File "09.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN VI TN/09.htm
File size: 20.34 KiB (20824 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B; Phong cùi, Bệnh phong tâm hồn, Muốn và có thể, Loan báo tin mừng, Thầy có thể chữa, Lòng từ ái, Phong cùi;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MỘT THIÊN CHÚA GIẤU ẨN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc316013834">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Có người bị phong hủi đến gặp gỡ Đức
Giêsu... và dân chúng từ khắp nơi tuôn đến với Người.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo lối hành văn Sêmít cổ xưa, mà người
ta gọi là “gom kết" lại, thì trang Tin Mừng của Mác-cô trên đây được
đóng khung trong hai câu giống nhau. Ở đầu trình thuật ông diễn tả một
bước chân của cá nhân. Kết thúc trình thuật, ta thấy nhiều người đến từ
khắp nơi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu, là chính Thiên Chúa đến gặp
gỡ con người. Nhưng con người, cũng phải đến gặp gỡ Thiên Chúa. Lạy
Chúa, xin dẫn con đến gặp gỡ Chúa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Anh ta quỳ xuống van xin rằng: "Nếu Ngài
muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đừng quên chúng ta mới ở chương đầu của
Tin Mừng Maccô. Con người đó thật là mạnh dạn, hay anh ta đã có một lòng
tin phi thường. Anh ta làm một cử chỉ: thưa gửi vài lời. Đó là những gì
mà người ta thường chỉ có thể làm và nói với một mình Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thực tế vào thời đó, bệnh phong hủi vẫn
còn là một thứ bệnh không thể chữa trị được. Việc chữa lành người phong
hủi là một thứ kỳ công giống như việc phục sinh một người chết. Đó là
một trong những "dấu chỉ" của thời Thiên Sai (Mt 11,25; Lc 7,18-22).
Thái độ khiêm tốn phủ phục của người phong hủi biểu lộ lòng tin của anh
nơi Đức Giêsu. Đúng vậy, có những tình huống mà cách cầu cứu duy nhất là
"kêu xin" Thiên Chúa, Đấng làm chủ tất cả, ngay cả những gì con người
không thể thực hiện được: "Thưa Ngài, Ngài muốn là Ngài chữa tôi được
khỏi bệnh”. Đó là một lời nguyện xin cần được lặp đi lặp lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Động lòng thương trước người đó.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây bản thảo Hy Lạp giữ hai từ:
"splagknisteis" có nghĩa là động lòng thương, xốn xao lòng dạ, cảm động
đến tận tâm can, và "orgisteis" có nghĩa là "nổi giận". Thiếu gì dịp
Maccô đã sử dụng rất chính xác từ "nổi giận" nhưng ở đây thật là khó
giải thích: Trường hợp một kinh sư, khó chịu trước kiểu nói trên, có lẽ
ông ta đã làm giảm nhẹ ý nghĩa. Nhưng vì cả hai "câu dịch" đều có trong
bản thảo, nên suy nghĩ về hai ý nghĩa, tưởng là không vô ích. Tại sao
Thánh Thần, Đấng linh hứng Kinh thánh, lại không có thể đi đến mức đó,
nghĩa là có thể sử dụng những sai lầm của những người sao chép Kinh
thánh để nói với ta? Dù sao, qua hai từ trên, chúng ta cũng nhận thấy
một "phản ứng rất nhân bản"! Việc nhập thể của Thiên Chúa thật là "hiện
thực", đi tới tình trạng chấp nhận cả những tình cảm của con người tầm
thường như thế: xót thương, giận hờn. Lạy Chúa. Xin tạ ơn Chúa vì đã
muốn cảm nghiệm những cảm xúc của chúng con và đã bầy tỏ cách công khai
những diễn biến tình cảm đó. Nổi giận ... "Thực ra điều đó ý nghĩa gì?
