ràng thù nghịch của các môn đệ (c.13b). Đây là một cử chỉ xua đuổi 
		mạnh mẽ. Tại sao vậy? Vào thời Chúa Giêsu, người lớn thường có thái độ 
		khinh thường trẻ em. Lũ trẻ lóc nhóc, hay đòi ăn này chẳng được xem 
		trọng trong một thế giới đói nghèo. Thêm vào đó, đám trẻ thuộc cộng đoàn 
		Do Thái này lại chưa biết gì đến lề luật Môsê nữa chứ. Cho nên người ta 
		xem chúng như những kẻ “sống ngoài lề luật”. Chúng bị liệt vào hàng “bị 
		khai trừ” giống như các bệnh nhân, phụ nữ và nô lệ v.v... Sự khinh bỉ mà 
		các bạn thân của Chúa Giêsu biểu lộ đối với đám trẻ em làm Ngài xúc động 
		mạnh: “Thấy thế, Ngài bực mình” (c.14a). Maccô từng nêu lên tia nhìn 
		giận dữ của Chúa Giêsu (3,5) tuy nhiên chưa bao giờ ông tỏ cho chúng ta 
		biết lý do sâu xa Ngài tức giận. Còn bây giờ thì lý do đã rõ (c.14b): 
		đám trẻ em, cũng như những kẻ bị “khai trừ” khác, vẫn có chỗ trong Vương 
		Quốc của Chúa Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cùng với Chúa Giêsu, Vương Quốc Thiên 
		Chúa đã đến: đó là một trong những đề tài nổi bật được Chúa Giêsu ưa 
		thích nhất trong lời công bố của Ngài (x.1,14-15). Giờ đây Ngài chỉ rõ 
		đám trẻ em và “những kẻ giống như chúng” là những người được nhận lãnh 
		Vương Quốc này. Tại sao vậy? Chúa Giêsu thường dùng lời nói tán dương 
		“tinh thần của trẻ em”. Hẳn người ta đã nói nhiều đến sự ngây thơ vô tội 
		của trẻ em. Người ta đã biến chúng thành kiểu mẫu luân lý mặc dù vẫn 
		không phải luôn luôn cảnh giác được chiếc bẫy mà những kẻ trưởng thành 
		khờ khệch thường hay rơi vào đó là một thứ “ấu trĩ chủ nghĩa” nào đó. 
		Khoa học hiện đại, đặc biệt là khoa tâm lý chiến đấu đã cho thấy một cái 
		nhìn bớt thơ mộng hơn về trẻ em. Một nhà thông thái như Frend chẳng hạn 
		còn dám nói trẻ em là một thứ “tà vạy đa hình”: một sinh vật tàng ẩn, 
		dưới dạng mầm non, mọi xấu xa của người lớn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế không nên lý tưởng hóa việc Chúa 
		Giêsu tiếp đón trẻ em. Nếu Chúa lấy trẻ em làm gương cho những người lớn 
		bắt chước là bởi vì theo não trạng thời đó, trẻ em là những kẻ bé nhỏ, 
		nghèo nàn và bị khai trừ. Chúng ta hãy đọc lại: vào thời Chúa Giêsu trẻ 
		em trước hết là một “kẻ nghèo” bởi chúng hoàn toàn lệ thuộc vào người 
		khác, đồng thời chúng cũng tỏ ra rất có khả năng lắng nghe và tin cậy, 
		điều này những người lớn hầu như đã đánh mất! Chính thái độ sẵn sàng nơi 
		trẻ em đã biến chúng thành tấm gương cho các tín hữu. Chúa Giêsu đã long 
		trọng quả quyết điều này (c.15). Người ta nhận thấy rõ đây là nỗi ưu tư 
		mà Chúa Giêsu không ngừng điều chỉnh cho tầm nhìn của các môn đệ bởi vì 
		họ là những kẻ Ngài đang huấn luyện để đảm nhận trách nhiệm trong Giáo 
		Hội. Họ phải bỏ đi những tham vọng “làm cha làm chú” (9,33-34) và phải 
		trở nên “bé nhỏ” để có thể đón nhận Vương Quốc Thiên Chúa với lòng khiêm 
		nhu và cởi mở tối đa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đoạn cuối trình thuật dễ thương này cho 
		thấy Chúa Giêsu đã chuyển từ lời nói qua hành động. Ngài ôm đám trẻ và 
		chúc lành cho chúng (c.16). Việc Chúa Giêsu trìu mến đám trẻ em – ít 
		được yêu thương và thường bị ruồng bỏ này – mang đầy ý nghĩa sâu sắc. 
		Theo Thánh Kinh cử chỉ “chúc lành” các giáo sĩ Do Thái thường làm, ám 
		chỉ việc hiệp thông nhờ hành vi ban ân sủng của Thiên Chúa. Ở đây có 
		nghĩa là Chúa Giêsu mở rộng Nước Thiên Chúa cho đám trẻ em.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Mọi cử động trong quang cảnh trên hé mở 
		cho thấy những gì đang xảy ra trong Giáo Hội của Maccô. Một số môn đệ 
		nắm giữ quyền hành, chắc chắn đang bị cám dỗ muốn “ngăn cấm” không cho 
		những kẻ bé nhỏ, nghèo khó, bị khai trừ, gia nhập vào đời sống của cộng 
		đoàn. Tác giả Phúc Âm đặt lại trước mắt các vị ấy cử chỉ tiên tri của 
		Chúa Giêsu: với tư cách là tôi tớ mọi người, Chúa Giêsu muốn người ta để 
		cho những kẻ bị thế gian khinh dể “đến với Ngài”; và không chừng những 
		kẻ này lại được mời gọi vào sống thân mật với Thiên Chúa... trước tiên 
		đấy!</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager