File "18.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/Mua-Chay/Le_La/18.htm
File size: 23.72 KiB (24286 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Lá - Tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Lá - Tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa - Năm B; Cuộc thương khó của Chúa: Ơn cứu chuộc; Thánh Giá; Hoan Hô; Đả Đảo;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Lá - Tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật Lễ Lá - Tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CON THIÊN CHÚA VÀ LÀ VUA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
Chú giải của Noel Quesson</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trang Tin Mừng hôm nay muốn giúp mọi Kitô hữu đang ước ao sống trọn một
tuần lễ “thánh”. Những lễ nghi trong tuần này là những lễ nghi đẹp đẽ
nhất, ý nghĩa nhất trong năm. Nhưng chúng ta chỉ thực sự sống những lễ
nghi đó cách nội tâm, nếu cá nhân mỗi người trong ta đã suy gẫm những
“biến cố” tạo nên “tuần lễ” này, chắc chắn, đó là những biến cố quan
trọng nhất trong lịch sử nhân loại: Chúng ta đã làm nghiêng ngả dòng
lịch sử và thay đổi bộ mặt hành tinh trái đất chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đọc bài thương khó một lần, cách phớt qua, là không đủ. Cần phải để cho
nó thẫm nhiễm trong ta. Nên đọc đi đọc lại. Chúng ta chưa lưu ý đúng mức
“vị trí” mà bài thương khó nắm giữ trong toàn bộ “Tin Mừng của Đức Giêsu
Kitô”! Trong trình thuật của Maccô, bài thương khó là phần thứ năm của
Tin Mừng. Ngày nay, chúng ta sẽ nghĩ gì về một tiểu sử, màphần quan
trọng nhất trong đó, lại dành để kể lại cái chết của một nhân vật ta
muốn nói tới? Ta lại càng ngỡ ngàng hơn khi những trình thuật đó đã được
viết sau sự kiện sống lại, bởi những người đang sống trong ánh sáng của
biến cố Phục sinh vinh hiển. Thế mà, các nhà trước tác lại không nhấn
mạnh đến biến cố Phục sinh đó. Trong bản văn bằng tiếng Hy Lạp của
Maccô, bài thương khó đã chiếm tới 160 dòng chữ viết… và cuộc Phục sinh
chỉ có 46 dòng, hay 19 dòng, nếu ta không kể những câu 16,9 đến 20, là
những câu được một người khác với Maccô thêm vào văn bản sau đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đúng vậy, cái chết của Đức Giêsu phải là vấn đề chủ yếu: có một "bí mật"
nào đó cần phải được khám phá. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Còn tôi, các ông chẳng có mãi đâu! Điều gì làm được thì cô đã làm: "Cô
đã lấy dầu thơm ướp xác tôi để chuẩn bị ngày mai táng"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(Mc 14,8). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Toàn thể phần đầu Bài Thương Khó (14,1-42) kể lại "âm mưu ám hại Đức
Giêsu”, "việc xức dầu tại Bêtania", “Giuđa phản bội", "chuẩn bị mừng lễ
Vượt qua", "báo trước việc Giuđa phản bội", "thiết lập Bí tích Thánh Thể
và "cơn hấp hối tại Giệtsêmani"... tất cả những chi tiết đó cho ta thấy,
Đức Giêsu bắt đầu sống trong nội tâm Ngài cuộc thụ khổ, trước khi nó
diễn ra trên thân xác cách cụ thể. Các bạn hãy đọc 42 dòng đầu chương 14
của Maccô. Trong khi đọc như thế, các bạn hãy tìm hiểu tư tưởng và tâm
tình của Đức Giêsu. Phải, trước khi xảy ra cuộc bắt giữ, khởi đầu cho
tiến trình thụ khổ bên ngoài, Đức Giêsu đã sống trọn vẹn cuộc thụ khổ đó
trong lương tâm, trong ý thức trước về việc tự nguyện dâng hiến của
mình: Người đã thấy trước mình sẽ được "mai táng" (14,8), "bị phản bội"
(14, 10.14,17), "phải đổ máu” (14,24), "bị mọi người bỏ rơi và bị Phêrô
chối từ" (14, 27-30). "hấp hối" (14,34-36) Nhưng Đức Giêsu đã bắt đầu ý
thức vấn đề sớm hơn nhiều. Thế thì Người đã nói đến cái chết sắp tới của
Người từ lúc nào? Hiển nhiên hơn cả là lúc "Phêrô tuyên xưng Đức tin tại
Xêdarê (Mc 8,31): kể từ ngày đó, đã ba lần Đức Giêsu nói với các bạn hữu
Người về cái chết dữ dằn và khổ nhục của mình (Mc 8,3,31 - 9,30 -
10,33). Nhưng cũng cần phải ngược lên xa hơn. Các bạn hãy đọc câu 14 của
chương I Tin Mừng Maccô: Đức Giêsu tiếp tục sự nghiệp của Gioan Tẩy Giả,
khi Người biết rằng điều đã xảy đến cho cái ngôn sứ sẽ xảy đến cho ông
và cũng xảy đến cho Người. Do đó, Đức Giêsu trải qua phần lớn đời Người,
trong sự cảm nhận trước cái chết của mình. Phần chúng ta thì sao? Chúng
ta có tìm cách tránh né khỏi phải nghĩ đến cái chết không? Đối với chúng
ta, cái chết của ta không phải là "tác động" quan trọng nhất của đời
người và hướng dẫn mọi hành động khác sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
BỮA ĂN VƯỢT QUA (Mc 14,12.13.14.16).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong đoạn này, đã bốn lần sử dụng từ "Vượt qua". Lễ Vượt qua của người
Do Thái là để tưởng niệm công cuộc “giải phóng"! Một dân tộc bị áp bức
tự giải phóng mình với sự trợ giúp của Thiên Chúa. Trong những đau khổ
trần gian những gì áp đặt ta, không gì có thể hủy diệt ta, kể cả trong
cái chết của mình; nhờ đức tin, chúng ta có thể tiếp gặp sự hiện diện
tuy bí ẩn nhưng hiển nhiên của Thiên Chúa, để giúp ta vượt thoát những
khó khăn đó, tới hạnh phúc bất diệt. Đức Giêsu đã trải qua cái chết của
Người như một cuộc "vượt qua": thay vì trốn chạy thực tế đau đớn và nhục
nhã của thân phận làm người, Người đã phó mặc cho số phận bằng một thái
độ liên kết yêu thương với Thiên Chúa! Cảm nghiệm về cái chết như thế,
Người đã "thay đổi ý nghĩa" cho nó: "Người lại còn hạ mình, vâng lời cho
đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập giá" (Pr 2,8). Lạy Chúa,
xin cho con biết chấp nhập mọi trái ý trong cuộc sống: đau khổ, thử
thách, bệnh tật, già nua, thất bại, cô đơn, tội lỗi... như một cuộc vượt
qua, như một bước đường dẫn đến Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
“Đây là Mình Thầy... Đây là Máu Thầy...”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đức Giêsu đã nói như thế, sau khi dâng lời chúc tụng Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta hãy ghi nhận một số chi tiết lý thú: trong Tin Mừng Maccô, Đức
Giêsu "truyền phép rượu”, sau khi các môn đệ đã uống rượu đó ("tất cả
đều uống" câu 23... Người bảo họ: "Đây là Máu Thầy câu 24...). Chi tiết
này có thể dẹp bỏ những tranh cãi về phụng vụ và các nghi thức chặt
chẽ... như thể tuyệt đối đọc những lời trên bằng tiếng La-tinh hay tiếng
địa phương, rước lễ trên tay hay phải đặt Mình Thánh nơi miệng... Lạy
Chúa, xin giúp chúng con đừng quá để ý đến những chuyện tầm phào đó,
nhưng hãy tiến vào tình yêu mầu nhiệm của Chúa, Đấng đã phó mình trước,
cách vui tươi, trong một thái độ "tạ ơn" (câu 22) "Mạng sống của tôi,
không ai lấy đi được, nhưng chính tôi tự ý hy sinh mạng sống mình" (Mc
10,45; Ga 10,18). Còn chúng ta thì sao? Tại sao chúng ta không lợi dụng
việc suy niệm cuộc thương khó để "ngay từ bây giờ và một cách tự nguyện
hiến dâng" cái chết của ta, hợp ý cùng cái chết của Đức Giêsu? Đó là
cách thế tuyệt diệu giúp chúng ta không còn sợ cái chết nữa, nhưng có
thể bình thản nhìn nó đến, trong bình an, như Đức Giêsu và cùng với
Người. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chẳng bao giờ Thầy còn uống rượu nho này nữa, cho đến ngày được uống thứ
nrợu mới trong nước Thiên Chúa.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đó
là niềm vui, sự yên tĩnh, an bình biết bao! Đó là thái độ thanh thản chờ
đợi "ngày đó", ngày của Thiên Chúa, ngày mà Thiên Chúa cuối cùng sẽ hiển
trị, ngày mà tất cả sẽ là sự sống, tình yêu, hạnh phúc, bữa tiệc mới,
rượu mới; ngày đó "sẽ không còn sự chết, cũng chẳng còn tang tóc, kêu
than và đau khổ nữa, nhưng là Tiệc Cưới Của Con Chiên" (Kh 21,4). Đó là
"ngày cuối cùng", kết thúc thời gian, hoàn tất công trình của Thiên
Chúa, ngày thế mạt, và tất cả chúng ta đang tiến tới ngày đó. Lạy Chúa,
xin tạ ơn Chúa. Chớ gì mỗi bữa tiệc Thánh Thể là bước chuẩn bị dẫn chúng
con tới bữa tiệc rượu mới trong Nước của Chúa Cha, trong tình yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
TIẾN ĐẾN TÌNH TRẠNG CÔ ĐỘC HOÀN TOÀN.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta hãy theo sát Đức Giêsu. Người báo trước: “mọi người" sẽ bỏ rơi
Người (Mc 14,27), Phêrô, người có trách nhiệm, sẽ chối từ Người (Mc
14,30). Người chọn "ba" người trong các môn đệ để ở bên Người trong cơn
hấp hối, và ba lần Người trở lại với họ để nài xin họ cùng thức, nhưng
họ đều “ngủ" cả (Mc 14, 33-37.40-41), tất cả đều "bỏ Người trốn chạy
hết" (Mc 14, 50) và trên thập giá, Người cảm thấy Thiên Chúa cũng bỏ rơi
Người (Mc 15,34). Thật là cô độc hoàn toàn. Mọi người đều phải chết cách
cô lẻ. Đức Giêsu đã không tìm cách tránh né; Người vâng theo định mệnh
con người".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Anh em ngồi lại đây. Thầy đi cầu nguyện (Mc 14,32)... Lạy Cha, Cha có
thể làm được mọi sự. Xin cho Con khỏi uống chén đắng này. Nhưng xin đừng
theo ý Con, mà xin theo ý Cha" (14,36).</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Vào lúc ba giờ chiều, Đức Giêsu kêu lớn tiếng: "Ê-lô-i, Ê-lô-i,
la-ma-sa-bác-tha-ni!" nghĩa là: "Lạy Thiên Chúa của con, sao Chúa nỡ bỏ
con" (Mc 15,34).</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Như thế, trong cuộc thụ khổ, Đức Giêsu không ngừng cầu nguyện. Trên đây
là hai lối cầu nguyện: cầu nguyện tại Giệtsêmani và cầu nguyện tại
Golgotha. Maccô còn cho ta biết, Đức Giêsu đã cầu nguyện bằng tiếng mẹ
đẻ tiếng A-ra-mên, thứ tiếng mà khi Người còn là cậu bé, Đức Maria đã
dạy Người cầu nguyện: "Ap-ba" có nghĩa là "Ba ơi", "Ê-lô-i” có nghĩa là
"Thiên Chúa của con". Lạy Chúa, xin giúp con khi gặp đau khổ dám cầu
nguyện thưa gửi như Chúa:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">1.
Xin cho con khỏi đau khổ này!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">2.
Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nếu tôi có sách Kinh Thánh (nhưng một gia đình Công giáo đã chắc gì có
Kinh thánh!), tôi sẽ đọc lại trọn Thánh Vịnh 21. Đức Giêsu đã dùng Thánh
Vịnh này để cầu nguyện trên thập giá. Khởi đầu Thánh Vịnh hoàn toàn có
tính chơ vơ cô lẻ nhưng khi kết thúc thì lại hớn hở mừng vui một cách
hết sức nghịch lý. Đây là một trong những chìa khóa bí mật của huyền
nhiệm mà ta đang tìm hiểu trong cuộc thương khó này. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
HAI LỜI TỐ CÁO ĐỂ NÓI TRƯỚC MẶT THIÊN HẠ RẰNG: ĐỨC GIÊSU LÀ "CON THIÊN
CHÚA" VÀ LÀ “VUA".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong Tin Mừng Maccô, có hai lời tố cáo Đức Giêsu: Một lời tố cáo có
tính “tôn giáo" (Mc 14, 53-65), trước Thượng hội đồng, trước "tất cả các
vị Thượng tế; và một lời tố cáo mang tính “chính trị" (Mc 15, 1-20),
trước Philatô, viên tổng trấn đại diện cho Rôma, để “bí mật" về căn tính
đích thực của kẻ bị kết án đó, Đức Giêsu Nagiarét, được công bố trước
mặt thiên hạ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ong có phải là Đấng Kitô, con Đấng chí tôn không?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phải, chính thế. Rồi các ông sẽ thấy con người ngự bên hữu Đấng Toàn
Năng, và còn thấy Người ngự giá mây trời mà đến. </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ong là Vua dân Do Thái sao? Đúng như ngài nói đó.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Bây giờ "bí mật" đã được tiết lộ. Cuối cùng thì Đức Giêsu cũng đã nói ra
Người là ai. Trong suốt đời sống công khai của mình, Đức Giêsu đã yêu
cầu mọi người đoán nhận ra bí mật này phải im lặng, bởi vì con người chỉ
có thể "hiểu được" Thiên Chúa khi nhìn lên thập giá: Người là "Con",
nhưng không như con người nghĩ tưởng. Người là "Vua", nhưng không như
người ta chờ mong. Người con đó hoàn toàn yêu thương, không giữ lại cho
mình chút nào: Đó là tình yêu tuyệt đối, liều chết cho "kẻ khác"; ông
Vua này yêu thương trọn vẹn, không dành quyền thống trị; mà trở nên "tôi
tớ", tặng ban mạng sống mình cho "muôn dân".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đây là một điều hết sức mới lạ, hết sức gây ngỡ ngàng, đến nỗi không ai
có thể hiểu được: những kẻ qua đường thì “lắc đầu” trước ông Vua người
Do Thái này (Mc 15, 29-30), những người tố cáo thì tiếp tục buộc Người
muốn phá Đền thờ (14,58), các thượng tế vẫn nghĩ rằng 'nếu là Thiên Chúa
thì hẳn là sẽ xuống khỏi thập giá’ (15, 31-32), hai tên trộm cướp bên tả
và bên hữu thì sỉ nhục Người (15,32), còn các tông đồ thì chẳng thấy mặt
mũi đâu cả!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Viên đại đội trưởng đứng đối diện với Đức Giêsu, thấy Người tắt thở như
vậy liền nói: “Quả thật, ông này là Con Thiên Chúa".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Ta
cần ghi nhận, cách Đức Giêsu chết đã làm phát sinh thái độ đức tin trên,
chứ không phải biến cố "Phục sinh" xảy ra sau này. Phải, trước khi suy
niệm về cuộc sống lại vinh hiển, cần phải suy gẫm về "cái chết" của Đức
Giêsu: Cái chết này nói lên nhiều điều. Lạy Chúa, qua cái chết đó, Chúa
nói gì với con? Con sẽ đọc lại trình thuật này. Con sẽ lắng nghe bí mật
của Chúa.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>