File "19.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN X TN/19.htm
File size: 13.63 KiB (13956 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="vi"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật X - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật X - Thường Niên - Năm B"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật X - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật X - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<span lang="en-us">ĐỨC GIÊSU VÀ SATAN</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style:italic">
Chú giải mục vụ của Jacques Hervieux</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
<b><i>I. Đức Giêsu và satan (3,22-30)</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Giữa hai lần can thiệp đầy thù địch của những người bà con với Ngài (3,
20-21 và 31-35) Maccô nói đến cuộc đấu khẩu giữa Chúa Giêsu và đám luật
sĩ kẻ thù “ra mặt” của Ngài (c. 22a). Cuộc tấn công này quả là nghiêm
trọng. Các thủ lĩnh nhóm biệt phái đến từ Giêrusalem, thành trì giáo
quyền của Israel. Lời cáo buộc của họ cũng thật nặng nề. Chúa Giêsu
không chỉ là một người bị bà con mình cho là đồ điên (3,21); Ngài còn là
tác nhân của ma quỷ! Bêeldêbun là một trong những tên gọi của Satan, tên
gọi này được gán cho một thần linh của dân ngoại là “Ông Hoàng Baal”.
Chắc chắn các “nhà thông thái” này không phủ nhận sự kiện Chúa Giêsu
thực hiện các cuộc trừ quỷ. Trong thế giới Do Thái thời Chúa Giêsu, việc
trừ quỷ khá phổ biến và được mọi người chấp nhận (Cv 19,13). Tuy nhiên,
các nhà thông thái này lại tố cáo Chúa Giêsu đã hành động như thế dựa
trên một năng lực siêu nhiên của chính Satan, chứ không phải phát xuất
từ Thiên Chúa (c. 22c).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Nghe lời vu khống này, Chúa Giêsu không thể nào để yên. Đây là lần đầu
tiên Ngài sử dụng dụ ngôn như một hình thái văn chương: Ngài dùng cách
“so sánh” từ những hình ảnh thường nhật để buộc họ suy nghĩ. Ngài nêu ra
hình ảnh thường nhật để buộc họ suy nghĩ. Ngài nêu ra hình ảnh một gia
đình chia rẻ lẫn nhau: gia đình này chỉ có nước tàn lụi (c. 24-25). Luận
lý của Chúa Giêsu rất vững vàng: Nếu Satan tự chống lại chính nó thì
chắc chắn nó sẽ tự tiêu diệt (c. 26). Từ đó Chúa Giêsu khéo léo đưa ra
thêm một dụ ngôn thứ hai rất ngắn gọn (c. 27). Ngài chẳng cần phải dài
dòng giải thích câu đố được nêu ra. Chỉ cần Ngài mô tả bằng hình ảnh là
người nghe đã xác nhận được, Đấng Mêsia đang cướp bóc ngôi nhà của
Satan, gã “lực sĩ”. Muốn chiến thắng “nhân vật” tượng trưng cho Thần Dữ
này thì trước tiên Ngài phải cột được hắn lại. Ngược với những đánh giá
của đám luật sĩ, nơi Chúa Giêsu, Đấng Mêsia hiện đang tận diệt “vương
quốc của Satan”. Hãy nhớ lại tiếng kêu la của lũ quỷ dữ vừa bị Chúa
Giêsu, Đấng Mêsia hiện đang tận diệt “vương quốc của Satan”. Hãy nhớ lại
tiếng kêu la của lũ quỷ dữ vừa bị Chúa Giêsu trục xuất ra khỏi các nạn
nhân của chúng: “Hỡi ông Giêsu Nadaret, ông muốn gì ở chúng tôi? Ông đến
để tiêu diệt chúng tôi sao?” (1,24). Rõ ràng Chúa Giêsu không phải là
người hỗ trợ mà chính là Đấng nắm chủ quyền trên Satan.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Cuộc khẩu chiến kết thúc bằng lời Chúa Giêsu cảnh cáo nghiêm khắc các
đối thủ Ngài: mọi tội lỗi của loài người đều có thể được Thiên Chúa thứ
tha ngoại trừ một thứ tội. Điều này rất đáng cho chúng ta suy nghĩ (c.
28-29). Lời tuyên bố long trọng và khá mạnh bạo này của Chúa Giêsu khiến
cho mọi độc giả thuộc mọi thời đại đều phải suy nghĩ. Người ta đã bình
phẩm nhiều về tội “phỉ báng Thánh Thần”, thứ tội không thể nào được tha
thứ này. Đúng ra là thứ tội gì? Người ta liệt kê ra những tội mà họ cho
là “đáng chết”. Tuy nhiên người ta vẫn không tìm ra những tội nào thực
sự được gọi là không thể tha thứ. Muốn hiểu được ý Chúa Giêsu thì không
nên tách lời Ngài nói ra khỏi mạch văn, vì chính mạch văn mang lại ý
nghĩa cho lới ấy: “Chúa Giêsu nói thế bởi vì bọn họ bảo rằng: “Ông ta đã
bị quỷ ô uế ám” (c. 30). Đám luật sĩ đã dám gán cho Satan công việc do
cần thiết thực hiện. Maccô rất cẩnt hận chứng tỏ rằng ngay từ lúc khở
đầu sứ vụ, Chúa Giêsu đã được Thánh Thần Thiên Chúa tấn phong. Chính
Giêsu chịu phép rửa và giúp Ngài hành động để giải phóng loài người khỏi
sự dữ (1,9-12). Cho rằng lúc trừ quỷ Chúa Giêsu dựa vào năng của ma quỷ
tức là cố ý khép kín tâm hồn không thèm đón nhận ơn tha thứ mà Chúa ban
cho tất cả mọi Người. Chỉ riêng tội nghịch cần thiết này là không thể
nào tha thứ được.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Vào lúc Maccô ghi chép lại Tin Mừng này, các Kitô hữu đang phải là bia
hứng chịu bao lời cáo sai lạc của đám dân Do Thái thù nghịch, đám người
này không chịu nhìn nhận Chúa Giêsu là Đấng Mêsia chiến thắng lũ thần
Dữ. Dầu sao, mọi người đều phải chọn lựa hoặc theo Chúa Giêsu hoặc theo
Satan.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
<b><i>II. Gia đình đích thực của Chúa Giêsu (3,31-35)</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Cảnh này là đoạn cuối của tiến trình khởi đầu từ 3,20-21. Bà con Chúa
Giêsu toan tiến tới giữ lấy Ngài. Lý do là vì Ngài bị đám đông tràn
ngập: “Ông ấy mất trí rồi!” (c. 21b). Quả là cuộc xung đột không kết
quả. Giờ đây lại một cuộc xung đột nữa (c. 31). Cũng vẫn như lần trước,
Chúa Giêsu đang giảng dạy (c. 32a). Người ta loan báo cho Chúa Giệsu mẹ
và anh em Ngài đột xuất ghé thăm (c. 32b). Maccô nhấn mạnh tới hai lần:
thân quyến Chúa Giêsu chờ “Ở ngoài”. Điều này đối ngược với vòng người
đang vây quanh nghe Chúa giảng. Nếu ra khỏi nhà để gặphọ là đồng nghĩa
với sự tách lìa sứ vụ. Chắc chắn đó là lý do tại sao Chúa Giêsu thốt ra
câu nói cứng cỏi như thế với mẹ ruột Ngài (c. 33). Điều này hẳn làm
chúng ta ngạc nhiê. Tuy vậy Maccô thường hẳn chú tâm đến cái rắc rối về
mặt tâm lý. Người ta cũng thắc mắc các “anh em” của Chúa Giêsu là ai,
bởi vì theo truyền thống thì Ngài là người con trai độc nhất. Thực ra
trong bối cảnh vùng Sêmit, từ ngữ “anh em” còn dùng để chỉ bà con gần.
Điều mà Maccô nhấn mạnh ở đây chính là Chúa Giêsu không hề đặt nặng quan
hệ về huyết thống. Trọng điểm của trình thuật sẽ xác nhận rõ điều này.
Ngài đảo mắt nhìn tất cả những kẻ đang vây quanh (c. 34a). Đối với
Maccô, cái nhìn chăm chú này luôn báo hiệu một thời khắc quan trọng sắp
diễn ra (x. 3.5; 10,23; 11,11). Quả thế, Chúa Giêsu sắp đưa ra một tuyên
bố hệ trọng (c. 34b). Ngài không định vị gia đình đích thực của Ngài
trong tương giao huyết nhục mà theo tiêu chuẩn kẻ nào biết nghe theo lời
Ngài. Ngài thẳng thắn xác định điều đó: “Ai thi hành ý muốn của Thiên
Chúa, người đó là anh chị em tôi là mẹ tôi” (c. 35).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Đây là một cách thức vừa rõ ràng vừa đơn giản mà Maccô muốn trình bày
cho các Kitô hữu đương thời về Giáo Hội. Cuộc bách hại của người La Mã
đã đẩy nhiều gia đình đến những cuộc phân ly đâu đớn. Những kẻ trở lại
đạo thường bị bó buộc phải chọn lựa hoặc là thân quyến hoặc là cộng đoàn
Kitô hữu. Maccô chứng tỏ cho họ thấy ngay chính Chúa Giêsu cũng từng bị
bó buộc phải đoạn tuyệt trọn vẹn với thân quyến Ngài: Vì thế các Kitô
hữu cũng không thể đòi cho mình được đặc quyền hơn Ngài. Như thế trên
con đường rao giảng của Chúa Giêsu, Maccô đưa ra hai loại tương giao
giữa Chúa Giêsu và những kẻ đương thời của Ngài: một số từ khước và một
số đón nhận Ngài.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Trước hết là những kẻ đối nghịch với Chúa Giêsu, trong số này đám biệt
phái và luật sĩ là những người cay cú nhất. Họ căm ghét Ngài đến mức dám
phỉ báng cả Chúa Thánh Linh khi rêu rao rằng Chúa Giêsu bị quỷ ám (c.
30). Tuy nhiên đám bà con Chúa Giêsu cũng phạm phải tội lỗi giống họ khi
tuyên bố rằng Chúa Giêsu bị mất trí rồi (c. 21). Người ta tự hỏi Maccô
có ý gì khi lồng sự can thiệp dữ dằn của bà con thân thuộc Chúa Giêsu
(c. 20-21 và 31-35) vào trước và sau cuộc tranh luận của Chúa về
Bêeldêbun (c. 22-30)? Hai cuộc can thiệp của bà con Ngài tuy khác nhau
nhưng dầu sao cũng có nhiều điểm trùng hợp, đó là họ tỏ ra thù nghịch
với sứ vụ của Chúa Giêu. Đối với Maccô, thân tộc Chúa Giêsu đã hành động
như một “gia đình tự phân rẽ” mà Ngài từng nói đến trong cuộc xung đột
với đám luật sĩ (3,25). Như thế sự ráp nối hai đoạn văn này lại sẽ cho
chúng ta nhiều ý nghĩa.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 27.0pt; margin-bottom: 6.75pt; background: white">
Đối ngược với loại người trên là các môn đệ của Chúa Giêsu. Trước hết là
nhóm Mười Hai (3, 13-19), và rộng hơn là đám quần chúng sẵn sàng đón
nhận Tin Mừng từ miệng Ngài rao giảng. Vào lúc đầu đám đông chỉ “tụ lại”
quanh Chúa Giêsu và theo Ngài về nhà (c. 21). Còn vào lúc cuối thì xem
ra họ “nghiêm chỉnh” hơn bởi vì đã biết “ngồi quanh” nghe Ngài giảng (c.
32a và 34a). Đối đầu với những kẻ “bên ngoài’, cộng đoàn các môn đệ ngày
càng gia tăng. Và Chúa Giêsu cho biết kẻ thuộc về Ngài chính là kẻ thực
hành ý muốn của Thiên Chúa. Về sau, khi cùng tham dự vào Lễ Hiện Xuống,
các Kitô hữu sẽ thực sự được gọi là “anh chị em” của Chúa Giêsu, bởi vì
họ đã thiết lập nên một dòng dõi thiêng liêng, tức gia đình đích thực
của Chúa Giêsu trong cộng đoàn có tên là “Giáo Hội” (x. Plm 1-2).</p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-01.jpg" width="80" height="45"> <img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-02.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>