File "41.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XVIII TN/41.htm
File size: 17.6 KiB (18024 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B: Lời ban sự sống; Tìm kiếm giá trị tuyệt đối; Dấu chỉ tình thương; Một trái tim đói khát; Bánh đích thực; Thánh lễ; Không hư nát; Nhiều cơn đói;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<span lang="VI">TẤM BÁNH</span> ĐÁNG<span lang="VI"> KHÁT KHAO</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<i style="color: rgb(0, 0, 0); font-variant-ligatures: normal; font-variant-caps: normal; font-weight: 400; letter-spacing: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; widows: 2; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; white-space: normal; text-decoration-thickness: initial; text-decoration-style: initial; text-decoration-color: initial; text-align: right; font-family: "Times New Roman", serif; font-size: 10.6667px; background-color: rgb(255, 255, 255);">
<span style="font-size: 8pt;">Lm, <span lang="en-us">Thiên Ngọc,</span> C<span lang="en-us">MC</span></span></i></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Các bạn thân mến,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px"><i>
<span lang="VI" style="font-weight:normal">“Thưa Ngài, xin cho chúng tôi
bánh đó luôn mãi” (Ga 6,34)</span></i><span lang="VI" style="font-weight:normal">.</span><span lang="VI" style="font-weight: normal">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span style="font-weight: normal">Đó là lời dân chúng Do Thái đồng thanh
xin Đức Giêsu, sau khi biết Ngài có bánh bởi trời đích thực, bánh từ
Thiên Chúa đến và ban sự sống cho thế gian. Cha ông họ đã ăn manna và đã
chết. Họ cũng dùng lương thực hằng ngày, nhưng nó bất toàn, không đem
lại sự sống đời đời. Vì thế, họ khát mong một thứ lương thực kỳ diệu,
một thứ bánh đích thực, có thể thỏa mãn mãi mãi cơn khát khao của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span style="font-weight: normal">Đó là cốt lõi của trang </span>
<span lang="VI" style="font-weight:normal">Tin Mừng Chúa Nhật 18 B</span><span style="font-weight: normal">
hôm nay, khi</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> thuật lại
việc người Do Thái đi tìm Thầy Giêsu</span><span style="font-weight: normal">,
vì Người rời khỏi họ</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, và</span><span style="font-weight: normal">
ngay lúc gặp lại,</span><span style="font-weight:normal"> </span>
<span style="font-weight: normal">Người cũng</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
biết rõ họ tìm mình không phải vì đã thấy những dấu lạ, như</span><span style="font-weight: normal">n</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">g
vì đã được ăn bánh no nê (Ga 6,26). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Tìm Thầy Giêsu vì những dấu lạ Thầy làm thì đó là việc của </span>
<span style="font-weight: normal">tò mò hiếu kỳ, của thị hiếu</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">.
Tìm Thầy</span><span style="font-weight: normal"> Giêsu</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
vì được ăn no nê thì đó là việc của cái bụng</span><span style="font-weight: normal">,
của xác thịt</span><span lang="VI" style="font-weight:
normal">. Nhưng nếu như tìm Thầy chỉ vì bản thân Thầy mà thôi, thì đó là việc
của lý trí, của đức tin và của trái tim. Cho nên </span>
<span style="font-weight: normal">Chúa </span>
<span lang="VI" style="font-weight:normal">Giêsu đã </span>
<span style="font-weight: normal">hướng</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
người Do Thái </span><span style="font-weight: normal">đến </span>
<span lang="VI" style="font-weight:normal">một sự khao khát đích thực,
đó là tìm kiếm - gặp gỡ - yêu mến và hiệp thông với Người: <i>“Chính Ta
là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ
không khát bao giờ” (Ga 6,35).</i> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Sự khát khao Chúa Kitô khởi từ thân phận </span>
<span style="font-weight: normal">khốn cùng của </span>
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">con người. </span><span style="font-weight: normal">Chúng ta vẫn không
tránh khỏi ngạc nhiên trước nỗi khao khát Thiên Chúa của </span>
<span lang="VI" style="font-weight:normal">thánh vương Đavit: </span><i>
<span style="font-weight: normal">“</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">Lạy
Chúa, ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa, linh hồn con đã khát khao
Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông</span><span style="font-weight: normal">”</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
(Tv 63,1)</span></i><span lang="VI" style="font-weight:
normal">. </span><span style="font-weight: normal">Nhưng rồi cũng sẽ hiểu ngay,
vì rằng </span><span lang="VI" style="font-weight:normal">trong đời
sống, </span><span style="font-weight: normal">việc</span><span style="font-weight:normal">
</span><span style="font-weight: normal">nhận ra</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
thân phận mình là một <i>“hoang mạc khô cằn không giọt nước” (Tv 63,2)</i></span><span style="font-weight: normal">
như vua David, không phải là khó</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">.
