File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Chay/MC III/16.htm
File size: 12.63 KiB (12934 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B; Thanh tẩy đền thờ; Cơn tức giận; Thờ phượng điích thực; tinh thần và chân lỹ; đền thờ; Chúa Giêsu tại Samari; đau khổ; thử thách; biết rõ; lòng người; "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
THÁNH ĐƯỜNG, ĐIỂM HẸN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Niềm Vui Chia Sẻ</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i><span style="font-size: 14.0pt">Một giáo xứ miền
quê nọ đã được thành lập từ lâu, nhưng chưa có một ngôi nhà thờ xây cất
hẳn hoi. Giáo dân lại nằm rải rác trong hai ngôi làng sát cạnh nhau.
Khát vọng duy nhất của giáo dân là được có nơi thờ phượng đàng hoàng.
Với sự hăng say bộc phát của những người nông dân, mọi người đã quảng
đại đáp lại lời kêu gọi của cha chính xứ: kẻ góp công, người góp của.
Thế nhưng vấn đề cơ bản vẫn là: đâu là địa điểm xứng hợp nhất để xây cất
ngôi nhà thờ mới. Người ở làng bên này thì muốn ngôi nhà thờ toạ lạc
trong làng của mình. Người ở làng bên kia thì lại muốn nhà thờ được xây
cất gần bên chỗ mình ở. Thế là hai bên cứ tranh luận, không bên nào muốn
nhường bên nào. Tiền của đã có sẵn, vật liệu cũng không thiếu, nhưng
không biết phải đặt viên đá đầu tiên ở đâu.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i><span style="font-size: 14.0pt">Giữa lúc vấn đề
địa điểm xây cất chưa ngã ngũ, một nạn hạn hán trầm trọng đang đe doạ
dân chúng trong cả hai làng. Thế là người ta chỉ còn nghĩ đến việc chống
hạn hán hơn là xây cất nhà thờ. Năm ấy toàn dân trong hai làng đều phải
chịu cảnh đói khát. Trong cảnh túng quẫn, lá lành đùm lá rách, dân làng
hai bên mới nghĩ đến nhau. Một đêm kia, dân làng bên này lặng lẽ phân
chia lúa thóc rồi mang qua cứu trợ dân làng bên kia. Trong khi đó, dân
làng biên kia cũng có một ý nghĩ tương tự, họ cũng mang lúa thóc qua cứu
trợ dân làng bên này. Giữa đêm tối, không hẹn mà hò, dân làng hai bên đã
gặp nhau trong cùng một ý nghĩ và hành động. Không cần một lời giải
thích, không cần một lời chào hỏi, họ đã hiểu nhau: Họ đặt những bao lúa
xuống đất và ôm chầm lấy nhau… Điểm gặp gỡ của tình tương thân tương ái,
của tình liên đới chia sẻ ấy đã được giáo dân gọi là “đất thánh” và họ
đã nhất trí chọn địa điểm này làm nơi đặt viên đá đầu tiên xây cất ngôi
nhà thờ mới của giáo xứ.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Nhà thờ đúng là nơi
hẹn hò gặp gỡ: hẹn hò gặp gỡ với Thiên Chúa và với anh em đồng bào.
Không ai đến nhà thờ mà không tìm gặp được sức mạnh từ chính Chúa, sự an
ủi nâng đỡ từ cộng đoàn anh em. Do đó, nhà thờ phải là điểm hẹn của mọi
nẻo đường, là nơi hội tụ của mọi xây dựng, là giải đáp của mọi tranh
luận, là nơi gặp gỡ của tình yêu thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Đền thờ Giêrusalem
là nơi tập họp của dân Do Thái trên mọi khắp mọi miền đất nước vào dịp
lễ Vượt Qua hằng năm, mừng kỷ niệm dân được Thiên Chúa giải phóng khỏi
ách nô lệ Ai Cập, vượt qua Biển Đỏ về miền Đất Hứa. Năm ấy, Chúa Giêsu
cũng hoà mình vào đoàn dân tiến bước về đền thờ. Vừa bước vào đền thờ,
Chúa Giêsu đã chứng kiến những cảnh chướng tai gai mắt: buôn bán chiên
bò, trao đổi tiền bạc, đám đông ồn ào náo nhiệt, vô trật tự. Không cầm
mình được trước cảnh tượng đền thờ linh thiêng bị biến thành thị trường,
sào huyệt của bọn đầu trộn đuôi cướp, Chúa Giêsu đã “nhào vô” thẳng tay
đánh đuổi những kẻ buôn thần bán thánh, thanh tẩy đền thờ, trả lại sự
trong sáng cho nơi cầu nguyện và gặp gỡ của Cha Ngài và của mọi người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Nhưng không phải
chỉ có thế. Dưới ngòi bút của Thánh sử Gioan, hãnh động của Chúa Giêsu
còn mang một ý nghĩa biểu tượng sâu sắc hơn nhiều, khi Gioan nói: “Các
ông cứ phá hủy Đền thờ này đi, nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại”. Sau
này, dưới anh sáng Phục Sinh, các môn đệ mới hiểu đền thờ Chúa muốn nói
ở đây chính là thân xác của Chúa Giêsu sẽ được Phục Sinh sau ba ngày ở
trong mồ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu đã xua
đuổi bọn con buôn, xô đổ lật nhào bàn ghế những người đổi tiền. Ngài phá
hủy không phải chỉ để phá hủy. Phá hủy sẽ không có nghĩa gì cả, nếu
không găn liền với xây dựng. Ngài chỉ phá hủy những gì hủy hoại con
người, hủy hoại mốt tương giao giữa con người với Thiên Chúa và giữa con
người với nhau. Thực ra, chính việc buôn bán đổi chác, ồn ào trong đền
thờ mới phá hủy đền thờ, làm cho đền thờ không còn là đền thờ, không còn
là nơi gặp gỡ Thiên Chúa và anh em đồng bào, trái lại trở thành sào
huyệt trộm cướp, bóc lột, cắt cổ nhau. Chính vì thế, việc phá đổ, giết
chết, đánh mất ý nghĩa là “việc của các ông”: “Các ông cứ phá hủy đền
thờ này đi”. Còn “việc của Thiên Chúa” là xây dựng lại đền thờ mới, là
cứu sống và tái tạo tất cả trong Đức Giêsu khi cho Ngài Phục Sinh sau ba
ngày ở trong mồ, và đặt Ngài làm Đức Chúa, để từ nay, Đức Giêsu Kitô trở
thành trung tâm phụng tự duy nhất. Trong Ngài toàn thể nhân loại sẽ “thờ
phượng Thiên Chúa trong Thánh Thần và chân lý”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Anh chị em thân
mến,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Thời Cựu Ước, dân
Do Thái tôn thờ Thiên Chúa một cách vụ hình thức, bôi bác, máy móc. Họ
nghĩ rằng, cứ dâng cúng vào đền thờ nhiều tiền của, nhiều lễ vật là Chúa
hài lòng, Chúa sẽ xí xóa mọi tội lỗi cho họ. Họ tưởng dùng tiền của, lễ
vật, quà cáp là mua chuộc, hối lộ được Thiên Chúa. Thành thử ra, dù có
sống gian tà, xảo trá, độc ác, bất công, chỉ cần đợi dịp đại lễ hành
hương lên đền thờ, dâng cúng cho nhiều, thế là vừa bình an trong lương
tâm vừa được tiếng đạo đức. Chính ngôn sứ Giêrêmia đã thốt lên lời sấm
chống lại đền thờ, vì ở đó không còn nền thờ phượng đích thực nữa. Dân
chúng chỉ sống đạo bề ngoài mà không hoán cải đời sống, không tuân giữ
Giao Ước mười điều răn của Thiên Chúa (x.Bđ.1). ngôn sứ nói: “Chúa phán:
Sao? trộm cướp, giết người, ngoại tình, thề dối, thờ cúng Thần Baal, đi
theo các tà thần, rồi chạy vào đến trước mặt Ta trong đền thờ này, các
ngươi cho thế là thoát nợ, để rồi tiếp tục cái trò quái gở ấy ư? Các
ngươi đã biến đền thờ này là nơi Danh Ta được kêu cầu thành sào huyệt
trộm cướp” (Gr 7,9-11). Điều Thiên Chúa muốn, rõ ràng không chỉ là thái
độ phải có trong đền thờ mà là thái độ phải có trong cả cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Trong cuộc sống,
chúng ta thường quan niệm bổn phận đối với Thiên Chúa trong các nhà thờ
tách rời khỏi bổn phận đối với anh em ngoài xã hội. Thực ra, thờ phượng
Thiên Chúa đâu chỉ là đến nhà thờ đọc kinh, dự lễ và rồi người anh em
bên cạnh có chết đói, chết rét, có gặp tai ương hoạn nạn… cũng chỉ là
việc riêng tư của họ, không cần biết đến. Người ta không thể xây dựng
những ngôi nhà thờ nguy nga đồ sộ mà lại làm ngơ trước những người đang
giẫy chết bên cạnh. Người ta không thể nhắm mắt đi đến nhà thờ trong khi
bên lề đường có bao nhiêu người lê lết trong đói khổ. Nhà thờ phải là
nơi hẹn hò gặp gỡ với Thiên Chúa và với anh em đồng loại. Nhà thờ chỉ có
thể xây dựng ngay chính trên “Đất Thánh” của tình yêu thương, chia sẻ,
của tình liên đới anh em mà thôi. Và việc đi đến nhà thờ cũng chỉ có ý
nghĩa khi nó là điểm hẹn, là biểu tượng của chính những viên đá sống
động, những viên gạch bác ái mà người ta không ngừng xây dựng trong cuộc
sống hằng ngày. Vì chính các Kitô hữu là đền thờ của Chúa Thánh Thần
(x.Cv 7,49-51; 1Cr 3,16; 2Cr 6,16).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đang tham
dự Thánh Lễ là lễ tế của Chúa Giêsu trên thập giá. Chính Thánh Thể của
Ngài giờ đây vĩnh viễn thay thế mọi lễ tế chiên bò trong đền thờ
Giêrusalem và khánh thành một đền thờ mới với một phụng tự mới trong
Thánh Thần và chân lý là yêu thương và phục vụ anh em cũng là chi thể
của thân xác Chúa Giêsu Phục Sinh và là Đền thờ của Thiên Chúa Ba Ngôi.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>