File "10.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Chay/MC III/10.htm
File size: 37.2 KiB (38089 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B; Thanh tẩy đền thờ; Cơn tức giận; Thờ phượng điích thực; tinh thần và chân lỹ; đền thờ; Chúa Giêsu tại Samari; đau khổ; thử thách; biết rõ; lòng người; "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>ĐỨC GIÊSU TẨY UẾ 
		ĐỀN THỜ</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc318828478">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Lm Vũ Phan Long</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><span style="font-size: 14.0pt">1.- Ngữ cảnh</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Lần đầu tiên, tác 
		giả Gioan có một bản văn song song với các Tin Mừng Nhất Lãm (Mc 
		11,15-19; Mt 21,12-17; Lc 19,45-48). Tuy nhiên, có những khác biệt:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">- Trong khi Tin 
		Mừng IV đặt biến cố này vào đầu sứ vụ của Đức Giêsu, các Tin Mừng Nhất 
		Lãm lại đặt ở đầu tuần Khổ Nạn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">- Lý do đã thúc đẩy 
		Đức Giêsu can thiệp được gợi hứng bởi các bản văn ngôn sứ, cũng không 
		giống nhau: “một nơi buôn bán” (Ga 2,16) thì nhắm đến chuyện mua qua bán 
		lại, còn “sào huyệt của bọn cướp” (Mc 11,17 và //) thì hàm chứa một cáo 
		giác về sự trộm cắp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">- Cuối cùng, cuộc 
		cãi vã giữa Đức Giêsu và các đối thủ xảy ra ngay sau đó (theo Ga), hoặc 
		lại vào ngày hôm sau (theo các Tin Mừng Nhất Lãm: Mc 11,28 và //).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Trong quá khứ, 
		người ta thường đề nghị một giả thuyết, theo chiều hướng tương phù 
		(concordism): Đức Giêsu đã đuổi những người buôn bán khỏi Đền Thờ 2 lần, 
		vào đầu sứ vụ (Ga) và cuối sứ vụ (Tin Mừng Nhất Lãm). Nhưng dường như 
		khó tin được rằng Đức Giêsu có thể lặp lại được một thách đố như thế đối 
		với giới lãnh đạo Do Thái giáo. Đàng khác, giữa bản văn của Ga và của 
		các Tin Mừng Nhất Lãm có những nét tương đồng, khiến người ta phải nghĩ 
		rằng hầu chắc các bản văn ấy đều đề cập tới một biến cố duy nhất: nơi cả 
		hai bên, ta đều thấy cùng một cơ hội đã khiến Đức Giêsu làm cử chỉ ấy 
		(sự hiện diện của những người buôn bán và đổi tiền trong Đền Thờ), có 
		một lời Đức Giêsu trách mắng những người bán hàng, sự can thiệp của các 
		thủ lãnh Do Thái, và nhất là dây liên hệ chặt chẽ giữa hành động này và 
		cái chết của Đức Giêsu (Ga 2,17.19; Mc 11,18; Lc 19,47).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Vậy phải chọn giữa 
		bài của Gioan và bài của Tin Mừng Nhất Lãm: bài nào đã đặt biến cố này 
		vào đúng thời điểm?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">1. Đa số các nhà 
		chú giải Công Giáo và nhiều nhà chú giải Tin Lành ủng hộ bài của Gioan. 
		Luận điểm chính nằm trong chi tiết về thời gian do 2,20 cung cấp: Công 
		việc xây dựng Đền Thờ bắt đầu từ năm 20/19 tr CG (Fl. Josèphe, Ant XV, 
		380); vào lúc này là năm 28/27 CN: thời điểm này phù hợp với khởi đầu sứ 
		vụ của Đức Giêsu hơn. Khi đó, người ta hiểu các Tin Mừng Nhất Lãm đã đặt 
		biến cố này vào cuối sứ vụ của Đức Giêsu, bởi vì các Tin Mừng Nhất Lãm 
		chỉ nói đến một chuyến đi lên Giêrusalem duy nhất và một lễ Vượt Qua duy 
		nhất.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">2. Những người 
		nghiêng về các Tin Mừng Nhất Lãm thì ghi nhận trước tiên rằng dây liên 
		kết giữa thách đố này của Đức Giêsu và cái chết của Người không mấy phù 
		hợp với thời gian khởi đầu sứ vụ của Người. Tại cuộc xử án Đức Giêsu, 
		lời của các nhân chứng nhắc lại câu tuyên bố của Người về việc phá Đền 
		Thờ giả thiết là sự việc mới xảy ra, nên người ta còn nhớ rõ. Nhưng luận 
		điểm mạnh nhất, là tác giả Gioan đã đưa bài tường thuật này ra đầu sứ vụ 
		của Đức Giêsu, vì ông trung thành với quan điểm ông đã biểu lộ trong bài 
		tường thuật Dấu lạ Cana (Ga 2,4.11): ông muốn quy hướng toàn thể sứ vụ 
		của Đức Giêsu ngay từ đầu về “giờ” Khổ Nạn của Người; hơn nữa, Gioan 
		muốn rằng Do Thái giáo chính thức được chứng kiến Đức Giêsu biểu lộ tư 
		cách Mêsia của Người ngay từ đầu, để những người Do Thái phải ở trong 
		một tư thế bị phán xét.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Nói cho cùng, thật 
		khó chọn bài nào, bởi vì cả hai luận đề đều có những lập luận vững chắc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><span style="font-size: 14.0pt">2.- Bố cục</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Bản văn có thể chia 
		thành ba phần:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">1) Đức Giêsu tẩy uế 
		Đền Thờ (2,13-17);</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">2) Đức Giêsu nói về 
		phá hủy và xây dựng lại Đền Thờ (2,18-22);</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">3) Chuyển tiếp và 
		dẫn nhập vào truyện Nicôđêmô (2,23-25).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><span style="font-size: 14.0pt">3.- Vài điểm chú 
		giải</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- Gần đến lễ 
		Vượt Qua của người Do Thái (13):</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		Thời gian của dấu lạ này dĩ nhiên gợi nhớ tới lễ Vượt Qua trong đó Đức 
		Giêsu sẽ bị xử tử. Tương quan giữa việc tẩy uế Đền Thờ và cuộc Khổ Nạn 
		của Đức Giêsu đã được ám chỉ. Mc 11,18 và Lc 19,47t sẽ ghi nhận rằng sự 
		can thiệp của Đức Giêsu, vì kết án cả giới lãnh đạo Do Thái giáo, sẽ 
		khiến các thượng tế và các kinh sư quyết định “giết Người”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- trong Đền 
		Thờ</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> (en tôi hiêrôi, 14): 
		Đây là tiền đường của Đền Thờ (đối lại với naos là Đền Thờ đúng nghĩa, 
		gần gian Thánh và gian Cực Thánh).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- Các môn đệ 
		của Người nhớ lại</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> (17): 
		Sau khi Đức Giêsu sống lại, khi Thánh Thần đã ban cho các ông hiểu các 
		dấu chỉ Thầy đã làm, các môn đệ đã hiểu biến cố hôm nay:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- Người Do 
		Thái (18):</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Trong thực tế, 
		đây là giới lãnh đạo Đền Thờ (các tư tế, các thầy Lêvi và vệ binh), 
		những người chịu trách nhiệm về tình trạng vừa bị Đức Giêsu kết án. Như 
		ở khắp nơi trong Tin Mừng, tác giả Gioan không phân biệt giữa các nhà 
		lãnh đạo và dân Do Thái đã từ chối tin vào Đức Kitô. Vậy phải nói là 
		toàn thể hệ thống phượng tự của dân này đang được đề cập đến.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- Các ông cứ 
		phá hủy (làm tan rã) Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại 
		(sẽ đánh thức dậy)</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> (19): 
		Câu này có thể hiểu là một mệnh lệnh: “Các ông hãy phá hủy...”, hoặc như 
		một câu ở thì tương lai: “Các ông sẽ phá hủy...”, hoặc như một câu giả 
		thiết: “Cứ giả sử là các ông phá hủy...”. Thật ra, các động từ “làm tan 
		rã” (lyô) và “đánh thức dậy” (egeirô) không phù hợp chút nào với một tòa 
		nhà vật chất cả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- bốn mươi 
		sáu năm (20):</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Đền Thờ, 
		với phần cung thánh và tiền đường, đã được vua Hêrôđê rộng tay chi tiền 
		sửa sang lại thật huy hoàng. Khởi công vào năm 16 triều đại ông (x. Fl. 