Là “hoang mạc</span><span style="font-weight: normal"> khô cằn không
giọt nước</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">” bởi vì hết
thảy </span><span style="font-weight: normal">mọi</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
người </span><span style="font-weight: normal">đều có</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
xuất xứ từ hư vô, bất lực, nghèo nàn và tội lỗi. Đây là chân lý làm nền</span><span style="font-weight: normal">
tảng</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> cho đời sống siêu
nhiên, đời sống quy hướng về Chúa</span><span style="font-weight: normal">,
lệ thuộc hoàn toàn vào Ngài</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Thật vậy, Thiên Chúa tạo dựng con người từ hư vô. Người phán một lời thì
bởi hư vô liền có mọi sự (St 1). Một trăm năm trước, tôi còn trong hư
vô. Một trăm năm sau tôi cũng chẳng còn trên đời này. Sự hiện hữu của
tôi trong quãng thời gian đó chỉ như một đóa phù dung, một cơn gió
thoảng trong vũ trụ bao la, một áng mây vụt đến vụt đi trên bầu trời</span><span style="font-weight: normal">,
như viên đá ném xuống mặt hồ làm gợn sóng lăn tăn trong thoáng chốc rồi
lại im lặng như tờ</span><span lang="VI" style="font-weight:
normal">... Không ai biết sẽ có tôi trước khi tôi chào đời. Không ai bận tâm đến
tôi trừ cha mẹ và gia quyến khi tôi có mặt trên đời. Và khi tôi chết,
trái đất vẫn quay, g</span><span style="font-weight: normal">ió</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
vẫn thổi</span><span style="font-weight: normal">,</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
chợ vẫn họp, đường xá vẫn đầy xe cộ...</span><span lang="VI" style="font-weight: normal">
</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">Dần dà</span><span style="font-weight: normal">,</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
không còn ai nhớ đến tôi nữa, trừ một ít người thân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Sau khi tạo dựng</span><span style="font-weight: normal"> nên tôi</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">,
nếu Chúa không ban ơn gìn giữ, lập tức hữu thể tôi sẽ trở về hư vô. Hệt
như một cái ly thủy tinh vừa xuất xưởng, nếu chủ nhân đang cầm trong tay
mà buông ra, nó sẽ rơi xuống vỡ tan tành! </span>
<span style="font-weight: normal">Sự gìn giữ ấy gọi là ơn bảo tồn vạn
vật.</span><span style="font-weight:
normal"> <span lang="VI">Thiên Chúa luôn </span></span>
<span style="font-weight: normal">bảo tồn</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
chúng ta như gà mẹ ấp ủ </span><span style="font-weight: normal">gà
</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">con dưới cánh</span><span style="font-weight: normal">.</span><span style="font-weight:normal">
<span lang="VI">Người coi trọng </span></span>
<span style="font-weight: normal">và </span>
<span lang="VI" style="font-weight:normal">gìn giữ chúng ta như con
ngươi trong mắt Người. Nếu không</span><span style="font-weight: normal">
có ơn ban ấy, ơn mà chúng ta không có quyền đòi,</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
chúng ta đã phải xa khuất thánh nhan Người</span><span style="font-weight: normal">
và trở về cát bụi hư vô</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
từ lâu rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Tạo dựng và bảo tồn đã vậy, nếu như Chúa không kích hoạt bằng ân sủng
của Người,</span><span style="font-weight: normal"> gọi là ơn hiện sủng,</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
chúng ta sẽ chẳng làm gì được! Cây đàn sẽ mãi mãi u buồn nằm im dưới lớp
bụi thời gian, nếu như người nghệ sĩ không lướt nhẹ ngón tay trên phím
đàn<i>. “Nếu như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công.
Thành kia mà Chúa không phòng giữ, uổng công người trấn thủ canh đêm”</i>.
Chúa Giêsu đã nói: <i>“Không có Thầy, các con không thể làm gì được!”
(Ga 15,5).</i> Chúng ta không thể làm được gì trên lãnh vực tự nhiên nếu
không có ơn Chúa đã vậy, mà còn không thể làm được gì trên lãnh vực siêu
nhiên nữa. Không có Chúa, tôi không thể làm được một việc tốt dù nhỏ bé.
Chính Người tác động tôi từ trong tư tưởng, đến lời nói, việc làm</span><span style="font-weight: normal">:
<i>“Chính nhờ Chúa mà ta sống, ta động, ta hiện hữu” (Cv 17,28)</i>.</span><span style="font-weight:normal">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span style="font-weight: normal">Thứ nữa là chúng ta vốn nghèo nàn tận
căn. Vào đời với hai bàn tay trắng trần trụi, rồi từ giã cõi đời cũng
hai bàn tay trắng, không mang theo được bất cứ cái gì… Thân thể mỗi
người, nếu đem phân tích trong phòng thí nghiệm chỉ là một hợp chất hữu
cơ và vô cơ, phần lớn là nước, khoảng mười lít. Chất sắt làm được ba cái
đinh năm phân. Chất vôi đủ quét một bức tường nhỏ, chất potasse làm được
cục xà bông, chất lưu huỳnh làm được một hộp quẹt. Tất cả chỉ đáng hai
mươi ngàn đồng! Dưới ánh sáng thuần tuý, những gì được thấy nơi tôi,
trong xác chết cơ thể của tôi, ngay cả trong bản thể của tôi, cũng chỉ
là hư không, được Chúa quyền năng sáng tạo nâng đỡ về mọi mặt. Tạm cất
đi sự nâng đỡ khẩn thiết ấy dù chỉ trong một giây lát, con người tôi,
hữu thể tôi sẽ biến mất và tan đi trong làn khói trong không trung,
không để lại một dấu vết gì. Đó chính là sự nghèo nàn vô cùng của tôi.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Cái mà tôi làm được cách dễ dàng, nếu không có Chúa, chỉ</span><span style="font-weight: normal">
có thể</span><span lang="VI" style="font-weight:normal"> là tội lỗi.
Chẳng phải nhiều lúc tôi đã lạm dụng ơn Người để phục vụ cho mưu đồ bất
chính, cho dục vọng thấp hèn, cho cái tôi của mình? </span>
<span style="font-weight: normal">“Kinh sợ biết bao nếu ta nhìn tận đáy
lòng mình! Để soi sáng thêm vấn đề, ta đặt một giả thuyết kỳ cục như
sau: Nếu không có hỏa ngục để sợ hãi, không có Chúa để mến yêu, nếu
không cần giữ danh dự, không cần sợ những bất trắc xảy ra,… ta thử hỏi
các quá trớn của ta đi tới đâu và đời ta sẽ ra sao… Đời ta sẽ diễn tiến
đúng như các khuynh hướng của ta hành động nếu chúng không bị chế ngự.
Mà những khuynh hướng ấy đã có trong tiềm thức, và thương hỡi, chúng là
chính ta” (Luyện Đức Khiêm Nhu, Léopold Beaudenon). Thánh Philipphe Nêri
nói: “Ôi lạy Chúa, xin Chúa đừng tin con, xin che chở và giữ gìn con, vì
không có Chúa, không có lỗi lầm nào mà con không thể phạm trước khi tắt
ánh hoàng hôn!”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Giống như người Do Thái xưa đói khát tìm Chúa, chúng ta cũng là một sa
mạc đang khát Chúa, một vực sâu đang kêu gào được lấp đầy, một khối đá
cần thành phẩm, một giấc mơ chưa tròn... Ch</span><span style="font-weight: normal">ỉ
duy nhất</span><span lang="VI" style="font-weight:
normal"> Giêsu là Tấm Bánh chúng ta khát khao, bởi </span>
<span style="font-weight: normal">Ngài</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">
là Chúa</span><span style="font-weight: normal">, </span>
<span lang="VI" style="font-weight:normal">là Thầy, là tri âm tri kỷ, là
người yêu, là bạn đường, bạn</span><span style="font-weight: normal">
nghĩa</span><span style="font-weight:normal"> <span lang="VI">thiết, là
Đấng cứu thoát và chữa lành,... Chúa Giêsu như viên ngọc quý, như kho
tàng giấu kín trong đám ruộng, như tân lang mà tân nương mỏi mong kết
hợp, như thầy thuốc chữa lành những đau khổ, như miền hạnh phúc lấp đầy
mọi mơ ước của con người, như đại dương ân sủng đổ tràn vực thẳm của
kiếp nhân sinh. </span></span><span style="font-weight: normal">“Chúa là
gia nghiệp là phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con”
(Tv 15)</span><span lang="VI" style="font-weight:normal">. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 48px">
<span lang="VI" style="font-weight:
normal">Lạy Thầy, xin ban cho chúng con Bánh ấy luôn mãi </span>
<span style="font-weight: normal">!</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>