File "10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XXII/10.htm
File size: 11.25 KiB (11521 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B; Nghi thức bên ngoài; trái tim con người; Với cả tâm tình; Phục vụ; Giả hình; bề ngoài; giáp mặt;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
CHÚA GIÊSU VÀ CÁC TRUYỀN THỐNG CỦA BIỆT
PHÁI</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải mục vụ của Jacques Hervieux</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây lại xẩy ra một cuộc khẩu chiến mới
như vẫn từng xảy ra giữa Chúa Giêsu và những người Do Thái nhiệt thành
nhất thời đó tức nhóm biệt phái và luật sĩ (c.1). Họ bắt bẻ Chúa Giêsu
về một điều xem ra nhỏ nhặt liên quan tới hạnh kiểm các môn đệ Ngài: đó
là những môn đệ này dùng bữa với bàn tay “dơ bẩn”, tức là không rửa
trước khi dùng bữa (c.2). vì các độc giả Rôma của ông không hiểu về tập
tục Do Thái nên Maccô buộc lòng phải cắt nghĩa dài dòng tại sao sự việc
ấy lại phát sinh ra vấn đề (c.3-4). Việc dân Do Thái giữ đủ thứ lề luật
tỉ mỉ liên quan đến bữa ăn có nguồn gốc từ thời luật Môsê. Để giữ cho
dân riêng Chúa được tinh tuyền về mặt xã hội và tôn giáo, luật Môsê cấm
họ không được đụng chạm tới bất cứ người hay thực phẩm nào bị tuyên bố
là “ô uế</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times">”</span><span style="font-size: 14.0pt">
(Lv 11, 16). Trong đời sống thường nhật, mỗi khi từ nơi công cộng hoặc
phố chợ trở về, dân Israel luôn tự cảm thấy mình “ô uế</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times">”</span><span style="font-size: 14.0pt">
xét về mặt nghi thức: bởi vì họ đã chẳng đi kề cạnh đám người tội lỗi và
đám dân ngoại sao? (chẳng hạn lũ thương gia và những gã lính Rôma xâm
lược). Từ đó phát sinh ra đủ thứ nghi thức tẩy rửa trước khi ăn, và câu
hỏi họ đưa ra cật vấn Chúa Giêsu có liên quan đến việc các bạn hữu Ngài
lơ là không tuân thủ các quy luật này (c.5).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chẳng cần quanh co, lập tức Chúa Giêsu
tuyên bố ngay thói giả dối của họ (c.6-7). Vì đang nói đám chuyên gia
Kinh Thánh nên Chúa Giêsu liền nại đến Kinh Thánh (ở đây Ngài trích sách
Isaia 29,13), vị tiên tri sống vào thế kỷ thứ VIII trước Chúa Kitô, Ôsê
cũng đã từng kết tội đám đồng hương của ông về thứ thờ phụng mà “chẳng
có hồn” này (Hs 5,21-25). Chúa Giêsu không ngần ngại lập lại lời phán
xét gay gắt đó và Ngài kết luận: các ông lấy truyền thống hoàn toàn mang
tính cách nhân loại để thay thế cho Lời Thiên Chúa! (c.8). Lời tố cáo
quả rất nghiêm trọng, nặng nề. Biết rõ một số luật Môsê đang được các
đạo sĩ Do Thái tranh luận, Chúa Giêsu liền trưng ra một ví dụ súc tích:
ví dụ các lời khấn hứa (c. 10-13). Đây là một lãnh vực dễ bị nhiều lạm
dụng. Dựa vào một thứ “chủ nghĩa vị luật” quen thuộc, đám biệt phái đã
bẻ quẹo một điểm then chốt của Lời Chúa (sự giúp đỡ cha mẹ theo Thập
giới (Xh 20,12) để đạt được những tặng phẩm dâng cúng cho đền thờ. Chắc
chắn qua việc lèo lái tinh vi này, những kẻ nhiệt tình bênh vực truyền
thống đã rơi vào tình trạng tiêu huỷ Lời Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu đã mở rộng cuộc tranh luận
với đám cử toạ hạn hẹp này ra tới quảng đại quần chúng ngõ hầu có thể
loan truyền sứ điệp của Ngài một cách kết quả hơn (c.14-15). Ngài đưa ra
một dụ ngôn nhỏ mang dáng vẻ nhiệm mầu. Đám đông có thể hiểu nổi dụ ngôn
này không? Như vẫn thường thấy nơi Phúc Âm Maccô (4,33-34), vị Tôn Sư
thường cắt nghĩa “tiếng” cho các môn đệ Ngài về các dụ ngôn Ngài nêu ra
(c.17. trước hết Ngài khiển trách họ không chịu động não cố hiểu được
đôi điều về lời giảng của Ngài (c.18a). sau đó Ngài ban cho họ chìa khoá
của vấn nạn (c.18b- 19a). Làm dơ bẩn người ta không phải là những thức
ăn họ ăn và bởi vì cuối cùng bộ tiêu hóa cũng sẽ thải ra ngoài hết.
Không! Làm dơ bẩn người ta chính là những tư tưởng phát xuất từ trái tim
họ. Chính từ trái tim mà mọi ý đồ nham hiểm xuất ra (c.20-23). Trong
Kinh Thánh trái tim là chốn cư ngụ của tư tưởng cũng như của tình cảm.
Từ đó phát sinh những hư hỏng về mặt luân lý. Bản liệt kê dài ở đây
tương xứng với sổ kê đủ thứ tính hư tật xấu mà ta thường thấy nơi các
nhà luân lý đương thời (x. Gl 5,19-21).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Giống như đám đông và sau đó là các môn
đệ, chúng ta hẳn có thể nghĩ rằng Chúa Giêsu đã đi lệch ra khỏi điểm
xung đột lúc ban đầu giữa Ngài và đám biệt phái. Không phải thế đâu. Một
câu vắn gọn của Maccô nêu bật được trọn vẹn bài học chủ chốt trong các
lời nói của Chúa Giêsu (c.19b). Trước hết, điểm khác biệt được lưu tâm
là những quy tắc ăn uống thường được các người Do Thái nhiệt thành tuân
giữ. Có cả hàng đống thức ăn bị coi là “ô uế</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times">”</span><span style="font-size: 14.0pt">
không được dùng (x.Lv 11,1-30). Ở đây, Chúa Giêsu trực tiếp công bố
những quy luật ăn uống của truyền thống này là lỗi thời bởi vì chúng
phân hoá xã hội thành hai nhóm đối kháng: kẻ tốt và kẻ xấu. Một bên là
những kẻ “tinh tuyền”, tức đám biệt phái (có nghĩa là nhóm tách biệt) và
người tội lỗi. Chúa Giêsu đến để thiết lập một xã hội hòa đồng. Đứng về
phía Thiên Chúa, Ngài hiệp thông với tất cả những nạn nhân của sự kỳ thị
xã hội và tôn giáo do bè cánh biệt phái, những người “tinh tuyền và cứng
cỏi” gây ra. Ngài dùng bữa với những kẻ ô uế, “những kẻ bị khai trừ</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times">”</span><span style="font-size: 14.0pt">
(đám thu thuế, gái điếm, lính Rôma v.v…). Đây quả là sự đổi mới phá đổ
những bức vách ngăn đáng trách của thời đại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Maccô đã dùng nhiều lời để tường thuật
sự phản kháng của Chúa Giêsu trước những công kích của đám biệt phái. Sở
dĩ thế là vì Kitô giáo thời sơ khai phải va chạm mạnh với vấn đề tiếp
đón dân ngoại trở lại đạo. Tập tục Do Thái trong việc ăn uống, những
nghi thức thanh tẩy rườm rà đã ngăn cản “khách lạ</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times">”</span><span style="font-size: 14.0pt">
lui tới, mặc dù họ đã trở nên huynh đệ trong đức tin. Chúng ta đã chứng
kiến rõ sự khó khăn của các tương giao giữa Kitô hữu gốc Do Thái và Kitô
hữu gốc dân ngoại trong Công vụ sứ đồ (10,1-11.18). Ở đó người ta thấy
ngay chính tông đồ trưởng Phêrô cũng còn bị nô lệ cho các “cấm kỵ</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times">”</span><span style="font-size: 14.0pt">
trong vấn đề ăn uống theo luật Do Thái khi ông gặp gỡ Cornêliô, một
người ngoại đạo. Rõ ràng các Kitô hữu gốc Do Thái phải tốn khá nhiều tời
gian mới giải thoát mình ra khỏi nhưng thành kiến chủng tộc và tôn giáo
là những thứ ngăn cản không cho họ thoải mái khi đồng bàn với anh em gốc
dân ngoại và điều này làm cho sứ vụ của Giáo Hội sơ khai bị bế tắc. Cộng
đoàn Kitô giáo của Maccô chắc chắn phải đương đầu với những vấn đề tương
tự và họ nhớ lại vấn đề Chúa Giêsu đặt ra cho các người biệt phái. Trình
thuật này thiết lập cho họ sự thực hành về “bàn ăn mở rộng” rất thường
bị chỉ trích. Và có mặt trong “Chương nói về bánh” này (6,30 - 8,21)
cũng như sẽ không ngạc nhiên khi thấy xuất hiện vào lúc Chúa Giêsu sắp
sửa hướng các môn đệ nhìn về sứ mệnh khẩn cấp là ra đi truyền giáo cho
dân ngoại (xem trình thuật kế tiếp 7,24-30).</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>