		Josèphe, Ant. jud., 15, 11, 1) vào năm 734-735 thành Rôma, là năm 20-19 
		tCN, các công việc đã kéo dài cho tới thời Tổng đốc Anbinô, năm 62-64 
		(Ant. jud., 20, 9, 7). Vào thời điểm của bài tường thuật này, chúng ta ở 
		vào năm xây dựng thứ 46. Lấy khởi điểm là năm 20 hoặc 19, sự cố tẩy uế 
		Đền Thờ đã xảy ra vào lễ Vượt Qua năm 27 hoặc 28. Điều này phù hợp với 
		Lc 3,2, vì bản văn này đã xác định phép rửa của Đức Giêsu xảy ra vào năm 
		15 triều đại Tibêriô, tức giữa ngày 1-10-27 và 30-9-28.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- ... là 
		chính thân thể Người (21):</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		Đền Thờ mới sẽ thay thế Đền Thờ cũ đã bị tục hóa chính là thân thể phục 
		sinh của Đức Kitô. Với lời giải thích của thánh Phaolô (x. 1 Cr 3,16 và 
		12,27; Ep 2,21 và 4,12), Đền Thờ mới là Giáo Hội, thân thể vinh hiển của 
		Đức Kitô phục sinh, và tất cả các tín hữu được kết hợp với Người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- Vậy, khi 
		Người từ cõi chết chỗi dậy, các môn đệ nhớ lại... Họ tin (22):</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		Tác giả Máccô cứ đều đặn ghi nhận rằng các môn đệ không hiểu. Gioan thì 
		nói cách tích cực rằng các môn đệ hiểu sau khi Đức Kitô đã sống lại 
		(12,16). Chỉ khi Đức Giêsu được tôn vinh, các ông mới được nhận Thánh 
		Thần (7,39), và Thánh Thần mới cho các ông hiểu tất cả những dấu lạ Đức 
		Giêsu đã thực hiện (14,26; 15,26t). Vậy, đức tin của các môn đệ không 
		được liên kết với cuộc Phục Sinh như với một bằng cớ về tính xác thực 
		của những gì Đức Giêsu đã nói, nhưng như với nguyên do (= nguồn) ban 
		Thánh Thần, là Đấng duy nhất cho phép hiểu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- Họ tin vào 
		Kinh Thánh (22):</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Không 
		thể xác định rõ tác giả Gioan ám chỉ tới đoạn Cựu Ước nào. Có thể so 
		sánh Cv 2,24t; 13,34tt, trong đó có những bản văn thường được Giáo Hội 
		tiên khởi nhắc đến trong quan hệ với sự Phục Sinh của Đức Giêsu (đặc 
		biệt Tv 16/15,10). Chúng ta ghi nhận rằng Kinh Thánh (Lời Thiên Chúa) và 
		lời Đức Giêsu được đặt trên cùng một bình diện (so sánh 18,9.32) để làm 
		nên đối tượng đức tin của các môn đệ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">- nhiều kẻ 
		tin (23):</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Nhiều người tin 
		rằng Đức Giêsu đến từ Thiên Chúa (3,2), nhưng không tin vào tất cả mầu 
		nhiệm bản thân Người. Lòng tin của họ chỉ dựa trên các phép lạ, nên 
		không phải là không có giá trị, nhưng bất toàn (4,48; 20,29).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><span style="font-size: 14.0pt">4.- Ý nghĩa của 
		bản văn</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu cũng tham 
		dự vào một đại lễ khác. Đây không phải là một lễ của một đôi vợ chồng 
		được cử hành bởi gia đình và mọi người thân thuộc trong khung cảnh một 
		thôn làng như Cana ở Galilê, nhưng là lễ Vượt Qua, lễ trọng nhất của 
		Israel, khi đó toàn dân quy tụ lại Giêrusalem. Israel tưởng niệm cuộc 
		giải phóng khỏi Ai Cập và tạ ơn Thiên Chúa, vì Người đã làm cho họ thành 
		một dân độc lập và thành Dân Người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">* Đức Giêsu 
		tẩy uế Đền Thờ (13-17)</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Tại Đền Thờ, Đức 
		Giêsu đã không góp phần cứu lấy và gia tăng niềm vui của ngày đại lễ, 
		nhưng đã hòa vào cảnh sống náo nhiệt trên sân Đền Thờ. Con người đã rảo 
		qua xứ sở cách an hòa (1,29.36) và đã ra tay cứu lễ mừng Cana cách hiệu 
		quả, nay lại tỏ mình ra dưới một phương diện hoàn toàn khác. Là một 
		người khách hành hương vô danh đến từ miền Galilê, Người đã gây ra một 
		sự cố “động trời” tại Đền Thờ Giêrusalem. Theo TM IV, vào chuyến hành 
		hương đầu tiên thuộc đời sống công khai của Người, Đức Giêsu đã bắt đầu 
		hoạt động tại Giêrusalem như thế đó, bắt đầu từ sân dành cho Lương dân, 
		phần ít cao quí nhất của tiền đường, phần duy nhất mà người ngoại quốc 
		được đặt chân đến.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Truyền thống vẫn 
		yêu cầu người ta tỏ ra trang nghiêm kính cẩn tại vùng sân này, chẳng 
		hạn, phải tránh đi qua đó chỉ để đi tắt. Nhưng các quy định này, đặc 
		biệt vào dịp lễ Vượt Qua, không được tuân giữ: do khách hành hương phải 
		chuẩn bị các của lễ đúng quy định (một con bò hoặc một con chiên cho 
		trường hợp những người giàu, một con bồ câu cho trường hợp những người 
		nghèo), và một nửa đồng bạc Do Thái (một siklos, hoặc shéqèl bằng 4 ngày 
		công) đóng thuế Đền Thờ, họ đã mua bán đổi chác gây huyên náo hỗn độn 
		ngay tại đây. Các cửa hàng của những người bán bò và chiên được bố trí 
		dưới các cổng, bàn của những người đổi bạc được đặt ngay ngoài trời, đã 
		biến vùng sân này thành một cửa hàng tạp hóa vĩ đại. Tất cả tùy thuộc 
		cách người ta quan niệm việc thờ phượng Thiên Chúa trong Đền Thờ. Hẳn là 
		dân chúng nghĩ rằng có thú vật và tiền lẻ ngay tầm tay và đặt mọi sự 
		dưới quyền kiểm soát của giới hữu trách Đền Thờ là tiện nhất. Nhưng điều 
		này lại không phù hợp với quan niệm của Đức Giêsu về nhà của Cha Người. 
		Người gọi Thiên Chúa là Cha và xác định cách cư xử dựa trên ý tưởng 
		Người có về nhà Thiên Chúa. Không phải là mọi chuyện đều có thể chấp 
		nhận. Không phải là cứ chuyện nào tiện lợi hoặc đưa lại tiền bạc là đúng 
		đắn. Buôn bán thú vật được dùng làm lễ hy sinh là một sinh hoạt đáng 
		trọng, nhưng phải cách xa nơi có sự hiện diện của Thiên Chúa và nơi 
		người ta tôn kính Ngài. Đức Giêsu thấy có những lạm dụng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Nay đã được đặt để 
		trong chức năng Mêsia-Con Thiên Chúa, Đức Giêsu không chỉ vào Nhà Thiên 
		Chúa như một khách hành hương, mà còn là người quản lý và chủ nhân. Nếu 
		Người đã làm hành vi chứng tỏ uy quyền này ngay tại Đền Thờ có lẽ là để 
		tự mạc khải ngay giữa lòng Do Thái giáo, trước mặt các nhà lãnh đạo và 
		đám đông đa tạp các khách hành hương, nhờ thực hiện sấm ngôn Malakhi: 
		“Và bỗng nhiên Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm, đi vào Thánh Điện của 
		Người. Kìa, vị sứ giả của giao ước mới mà các ngươi đợi trông đang 
		đến... Ai chịu nổi ngày Người đến? Ai đứng được khi Người xuất hiện? Quả 
		thật, Người như lửa của thợ luyện kim... Người sẽ thanh tẩy con cái Lêvi 
		(các thừa tác viên Đền Thờ)...” (Ml 3,1-3).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Không màng tới các 
		rủi ro, Đức Giêsu không ngần ngại nối kết sức lực của cánh tay vào sức 
		mạnh của lời nói để thực hiện nguyện vọng của Cha Người, được diễn tả 