Riêng tôi, tôi thấy ở đó phản ứng tự nhiên của Thiên Chúa trước nỗi đau
khổ của con người". Đức Giêsu nhìn thấy tận mắt một khuôn mặt đáng
thương bị các vết thương mâng mủ làm biến dạng. Và Người không thể chịu
nổi điều đó, Người nổi giận. Đừng quên rằng, Đức Giêsu là Chính "Thiên
Chúa hiện hình cụ thể". Qua thái độ biểu lộ tính khí trên, Đức Giêsu
muốn nói với ta rằng, Thiên Chúa lên án định mệnh khắc nghiệt của con
người, luôn bị bệnh tật tác hại trên thân xác. Phẫn nộ, đó cũng là phẫn
nộ của biết bao người, nhưng trước "vấn đề sự dữ", họ chỉ biết chống đối
mãnh liệt nhất đến nỗi phủ nhận sự hiện diện của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">“Động lòng thương"</span></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Kiểu nói này ta có thể hiểu ngay. Thực vậy, Thiên Chúa của chúng ta
không phải là một Thiên Chúa vô cảm, dửng dưng, nhưng là một Thiên Chúa
dễ bị thương tổn một Thiên Chúa cùng chịu khổ với nhưng người đau khổ,
một Thiên Chúa mang trên mình những thương tích của chúng ta (Is 53,5).
Đấng "làm cho Thiên Chúa hiện diện cụ thể” nói cho ta biết tấm lòng trìu
mến của Thiên Chúa đối với bệnh nhân. Vậy khi nào chúng ta mới chấp nhận
thế giới này, như thực trạng hiện nay của nó, không thể "hoàn hảo" được?
Chỉ có mình Thiên Chúa là Thiên Chúa. Chỉ có mình Thiên Chúa là hoàn
hảo. Thế gian không phải là "Chúa”. Thế gian không thể hoàn hảo. Thiên
Chúa đã không thể làm khác hơn là tạo dựng một thế gian "không phải là
Chúa nếu không Người đã không làm được điều gì cả, và Người có thể sẽ
muôn đời cô đơn. Do đó, Người đã quyết định tạo dựng con người, được ghi
dấu ấn "hữu hạn", rõ ràng “không phải là Chúa". Và như thế, con người
phải gánh chịu những rủi ro về tình trạng sức khỏe suy sụp, với khả năng
nguy hiểm trở thành phong hủi, điên khùng, khi các nhiễm thể hoạt động
lệch lạc. Cần phải có can đảm nhìn thẳng vào "thế gian này". Nhưng, nếu
Thiên Chúa tạo thành một tạo vật mang dấu tích hạn hẹp và bất toàn, thì
Người chỉ tạo dựng nó trong chương trình là một ngày kia sẽ ban cho nó
sự sống thần thiêng của Người. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với Thiên Chúa, con người chưa hoàn
hảo, vì chưa được sống lại, chưa được thần hóa. Và sự dữ tác hại con
người; đã làm cho Người "nổi giận", đã khơi dậy "lòng thương xót" của
Người. Do đó, Đức Giêsu chữa lành một số người bệnh, như là một "dấu
chỉ" báo hiệu ngày cánh chung, lúc đó mọi sự "sẽ được hoàn tất" (Rm
8,18).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu giơ tay đụng vào anh ta</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta lại có dịp suy nghĩ đến "bàn
tay". Ở đây, đối với một người phong hủi, một người "không ai được sờ
động đến", thì cử chỉ của Đức Gìẽsu phải mang một ý nghĩa đặc biệt vì
không ai được sờ chạm, ôm ấp, vuốt ve họ bao giờ cả. Luật đã cấm như
thế. Ngay cả, khi một ai đó tiến lại sát kề họ, họ cũng phải kêu to lên
để người khác lánh xa: "Nhơ! Nhơ!": Thế mà ở đây, Đức Giêsu lại dám phá
đổ một điều cấm kỵ nguy hiểm đó: Người đụng chạm đến người phong hủi.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Người bảo: "Tôi muốn, tôi cho anh được
khỏi bệnh".</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu cứu chữa, nhờ một "cử chỉ" và
"bằng một lời phát biểu: Đó là nguyên lý để cử hành mỗi bí tích. Chúng
ta là những tạo vật có thể xác, và chúng ta cần đến những cử chỉ trên
thân xác. Khi chịu phép rửa, nước đổ trên trán chúng ta, thì một lời
cũng được đọc lên nói rõ ý nghĩa của cử chỉ đó. Trong Bí Tích Thánh Thể,
khi bánh ban sự sống chạm đến tay và liên hệ đến thân xác ta; thì đồng
thời cũng có một lời đọc nêu lên ý nghĩa: “Mình Thánh Đức Kitô".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi cũng có thể dành một chút thời gian
để suy gẫm về lời phát biểu: "Tôi muốn!”. Ở đây, một lần nữa, người dịch
đã làm giảm nhẹ ý nghĩa bản văn chính thức bằng tiếng Hy Lạp của Maccô
(thật là đáng tiếc!). Người phong hủi đã không nói: "Nếu Ngài muốn điều
đó", nhưng là nếu Ngài muốn". Và Đức Giêsu cũng không đáp lại: "Tôi muốn
điều đó", mà là "Tôi muốn". Điểm quan trọng muốn đề cao ở đây, không
phải là đại danh từ "điều đó", những quyền năng thuộc nguyên ý muốn của
Đức Giêsu, nghĩa không nhấn mạnh đến điều mong muốn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Ngay tức khắc, chứng phong hủi biến đi,
và anh ta được khỏi bệnh</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu nói trên phản lại bối cảnh văn hóa
của thời đại, là Maccô lúc đó đang viết Tin Mừng. Đối với một người Do
Thái, bệnh phong hủi là một "hình phạt của Thiên Chúa", Đấng đã phạt
Mytiam, chị của Môsê (Ds 12,9).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Gêhadi, đầy tớ của Êlisê (2V 5,27),
Ôdia, ông vua đầy tham vọng (2Sb 26,16). Bệnh phong hủi là chứng bệnh
gây sợ hãi, đến nỗi có người kinh sợ dù chỉ nhìn thấy một vết loang lổ
trên tường. Vì thế, sách Lê vi đã dành cả hai chương nói về bệnh này.
Chứng bệnh làm cho mặt và tay chân người bệnh thối rữa, chứng tỏ sự
khủng khiếp của nó. Người ta coi đó như sức tác hại của ma quỷ. Nói đúng
ra, người bị phong hủi không được sống thông hiệp với kẻ khác, bị loại
ra khỏi cộng đoàn (Lv 13,1-6). Trong chứng bệnh làm ung thối con người
như thế, người ta coi đó là "biểu tượng" của tội lỗi. Như thế, ai mà
không bị phong hủi! Và ai sẽ cứu chữa ta khỏi chứng bệnh ác độc đó?
Thưa, đó là nhờ sự “tiếp cận" và "lời" của Đức Giêsu. Lạy Chúa Giêsu
Kitô, nhờ Mình Chúa xin cứu chữa tâm hồn con người hôm nay. Hiện nay,
vẫn còn hàng triệu người trong các nước thuộc thế giới thứ ba mắc bệnh
phong hủi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và giũa chúng ta trong những xã hội tân
tiến, vẫn cần tìm kiếm những bàn tay và những tấm lòng để thực hiện tác
động "chữa lành" của Đức Giêsu đối với biết bao người nghèo khó: Đó là
những người không có vẻ đẹp và ngoại hình lôi cuốn cái nhìn của kẻ khác,
đó là những kẻ bị gạt ra khỏi xã hội chúng ta, những trẻ em khuyết tật,
những người mắc bệnh nan y.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Người nghiêm giọng đuổi anh ta đi ngay.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là câu dịch chính xác theo đúng bản
văn của Maccô (nhưng ta cũng thấy có kiểu dịch làm giảm nhẹ ý nghĩa:
"Người cho anh ta ra về với lời cảnh giác nghiêm trọng"). Nếu tôn trọng
bản văn, thì Chúa Giêsu được giới thiệu cho ta ở đây, không phải là hạng
người "nhu mì", mà các bức ảnh thuộc thế kỷ trước đã trình bày cho ta,
nhưng là một con người đầy cương nghị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Coi chừng, không được nói gì với ai cả.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như Đức Giêsu đã truyền cho quỷ phải im
lặng, Người cũng đòi buộc kẻ được ơn lạ phải im hơi lặng tiếng, kiểu nói
rất mạnh: "không gì hết", "không với một ai cả".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là “bí mật Thiên Sai" nổi tiếng, đã
được Maccô lặp đi lặp lại tới 10 lần trong Tin Mừng của ông. Do đó, hầu
như Đức Giêsu tránh làm phép lạ, vì thường bị người ta hiểu lầm! Người
Do Thái (và cả chúng ta nữa!) dễ mong đợi một Đấng Mêsia theo kiểu trần
gian. Từng đám đông tuôn đến với hy vọng rằng, Đức Giêsu có thể mang lại
cho họ hạnh phúc đời này, Người có thể giải quyết những vấn đề thuộc sức
khỏe, hay khôi phục nền độc lập có tính chính trị. Đúng vậy, đối với Đức
Giêsu, làm phép lạ thật là nguy hiểm! Điều đó có thể làm hỏng sứ vụ của
Người, hay có thể làm cho người ta hoàn toàn hiểu sai ý nghĩa. Các phép
lạ có thể làm cho nhiều người tưởng rằng, Nước Thiên Chúa chỉ bao gồm
một thứ hạnh phúc tầm thường. Đúng ra, công cuộc cứu độ thực sự việc cứu
rỗi triệt để, mà Đức Giêsu trình bày, chỉ có thể được hiểu tường tận
dưới ánh sáng tử nạn và phục sinh của Chúa. Cần phải chờ đợi đến lúc đó
để không còn lầm lẫn nữa về bản chất của công cuộc "giải phóng" con
người, mà Đức Giêsu chủ động thực hiện! Còn những việc chữa bệnh chỉ là
cách loan báo sự sống lại .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng lo đi trình diện tư tế, và vì anh
đã được khỏi bệnh, thì hãy dâng của lễ như ông Môsê đã truyền để làm
chứng cho người ta.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu truyền cho người được ơn lạ
phải im lặng, không được lộ chuyện với dân chúng, đồng thời Người cũng
trao cho anh trách nhiệm phải đến gặp các tư tế. Đây là việc rất cần
thiết, để có thể tái hội nhập vào xã hội. Nhưng hơn nữa, Đức Giêsu còn
muốn mở mắt các tư tế ở Giêrusalem là những người sẽ kình chống Người
kịch liệt. Cho họ dấu chỉ thiên sai qua việc chữa lành người phong hủi,
để họ sẽ không có lý do nào biện minh khi họ kết án Người. (Ga 15,22).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng vừa ra khỏi đó, anh ta đã vội công
bố và tung tin ấy ra; đến nỗi Đức Giêsu không thể công khai vào thành
nào được, mà phải ở lại những nơi vắng vẻ ngoài thành. Và dân chúng từ
khắp nơi tuôn đến với Người.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với Maccô. “Lời" được công bố trên
đây là một thuật ngữ, được ông sử dụng tới 10 lần khác nhau trong Tin
Mừng: đó là Phúc Âm, là Tin Mừng. Dù bị Đức Giêsu ngăn cấm, nhưng ta
thấy người được cứu chữa, khi đến lượt mình lại trở nên "kẻ cứu độ"
người khác. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta có công bố Lời Chúa không?
Một lần nữa, ta chiêm ngắm tình yêu Đức Giêsu dành cho bầu khí cô tịch,
cho những "nơi hoang vắng". Người thực sự là hình ảnh của Thiên Chúa,
một Thiên Chúa kín mật, một Thiên Chúa không gây ồn ào, một "Thiên Chúa
ẩn giấu”.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>