File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXV TN/08.htm
File size: 17.18 KiB (17589 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B; Phục vụ; Đầy tớ; nền văn minh mới; Đường lối Chúa; Khiêm tốn; tính ghen ghét; Giá trị; Người lớn nhất."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
AI LÀ NGƯỜI LỚN NHẤT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc335727659">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">‘TRÊN ĐƯỜNG’, MỘT LỜI LOAN BÁO LÀM HOANG
MANG – ‘Ở NHÀ’, MỘT LỜI DẠY GÂY KINH NGẠC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. ‘Trên đường’, một lời loan báo làm
hoang mang.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngay sau khi Phêrô tuyên tín ở miền
Xê-sa-rê Phi-lip-phê, lần đầu tiên, Đức Giêsu loan báo cuộc thương khó
và sống lại của Người (Mc 8,27-31). Sau cuộc hiển dung trên núi cao
(9,2-8), Chúa đang băng qua miền Galilê cùng môn đệ. "Người không muốn
cho ai biết, thánh sử ghi rõ, bởi vì từ này Người muốn dùng thời gian để
huấn luyện các môn đệ. Người cố gắng hướng dẫn các ông chấp nhận cái
viễn tượng đảo lộn hướng tư duy là: một Đấng Mêsia bị chính dân Người
ruồng bỏ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">‘Trên đường’ (câu 33), địa điểm tượng
trưng cho cuộc hành trình về Giêrusalem, Người giáo huấn họ bằng cách
nhắc lại lời loan báo lần trước: "Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời,
họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống
lại" Từ ngữ Chúa dùng hầu như giống hệt lần trước.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng như ở câu 8,31, Đức Giêsu nói về
chính mình bằng cụm từ "Con Người”, một nhân vật bí nhiệm và uy quyền,
mà ngày tận thế sẽ đến trên đám mây để phán xét loài người (Đn 7,1
3-14).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Nhưng khác lần trước, lần đó, Chúa
loan báo Người sẽ phải "chịu đau khổ nhiều" "bị các kỳ mục, thượng tế
cùng kinh sư loại bỏ”, còn ở đây, Người chỉ nói “bị nộp vào tay người
đời”, giống những vị tử đạo trong Cựu ước bị nộp vào tay quân bách hại
(Gr 26,24; Tv 71,4; Tv 1401 Đn 7,22).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi áp dụng cách nói này cho chính mình,
Đức Giêsu coi cuộc khổ nạn của Người giống với cuộc bách hại các ngôn sứ
và người công chính trong Cựu ước phải chịu; và Người cũng như bước trên
con đường trung tín với Thiên Chúa đến tận cái chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Bị nộp”. Đức Giêsu quả thật đã bị Giuđa
nộp cho các thượng tế (14,10): bị các thượng tế nộp cho Philatô (15,10)
và sau cùng bị Philatô giao nộp cho lý hình (15,15).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một chi tiết đáng ngạc nhiên: Đức Giêsu
nói về cuộc khổ nạn của Người thì hiện tại: Con Người bị nộp vào tay
người đời”. Chắc chắn thánh sử muốn chỉ một tương lai gần, khi dùng thì
hiện tại. Nhưng cũng có thể ông muốn nói rằng kế hoạch cứu độ: của Chúa
Cha đã bắt đầu được thực hiện, tuy không thấy nhưng cũng không thể đảo
ngược.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ vẫn một mực nghe mà không
hiểu. Hervieux giải thích: Vẫn là vấn đề không hiểu của các môn-đệ trước
những cố gắng của Đức Giêsu, khi Người muốn đưa các ông vào mầu nhiệm
cuộc đời Người. Như ta đã thấy, Phêrô đã tỏ thái độ phản loạn đích thực
khi nghe loan báo về cái chết của Chúa (8, 32) Còn lần nầy, tâm trí kín
mít của các môn đệ được tỏ rõ bằng cách các ông không dám hỏi Thầy,
không dám bàn tiếp với những thử thách đang chờ đợi Thầy. Qua đó, chúng
ta thấy rằng trực diện với cái chết khó chừng nào! ("L'evangile de
Marc", Centurion, trang 133).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. ‘Ở nhà’, lời dạy gây kinh ngạc.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Giờ đây chúng ta ở Ca-phác-na-um tức là
"ở nhà”, địa điểm tượng trưng cho những cuộc trò chuyện kín đáo, chủ ý
dạy dỗ các với cương vị một tôn sư dầy dạn kinh nghiệm, Người hỏi các
môn đệ về đề tài mà trên đường các ông đã tranh luận sôi nổi, những cuộc
tranh luận mà người ta thường coi là quan trọng trong quá trình huấn
luyện của các vị tôn sư. Các ông không dám nói sự thật nên ngậm miệng
làm thinh. Bởi vì trong khi Thầy mình loan báo về con đường khổ nạn sắp
tới, thì các ông chỉ tranh luận về ngôi thứ, về vinh dự: "Các ông đã cãi
nhau xem ai là người lớn hơn cả ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Rồi, Đức Giêsu ngồi xuống gọi "Mười Hai
ông lại". “Mười Hai ông" một danh xưng hiếm thấy nơi Máccô (3,14; 6,7),
điều đó nghĩa là giáo huấn mà Chúa sắp nói đây nhằm nhóm các Tông đồ,
những người nắm giừ trọng trách trong Giáo Hội tương lai. Giáo huấn này
đảo lộn ngôi thứ thường tình trong phẩm trật nhân loại: "Ai muốn làm
người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi
người”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">J. Hervieux giải thích: Chúa lấy ‘người
rốt hết’ đối chọi với ‘người đứng đầu’, lấy ‘người đầy tớ mọi người’ đối
chọi với ‘người cai quản’. Điều nghịch lý này tất nhiên có nghĩa rõ rệt
nhất khi nhìn cuộc đời Đức Giêsu, Đấng đã thực hiện trong bản thân và
trong sứ mạng của Người. Người là Đấng cao cả hơn hết đã tự đặt mình vào
chỗ rốt hết để phục vụ mọi người (Sđd, trang 35).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Và để biết chắc mọi môn đệ đều hiểu,
Chúa đã soi sáng lời nói bằng một cử chỉ đầy ý nghĩa. Thời đó người ta
coi trẻ nhỏ là "đồ bỏ” vậy mà Đức Giêsu đem một em nhỏ đặt vào giữa các
ông, rồi ôm lấy nó và nói: “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh
Thầy, là tiếp đón chính Thầy. Và ai tiếp đón Thầy thì không phải là tiếp
đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">J. Hervieux giải thích tiếp: Cử chỉ này
có một tầm quan trọng không ngờ. Đem một em nhỏ đặt vào giữa nhóm môn đệ
và ôm hôn nó: các cử chỉ này đều đi ngược phong tục hồi đó. Xã hội cổ
đại không quan tâm tới trẻ em. Trái lại, thay vì đối xử với chúng như
những người sẽ lớn, người ta coi chúng như "vô giá trị”, như đồ bỏ. Tục
lệ còn dạy người ta loại bỏ, khai trừ chúng ra khỏi cộng đoàn tôn giáo
vì chúng không hiểu biết Lề Luật (Sđd, trang 135- 136).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, đặt một em nhỏ vào giữa nhóm
môn đệ, em nhỏ ở đây tượng trưng cho những người nghèo, những người bị
loại trừ, Đức Giêsu đã trả lời rõ ràng cho vấn đề các ông tranh cãi lúc
đi đường: "Ai là người lớn nhất?" - "Tìm kiếm vinh dự là điều trơ trẽn
nơi những người theo Đức Giêsu, lúc người đang bước vào con đường khổ
nhục của cái chết. Làm "đầy tớ " mọi người mở cửa pháo đài Hội Thánh cho
những người hèn kém nhất, những người nghèo đói nhất, đó là "dịch vụ" mà
Đức Giêsu truyền cho các môn đệ phải thi hành. Để thêm trọng lượng cho
giáo huấn này, Đức Giêsu kết luận bằng từ "đón nhận”: Người là Đấng Chúa
Cha sai đến. Đón nhận Người qua những ai nhỏ bé là đón nhận chính Chúa.
