File "18.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXIV TN/18.htm
File size: 26.89 KiB (27539 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIV - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIV - Thường Niên - Năm B; Đau khổ; Chúa Giêsu là ai? Thầy là ai? Tưởng lầm; từ bỏ; Thách đố; tinmung.net; suy niệm tin mừng;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIV - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXIV - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif">
LỜI TUYÊN XƯNG ĐỨC TIN CỦA PHÊRÔ</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style: italic">
Chú giải mục vụ của Jacques Hervieux</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúa Giêsu đưa các môn đệ đi rất xa (c.27a). Chỉ cần nhìn sơ trên bản đồ
Palestin thời đó là chúng ta cũng rõ: Xêdarê Philipphe nằm tuốt ở mạn
bắc, cận dòng sông Giođan và chân núi Hecmon. Đây là một vùng xa xôi
giữa miền đất dân ngoại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lợi dụng cuộc đi bộ đường dài với các bạn hữu, Chúa Giêsu đã thăm dò ý
kiến của họ về Ngài (c. 27b). Các từ ngữ được dùng ở đây đều nhằm mục
đích đó. Chính nhờ đồng hành với Chúa Giêsu, lắng nghe Ngài đặt ra câu
hỏi mà chúng ta có thể hiểu được khuông mặt đích thực của Ngài hơn. Câu
đầu tiên Ngài hỏi các môn đệ là: “Người ta bảo Thầy là ai?” (c. 27c).
đây đúng là một sự thăm dò ý kiến. Trước hết cần phải biết quảng đại
quần chúng nghĩ gì về thân thế của Thầy. Đây là một câu hỏi trắc nghiệm
thú vị có thể tiết lộ cho thầy được nhiều điều. Trước đây Maccô đã vén
lên bức màn cho thấy những ý nghĩ đang lưu hành trong quần chúng Do Thái
từ tầng lớp thấp nhất đến tầng lớp cao nhất (x. 6,14- 16). Từ quần chúng
vô danh đến ngay chính bản thân Hêrôđê Antipa cũng đưa ra những ý kiến
tương tự các ý kiến hiện đang được chính miệng các môn đệ nói ra. Đối
với một số người, Chúa Giêsu được đồng hoá với Gioan Tẩy Giả hoặc Êlia;
đối với một số khác, Chúa Giêsu được đồng hoá với một trong các tiên tri
thời xưa (c. 28). Cái nhìn của quảng đại quần chúng này quả thật thú vị
bởi vì nó liệt Thầy vào hàng một vị Mêsia. Tuy nhiên đây cũng chỉ là cái
nhìn của người mù ở Betsaiđa lúc mới được Chúa chữa sơ, nghĩa là anh ta
vẫn còn thấy lờ mờ (x. 9,23b-24a). Nhận biết Chúa Giêu là vị đại tiên
tri như thế cũng rất có giá trị bởi vì đó là bước đầu tiên của của đức
tin. Tuy nhiên điều này vẫn còn xa vời chân lý. Vì thế mà Chúa Giêsu đã
yêu cầu nhóm môn đệ nói lên rõ ràng hơn về thân thế của Ngài (c. 29).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Và
ngay lúc này đây đặt ra cho các môn đệ câu hỏi về thân thế của Thầy họ
quả thực là khẩn thiết. Từ nhiều tháng nay, có lẽ khoảng một hai năm
rồi, nhóm môn đệ này đã theo nghe Chúa Giêsu giảng dạy cũng như đã chứng
kiến các hành vi và cử chỉ của Ngài. Họ đã sát cánh bên Ngài trải qua
một cuộc hải hành không chỉ thuộc bình diện địa lý mà còn thuộc bình
diện thiêng liêng nữa. Bẫy giờ đã đến lúc thuận tiện để vị Sư Phụ trắc
nghiệm các đệ tử sau một thời gian đào tạo đức tin lâu dài cho họ. Chúng
ta hoàn toàn có quyền tự hỏi liệu đám bạn hữu Chúa Giêsu có còn bị nhốt
kín trong sự “mù loà” mà Ngài từng trách cứ không? (8,17- 18). Liệu họ
đã có một nhận thức rõ rệt hơn về thân thế đích thực của Thầy mình chưa?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Câu trả lời của Phêrô vang dội như một tia chớp sáng ngời trong bầu trời
tăm tối (c. 29). Cuối cùng thì đây là một lời tuyên xưng đức tin rành
mạch. Qua miệng người huynh trưởng, đám môn đệ chứng tỏ được rằng cuối
cùng thì họ đã nhận ra được thân thế chính xác của Chúa Giêsu: Ngài là
“Đấng Mêsia” nghĩa là Đặc Sứ của Thiên Chúa, Ngài đã được Thiên Chúa
chính thức “thánh hiến” để dứt khoát thiết lập Nước Thiên Chúa trên trần
gian này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Maccô để cho phần đầu của Phúc Âm đạt tới tột đỉnh ở đây. Từ đầu tác
phẩm, ông không ngừng chứng tỏ Chúa Giêsu là Đấng đã dùng lời nói và
hành động của mình để đặt ra câu hỏi này: “Người này là ai vậy?”. Lũ ma
quỷ thì đưa ra được câu trả lời rất hay (1,24; 3,,11 v.v…) còn đám người
đương đại thì vẫn u mờ tăm tối. Trong tư tưởng của dân Do Thái thời đó,
Đấng Mêsia mang khuôn mặt một nhà giải phóng chính trị hơn là một nhà
giải phóng tôn giáo. Vì đó trước hết phải phục hồi các quyền lợi của
Thiên Chúa bằng cách đẩy bọn Rôma chiếm đóng ra khỏi bờ cõi vương quốc
của Đavit, phải mang lại cho dân lợi lộc kinh tế dồi dào, phải tiêu diệt
mọi đớn đau bệnh hoạn. Đây phải là vị anh hùng “trần gian” khét tiếng
(x.Mt 4,1-11). Như người ta đã thấy, chính Chúa Giêsu đã từng phải điều
chỉnh những niềm kỳ vọng lệch lạc về thân thế Ngài sau mỗi khi Ngài đã
thực hiện các phép lạ cũng như gặt hái thành công qua việc chiến thắng
sự Dữ và sự Chết. Ngài phải không ngừng đưa các thính giả ra khỏi hình
ảnh lầm lạc về một Đấng Mêsia thuần tuý trần gian đến để phục hồi cho
Israel “thiên đàng đã mất”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Maccô đã nhấn mạnh thái độ dè dặt của Chúa Giêsu trước những sự đợi chờ
quá trần tục này: Ông đã lặp đi lặp lại không ngớt ‘bí mật về Đấng
Mêsia”. Và không gì phải ngạc nhiên khi thấy ở đây một lần nữa ông lại
đề cập đến “bí mật” này (c. 30). Đây chính là sự câm nín mà Chúa Giêsu
từng truyền bảo lũ quỷ (1,25.43- 44), đám bệnh nhân được chữa lành
(5,43: 7,36), và ngay cả các môn đệ nữa. Lý do thật đơn giản. Phải theo
dõi tiếp trình thuật, quan sát đám môn đệ thời đó, cũng như các độc giả
mà họ đại diện, ta mới có thể có được một ý niệm đúng đắn về Chúa Giêsu
là loại Mêsia nào. Chỉ nhờ cuộc tử nạn và Phục Sinh của Ngài, Chúa Giêsu
mới có thể ban cho những kẻ theo Ngài mãi tới lúc đó, phương cách nắm
bắt được chân lý toàn vẹn về mầu nhiệm của thân thế và sứ mệnh Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tuy nhiên, chúng ta tin rằng cùng với lời tuyên xưng đức tin của Phêrô,
ngưỡng cửa tưởng như không thể vượt đó đã bị vượt qua. Đức Giêsu Nadaret
không thể bị giản lược và hình ảnh chung chung người ta có về Ngài: một
người như mọi người (x. 6,3), Ngài cũng không thể bị giản lược vào hình
ảnh một lương y nổi tiếng có tài năng khiến mọi người kinh ngạc (x. 37-
11); đồng thời cũng không thể đồng hoá Ngài với khuôn mặt một vị tiên
tri (x. 6,4- 6). Ngài không phải chỉ là một tiên tri mà Ngài chính là
“Đấng Kitô” (từ Hy Lạp này được dùng để dịch tước hiệu “Mashia” trong
tiếng Hy Bá có nghĩa là Đấng Mêsia).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đóng vai kiểu mẫu đức tin tông đồ ở đây, đức tin của Phêrô sẽ là đức tin
của Giáo Hội sơ khai sau cuộc Phục Sinh của Ngài. Chúa Giêsu “Kitô” sẽ
được công bố là Đấng đem lại ơn cứu độ cho tất cả mọi người: Do Thái
cũng như dân ngoại. Ngài giải phóng họ triệt để khỏi mọi tôi ác nặng nề
để từ đây họ có thể hợp thành một “nhân loại mới” (Ep 2,13- 22).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
LẦN ĐẦU TIÊN LOAN BÁO CUỘC KHỔ NẠN (8,31-33)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Điều mà bây giờ Chúa Giêsu bắt đầu nói với các môn đệ không phải là một
lời giảng dạy bổ sung mà là một giáo huấn đích thực thiết lập nên một
bước khởi đầu mới mẻ. Trường hợp ở đây quả thực tiện lợi. Các môn đệ,
đứng đầu là Phêrô, vừa mới nhìn nhận Thầy mình là Đấng Mêsia (8,29). Lẽ
ra khám phá mới có được này phải cho phéphọ nghĩ ngơi chút ít.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thế nhưng Chúa Giêsu đã quyết định cách khác. Ngài bắt đầu nói ngay cho
họ biết là Ngài là Đấng Mêsia sẽ chịu đau khổ (c. 31a). Lời Chúa Giêsu
dùng đã được Ngài chọn lựa một cách khôn ngoan. Kể cũng lạ, Ngài không
sử dụng tước hiệu “Kitô” mà họ vừa gán cho Ngài, bởi vì tước hiệu này
vẫn còn quá mơ hồ trong tâm trí họ, nhằm đến các mục đích chính trị hơn
là thiêng liêng. Ngài chủ ý sử dụng tên gọi nổi tiếng “Con Người” mà
ngay từ nhận cho mình (x. 2,10 v.v…). Từ ngữ này nhắc nhở đến một nhân
cách dấn thân sâu xa và mầu nhiệm của Thiên Chúa cũng như vào ý định
Chúa muốn cứu độ trần gian (Đnl 7,13- 14). Tuy nhiên nét mới mẻ ở đây là
“Con người” được chỉ định mang lại chiến thắng của Vương Quốc Thiên Chúa
trên sự Dữ lại phải chịu khổ nạn và chết đi. Chúng ta cần ghi nhận rằng
số phận của “Con Người” ấy sẽ không phải là một sự kiện mà người ta
không biết được cứu cánh của nó. Thành ngữ vắn gọn “sẽ phải” muốn ám chỉ
kín đáo sự đau khổ và sự chết của Đấng Mêsia nằm trong ý định khôn dò
của Thiên Chúa là muốn cứu độ nhân loại (x. Lc 24,25- 27).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Như thế, Chúa Giêsu đặt các môn đệ trước một mầu nhiệm vượt quá tầm hiểu
biết của họ. Ngài nói cho họ về cái chết không thể nào tránh khỏi của
Ngài, đồng thời xác định cho họ đôi điều về cái chết này. Đây là cái
chết do những kẻ tội lỗi gây ra, nó mặc lấy hình thức bị các vị cầm
quyền tôn giáo của dân Chúa chọn khai trừ của cộng đoàn Do Thái (c.
31b). Đặc biệt là Chúa Giêsu loan báo Ngài sẽ chịu một cái chết hung
bạo, nghĩa là sẽ bị người ta giết (c. 31c). Theo quan niệm đương thời về
Đấng Mêsia thì tất cả điều này hoàn toàn không thể chấp nhận được. Trong
tâm trí người Do Thái thời đó, Đấng Mêsia sẽ không thể nào bị đau khổ,
chứ đừng nói là sẽ bị giết chết. Ngài phải là một “mẫu” người đặc biệt
gần như là thần thoại, được thiên Chúa miễn trừ cho số phận hay chết vốn
là thuộc tính chung cho cả loài người. Người ta chờ đợi Ngài sẽ đến qua
cuộc trở lại của Êlia, vị tiên tri có khuôn mặt thần thoại là được Chúa
lôi về trời mà không phải trải qua cái chết (2V 2,1-18; Mc 6,15; 8,28).
Chúa Giêsu đã đưa ra lời phủ nhận tính cách thần thoại của một kiểu mẫu
Mêsia lý tưởng, thần bí thoát khỏi mọi quy luật nghiệt ngã của bản tính
loài người. Chắc hẳn ngài cũng có phụ hoạ thêm vào lời loan báo về các
chết của Ngài một động cơ giúp các môn đệ hy vọng: đó là Ngài sẽ Phục
Sinh (c. 31c). Tuy nhiên ngay lúc này, thì lời hứa ấy chỉ được các môn
đệ nghe một các rất hời hợt. Dù sao thì lần đầu tiên này về một cái chết
dữ dằn đang chờ đón Ngài cũng làm các môn đệ thất điên bát đảo. Maccô đã
nêu bật tính chất rõ ràng không úp mở trong các lời nói của Chúa Giêsu
(c. 32a).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phần đầu của Phúc Âm đã đóng lại (1,1-8,30). Trong phần này cái chết của
Chúa Giêsu xem ra chỉ thoáng hiện nơi một cuộc tạo phản có thể xẩy ra do
phía các địch thủ Ngài (3,6). Còn giờ đây thì Chúa Giêsu mặc khải rõ số
phận đang chờ đón Ngài. Chuyện này hẳn làm cho các môn đệ choáng váng.
Người ta thấy điều đó qua sự bác bỏ thẳng thừng của người đứng đầu trong
họ (c. 32b). Thủ lãnh nhóm Mười Hai, người mà mới thay mặt họ tuyên xưng
đức tin vào Đấng Mêsia giờ đây đang dùng hết sức mình phản kháng lại.
Ông còn dám la rầy Thầy mình: bởi vì làm sao có thể đi theo một người tự
ý gieo mình vào cái chết? Có lý do để ông mất niềm tin đó chứ!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tuy nhiên Chúa Giêsu vẫn không muốn để cho các môn đệ rơi vào ảo tưởng
về sống phận mà họ mường tượng về Ngài. Quang cảnh được ghi nhận ở đây
sống động đến độ làm ta ngỡ ngàng giống hệt bức tranh tả chân (c. 33a).
người ta như trông thấy rõ diễn biến. Theo thói quen của các đạo sư Do
Thái thời ấy, Chúa Giêsu bước đi trước các môn đệ Ngài, họ đi theo sau
cách Ngài chừng vài bước. Vì thế Ngài đã phải quay quắt lại để khiển
trách Phêrô và ban ông. Lời Ngài quở trách thực sự rất gay gắt (c.33b)
có thể nói được rằng đây là một thứ mệnh lệnh. Lập tức vị tông đồ phải
trở về vị trí của mình tức là lùi lại phía sau Thầy mình. Ông không có
quyền thay thế cho Chúa Giêsu là người duy nhất biết được con đường mình
phải đi. Và Chúa Giêsu đã không ngần ngại gán cho người thủ lãnh nhóm
bạn hữu Ngài tên gọi “Satan”. Trong tiếng Hy Bá, Satan có nghĩa rõ ràng
là “kẻ đối nghịch” nghĩa là kẻ xúi giục con người bất tuân ý Thiên Chúa.
Ở đây qua bản thân Phêrô, Chúa Giêsu đã vạch mặt tên cám dỗ là kẻ đã nổi
lên chống lại Ngài ngay khi Ngài vừa bắt đầu thi hành sứ mệnh của mình
(x. 1,12- 13).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Sự
tình có vẻ quá bi đát. Thực ra qua việc bác bỏ mãnh liệt ý định của Chúa
Giêsu, Phêrô chỉ muốn diễn tả niềm hy vọng hoàn toàn mang tính trần tục
được dân Do Thái thời đó cưu mang trong lòng: đó là Đấng Mêsia phải là
một kẻ chiến thắng, khổ đau và chết chóc không thể làm gì được Ngài. Và
để đưa các môn đệ vào lại chính lộ, Chúa Giêsu buộc phải tiêu huỷ giấc
mộng ngu dốt của họ về Ngài: tư tưởng của họ thuộc về con người chứ
không thuộc về ta (c. 33c).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Có
một hố sâu phân cách giữa ý định của Thiên Chúa và những tầm nhìn của
loài người. Sẽ còn phải lâu lắm mới vượt qua nổi “điều kỳ chướng” về cái
chết của Đấng Mêsia. Trong khi Maccô thảo ra đoạn văn này, Giáo Hội sơ
khai vẫn còn luôn luôn đụng phải viên đá vấp phạm của sứ điệp Kitô giáo:
“Phần chúng tôi, chúng tôi công bố Đức Kitô chịu đóng đinh, đó là điều
kỳ chướng đối với dân Do Thái, là sự điên rồ với dân ngoại” (1Cr 1,23).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Người ta có thể hiểu được tại sao Maccô sẽ dành trọn vẹn phần thứ hai
của Phúc Âm (8,31 - 16,20) chinh phục độc giả của ông về cái nhìn then
chốt trong đức tin Kitô giáo: đó là Thiên Chúa đã muốn cho Đấng Mêsia
của Ngài mặc lấy trọn vẹn thân phận loài người, kể cả việc phải chịu đau
khổ và chết, trước khi ban cho Đấng Mêsia ấy, qua cứu cuộc Phục Sinh,
quyền xét xử và cứu độ toàn cầu vào thời gian chung cục.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
THEO CHÚA GIÊSU BẰNG CÁCH HIẾN DÂNG MẠNG SỐNG CHO NGÀI (8,34-9,1)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúa Giêsu đang kêu gọi đám đông theo làm môn đệ Ngài (c. 34a). Có lẽ
nào Maccô quên rằng Chúa Giêsu hiện đang ở trong vùng đân dân ngoại và
chung quanh Ngài chỉ có các môn đệ mà thôi? (x. 8,27). Điều này không
chắc. Nếu ở đây Maccô nối kết “đám đông” vào vòng đai thân hữu của Chúa
Giêsu là chính vì ông nghĩ đến “giáo huấn mới mẻ” của Chúa về việc Ngài
cần phải chết có liên quan đến quần chúng độc giả của ông. Tác giả Phúc
Âm đã lợi dụng Lời loan báo đầu tiên về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu
(8,31) để đựa vào đây một bài giáo lý hợp thời nói về cách thức các Kitô
hữu được kêu gọi bước theo Thầy mình (c.34b). Lời mời gọi này quả thật
khá khó nghe. Và ở chỗ này Phúc Âm đã sử dụng những từ ngữ đáng gây kinh
ngạc! Thập giá là thứ nhục hình quân Rôma sẽ bắt Chúa Giêsu chịu. Vào
lúc này đây, Maccô không thể nào biết được Chúa sẽ bị chết kiểu đó. Vì
thế, khi soạn lại lời khuyên này và quãng ba mươi lăm đến bốn mươi năm
sau khi Chúa Giêsu chịu đóng đinh, hẳn thành ngữ “vác thập giá để theo
Ngài” mang một ý nghĩa cực kỳ sâu đậm. Giáo Hội Rôma hiện đang trải qua
cơn bách hại. Việc tử đạo, hay nói chính xác hơn, con đường thập giá,
đang chờ đón tất cả mọi Kitô hữu đang bị dẫn tới cùng giống y hệt số
phận Đấng Mêsia. Bất cứ ai muốn thức sự theo chân Chúa Kitô thi chắc
chắn đều bị đòi hỏi phải từ bỏ mình hoàn toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Lý
do Chúa Giêsu đưa ra bao hàm một nghịch lý kỳ lạ! (c. 35). Từ chối không
dâng hiến mạng sống mình cho Chúa Kitô- tức là cho Phúc Âm- thì đồng
nghĩa với đánh mất đi chính mình. Đối với mỗi người, “ơn cứu độ” không
hệ tại ở việc cứu vớt cuộc sống hiện tại của mình.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>