File "13.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXVII TN/13.htm
File size: 16.63 KiB (17027 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B; Bất khả phân ly; Vợ Chông; bền vững; Kết hợp; Một tình yêu; Đừng chia tay; Cầu nguyện với nhau;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		LẬP LUẬT VÀ ÁP DỤNG LUẬT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc241918677">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Suy niệm của JKN</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Tính sư phạm và nhân bản của Thiên Chúa 
		trong việc lập luật và áp dụng luật</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Tại sao luật Môsê lại cho phép vợ 
		chồng ly dị (x. Mt 5,31; Đnl 24,1) còn Đức Giêsu thì không? Luật Môsê có 
		phải là luật của Thiên Chúa không? Phải giải thích sao về sự mâu thuẫn 
		giữa hai thứ luật đều cùng là luật của Thiên Chúa cả?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Thiên Chúa coi hạnh phúc của con 
		người quan trọng hơn luật của Ngài, hay ngược lại? Ngài lập luật để con 
		người hạnh phúc, hay dựng nên con người để tuân theo luật Ngài? Luật lệ 
		và con người, cái nào là mục đích, cái nào là phương tiện?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Khi áp dụng luật Chúa cho người khác, 
		ta nên có thái độ nào? cứng nhắc hay mềm dẻo? nên vì luật Chúa hay vì 
		hạnh phúc con người hơn?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Suy tư gợi ý:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Bối cảnh của bài Tin Mừng</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các người Pharisêu hỏi Đức Giêsu về vấn 
		đề ly dị không phải vì họ thắc mắc cần được giải đáp, mà vì muốn gài bẫy 
		Ngài. Nếu Ngài đồng ý với việc ly dị, thì Ngài tỏ ra cùng lập trường với 
		người Pharisêu. Và như vậy người Pharisêu có thêm một đồng minh rất có 
		uy tín về vấn đề này để chống lại chủ trương đối lập. Còn nếu Ngài không 
		đồng ý, thì nhiều người trong đám đông không chấp nhận. Quan trọng hơn 
		nữa, Ngài sẽ bị vua Hêrốt thù ghét, vì Ngài tỏ ra cùng phe với Gioan Tẩy 
		giả, là người lên án ông về tội ngoại tình và đã bị ông giết chết (Mc 
		6,17-28). Đây cũng là điều mà bọn Pharisêu mong muốn cho Ngài. Vì thế, 
		Ngài trả lời thế nào cũng đều có lợi cho họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Đức Giêsu đã lợi dụng cái bẫy này 
		để mặc khải nền tảng của hôn nhân theo kế hoạch ban đầu của Thiên Chúa 
		là vợ chồng phải «nhất phu nhất phụ», đồng thời chỉ ra sự sai trái trong 
		chủ trương của người Pharisêu. Người Pharisêu dựa vào câu Kinh Thánh sau 
		đây để biện minh cho sự ly dị: «Nếu một người đàn ông đã lấy vợ và đã ăn 
		ở với nàng rồi, mà sau đó nàng không đẹp lòng người ấy nữa, vì người ấy 
		thấy nơi nàng có điều gì chướng, thì sẽ viết cho nàng một chứng thư ly 
		dị, trao tận tay và đuổi ra khỏi nhà» (Đnl 24,1). Đức Giêsu đã nhắc đến 
		luật này trong Cựu Ước và đưa ra luật mới ngược lại: «Luật (Môsê) dạy 
		rằng: Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. Còn Thầy, Thầy bảo cho 
		anh em biết: ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là 
		đẩy vợ đến chỗ ngoại tình» (Mt 5,31-32).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Bài học về tính sư phạm của Thiên 
		Chúa</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ngài chủ trương khác với Môsê, nhưng 
		Ngài không đả kích hay chê bai Môsê, mà cho rằng Môsê đã thích ứng với 
		sự yếu đuối của con người: «Chính vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông 
		Môsê mới viết điều răn đó cho các ông». Vì: nếu ra luật mà người ta yếu 
		đuối quá không thể giữ được, thì lúc đó luật chỉ gây nên mặc cảm tội 
		lỗi. Như vậy, thay vì luật nâng đỡ con người, thì lại đạp họ xuống. 
		Nghĩa là luật trở nên gánh nặng không thể vác nổi cho con người, khiến 
		họ thất vọng đối với sự công chính và quay về hướng tội lỗi. Vì thế, 
		trong trường hợp đó, tốt hơn là luật chưa nên đòi hỏi đúng mức. Do đó, 
		luật Môsê đã tỏ ra nhân nhượng với sự yếu đuối của con người. Thánh 
		Phaolô chủ trương: «Nếu không có Luật, thì tội không bị kể là tội» (Rm 
		5,13); và «tội lỗi có mạnh cũng tại có Lề Luật» (1Cr 15,56). Bởi luật 
		được lập nên vì con người, chứ không ngược lại (x. Mc 2,27). Đó là quan 
		niệm rất nhân bản về lề luật. Nhưng khi con người đạt được một trình độ 
		tâm linh cao hơn, thì Đức Giêsu đã nâng cấp lề luật lên một bậc để đưa 
		con người lên mức độ thánh thiện và hoàn hảo cao hơn, hợp lý hơn, phù 
		hợp với kế hoạch của Thiên Chúa hơn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều này cho chúng ta thấy tính sư phạm 
		của Thiên Chúa. Lề luật, giao ước, mặc khải hay những điều Thiên Chúa 
		dạy dỗ con người không thể là những gì bất biến, mặc dù Thiên Chúa thì 
		bất biến. Tất cả những thứ ấy không phải vì Thiên Chúa nhưng vì con 
		người, mà con người thì biến đổi, nên chúng phải thích ứng sao cho phù 
		hợp với con người. Khi trình độ hay hoàn cảnh của con người thay đổi, 
		thì lề luật, cũng như những mặc khải hay những điều dạy dỗ của Thiên 
		Chúa đã có trước đó lâu năm sẽ phải thay đổi cho thích ứng với con người 
		thời đại, đồng thời phù hợp với «đạo» là nguyên lý không thay đổi của 
		Thiên Chúa hơn. Không thể lấy lề luật cũ áp dụng cho con người mới được: 
		lề luật cũ, mặc khải cũ, giao ước cũ phù hợp với con người cũ (thời xưa) 
		chứ không phù hợp với con người mới (thời nay). Vì thế, cần phải có lề 
		luật mới, mặc khải mới, giao ước mới để phù hợp với con người mới.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Phaolô có nói đến sự lỗi thời của 
		các giao ước, khi đã có một giao ước mới đến thay thế: «Khi Thiên Chúa 
		nói đến Giao Ước Mới, Người làm cho giao ước thứ nhất hoá ra giao ước 
		cũ; và cái gì cũ kỹ, lỗi thời, thì sẽ tan biến đi» (Dt 8,13). Bất kỳ 
		giao ước nào, lề luật nào, mặc khải nào đang hiện hành đều được coi là 
		tuyệt đối, bất biến, muôn đời không thay đổi. Có như thế con người mới 
		đủ xác tín để thực hành. Nhưng khi có giao ước, lề luật, mặc khải mới, 
		thì những thứ cũ đều bị coi là lỗi thời, không phải theo nữa. Cụ thể là 
		luật Môsê mà người Do Thái xưa coi là tuyệt đối và bất biến, đã trở nên 
		lỗi thời và được thay thế bởi luật của Đức Giêsu. Và đương nhiên luật 
		của Đức Giêsu cũng là luật cho con người chứ không phải cho Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Hãy «vì con người, chứ không phải vì 
		lề luật»</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã cho thấy kế hoạch nguyên 
		thủy của Thiên Chúa là: «Lúc khởi đầu công trình tạo dựng, Thiên Chúa đã 
		làm nên con người có nam có nữ; vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà 
		gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ 
		không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt. Vậy, sự gì Thiên Chúa 
		đã phối hợp, loài người không được phân ly». Đấy là nguyên lý của Thiên 
		Chúa cho hạnh phúc con người, ai sống theo như vậy thì sẽ được hạnh 
		phúc. Thật vậy, trong đời sống vợ chồng, tình yêu và sự hòa hợp là hai 
		yếu tố quan trọng để đời sống hôn nhân được hạnh phúc. Tình yêu cũng là 
		một yếu tố thuận lợi cho sự hòa hợp và ngược lại. Tuy nhiên, thiếu một 
		trong hai thì đời sống hôn nhân không thể hạnh phúc. Dẫu vậy, tình yêu 
		là yếu tố quan trọng nhất. Nhưng chỉ có tình yêu đích thực mới đem lại 
		hạnh phúc, mà tình yêu chân thực tất yếu phải là tình yêu duy nhất và 
		chung thủy. Một nhà tâm lý nói: «Đã yêu rồi, lại còn yêu người khác nữa, 
		thì không phải là tình yêu chân thật. Đã yêu, nhưng sau đó lại không yêu 
		nữa, cũng không phải là tình yêu chân thật». Vì thế, hôn nhân Kitô giáo 
		đòi hỏi hai phối ngẫu một tình yêu đích thực, nghĩa là tình yêu duy nhất 
		và trọn đời. Điều đó thật hợp lý và phù hợp với thánh ý của Thiên Chúa. 
