File "21.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN XII TN/21.htm
File size: 18.76 KiB (19214 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B; Lời kêu xin; Thử thách cuộc đời; Nỗi kinh hoàng; Các con không tin sao? giông bão; Điều khiển; Bão tố; Thầy không lo sao? Nhát thê;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		NỖI KINH HOÀNG...</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; page-break-after: avoid; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: 3.0pt">
		<a name="_Toc232903983"><b><span style="font-size: 14.0pt">Nỗi kinh 
		hoàng của con người</span></b></a></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">và sự yên tĩnh của Thiên Chúa.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giai thoại bão táp yên lặng là một cơ 
		hội tốt cho những ai ngã theo khuynh hướng “giải huyền thoại” trong phúc 
		âm (khuynh hướng này ngày nay đã giảm). Để giản lược biến cố vào một sự 
		kiện tự nhiên, họ chỉ cần tưởng tượng và rồi sau khi đã chiều theo sức 
		ép của trí tưởng tượng, quả quyết rằng bão táp tự nó ngưng lại, vừa lúc 
		Đức Giêsu ra lệnh cho biển; và như thế là do tình cờ. Có một loại não 
		trạng tự gọi là khoa học, chủ trương ngay từ đầu chối bỏ mọi can thiệp 
		của Thiên Chúa trong vũ trụ và giải thích một số sự kiện bằng một định 
		kiến như thế thật dễ dàng. Trong trường hợp này chúng ta có thể bám vào 
		lời này: Ở khởi điểm của truyền thống Phúc Âm, có thật là biến cố, nhưng 
		liền được giải thích trong môi trường của Giáo Hội sơ khai, dựa trên một 
		não trạng Kinh Thánh và một niềm tin vào sự “Sống Lại”(X.L. Dufour, 
		Etudes d’Evangile, Paris, 1965).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ưu tư của Giáo Hội sơ khai là minh 
		chứng: Đức Giêsu có cùng một quyền năng trên tạo vật như Thiên Chúa (não 
		trạng Kinh Thánh) và dẫn đưa người tín hữu đến một niềm tin nơi Đức 
		Giêsu Phục Sinh, một niềm tin trọn vẹn, truyền giáo (Hãy sang bên kia 
		bờ) và có khả năng đương đầu với mọi nghịch cảnh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giải quyết xong điều trên, câu chuyện 
		bão táp yên lặng gợi cho chúng ta một vài suy nghĩ rất đơn sơ:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">1) ‘Thưa Thày, chúng con chết mất mà 
		Thày không quan tâm đến sao?’</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lời trách móc này cho thấy rõ sự mâu 
		thuẫn giữa nỗi kinh hoàng của các môn đệ và sự yên tĩnh của vị Thày. Một 
		bên sóng gió nguy hiểm, một bên Đức Giêsu vẫn ngủ. Biển hồ 
		Giê-nê-sa-rét, như các biển hồ được núi đồi bao phủ khác, thường có 
		những cơn bão táp đột ngột và dễ sợ. Con thuyền bị sa vào một trong các 
		cơn bão táp như thế. Chúng ta hiểu Đức Giêsu sau một ngày trọn rao giảng 
		mệt nhọc, đã ngủ thiếp đi. Các môn đệ không hiểu được sóng gió mạnh mẽ 
		như thế, lại tràn ngập vào thuyền mà không làm cho Ngài tỉnh dậy. Họ 
		không mường tượng được rằng: chỉ duy có sự hiện diện của Đức Giêsu với 
		họ, đã là một sự bảo đảm an toàn vững chắc. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ có lỗi vì đánh thức thày dậy không? 
		Chắc là không. Đó chỉ là phản ứng bình thường của con người hoảng hốt, 
		sự yếu hèn của họ (nhưng họ chưa có niềm tin sau Phục Sinh) ở chỗ họ 
		không đặt sự an toàn của mình nơi con người Đức Giêsu. Chúng ta cũng gặp 
		phải những giây phút thử thách nghiêm trọng. Chúng ta không có lỗi khi 
		kêu đến Thiên Chúa, khi đánh thức Người dậy. Chúng ta không thể chế ngự 
		một số âu lo tự nhiên. Ít là chúng ta nên nhớ Đức Giêsu đang ở với chúng 
		ta để giữ vững niềm tin của chúng ta. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">2) Hình ảnh con thuyền gợi lên con 
		thuyền Giáo Hội, theo như ngôn từ của các thánh phụ.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong thời đại của chúng ta, cũng như 
		trong mọi thời đại, Giáo Hội tựa con thuyền bị lay động và cản trở mạnh 
		mẽ do các lầm lạc, bách hại, thao túng của thế gian. Một vài lầm lỗi 
		hình như xâm chiếm cả Giáo Hội. Những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi 
		thuyền đầy nước. Điều này có lẽ tạo nên nỗi lo âu lớn nhất cho nhiều 
		người ưu tú trong nhóm môn đệ Đức Kitô. Hãy nhớ rằng chỉ một lời của 
		Chúa vào lúc ngài muốn, có khả năng cứu thoát tất cả. Ngài nói: “Im 
		đi….”, tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Điều quan trọng là hãy giữ 
		niềm tin cho sống động và mạnh mẽ. ‘Các con không có đức tin ư?’.</span></p>
		<b>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br clear="all" style="page-break-before: always">
&nbsp;</span></b><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; page-break-after: avoid; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: 3.0pt">
		<a name="_Toc232903984"><b><span style="font-size: 14.0pt">4. Đức tin 
		trưởng thành</span></b></a></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">John Newton là con trai một đại uý hải 
		quân người Anh. Khi John lên 10 tuổi, mẹ cậu qua đời. Từ đó cậu bé 
		thường theo bố đi biển. Nhờ vậy mà cậu rành rẽ đường lối ngoài biển 
		khơi. Tuy nhiên vào năm cậu 17 tuổi, cậu bé bất mãn với bố. Cậu bỏ 
		thuyền ra đi lao vào cuộc đời gió bụi. Cuối cùng cậu nhận được việc làm 
		trên chiếc tàu hàng buôn nô lệ từ Phi Châu đến Mỹ Châu. Cậu thăng quan 
		tiến chức rất lẹ và chẳng bao lâu đã trở nên thuyền trưởng. Chẳng bao 
		giờ Newton bận tâm suy nghĩ đến việc buôn nô lệ là đúng hay sai. Cậu chỉ 
		làm công việc của mình nhằm mục đích kiếm tiền mà thôi. Thế nhưng một 
		biến cố quan trọng đã xẩy đến thay đổi tất cả cuộc đời cậu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một đêm nọ một cơn bão dữ dội xuất hiện 
		trên mặt biển. Sóng dâng cao như thác núi xô đẩy và quay vòng chiếc 
		thuyền của Newton như món đồ chơi trẻ con. Mọi người trên thuyền vô cùng 
		kinh khiếp. Lúc bấy giờ bỗng dưng Newton buột lời cầu nguyện. Đây là 
		điều cậu không hề làm kể từ khi rời khỏi thuyền của bố cậu, cậu kêu to: 
		“Lạy Chúa, nếu Ngài thương, xin cứu vớt chúng con, con nguyện sẽ mãi mãi 
		làm nô lệ cho Ngài”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa nhậm lời cầu xin của cậu và cứu vớt 
		con thuyền. Thế rồi sau khi vào được bờ, Newton đã giữ lời hứa và bỏ 
		nghề buôn nô lệ. Sau đó cậu đi tu, và một thời gian sau trở thành mục sư 
		coi sóc một nhà thờ nhỏ ở Olney, nước Anh. Ở đây vị mục sư trở nên một 
		nhà giảng thuyết kiêm nhà soạn thánh ca lừng danh. Một trong những bản 
		thánh ca cảm động nhất mà Newton đã sáng tác là bản nhạc ca ngợi Chúa về 
		cuộc trở lại của cậu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giống như Newton, các Tông đồ cũng gặp 
		phải bão biển dữ dội. Giống như Newton, các ông đã kêu to lên cùng Chúa: 
		“Xin hãy cứu chúng con”. Giống như Newton, các ông cũng đã được biến đổi 
		hoàn toàn sau khi Chúa nhậm lời cầu xin. Các ông hoảng sợ và nói với 
		nhau: “Ông này là ai, mà cả đến gió và biển cũng phải tuân lệnh?”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">“Ông này là ai?”. Đây chắc chắn là một 
		câu hỏi căn bản. Dĩ nhiên câu trả lời đã có sắn trong bài đọc 1 và trong 
		Thánh Vịnh đáp ca hôm nay. Bài đọc 1 mô tả Chúa là Đấng Tạo Hoá, chính 
		Ngài đã tạo dựng biển cả, đã đặt ranh giới cho chúng và truyền lệnh cho 
		chúng tuân theo ý muốn của Ngài. (x.G 38,1.8-11). Thánh Vịnh đáp ca là 
		lời kêu cầu Chúa của những thuỷ thủ gặp bão biển. Và Chúa đã ra tay cứu 
		họ. Họ vui sướng, vì trời yên biển lặng. Và Chúa dẫn đưa về bờ bến mong 
		chờ. Họ tạ ơn Chúa, vì Chúa từ nhân (x. Tv 107).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong cả hai bài đọc Cựu Ước này, chúng 
		ta thấy Chúa đang thi hành chủ quyền của Ngài trên sóng gió. Ngài truyền 
		lệnh cho chúng và chúng tuân phục Ngài. Đây cũng là điều chúng ta thấy 
		Chúa Giêsu đang thực hiện trong Tin Mừng hôm nay.ngài đang biểu lộ chủ 
		quyền của Ngài trên sóng gió. Ngài truyền lệnh và chúng tuân phục ngay. 
		Như thế các bài đọc hôm nay cho thấy Thiên Chúa trong Cựu Ước và Đức 
		Giêsu của Tân Ước là một. Ngài đang thực thi quyền năng của một Thiên 
		Chúa. Thánh Marcô không chỉ muốn nói lên quyền năng của Chúa mà còn muốn 
		khẳng định Ngài chính là Thiên Chúa, là Đấng Cứu Độ, và mời gọi chúng ta 
		hãy hoàn toàn tin vào Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ ở chung một thuyền với Chúa, 
		các ông đã biết Chúa quyền năng, có thể làm nhiều phép lạ, nhưng khi 
		sóng gió nổi lên, các ông vẫn hoảng hốt. Các ông quên rằng dù thức hay 
		ngủ, Chúa vẫn là Chúa. Các ông chưa hoàn toàn tin vào Chúa. Chúng ta 
		thường nghĩ mình có đức tin, nhưng trong thử thách, khi cần biểu lộ lòng 
		tin thì nhiều khi ta lại hoảng sợ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đời tự nó đã là khó. Đi trong cuộc đời 
		với niềm tin theo cách Chúa dạy lại càng khó hơn. Chúng ta đã vâng lệnh 
		Chúa mà nhổ neo ra khơi, đã tin tưởng vì có Chúa ở đàng lái, ở vị trí 
		hoa tiêu, nhưng có thể đã có lần chúng ta đau đớn vì Chúa lại ngủ giữa 
		phong ba. Điều đó có thật, là kinh nghiệm muôn đời của những ai tin 
		Chúa. Niềm tin không phải là giải đáp dễ dãi, không miễn trừ những khó 
		khăn. Cần phải dày công học tập mới chấp nhận được thực tế đó. Người có 
		niềm tin trưởng thành là người “giữa phong ba khốn cùng ngàn nỗi vẫn 
		luôn thành tín ngợi khen Chúa là thuẫn đỡ, là khiên che, là đồn luỹ”. 
		Phải dám ra đi dù trời đã về chiều, dù có thể gặp phong ba. Nếu không 
		thì chẳng bao giờ sang được “bờ bên kia” của cuộc sống. Chúa có thể ngủ, 
		nhưng Chúa luôn thức vào lúc quyết định để trợ giúp những ai bằng lòng 
		để cho “Chúa ở đằng lái”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bão lớn, nước sắp đầy thuyền thì ai mà 
		không sợ? Vậy mà Chúa còn trách: “Sao các con sợ thế, các con không có 
		đức tin ư?”. Các môn đệ lâm nguy thật sự. Trong hoàn cảnh đó, chẳng 
		những nên kêu cứu Chúa, mà đúng là phải kêu cứu Chúa. Nhưng đừng kêu cứu 
		với tâm trạng sợ hãi đến tuyệt vọng như vậy. Phải kêu cứu nhưng hãy kêu 
		cứu trong niềm cậy trông tín thác tuyệt đối. Lời trách cứ của Chúa Giêsu 
		khai mở cho chúng ta một kinh nghiệm đức tin quý báu: niềm tin vững vàng 
		làm chúng ta thêm can đảm lắm mới có thể tin. Vì tin Chúa, thực tế chính 
		là “ trao thân gởi phận” cho Chúa. Người tin Chúa thực sự thì không sợ, 
		còn người sợ thực sự thì không tin. Trong rất nhiều trường hợp, “yếu 
		tin” đồng nghĩa với “hèn tin”!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi của các môn đệ sau khi được Chúa 
		cứu nguy: “Ngài là ai mà cả gió lẫn biểu cũng đều vâng lệnh?” phải là 
		câu hỏi căn bản cho những ai muốn tin và muốn đạt tới niềm tin trưởng 
		thành vào Chúa Giêsu. Phải trả lời cho thật, cho đúng, cho sâu và sát 
		với hoàn cảnh đời mình. Tin không phải chỉ là xác tín về một chân lý lý 
		thuyết cho thoả trí óc, nhưng là “trao thân gởi phận” cho Chúa, nên phải 
		biết rõ Chúa là ai, đáng tin đến mức nào. Thánh Phaolô là chứng nhân đức 
		tin kiệt xuất, đã trải qua bao gian nan mà vẫn tín trung với Chúa, vì 
		thánh nhân “biết mình đã tin vào ai” (2Tm 1,13). Nếu thực sự muốn tin, 
		chúng ta cũng phải biết: Chúa Giêsu Kitô là ai? Tin Mừng cho chúng ta 
		biết: Chúa Giêsu chính là Thiên Chúa. Chân lý ấy quá đơn sơ, chúng ta 
		đều đã biết. Nhưng có thể chúng ta mới biết bằng “cái đầu”, bằng trí óc, 
		chứ chưa biết bằng “con tim”, bằng lòng yêu mến. Tin cuối cùng là yêu, 
		là trung thành gắn bó với Chúa Giêsu trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời. 
		Vậy lòng ta cần phải biết Ngài là Chúa, nghĩa là không chỉ biết rằng 
		Ngài quyền trên cuộc đời mình, Ngài là Chúa của mình. Khi lòng ta chưa 
		biết điều đó, thì dù không nói hay không dám nói ra, tự thâm tâm ta vẫn 
		nghĩ: Lời Chúa chói tai qúa! Lệnh Chúa truyền khó khăn qúa! Và sẽ bỏ đi 
		như người Do Thái, vì thầy tin Chúa là phải là phiêu lưu và quá khó 
		khăn! Người có đức tin trưởng thành là người “biết điều”: họ nhận ra 
		Đấng mời gọi là Đấng có quyền, nên họ dấn thân theo lời mời gọi của Ngài 
		vì đó là đòi hỏi của tình yêu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin: 3.0pt 0cm">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hãy vận dụng đức tin để dấn thân vào 
		đời, lấy sức chèo chống, ngăn chận sự ác đang hoành hành. Hãy chạy đến 
		Chúa và phó thác cho Ngài mọi lo lắng của cuộc đời, kiên trì tin tưởng 
		Chúa sẽ cứu thoát chúng ta.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager