File "27.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XIII TN/27.htm
File size: 12.5 KiB (12803 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B;Đụng đến áo; Lời kêu xin; Đức tin tối cao; Thầy thuốc tối cao; Sống lại; Đức tin; Mạnh mẽ; Đau khổ; Chữa lành; Sống đạo; Lề luật; Ơn Chúa;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ĐỨC TIN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong một trình thuật dài, đôi khi thánh
Maccô xen vào một đoạn ngắn, theo lối hành văn riêng của ngài, để nhấn
mạnh đến một điểm chung, Chúa Giêsu là Đấng chữa lành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi”.
Nhưng người phụ nữ khốn khổ vẫn im lặng, bà đang bối rối. Căn bệnh của
bà làm bà trở nên nhơ uế, không được phép đụng đến bất cứ ai. Phải chăng
Chúa Giêsu muốn tố giác bà đã chạm đến áo của Ngài? Dù sợ hãi, bà tin
quyền năng chữa lành của Chúa Giêsu đã ban cho bà một sức sống mới. Bà
cảm thấy trong thân xác mình quyền năng chữa lành của Chúa, và sự nhơ uế
của bà theo luật trong sách Lêvi 15: 25 không còn nữa. Đức tin của bà
vào Chúa Giêsu đã làm cho luật trở nên lỗi thời. Chúa Giêsu khẳng định
điều này khi Người nói: “Này con, đức tin của con đã cứu chữa con. Con
hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trung thành với lối hành văn của mình,
thánh Maccô trở lại lời cầu xin của ông Giairô, một vị trưởng hội đường,
để nhấn mạnh đến “đức tin vào quyền năng chữa lành của Chúa”. Ông trưởng
hội đường cầu xin Chúa cứu giúp. Ông muốn con gái được Chúa chữa lành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng trước hết Chúa Giêsu đã chữa lành
cho ông trưởng hội đường. Người bảo ông: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin
thôi”. Rồi Người đến với đứa bé, cầm lấy tay nó và nói: “Này bé, Thầy
truyền cho con trỗi dậy đi”. Lập tức, con bé đứng dậy và đi lại được. Nó
đã được sống lại nhờ bàn tay của Chúa Giêsu, Đấng cứu chữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng Chúa Giêsu cho thấy “nỗi sợ” là
một chướng ngại ngăn cản con người đến với Chúa. Nhưng chúng ta vượt
thắng nỗi sợ nhờ lòng tin vào Chúa Giêsu, Đấng chữa lành. Một khi nỗi sợ
được thay thế bằng lòng tin vào Chúa Giêsu, chúng ta sẽ cảm nghiệm được
sự chữa lành của Chúa, và sẽ được sống trong bình an.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin Chúa hãy nói với con một
lần nữa: “Lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy đi bình an”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: red">
<br clear="all" style="page-break-before: always">
</span></b><h1 style="text-indent: 36px"><a name="_Toc233174509">
<span style="font-size: 14.0pt">15. Mạnh mẽ</span></a></h1>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mừng là hai phép lạ Chúa Giêsu
đã làm gần nhau: phép lạ cho một phụ nữ được khỏi bệnh băng huyết, và
phép lạ cho con gái ông trưởng hội đường Gia-ia được sống lại. Chúng ta
thấy hai phép lạ như có một số điểm tương đồng: người phụ nữ mắc bệnh đã
12 năm, bằng với số tuổi của em bé kia, vì Tin Mừng cho biết khi em chết
em được 12 tuổi. Cả hai phép lạ xảy ra đều do hành động thể lý là chạm
tay vào tua áo Chúa và Chúa cầm tay em bé đã chết. Chủ đề của hai phép
lạ này là ơn Chúa ban qua lòng tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước hết, chúng ta thấy Chúa Giêsu nhận
lời kêu xin của ông Gia-ia đi chữa bệnh cho con gái ông. Dân chúng đông
đảo đi theo có vẻ háo hức và chen lấn, các môn đệ cùng đi bên Chúa. Giữa
lúc ấy các môn đệ nhận ra một người đến quì trước Thầy mình, nhưng lúc
ấy phép lạ đã xảy ra rồi, đó là một phụ nữ đầy lòng tin đã được Chúa cho
khỏi bệnh. Thực vậy, giữa đám đông dân chúng dày đặc, phụ nữ này nhận ra
một vị Thiên Chúa ẩn dật nhưng đầy quyền năng, bà không dám công khai
trực tiếp xin Chúa trước mặt mọi người, có thể là vì xấu hổ hoặc ngại
ngùng. Ngoài ra, bà cũng biết luật Lêvi cấm ngặt về loại bệnh này. Đối
với người Do Thái, băng huyết là một bệnh được liệt vào số các chứng
bệnh nan y và ô nhục, làm cho người bệnh ra dơ bẩn trước mặt Chúa và
cộng đồng. Hơn nữa, chứng bệnh này còn làm cho người khác lây sự dơ bẩn
của bệnh nhân, tức là họ đụng chạm đến ai hay ai đụng chạm đến họ đều
trở thành dơ bẩn và phải dâng lễ tẩy uế mới được sạch.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế, bà thẹn thùng, e lệ không dám
đến trước mặt Chúa xin Chúa chữa, nhưng bà có một lòng tin chắc chắn vào
sức mạnh uy quyền toàn năng của Chúa. Bà tự nhủ: “Không cần phải ra mặt,
chỉ cần đụng chạm vào tua áo khoác ngoài của Ngài thôi thì chắc chắn sẽ
được khỏi”. Chúng ta thấy bà thật khiêm tốn, có thể so sánh với người
đàn bà xứ Canaan, hoặc như người trộm lành. Vì thế, bất chấp tất cả
những luật lệ phiền phức và nghiêm ngặt, bà lén đến sau lưng Chúa, để
thực hiện ý định rút ơn Chúa, và kết quả bà đã được toại nguyện. Bà đã
thể hiện đức tin một cách sâu sắc, như chính Chúa đã xác nhận và thưởng
công cho lòng tin của bà: “Lòng tin của con đã cứu chữa con”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phép lạ thứ hai Chúa Giêsu đã làm là nơi
nhà ông trưởng hội đường Gia-ia. Ông có đứa con gái mắc bệnh nặng thập
tử nhất sinh, ông đến xin Chúa cứu chữa con ông. Lòng tin mạnh mẽ của
ông được bộc lộ ra qua tất cả con người ông, nghĩa là qua các cử chỉ
cũng như lời yêu cầu của ông. Thực vậy, khi đến trước mặt Chúa, ông quì
sụp dưới chân Chúa, đây là một cử chỉ dành riêng cho Thiên Chúa Giavê
trong Cựu ước, cử chỉ này chứng tỏ ông tin và nhận ra Chúa là Đấng Thiên
Sai. Cử chỉ thứ hai là ông xin Chúa đến đặt tay trên con ông, cử chỉ này
về sau được Giáo hội dùng vào bí tích Thêm sức. Rồi trong lời kêu xin,
chúng ta cũng thấy bộc lộ lòng tin vững chắc của ông. Ông tin chắc chắn
chứ không hồ nghi như người cha có đứa con bị quỷ ám từ lúc còn nhỏ.
Người cha này thưa với Chúa một cách ngập ngừng: “Nếu Thầy có thể làm gì
được thì xin Thầy giúp đỡ chúng tôi”. Nghe thế Chúa kêu lên: “Sao lại
nói nếu có thể, tất cả mọi sự đều có thể đối với người tin tưởng”. Còn
ông Gia-ia thưa Chúa: “Thưa Thầy, con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài
đến đặt tay trên cháu, để nó được cứu thoát và được sống”. Chúng ta thấy
ông không hồ nghi gì, ông tin chắc chắn sự việc sẽ xảy ra như thế, nếu
Chúa muốn, vì Ngài là Chúa sự sống và sự sống lại. Ngài động đến đâu thì
sức mạnh và sự sống lan tràn tới đó. Nhận thấy lòng tin mạnh mẽ của ông,
Chúa đi tới nhà ông và cho con gái ông sống lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Niềm tin, lòng tin hay đức tin thì không
thể nhìn thấy, bởi vì nó không phải là vật chất, nó là một cái gì có
thật, nhưng thuộc về tinh thần. Người ta không thể thấy được nó nhưng
người ta có thể biết nó có nhờ khi nó biểu lộ qua hành động bên ngoài.
Cũng như không ai nhìn thấy lòng tin của ông Gia-ia và của người đàn bà
băng huyết, nhưng qua thái độ, lời nói và cử chỉ của họ đã biểu lộ lòng
tin của họ. Cũng vậy, chúng ta có đức tin hay không, chẳng ai biết,
nhưng khi thấy chúng ta đi lễ, thấy chúng ta đi vào nhà thờ nghiêm
trang, người ta có thể biết được chúng ta là người có đức tin. Như thế,
một điều chúng ta có thể ghi nhận là: đức tin chỉ ở trong lòng thôi thì
chưa đủ mà còn phải biểu lộ ra bên ngoài nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế, chúng ta cần phải có một đức tin
mạnh mẽ như ông Gia-ia, hiên ngang mà không hổ thẹn, vững chắc chứ không
hồ nghi. Đàng khác, chúng ta cũng cần có một đức tin kín đáo nhưng dẻo
dai như lòng tin của người phụ nữ trên đây, bà không cần kêu xin nài
nẵng như ông Gia-ia, bà chỉ có một thái độ khẩn khoản khiêm nhường và
đầy tin tưởng trong tâm hồn, thế là đủ. Chúa cũng đang chờ đợi ở chúng
ta những tâm tình như thế.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>