		Và Giáo Hội không chấp nhận ly dị là điều hợp lý.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, việc áp dụng luật của Thiên 
		Chúa cũng như luật Giáo Hội thiết tưởng không nên cứng ngắc. Bài Tin 
		Mừng hôm nay cho ta thấy: chính Thiên Chúa - qua luật Môsê - cũng đã 
		nhân nhượng sự yếu đuối của con người. Từ nguyên thủy, Thiên Chúa chỉ 
		dựng nên có một người nam và một người nữ, nghĩa là ngay từ đầu, trong 
		kế hoạch của Thiên Chúa, đã có luật «nhất phu nhất phụ» rồi. Nhưng trong 
		luật Môsê, Ngài đã tạm thời chấp nhận việc ly dị, chỉ vì tâm linh của 
		con người còn quá thấp kém, không thể giữ nổi: «Chính vì các ông lòng 
		chai dạ đá, nên ông Môsê mới viết điều răn đó cho các ông». Như thế ta 
		thấy mặc dù Thiên Chúa là Thiên Chúa, nhưng Ngài cũng rất là nhân bản, 
		Ngài thông cảm với những yếu đuối của con người, và Ngài đã tỏ ra chú 
		trọng đến hạnh phúc của con người nhiều hơn cả việc đòi hỏi con người 
		phải theo đúng kế hoạch của Ngài. Ngài đặt nặng hạnh phúc của con người 
		hơn cả lề luật của Ngài: bởi lề luật được lập nên vì con người, chứ 
		không phải con người được dựng nên vì lề luật (x. Mc 2,27). Lề luật dù 
		có thánh thiêng tới đâu cũng là vì con người, nhằm phục vụ cho lợi ích 
		hay hạnh phúc của con người, chứ không ngược lại. Lề luật là phương 
		tiện, nhưng con người mới là mục đích. Con người thánh thiêng hơn các lề 
		luật rất nhiều, cho dù lề luật có do chính Thiên Chúa lập nên đi nữa, vì 
		«con người là hình ảnh của Thiên Chúa» (St 1,26.27; 9,6), chứ lề luật 
		không phải là hình ảnh của Ngài, dù là luật do chính Ngài thiết lập.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế, các mục tử, khi áp dụng luật 
		Chúa cho giáo dân của mình, thiết tưởng cũng phải biết sử dụng quyền mà 
		Chúa trao: «Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm 
		buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi 
		điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy» (Mt 16,19; 18,18). Chúa 
		trao cho mình cả hai quyền, nhưng nhiều khi mình chỉ chuyên sử dụng có 
		một quyền, chỉ biết «cầm buộc» mà không biết «tháo cởi». Tội nghiệp cho 
		giáo dân ngu dốt của mình! Xin hãy cân nhắc một cách sáng suốt giữa hai 
		sức nặng cần phải tôn trọng: hạnh phúc của con người và luật của Thiên 
		Chúa. Có những trường hợp phải hy sinh luật Chúa cho hạnh phúc của con 
		người! Trong ngôn ngữ dân gian có câu: «Nếu đất không chịu trời, thì 
		trời nhiều khi đành phải chịu đất». Đó cũng là sự mềm dẻo trong việc áp 
		dụng luật cho người khác, một đặc tính phải có của tình thương. Thiên 
		Chúa còn mềm dẻo và nhân nhượng trong việc áp dụng luật đối với con 
		người, tại sao con người lại quá hà khắc với nhau?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng con 
		người thánh thiêng hơn lề luật, và lề luật được lập nên vì hạnh phúc của 
		con người. Lề luật chỉ là phương tiện, con người mới là mục đích. Xin 
		đừng để con quá «vị luật» đến nỗi lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh con 
		người cho việc áp dụng lề luật. Xin cho con biết nhân ái và bao dung khi 
		áp dụng luật Chúa cho tha nhân.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager