File "10.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Chay/MC V/10.htm
File size: 18.29 KiB (18731 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm B; Hạt lúa mục nát; Hạt giống nảy mầm; trơ trọi; Tôi sẽ lôi kéo; Quy luật sự sống; Hạt lúa; Chết đi; Chết để sống: Cứu chuộc thế gian bằng tình yêu."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		KÉO MỌI NGƯỜI LÊN VỚI TÔI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc320039854">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cũng như Chúa nhật trước, thánh Gioan đề 
		nghị chúng ta suy niệm về thập giá.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong số những người lên Giêrusalem thờ 
		phụng Chúa, có mấy người Hy Lạp. Họ đến gặp ông Philipphê, người 
		Bétsaiđa, miền Galilê, và thưa rằng: “Thưa ông chúng tôi muốn được gặp 
		ông Giêsu” .</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đây là Lễ Vượt Qua cuối cùng Đức Giêsu 
		tham dự. Xét theo bản văn thánh Gioan, trang Tin Mừng mà ta đọc hôm nay, 
		đi liền sau trình thuật tiến vào thành Giêrusalem vinh hiển của Đức 
		Giêsu, ngày Lễ Lá. Sau sự thành công trước quần chúng trên đây, các 
		người Pharisêu đã nói với nhau. &quot;Các ông thấy không, các ông sẽ chẳng 
		làm được gì hết . Hãy coi đó, thiên hạ bắt đầu theo hắn cả rồi!&quot;. Nhận 
		xét của nhóm Pharisêu được minh chứng ngay, qua sự kiện những người &quot;Hy 
		Lạp”, xa lạ nhưng lại có thiện cảm với dân tộc Do Thái, đến xin &quot;gặp&quot; 
		Đức Giêsu. Như thế, đang khi những người quyết định giết hại Người, cố 
		gắng xiết gọng kìm và bầu khí chống đối của nhóm Pharisêu đang trở nên 
		nặng nề, thì đột nhiên, vào đầu tuần lễ cuối cùng của Người tại dương 
		thế, Đức Giêsu có thể nhìn thấy sứ vụ cứu độ của Người đang bành trướng 
		rộng khắp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những người &quot;Hy Lạp&quot; này đang báo trước, 
		các dân ngoại sẽ gia nhập Giáo Hội, và thực ra công cuộc cứu độ đang lan 
		rộng, vượt qua ranh giới của Israel: Đức Giêsu sắp nói, Người nhìn thấy 
		cái chết của Người sẽ mang lại sự phong phú phi thường như thế nào! &quot;nó 
		mang lại nhiều hoa trái&quot;; &quot;Nó lôi cuốn mọi người&quot;. Chúng ta lưu ý thêm, 
		những người nước ngoài đang trao đổi với Philipphê. Ong này mang một tên 
		gọi Hy Lạp ông xuất thân từ Bétsaiđa (miền vãng lai, có nhiều người nước 
		ngoài cư trú!). Ong Philipphê này hẳn là biết được một ít tiếng Hy Lạp 
		đủ để ông tiếp xúc trao đổi. Chúng ta có chú ý đến những người xa lạ, để 
		hướng dẫn họ đến với Đức Giêsu không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu trả lời: &quot;Đã đến giờ Con Người 
		được tôn vinh&quot;.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta có thể chấp nhận lời mạc khải 
		đó không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">“Giờ của Đức Giêsu”, đó là giờ thập giá 
		của Người: Và cũng chính là giờ vinh quang của Người? Thật là đáng tiếc, 
		chúng ta vẫn tiếp tục chờ đợi một giờ khác, một biểu lộ khác của Thiên 
		Chúa. Ta cần phải thú nhận rằng, chúng ta thường mơ tưởng một thứ vinh 
		quang khác cho Thiên Chúa cũng như cho chúng ta. Thế mà, Đức Giêsu cứ 
		lập lại cho ta: &quot;Này đây, giờ đã đến&quot; (Ga 12,23.27-31). Cho tới lúc này, 
		giờ đó chưa đến, nhưng Đức Giêsu thường nói về giờ đó (Ga 2,4; 4,21-23; 
		5,25; 7,30; 8,20). Giờ &quot;ưu việt&quot; đó chính là giờ thập giá: Giờ &quot;tôn 
		vinh&quot; Chúa Cha và Chúa Con (Ga 23-28); giờ &quot;xét xử và cứu độ&quot; thế gian 
		(Ga 13, 1-2). Một vài ngày nữa, Đức Giêsu sẽ bước vào Cuộc Thụ Khổ của 
		Người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bề ngoài, hình như Đức Giêsu không lạ 
		việc các người “Hy Lạp&quot; đến xin &quot;gặp&quot; Người. Nhưng thật sự, Người đã 
		thỏa mãn ước muốn của họ: &quot;Đã đến giờ Con Người sắp được tôn vinh&quot;; ‘giờ 
		cho tôi gặp Người’ tới gần; giờ giúp ta nhận ra Thiên Chúa. Ta không thể 
		gặp được Thiên Chúa, Đức Giêsu, dưới ánh sáng nào khác, ngoài ánh sáng 
		của thập giá: Đó là giờ của tình yêu tuyệt đối. Lạy Chúa, xin giúp con 
		biết nhìn lên thập giá, luôn chiêm ngắm thập giá: Đó là giờ mạc khải 
		quan trọng nhất về Thiên Chúa. Tất cả những gì triết gia bàn đến, tất cả 
		những gì các tôn giáo dò dẫm kiếm tìm, thì không đáng kể gì và chưa đủ: 
		&quot;Và đây xuất hiện thập giá&quot;. Vượt qua những lời nói, những suy luận, tôi 
		hãy chiêm ngắm những hình ảnh đó, &quot;hình tướng&quot; về Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa 
		gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình còn nếu 
		chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vâng, giờ của Đức Giêsu, chính là giờ 
		&quot;chết” của Người, nhưng cũng đồng thời là giờ sự sống của Người, được 
		nhân thừa lên. Đức Giêsu sắp ở một mình trên thập giá. Nhưng trên đó, 
		một cách vô hình Người đang được bao quanh bởi hàng tỷ người nam nữ được 
		cứu độ, nhờ sự hy sinh của Người. Con người thuộc mọi thời đại, thuộc 
		mọi nền văn hoá minh tinh màn bạc về cái chết và cố khám phá ra mầu 
		nhiệm của nó. Còn Đức Giêsu, qua một câu nói hoàn toàn đơn giản trên 
		đây, Người đã nói cho ta niềm xác tín riêng của Người. Người không lý 
		luận. Một cách đầy hiện thực. Người nói, Người đương đầu trước cái chết 
		như thế nào: Đó là cách gieo hạt giống. Suốt mùa đông dài hạt giống bị 
		vùi sâu trong lòng đất tưởng như chết mục, bỗng đâu mùa xuân đến nó đã 
		mọc cao và trở thành bông lúa trĩu hạt trong một vài tuần sau, hứa hẹn 
		một mùa gặt phong phú. Đức Giêsu đã nhìn thấy mùa gặt.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Ai quý trọng mạng sống mình, thì sẽ mất, 
		còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho cuộc 
		sống đời đời.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như thế theo Đức Giêsu, cần phải chết đi 
		để có sự sống đích thực! Và Người không nói điều gì, chỉ vì thích diễn 
		tả nghịch lý. Nhưng trong một kiểu nói bí ẩn, Người cố gắng gợi lên cho 
		ta một chân lý không tất nhiên rõ ràng, nhưng hiển nhiên cho mọi tâm hồn 
		yêu mến: Cái chết thật không phải là cái chết thể lý, nhưng là sự từ 
		chối hiến thân, là tự đóng kín nơi mình không mở rộng đến kẻ khác! Để 
		bước vào sự sống đích thực, cần phải chết đi. Đó là điều Thiên Chúa thể 
		hiện vì chúng ta; bởi vì Người là “Tình yêu tuyệt đối”. Người mất mạng 
		sống vì chúng ta! Luật của đời sống, là tình yêu; một hạt lúa nhỏ nhất 
		cũng nhắc cho ta điều đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin giải thoát chúng con khỏi 
		tính vị kỷ khô cằn mà có khi chúng con đã gọi là “sống” cuộc đời mình. 
		Xin dạy chúng con biết hiến mạng sống như Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Ai phục vụ Thầy thì hãy theo Thầy và 
		Thầy ở đâu, kẻ phục Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý 
		trọng người ấy.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc phiêu lưu của hạt lúa mì, lúc đầu 
		không đáng kể gì nhưng tới mùa gặt mang kết quả dồi dào phong phú: Đó là 
		cuộc phiêu lưu của nước Thiên Chúa (Mc 4,1-20).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng đối với thánh Gioan, tất cả mầu 
		nhiệm của nước Thiên Chúa đều tâp trung nơi con người Đức Giêsu: Cuộc 
		phiêu lưu của hạt lúa chìm ẩn dưới lòng đất, để lại mọc lên thành cây, 
		cũng là cuộc phiêu lưu của Đức Giêsu, chịu chết để sinh sản ra nhiều hoa 
		trái.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng cuộc phiêu lưu đó không chỉ có Đức 
		Giêsu thực hiện, nó còn được trao ủy cho chúng ta. Chính trong cuộc sống 
		mạo hiểm này, Đức Giêsu đã được vinh quang của Người, vinh quang của 
		tình yêu “phục vụ” đến cùng, thì chúng ta cũng có thể sống cuộc mạo hiểm 
		đó. Số phận của “hạt lúa” cũng trở nên số phận của chúng ta: Chết đi để 
		mang lại hoa trái: “Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ ban cho họ vinh quang”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Rồi Đức Giêsu thưa cùng với Chúa Cha: 
		“Bây giờ tâm hồn con xao xuyến. Con biết nói gì đây? Lạy Cha, xin cứu 
		con khỏi giờ này”.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Niềm xác tín vào hiệu quả phong phú nhờ 
		sự hy sinh của mình, không tránh cho Đức Giêsu khỏi phải cảm nghiệm sự 
		lo âu trước cái chết. Tư tưởng về số phận hạt lúa chết đi để sống lại, 
		đã làm Đức Giêsu thổn thức không nguôi. Vào những thời điểm khác, ba 
		thánh sử kia đều nói cho ta biết rằng Đức Giêsu bị “thử thách” muốn sử 
		dụng thần tính của mình để khỏi phải chấp nhận thân phận con người: Đó 
		là cơn cám dỗ lúc đầu đời công khai của Chúa. Tại hoang địa (Mt 4,11), 
		đó là cơn cám dỗ lúc Chúa hấp hối ở vườn cây Dầu (Mc 14,32). Nhưng trước 
		mỗi cơn thử thách, Đức Giêsu đều kiên quyết thoát khỏi để luôn trung 
		thành với Chúa Cha trọn tình con thảo. Cũng như Đức Giêsu, chúng ta có 
		thể phải giao động trước nỗi khổ đau.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng không, chính vì giờ này mà Con đã 
		đến đây, lạy Cha, xin tôn vinh Cha.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đối với chúng ta cũng vậy, việc tuân 
		phục đức tin hệ tại thái hộ chấp nhận thân phận con người phải chết của 
		chúng ta, và gán cho nó một ý nghĩa dưới ánh sáng Cuộc Thụ Khổ và vinh 
		quang của Đức Giêsu: Chết đi để trao ban hoa trái. Thư gửi tín hữu Do 
		Thái, mà ta đọc Chúa nhật hôm nay, cũng cho rằng thái độ vâng phục của 
		Đức Giêsu đã tạo cho cái chết của Người có một ý nghĩa sâu sắc: ”Đức 
		Giêsu đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà vâng lời khẩn nguyện nài xin lên 
		Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết. Thiên Chúa đã nhận lời Người, vì 
		Người đã tôn kính Thiên Chúa. Dầu là con Thiên Chúa, Người đã phải trải 
		qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục, và khi chính bản 
		thân tới lúc thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho những 
		ai tùng phục Người (Dt 5, 7-9).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cái chết vẫn là một sự dữ. Đau khổ vẫn 
		còn là một sự dữ. Và Đức Giêsu không phải mất công trả lời những vấn nạn 
		thuộc phạm vi triết học mà là vấn đề về sự ác đặt ra. Một cách đơn giản, 
		Người đón nhận cái chết như một sự vâng phục thân phận làm người, vì 
		tình yêu. Và như thế, Người đã thay đổi ý nghĩa của cái chết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ có tiếng từ trời vọng xuống: “Ta 
		đã tôn vinh danh Ta, Ta sẽ còn tôn vinh nữa”.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Gioan không thuận lại cuộc Biến 
		Hình, cũng như bất cứ một cuộc Thần hiện vinh quang nào. Đối với ông, 
		như ta đã thấy Chúa Nhật vừa qua, thì “Giờ của thập giá” là giờ Vinh 
		Quang. Trên Thập Giá Người được “giương cao”, nghĩa là vừa “bị đóng 
		đinh”, vừa “được tôn dương”: Loài người làm việc thứ nhất, còn Thiên 
		Chúa thực hiện thứ hai.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế 
		gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài .</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó là hai mặt của cùng một thực tại: 
		“Phán xét” và “Cứu độ”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Phần tôi, một khi được giương cao lên 
		khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi. Đức Giêsu nói thế để ám 
		chỉ Người phải chết cách nào.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó là lúc sự dữ bị đánh bại, “thủ lãnh 
		của thế gian này” bị tống ra ngoài, và con người được cứu độ! Phải, 
		chính thập giá đã tạo nên một sự hấp dẫn mới, lôi cuốn mọi người! Đó là 
		lời nói mầu nhiệm, cần phải đón nhận trong đức tin và chúng ta phải tạ 
		ơn vì lời nói đó. Cuối cùng đó cũng là cách trả lời đích thực cho những 
		người “Hy Lạp” đã xin “gặp gỡ “ Đức Giêsu. Lời nói này là một trong 
		những lời nói cuồi cùng mà Đức Giêsu đã thốt ra trong thời gian thử 
		thách sứ vụ cách công khai của Người. Và không ai đã hiểu lời đó (Ga 
		12,34). Thánh Gioan tường thuật tiếp: Lúc đó “Đức Giêsu lánh đi, không 
		cho họ thấy” (Ga 12,36). Người không còn gì để nói nữa.</span></p>
		</td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager