File "17.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Thuong-Nien/CN IX TN Minh-Mau-CKT/17.htm
File size: 25.04 KiB (25641 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ; Thánh Thể; Tình yêu và sự sống; Này là Mình Ta; Kết hợp với Chúa Kitô; Vì muôn Người; tình Chúa; Kể lại câu chuyện; tình yêu đến cùng;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔQ"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật IX - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
MÌNH VÀ MÁU CHÚA KITÔ CHUẨN BỊ CHO NGÀY LỄ</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc232171736">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dường như có một từ hơi lạ đã được dùng
ý liên quan tới Chúa Giêsu. Nhưng khi đọc bài tường thuật tuần lễ cuối
cùng của đời Ngài, chúng ta không thể không ngạc nhiên về tài năng sắp
xếp công việc của Ngài. Nhiều lần, chúng ta thấy Chúa Giêsu không hề để
nước đến chân mới chạy. Trước đó, Ngài thu xếp có sẵn một lừa cho Ngài
đi vào thành Giêrusalem. Ở đây chúng ta thấy Ngài thu xếp mọi sự từ
trước. Các môn đệ Chúa muốn biết họ sẽ ăn Lễ Vượt Qua ở đâu. Ngài sai họ
vào thành Giêrusalem với lời dặn dò hãy tìm một người đang mang vò nước.
Đây là một dấu hiệu đã có sắp xếp trước. Mang vò đi lấy nước là việc của
đàn bà. Đó là việc chưa hề thấy một người đàn ông nào làm. Một người đàn
ông vác vò nước trên vai sẽ là một hình ảnh nổi bật giữa đám đông, chẳng
khác gì một người đàn ông đi mưa mà che dù đàn bà. Chúa Giêsu không hề
để sự việc đến phút chót mới lo. Từ lâu, Ngài đã thu xếp chỗ họp mặt
cuối cùng cho chính Ngài với các môn đệ và mọi việc đều xảy ra đúng như
ý muốn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các căn nhà lớn của dân Do Thái có những
phòng cao, các căn nhà ấy trong như có một chiếc hộp nhỏ xếp chồng trên
một chiếc hộp lớn vậy. Chiếc hộp nhỏ hơn đó là phòng cao, có cầu thang
bên ngoài để đi lên, nên người ta không cần phải đi qua phòng lớn bên
trong nhà. Phòng cao có nhiều công dụng. Nó có thể dùng làm phòng kho,
hoặc dùng làm nơi suy gẫm, làm chỗ nghỉ khi nhà có khách. Nhưng đặc biệt
nhất đó là nơi để một Rapbi dạy dỗ các môn đệ thân tín. Chúa Giêsu đã
làm theo thói quen các Rapbi Do Thái vẫn thường làm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta phải nhớ đến một điểm về cách
ghi nhận ngày của dân Do Thái. Theo người Do Thái, thì một ngày mới bắt
đầu từ 6 giờ chiều, trước 6 giờ chiều là ngày 13 tháng Nisan, là ngày
sửa soạn cho Lễ Vượt Qua. Nhưng ngày 14 tháng Nisan là ngày Lễ Vượt Qua
thì bắt đầu từ 6 giờ chiều. Theo cách tính của chúng ta thì ngày thứ sáu
của người Do Thái bắt đầu từ 6 giờ chiều ngày thứ năm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Người Do Thái chuẩn bị những gì để ăn Lễ
Vượt Qua:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nghi lễ đầu tiên là nghi thức tìm men.
Trước ngày Lễ Vượt Qua, tất cả các men được loại bỏ ra khỏi nhà. Trong
ngày Lễ Vượt Qua đầu tiên tại xứ Ai cập (Xh 12), người ta đã ăn lễ ấy
với bánh không men. Bánh không men không giống bánh mì chút nào, nó là
một thứ bánh bột luộc. Sở dĩ tại Ai cập họ đã phải ăn như vậy vì làm thế
sẽ nhanh hơn một ổ bánh có men, và ngày Lễ Vượt Qua đầu tiên là ngày
thoát ra khỏi xứ Ai cập, dân Israel phải ăn hối hả và mọi người đều phải
sẵn sàng để ra đi lên đường. Hơn nữa, men còn là biểu tượng của sự thối
nát. Men là bột đã ủ cho dậy lên và người Do Thái đồng nhất sự lên men
với quá trình thối rữa, hư hoại. Vào ngày trước Lễ Vượt Qua, người chủ
nhà thắp một ngọn nến, rồi theo nghi lễ, đi tìm men khắp trong nhà.
Trước khi đi tìm, người ấy khấn nguyện rằng: “Đáng chúc tụng Đức Chúa là
Thiên Chúa, là Vua toàn cõi vũ trụ, Đấng đã lấy các điều răn của Ngài để
thánh hoá chúng tôi, và truyền lệnh cho chúng tôi phải cất hết men đi”.
Sau khi đã tìm khắp nhà, chủ nhà nói: “Tất cả men tôi có, mà tôi đã tìm
thấy hoặc không tìm thấy đều kể như không còn nữa, kể như bụi dưới đất
vậy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tiếp theo, vào xế trưa trước buổi chiều
Lễ Vượt Qua là dâng sinh tế về Con Chiên Vượt Qua. Mọi người đều đến Đền
Thờ. Người dâng lễ phải giết con chiên của mình để dùng nó dâng làm của
lễ hy sinh. Dưới mắt người Do Thái, máu là vật thiêng liêng dâng cho
Thiên Chúa, bởi vì người Do Thái xem máu ngang hàng với sinh mạng. Việc
tin thế là điều tự nhiên, vì nếu một con người hay một con vật bị
thương, có máu chảy ra, thì sự sống cũng theo đó mà ra. Cho nên trong
Đền Thờ, kẻ đến thờ phượng tự giết con chiên mình đem đến. Giữa những
người đến thờ phượng và bàn thờ, có hai hàng dài các thầy tư tế, mỗi
người cầm một cái chén vàng hoặc bạc. Khi máu từ cổ họng con chiên chảy
ra, máu được hứng vào các chén ấy, chuyền tay nhau cho đến thầy tư tế
đứng ở cuối hàng đổ máu ấy lên bàn thờ. Con vật được mổ ra, bộ lòng và
mỡ được lấy ra, vì là phần cần thiết cho việc tế lễ, còn xác được trả về
cho người dâng lễ. Nếu phần tường thuật của Josephus hoàn toàn đúng, thì
có hơn ¼ triệu con chiên đã bị giết, chúng ta khó tưởng tượng nổi quang
cảnh tại Đền Thờ cũng như tình trạng bàn thờ đầy máu. Con chiên được đem
về nhà và quay. Không thể đem nấu thịt ấy. Không thể để nó chạm vào một
vật gì dù là cạnh của chiếc nồi. Nó phải được đâm xuyên qua bằng một
khúc cây lựu và quay trên ngọn lửa. Khúc cây được đâm xuyên thẳng từ
miệng đến đuôi, con chiên được quay nguyên con, còn cả đầu, giò, đuôi
dính vào thân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chiếc bàn ăn thấp có dạng như một hình
vuông để trống một cạnh. Tất cả khách nằm trên những chiếc ghế dài,
chống bằng khuỷu tay trái, dùng tay mặt lấy thức ăn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có một số vật cần thiết mà các môn đệ
của Chúa phải chuẩn bị sẵn sàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1/ Một con chiên để nhắc họ nhớ lại việc
gia đình họ được bảo vệ nhờ máu bôi lên trên khung cửa khi thiên sứ của
sự chết đi qua khắp xứ Ai cập.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2/ Bánh không men để nhắc họ nhớ thứ
bánh mà họ phải ăn vội vã lúc thoát ách nô lệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3/ Chén nước muối để nhắc họ nhớ lại
nước mắt họ từng đổ ra tại Ai cập và nước của Biển Đỏ mà họ đã vượt qua
an toàn lạ lùng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">4/ Một mớ các loại rau đắng, để nhắc họ
nhớ về sự cay đắng khi làm nô lệ tại Ai cập.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">5/ Một loại bánh dẻo gọi là charosheth
là một hỗn hợp các thứ trái táo, chà là, lựu và hạt dẻ, để nhắc họ nhớ
về đất sét mà họ dùng làm gạch tại Ai cập. Lẫn lộn trong đó là những sợi
quế để nhắc nhở họ về rơm họ đã trộn vào đất sét làm gạch.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">6/ Bốn cốc rượu nho. Các cốc đựng loại
rượu nho được pha bằng ba phần rượu với hai phần nước lã. Bốn cốc rượu
được uống vào bốn giai đoạn khác nhau trong bữa ăn, để nhắc họ về bốn
lời hứa trong sách Xuất Hành 6,6-7: “Ta sẽ rút các ngươi khỏi gánh nặng
mà người Ai cập đã chất lên vai các ngươi. Ta sẽ giải thoát các ngươi
khỏi vòng tôi mọi. Ta sẽ giơ thẳng tay ra, dùng hình phạt nặng mà chuộc
các ngươi. Ta sẽ nhận các ngươi làm dân Ta, và Ta sẽ làm Chúa của các
ngươi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là những gì phải chuẩn bị cho ngày Lễ
Vượt Qua. Tất cả các chi tiết đều nhắc nhở về ngày trọng đại, khi Chúa
ban ơn giải phóng dân Ngài khỏi cảnh nô lệ tại Ai cập. Chính nhằm ngày
lễ đó, Đấng giải thoát thế gian khỏi tội lỗi đã ngồi để dự bữa ăn cuối
cùng với các môn đệ Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BIỂU TƯỢNG CỦA SỰ CỨU RỖI (Mc 14,22-26)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước hết, chúng ta cần biết rõ các giai
đoạn khác nhau trong ngày Lễ Vượt Qua, để có thể hình dung những gì Chúa
Giêsu và các môn đệ Ngài đang làm ở đây. Mọi việc được diễn tiến theo
thứ tự sau đây:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1/ Chén Kiddush. Kiddush có nghĩa là
thánh hoá hay phân rẽ. Đây là một hành động mang tính chất tách rời bữa
ăn này khỏi tất cả các bữa ăn bình thường khác. Người chủ gia đình nâng
chén lên, cầu nguyện, rồi mọi người cùng uống chén đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2/ Rửa tay lần thứ nhất. Chỉ có người
dâng lễ phải làm việc này mà thôi. Người ấy phải rửa tay ba lần theo
cách thức quy định chúng ta nghiên cứu ở chương 7.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3/ Một miếng ngò tây hay rau diếp được
đem nhúng vào một chén nước muối rồi ăn. Đây là một món khai vị để ăn
cho ngon miệng, nhưng cây rau ngò tiêu biểu cho chùm kinh giới đã được
nhúng trong máu rồi bôi lên khung cửa, còn muối tiêu biểu cho nước mắt
đã đổ ra tại Ai Cập và nước của Biển Đỏ mà dân Israel đã được đưa ra
khỏi đó an toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">4/ Bẻ bánh. Khi bẻ bánh có hai câu chúc
phúc được đọc lên “Đáng cảm tạ Ngài là Đức Chúa. Thiên Chúa chúng tôi là
Vua toàn cõi vũ trụ, nguyện Ngài được tôn vinh trên trái đất” hoặc “Đáng
cảm tạ Ngài là Cha chúng tôi ở trên trời, Đấng hàng ngày ban bánh đủ
dùng cho chúng tôi”. Trên bàn bánh không men được xếp thành ba vòng.
Vòng bánh chính giữa được cầm lên và bẻ ra. Vào lúc đó, người ta chỉ ăn
một chút bánh mà thôi. Việc này nhắc nhở cho người Do Thái nhớ lại thứ
bánh đau khổ họ từng ăn tại Ai Cập, nhắc họ nhớ những kẻ làm nô lệ chẳng
bao giờ được ăn trọn vẹn cả ổ bánh, nhưng chỉ được ăn những mảnh vụn.
Lúc bẻ bánh, người chủ gia đình nói “Đây là bánh đau khổ mà tổ tiên ta
từng ăn tại Ai Cập, ai đang đói, hãy đến mà ăn. Ai đang túng thiếu hãy
đến cùng dự Lễ Vượt Qua với chúng tôi” (Trong cách hành lễ hiện đại tại
các nơi xa lạ, lời con người nổi tiếng sau đây đã được thêm vào “Năm
nay, chúng ta dự lễ ở đây, năm sau chúng ta sẽ dự lễ trong xứ Israel.
Năm nay chúng ta dự lễ với tư cách kẻ nô lệ, năm tới chúng ta sẽ dự lễ
với tư cách người tự do”).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">5/ Tiếp theo là phần kể lại câu chuyện
giải phóng. Người trẻ tuổi nhất hiện diện sẽ hỏi có gì khiến ngày này
khác với các ngày khác và tại sao lại giữ lễ này. Và người chủ nhà bắt
đầu kể lại cả câu chuyện về lịch sử dân Israel từ ngàn xưa cho đến khi
có cuộc giải phóng vĩ đại mà ngày Lễ Vượt Qua không bao giờ trở thành
một nghi lễ suông. Nó luôn luôn là một kỷ niệm về quyền năng và lòng
nhân từ của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">6/ Các Thánh vịnh 113, 114 được hát lên.
Các Thánh vịnh từ 113-118 vốn được biết đến dưới tên gọi Hallel nghĩa là
ca ngợi Thiên Chúa. Tất cả Thánh vịnh ấy đều là những lời ngợi khen.
Chúng là một phần của tài liệu xưa nhất mà một cậu bé Do Thái phải học
thuộc lòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">7/ Uống chén thứ hai. Chén này được gọi
là haggadah, nghĩa là chén giải nghĩa hay công bố.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">8/ Bây giờ thì mọi người đang có mặt đều
rửa tay để chuẩn bị dùng bữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">9/ Một bài cầu nguyện tạ ơn được đọc lên
“Hỡi Đức Chúa Thiên Chúa chúng tôi, đáng cảm tạ Ngài vì đã ban hoa quả
từ đất. Hỡi Thiên Chúa, đáng chúc tụng Ngài, Đấng đã thánh hoá chúng tôi
bằng các điều răn của Ngài, và truyền cho chúng tôi ăn bánh không men”.
Sau đó những mẩu bánh nhỏ được phân phát ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">10/ Một ít rau đắng kẹp giữa hai miếng
bánh không men, nhúng vào chén charosheth và ăn. Việc này được gọi là
nhúng vào nước. Nó nhắc lại cảnh làm nô lệ và những viên gạch mà họ đã
bị bắt buộc phải sản xuất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">11/ Tiếp theo là bữa ăn chính. Cả con
chiên được đem ra ăn. Nếu còn dư thừa chút gì thì phải thiêu đi, chứ
không được dùng cho một bữa ăn bình thường nào khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">12/ Lại rửa tay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">13/ Ăn bánh không men còn lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">14/ Đọc bài cầu nguyện cảm tạ, gồm một
lời khấn xin Êlia kịp đến để báo tin về Đấng Mêsia. Rồi mọi người uống
chén rượu thứ ba được gọi là chén cảm tạ. Lời chúc phúc lúc nâng chén là
“Hỡi Đức Chúa là Thiên Chúa, là Vua toàn cõi vũ trụ, Đấng đã tạo nên
trái nho, đáng cảm tạ Ngài”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">15/ Hát bài thứ hai các bài Hallel
(Thánh vịnh 115,118).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">16/ Hai bài cầu nguyện ngắn như sau được
đọc lên “Hỡi Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, mọi công việc Ngài đều ca
ngợi Ngài. Tất cả các thánh, các người công chính, những kẻ làm đẹp lòng
và toàn thể dân Ngài, cả nhà Israel, bằng bài ca vui mừng, hãy ca ngợi
và chúc tụng, tán dương và tôn vinh, tôn cao và cung kính, thánh hoá và
ghi tạc danh Ngài vào Nước Ngài. Hỡi Chúa là Vua chúng tôi, thật là tốt
đẹp khi ca ngợi, lấy làm thoả vui mà hát ngợi khen danh Ngài, vì từ đời
đời cho đến đời đời Ngài là Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Hơi thở của mọi sinh vật sẽ ca tụng
danh Ngài là Chúa. hỡi Chúa chúng tôi, mọi vật sẽ mãi mãi tôn vinh và đề
cao Ngài. Hỡi Thượng Đế, Vua chúng tôi, vì từ đời đời đến đời đời Ngài
là Thượng Đế, ngoài Ngài ra chẳng có Vua, chẳng có Đấng cứu chuộc hay
Đấng Cứu Thế nào khác”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế là Lễ Vượt Qua kết thúc. Nếu
buổi lễ mà Chúa Giêsu và các môn đệ Ngài đã ngồi lại để dự là Lễ Vượt
Qua, thì chắc Chúa Giêsu đã dùng mục 13 và 14 để nói về chính Ngài và
mục 16 chắc là bài thánh ca mà mọi người cùng hát lên trước khi ra đi
đến núi Ôliu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bây giờ, chúng ta hãy vào xem Chúa Giêsu
đã làm gì và Ngài đã làm cách nào gây ấn tượng trên những người theo
Ngài. Hơn một lần chúng ta thấy các ngôn sứ Israel dùng các hành động
biểu tượng và những diễn xuất kịch nghệ để truyền đạt sứ điệp khi họ cảm
thấy lời nói không chưa đủ. Đó là việc Ahigia đã làm khi ông xé áo
choàng của ông ra làm 12 mảnh và trao 10 mảnh cho Giêrôbôam, là dấu hiệu
về 10 chi phái trong dân Israel sẽ tôn ông ta lên làm vua (1V 11,29-32).
Đó là việc Giêrêmia cũng từng làm khi ông làm xiềng và ách rồi mang
chúng như một dấu hiệu về tình trạng nô lệ sắp xảy đến (Gr 28,10-11). Đó
là phương cách mà tiên tri Êdêkiên vẫn thường làm (Ed 4,1-8; 5,1-4).
Người ta rất dễ quên lời nói, nhưng một hành động như diễn kịch có thể
in sâu vào tâm trí họ. Đó là việc Chúa Giêsu đã làm khi Ngài kết hợp
hành động như diễn kịch đó với ngày lễ cổ của dân tộc Ngài, để nó càng
in sâu hơn vào tâm trí các môn đệ Ngài. Ngài phán “Hãy xem như bánh này
đã bị bẻ ra làm sao, thì thân thể ta cũng sẽ vì các người mà bị vỡ nát
ra như vậy. Chén đựng chất rượu màu đỏ này bị đổ ra làm sao thì máu ta
cũng sẽ vì các ngươi mà đổ ra như vậy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngài ngụ ý gì khi bảo rằng chén này tiêu
biểu cho Giao Ước mới? Từ Giao Ước là một chữ rất thông thường trong tôn
giáo Do Thái. Nền tảng của Do Thái giáo là Thiên Chúa đã lập một Giao
Ước với dân Israel. Từ này có nghĩa là một sự dàn xếp, trả giá, một hợp
đồng hai chiều. Việc thừa nhận Giao Ước cũ được nói rõ trong Xuất hành
24,3-8. Theo đoạn sách đó chúng ta thấy Giao Ước hoàn toàn tuỳ thuộc
việc dân Israel tuân giữ luật. Nếu luật bị vi phạm thì Giao Ước cũng bị
vi phạm, và mối liên hệ giữa Thiên Chúa với dân Israel sẽ tan rã. Đây là
một mối giao hảo hoàn toàn tuỳ thuộc luật và việc tuân giữ luật ấy.
Thiên Chúa là vị thẩm phán. Vì không hề có ai giữ trọn luật nên phần
khiếm khuyết luôn luôn ở về phía dân chúng. Nhưng Chúa Giêsu phán “Ta
phê chuẩn và ban hành một Giao Ước mới, một mối liên hệ, một hợp đồng
mới giữa Thiên Chúa với loài người. Nhưng Giao Ước này không lệ thuộc
vào luật mà tuỳ thuộc tình yêu. Nói khác đi, Chúa Giêsu muốn bảo rằng
“Việc Ta đang làm đây để chứng minh cho các ngươi thấy Thiên Chúa yêu
thương các ngươi như thế nào”. Loài người không chỉ đơn giản ở dưới luật
của Thiên Chúa. Vì điều Chúa Giêsu đã thực hiện, họ mãi mãi ở trong tình
yêu của Thiên Chúa. Đó chính là yếu tính của những gì Tiệc Thánh nói lên
với chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có thể ghi nhận thêm một điểm nữa. Trong
câu cuối cùng, một lần nữa chúng ta lại thấy hai điều thường thấy: Chúa
Giêsu biết Ngài sắp phải chịu chết và Ngài đã biết Nước Ngài sắp đến.
Ngài chắc chắn về thập giá, và cũng chắc chắn không kém về vinh quang.
Lý do khiến Ngài biết chắc cả hai như vậy vì Ngài biết cách chắc chắn về
tình yêu của Thiên Chúa cũng như biết chắc về tội lỗi của loài người. Và
Ngài biết cuối cùng thì tình yêu sẽ chinh phục tội nhân.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>
<p style="text-align: center">
</p>