Thiên Chúa mặc hình dáng một trẻ nhỏ đó là một sứ điệp bất ngờ, rất độc
đáo của trang Tin Mừng đẹp đẽ hôm nay (Sđd trang 136).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Thang giá trị mới</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(Đức Cha L. Daloz trong "Qui don
est-il?", DDB, trang 55-56).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là lần thứ hai Đức Giêsu loan báo
cho môn đệ điều sẽ xảy đến cho Người. Người biết mình sẽ đi về đâu và
người nói không úp mở về cái chết gần kề và sự sống lại của Người. Phải
chăng Người đã phải chịu nỗi lo âu về cuộc khổ nạn: "Lạy Cha, nếu có thể
được, xin cho Con khỏi uống chén này?”. Người còn lo lắng hơn không hiểu
gì và họ sợ không dám hỏi Người. Phải chăng họ cũng tiên cảm được mối
nguy đang rình chờ? Chúng ta đôi khi cũng không hiểu Đức Giêsu nói gì.
Có lẽ vì ta sợ phải hiểu chăng? Qua im lặng, các môn đệ bình thản ở lại
trong sai lầm: Nước Trời mà họ mơ tưởng là nước mà ở đó họ đóng vai ông
lớn, là nơi mà họ tranh cãi xem ai trong nhóm họ là người lớn nhất. Khi
Đức Giêsu hỏi họ: "Lúc đi đường các anh đã tranh luận gì thế?”, họ làm
thinh. May thay, Đức Giêsu dịu dàng và kiên nhẫn loại bỏ sự im lặng và
suy nghĩ sai lầm của họ. Vương quốc của Chúa là vương quốc của người
phục vụ, là nơi người trước hết trở nên rốt hết, người nhỏ bé nhất trở
nên người lớn nhất. Đức Giêsu hiểu rất rõ bản tính con người. Người
không cho phép các môn đệ giam mình trong sự thinh lặng để che giấu nỗi
sợ hãi và tham vọng. Người đi bước đầu, loan báo, chất vấn, giải thích.
Rồi Người đặt một em bé ở giữa các ông, để tỏ cho các ông thang giá trị
mới, nó bắt nguồn từ tình yêu đối với Chúa Cha".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. “Ai là người lớn nhất?”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(Noel Quesson, trong "Les entretiens du
Dimanche. Année B", Droguet & Ardant, trang 194-195).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Trong xã hội loài người, tự nhiên ai
cũng muốn chiếm được vị trí quan trọng. Đó cũng là luật lệ của thế giới
loài vật, một thế giới rất có phẩm trật: luật rừng xanh, nơi kẻ mạnh đè
bẹp kẻ yếu, nơi người lớn thống trị người bé. Nhưng Đức Giêsu đến đảo
ngược lô-gic đó: “Ai muốn làm đầu thì hãy làm người rốt hết. Ai muốn làm
người lớn thì hãy làm đầy tớ mọi người”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những câu nói khiêu khích, cách mạng này
không do các tông đồ sáng chế ra đâu, vì chính họ là người mong chiếm
được địa vị cao. Nhưng chính Đức Giêsu đã đảo ngược khuynh hướng tự
nhiên của con người. Nếu chỉ đổi chủ mà thôi thì không hơn gì: nếu người
bị thống trị lại trở thành người thống trị, nào có thay đổi gì. Vậy mà
lịch sử loài người lại đầy dẫy những cuộc nguỵ cách mạng, những người hò
hét "đả đảo quân bóc lột" lại trở thành nỗi kinh hoàng cho những người
thấp cổ bé miệng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đề nghị một giải pháp khác:
ông chủ tự nguyện đầy tớ mọi người. Đây là một cuộc cách mạng diễn ra
trong nội tâm con người: một cuộc đổi mới tâm hồn, một sự từ bỏ truyền
thống trị người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Để làm điều đó Đức Giêsu nêu ra một minh
hoạ: đứa bé. Trẻ em là một sinh vật nhỏ bé, không được trọng vọng loài
xã hội, không có khả năng tự vệ, lại dễ bị người ta loại bỏ, cả bằng
cách phạm pháp, như giết nó ngay khi còn trong bào thai nghĩa là vào lúc
nó không có một chút khả năng nào để tự vệ. Đứa bé là một kẻ nghèo hèn
đúng nghĩa nhất vì nó chẳng có quyền gì. Lúc nào và ở đâu, người ta cũng
có thể trao nó vào tay kẻ mạnh, kẻ có quyền lực.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào những ngày này, khi bắt đầu các hoạt
động, chúng ta tự hỏi xem mình sẽ phục vụ ở đâu?.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>