		qua miệng ngôn sứ Dacaria: “Ngày ấy, sẽ không còn lái buôn trong Nhà Đức 
		Chúa các đạo binh nữa” (Dcr 14,21). “Nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu 
		nguyện cho muôn dân” (Is 56,7), nhưng “Phải chăng các ngươi coi nhà này, 
		nơi danh Ta được kêu khấn, là hang trộm cướp sao?” (Gr 7,11). Đức Giêsu 
		đã can thiệp với biện pháp rõ ràng và dứt khoát: “Người xua đuổi tất cả 
		bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi 
		bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Người nói với những 
		kẻ bán bồ câu: ‘Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây’” (2,15-16). Trong 
		nhà Chúa Cha, Chúa Cha đang hiện diện; người ta phải suy nghĩ và hành 
		động tương ứng với chân lý này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Cử chỉ này, trực 
		tiếp nhắm đưa Đền Thờ trở lại với sự thanh sạch vẫn có, dường như có một 
		tầm mức biểu tượng. Bằng cử chỉ này, Đức Kitô muốn nói rằng Người sẽ 
		truất các tư tế mất quyền điều hành Đền Thờ Thiên Chúa và sẽ loại bỏ tất 
		cả các lễ hy sinh thú vật để thay thế bằng lễ dâng tinh tuyền mà Thiên 
		Chúa cũng đã loan báo qua miệng ngôn sứ Malakhi: “Ta chẳng ưng nhận lễ 
		phẩm từ tay các ngươi dâng... Và ở khắp nơi, người ta dâng lễ hy sinh và 
		lễ vật tinh tuyền kính Danh Ta” (Ml 1,10-11). Đúng là đã tới giờ rồi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Vào lúc ấy, hẳn là 
		sự can thiệp cương quyết của Thầy đã khiến các môn đệ thắc mắc, nhưng 
		nhất là khiến các ông lo sợ rằng Người sẽ phải gánh chịu những hậu quả 
		tệ hại, từ phía những lái buôn và những thừa tác viên Đền Thờ. Khi đó, 
		các môn đệ đã nghĩ tới tiếng kêu của tác giả Tv 69/68: “Vì nhiệt tâm lo 
		việc nhà Chúa mà tôi đây sẽ phải thiệt thân...”, thiệt thân vì sự nhiệt 
		thành của mình và vì những đối thủ. Vào lúc chịu Khổ Nạn, khi tuyên bố 
		rằng Thánh vịnh này được ứng nghiệm nơi Người (Tv 69/68,5; x. Ga 15,15), 
		Đức Giêsu công nhận rằng các ông đã linh cảm đúng: sự nhiệt thành đã 
		thiêu đốt Người bên trong vào lễ Vượt Qua đầu tiên, sẽ thiêu đốt Người 
		hoàn toàn vào lễ Vượt Qua cuối cùng, để biến Người thành một lễ hy sinh 
		“đẹp lòng Chúa hơn bò bê đủ móng đủ sừng” (Tv 69/68,32). Người chính là 
		Đấng công chính chịu đau khổ để thanh tẩy Đền Thờ và nền phượng tự cũ 
		hầu xây dựng một Đền Thờ mới và thiết lập một nền phượng tự mới 
		(cc.19-21). Việc chuyển đi từ cái cũ sang cái mới sẽ được thực hiện nhờ 
		cái chết của Đức Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">* Đức Giêsu 
		nói về phá hủy và xây dựng lại Đền Thờ (18-22)</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">“Người Do Thái” đây 
		là giới lãnh đạo Đền Thờ (các tư tế, các thầy Lêvi và vệ binh), nhưng 
		cũng là dân Do Thái, đã hỏi: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi 
		thấy là ông có quyền làm như thế?” (c. 18). Đây là đề tài căn bản của 
		tất cả những xung đột sau đó giữa Đức Giêsu và giới lãnh đạo Do Thái 
		giáo. Người đã yêu cầu trả lại phẩm cách trang nghiêm cho nhà Chúa Cha; 
		điều này không thỏa mãn người Do Thái, cũng như tất cả những gì Đức 
		Giêsu sẽ nói và sẽ làm cũng chẳng thỏa mãn họ (x. 5,16; 6,30; 9,16; 
		11,45-53). Hẳn là các nhà chức trách Do Thái cảm thấy khó chịu gai 
		chướng bởi một sáng kiến vừa lạ lùng vừa cách mạng như thế: dù không có 
		chức tư tế và không có nhiệm vụ gì ở Đền Thờ, Đức Giêsu vừa kết án một 
		hệ thống được các nhà chức trách chuẩn nhận, mà như thế là tự cho mình 
		có một uy quyền cao hơn uy quyền của họ. Thậm chí Người còn muốn nói là 
		Người triệt tiêu nền phượng tự đã từng được Thiên Chúa thiết lập ở đấy, 
		và như thế là tự gán cho mình có một uy quyền ngang bằng với uy quyền 
		của Thiên Chúa mà Người gọi là “Cha Người”! Bởi vì Người cho rằng Người 
		có một uy quyền thần linh, thì Người phải chứng minh điều ấy bằng cách 
		làm một dấu lạ: một hành động phi thường cho thấy dấu ấn của Thiên Chúa 
		trên sứ mạng cứu thế của Người (x. Mt 11,38; 16,1; Mc 8,11; Lc 11,16; 1 
		Cr 1,22).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đáp: “Các 
		ông cứ phá hủy (làm tan rã) Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng 
		lại (sẽ đánh thức dậy)” (c. 19). Câu này có thể hiểu là một mệnh lệnh: 
		“Các ông hãy phá hủy...”, hoặc như một câu ở thì tương lai: “Các ông sẽ 
		phá hủy...”, hoặc như một câu giả thiết: “Cứ giả sử là các ông phá 
		hủy...”. Với bối cảnh của cuộc tranh luận, Đức Giêsu dường như ám chỉ 
		việc phá hủy và xây lại ngôi Đền Thờ bằng đá tọa lạc ngay gần bên. Người 
		Do Thái nghĩ ngay đến Đền Thờ ấy, và cho rằng không thể được. Quả thật, 
		phải là điên thì mới nghĩ có thể xây lại trong ba ngày; cũng phải là 
		điên thì mới nghĩ rằng có thể đụng chạm được tới Đền Thờ này! Cứ lấy 
		lương tri mà xét, lẽ ra người Do Thái không nên gán những ý tưởng ấy cho 
		một người có đầu óc sáng suốt: là những người Đông phương, đã quen với 
		giọng văn bóng bảy cũng như những câu nói hiểm hóc, hẳn là họ phải ngờ 
		rằng ở đây có một ý hướng biểu tượng, nhất là những động từ “làm tan rã” 
		(lyô) và “đánh thức dậy” (egeirô) không phù hợp chút nào với một tòa nhà 
		vật chất cả. Nhưng họ cố ý xoáy vào ý nghĩa vật chất, cũng như người phụ 
		nữ Samari khi đề cập tới nước ban sự sống (4,11-15), như những người Do 
		Thái khi đề cập tới bánh ban sự sống (6,34) [xem lời các nhân chứng tạo 
		tòa án (Mt 26,61; Mc 14,58) và những người qua đường (Mt 27,40; Mc 
		15,29)]. Dấu lạ Đức Giêsu loan báo ở đây tương ứng với câu trả lời cho 
		người Pharisêu trong Mt 12,39t và 16,4.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Người Do Thái quy 
		các lời Đức Giêsu nói vào ngôi Đền Thờ bằng gạch đá nên đã hiểu sai ý 
		Người (x. 3,4). Đức Giêsu đang nói với họ: Các ông có thể giết chết tôi. 
		Các ông có thể đẩy tôi đến thử thách lớn lao cùng cực nhất. Nhưng rồi 
		tôi sẽ hoàn tất công trình của tôi và sẽ tự mạc khải ra vĩnh viễn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Phần các môn đệ, 
		sau khi Đức Giêsu sống lại, các ông mới hiểu được ý nghĩa của câu nói 
		huyền bí ấy, và “đã tin vào lời Kinh Thánh và lời Đức Giêsu đã nói” (c. 
		22). Nhưng ở đây tác giả Gioan cho chúng ta được hiểu trước biến cố ấy: 
		Đức Giêsu nói, không phải về Đền Thờ bằng gạch đá, nhưng hoàn toàn về 
		Đền Thờ là thân thể của Người, nhân tính của Người. Các từ ngữ Người 
		dùng phù hợp với ý nghĩa đó hơn: “Cứ làm tan rã Đền Thờ là thân thể của 
		tôi đi (Các ông sẽ gây ra sự tan rã, cái chết, cho thân thể tôi), và 
		trong ba ngày, tôi sẽ dựng lại (sẽ đánh thức dậy khỏi giấc ngủ ấy)”. 
		Đàng khác, ý nghĩa hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh. Nếu các môn đệ đã 
		linh cảm rằng lòng nhiệt thành của Đức Giêsu đối với ngôi nhà vật chất 
		của Thiên Chúa sẽ khiến Người bị các đối thủ hãm hại (c. 17), Đức Giêsu 
		còn biết rõ hơn các ông rằng cử chỉ này sẽ đưa Người tới cái chết. Như 
		vậy, cái chết đối với Đức Giêsu không phải là một tai nạn bất ngờ hoặc 
		một thất bại không thể tránh được, nhưng là một thử thách Người tự do 
		chấp nhận, để rồi tiếp theo là một Sự Sống dồi dào phong phú hơn. Đã 
		được báo trước như vậy, người Do Thái sẽ không thể coi đó là một chiến 
		thắng, còn các môn đệ không thể coi đó là một cớ vấp phạm được.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Ở đây, ngay trong 
		cuộc gặp gỡ đầu tiên này, ta đã thấy rõ các hậu quả của cuộc xung đột sẽ 
		là thế nào và mục tiêu của con đường Đức Giêsu theo là gì: chết và sống 
		lại. Cuộc Phục Sinh sẽ chuẩn nhận cho tư cách của Đấng đã bị đẩy đến một 
		cái chết khốc liệt do việc làm và yêu sách của Người. Do cái chết này, 
		Đền Thờ mới sẽ được xây lên. Đức Giêsu Phục Sinh là “nơi” vĩnh viễn có 
		Thiên Chúa hiện diện với Dân Người và có Dân Người thờ phượng Thiên 
		Chúa: đây là “ngôi nhà Cha” hoàn hảo. Lời tiên báo của Đức Giêsu một 
		phần cảm hứng từ một sấm ngôn của ngôn sứ Hôsê (Hs 6,2). Theo lời hứa 
		của Đức Giêsu cho ông Nathanaen, các môn đệ khi ấy sẽ thấy Thầy họ là 
		“Bết-Ên” thật, là Nhà Thiên Chúa và Cửa thiên đàng (1,51). Một cách gián 
		tiếp, Đức Giêsu mạc khải cho các thính giả rằng Chúa Cha cư ngụ nơi 
		Người một cách viên mãn và vĩnh viễn (8,16; 10,38; 14,10;16,32) và chỉ 
		nơi Người, các tín hữu mới có thể gặp được Chúa Cha vô hình (14,6-10).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i><span style="font-size: 14.0pt">* Chuyển tiếp 
		và dẫn nhập vào truyện Nicôđêmô (23-25)</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">TM IV nổi bật với 
		sự đối kháng giữa Đức Giêsu và các đối thủ. Ngay từ cuộc gặp gỡ đầu 
		tiên, đã lộ rõ các yếu tố tiêu biểu của cuộc chiến đấu này: các người 
		tranh chấp, đối tượng của cuộc tranh chấp và kết luận. Cuộc xung đột 
		liên hệ đến quan niệm đúng đắn về Thiên Chúa: Đức Giêsu nhận biết Thiên 
		Chúa như là Cha Người; tất cả những gì Người làm đều do Thiên Chúa gợi 
		hứng và Người làm chứng về những điều đó; còn các đối thủ của Người lại 
		cảm thấy bị Người gây chuyện, nên yêu cầu Người trưng ra những bằng 
		chứng khác, và họ loại trừ Người. Phần các môn đệ, do đã để cho Người 
		dẫn dắt, các ông đạt tới đức tin và sự hiểu biết đầy đủ. Còn đám đông bị 
		đánh động bởi những gì Đức Giêsu thực hiện; nhưng Đức Giêsu không tin 
		họ, nên Người giữ khoảng cách với họ. Tình trạng xung đột này sẽ đưa Đức 
		Giêsu đến cái chết dữ dội, nhưng Người sẽ được xác nhận trọn vẹn bằng 
		cuộc Phục Sinh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><span style="font-size: 14.0pt">+ Kết luận</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Hôm ấy, Đức Giêsu 
		đã vào Đền Thờ như vào “nhà Cha Người”; hôm ấy, vì yêu thương Chúa Cha, 
		Người đã đuổi những con buôn khỏi Đền Thờ. Vì nhiệt thành lo cho nhà của 
		Cha, vì muốn hoàn toàn dành ngôi nhà này cho Cha, Đức Giêsu đã nổi cơn 
		nghĩa nộ mà bảo vệ quyền lợi của Cha, trong khi vẫn làm chủ chính mình. 
		Như thế, Đấng “có lòng hiền hậu và khiêm nhường”, là bạn của kẻ tội lỗi, 
		cũng biết nổi giận khi cần, vì vinh quang của Thiên Chúa Cha.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">Sau này, đàng sau 
		tấm màn bị xé rách của Đền Thờ và xuyên qua thân thể bầm dập của Đức 
		Giêsu hấp hối, Thiên Chúa xuất hiện, bằng một tấm thân con người thật 
		sự, đầy vinh quang thần linh. Giấc mơ của Cựu Ước, 
		Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, nay được thực hiện mãi mãi trong Đức Giêsu 
		Phục Sinh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><span style="font-size: 14.0pt">5.- Gợi ý suy 
		niệm</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">1. Theo Đức Giêsu, 
		người ta không thể chấp nhận hay nhượng bộ mọi sự. Người ta có thể thông 
		cảm cho việc trục trặc này, chuyện không xuôi chảy kia. Nhưng khi sự 
		việc liên hệ đến việc thờ phượng Thiên Chúa, thì không được phép có lối 
		suy nghĩ tương-đối-hóa. Khi sự việc liên hệ đến làm chứng cho mầu nhiệm 
		Thiên Chúa, thì không được phép nửa vời. Phần chúng ta, chúng ta có thể 
		tự hỏi: chúng ta đang có quan niệm nào về “nhà của Cha”, hoặc về nhiệm 
		vụ và mục tiêu mà Ngài đã ban cho con người? Chúng ta có vận dụng trọn 
		bản thân mình cho điều đó không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">2. Các đối thủ của 
		Đức Giêsu cứ đòi Đức Giêsu phải trưng ra thêm các bằng chứng. Lý do 
		không phải là để họ đạt được niềm tin tròn đầy, nhưng nói có vẻ nghịch 
		lý, họ đòi các bằng chứng là để phủ nhận đức tin, để họ có cớ mà nói 
		rằng họ không tin là phải. Toàn bọ TM IV là một bài học với nhiều minh 
		họa về niềm tin như một sự phó thác vào Đấng được Thiên Chúa sai phái 
		tới, là Đức Kitô. Trong những trường hợp nào, cả chúng ta nữa, chúng ta 
		cũng đề những ranh giới dè dặt cho niềm tin tưởng của chúng ta vào Đức 
		Giêsu, chúng ta nêu ra những điều kiện, và chúng ta đòi những đảm bảo?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">3. Chứng từ của các 
		môn đệ còn đấy: lời của Đức Giêsu có một trọng lượng như chính lời Kinh 
		Thánh. Nhờ được Kinh Thánh thôi thúc, các ông hiểu lý do khiến Đức Giêsu 
		phải chết; nhờ được lời Đức Giêsu soi sáng, các ông hiểu Đấng Phục Sinh 
		chính là “nơi” vĩnh viễn có sự hiện diện và chăm sóc ân cần của Thiên 
		Chúa. Đấy là một kinh nghiệm quan trọng được chia sẻ cho chúng ta, để 
		hôm nay chúng ta biết tiếp tục dựa vào ánh sáng của Kinh Thánh mà khám 
		phá thêm nữa mầu nhiệm Đức Giêsu, Con Thiên Chúa nhập thể, đã chết và đã 
		sống lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><span style="font-size: 14.0pt">4. Để thực hiện 
		được điều này, cần nhận lấy bài học khác của các môn đệ. Các ông đã rảo 
		qua một đoạn đường dài cùng với Đức Giêsu và đã được Người liên tục dạy 
		dỗ, rèn luyện. Chúng ta có thể chờ đợi để được dẫn đến chỗ hiểu biết đầy 
		đủ về con đường của Đức Giêsu và con đường của chúng ta chăng?</span></p>
		</td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager