File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/MV-GS B/lethanhgia/15.htm
File size: 16.72 KiB (17124 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B; Gia Đình cộng đoàn yêu thương; giáo hội tại gia; Chúa Kitô; Hạnh phúc gia đình; Giáo hội tại gia; Hạnh phúc;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
JKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>Câu hỏi gợi ý: </b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
1. Qua bài Tin Mừng, bạn thấy Giuse có những nỗi khó khăn nào? Và ông đã
có thái độ nào khi giải quyết những khó khăn ấy?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
2. Hạnh phúc gia đình tùy thuộc vào ai nhiều nhất? Tại sao?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
3. Để gia đình được hạnh phúc, mọi người trong gia đình cần có tinh thần
nào?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>Suy tư gợi ý:</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>1. Giuse, người chủ gia đình gương mẫu</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Bài Tin Mừng hôm nay chủ yếu nói về thánh Giuse với tư cách chủ của gia
đình Nagiarét. Ngài đã phải hết sức cực nhọc vất vả vì gia đình của
mình, nhất là vì con trẻ Giêsu, kể từ khi thấy Đức Maria mang thai, một
cái thai không phải là của mình, nhưng trước mắt mọi người thì lại chính
thức là của mình. Thử đặt mình vào địa vị Giuse, ta sẽ thấy vai trò của
ngài không phải dễ dàng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Đối với con trẻ Giêsu, cho đến lúc lìa đời, thánh nhân luôn luôn phải
dùng con mắt đức tin, tin vào lời sứ thần hiện ra trong giấc mơ, để khỏi
nghĩ rằng mình đang phải nuôi đứa con của người đàn ông khác. Cuộc đời
đâu phải lúc nào cũng phẳng lặng để Giuse có thể yên ổn với niềm tin ấy.
«Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ», đức tin của Giuse chắc chắn bị thử thách
nhiều phen, nhất là những lúc phải vượt thắng những khó khăn vượt quá
sức mình như tình huống của bài Tin Mừng hôm nay.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Từ khi nhận Maria về nhà mình đến giờ, khó khăn cứ dồn dập xảy tới. Chưa
yên thân với Maria tại nhà mình, thì có lệnh phải đưa Maria – đang mang
thai đã đến thời sinh nở – từ miền Bắc vào miền Nam, từ Nagiarét xứ
Galilê đến Bê-lem xứ Giuđê theo lệnh kiểm tra dân số của Hoàng Đế
Augústô (x. Lc 2,1-6). Cuộc hành trình mà theo đường chim bay đã dài tới
120km, và đương nhiên phải đi bằng một phương tiện rất thô sơ của những
người nghèo thời đó, có thể chỉ là một con ngựa hay con la. Người nghèo
đi tới đâu cũng gặp khó khăn, chẳng mấy ai giúp đỡ. Và Maria đã bị buộc
phải sinh hạ con trẻ Giêsu – mà Giuse tin là đấng Thiên Sai – trong một
chuồng bò lừa. Là chủ gia đình, chắc chắn Giuse không tránh khỏi đau
lòng và nhục nhã trước sự nghèo nàn và bất lực của mình! Nhưng nào đã
hết! Con trẻ mới sinh chưa được bao lâu, đang chuẩn bị đưa hai mẹ con
hồi hương, thì lại có lệnh của thiên thần – cũng lại trong giấc mơ –
buộc phải đưa cả hai mẹ con trốn sang Ai-Cập. Chỉ thẳng đường chim bay
từ Bê-lem tới biên giới Ai Cập thôi đã phải là 100km. Hành trình lần này
chắc chắn vất vả hơn lần trước, vì có thêm con trẻ Giêsu hết sức yếu
đuối, dễ nhiễm bệnh. Ở nơi đất khách quê người, Giuse phải tìm cho ra
chỗ ở, việc làm tạm thời để nuôi sống cả gia đình, chắc hẳn điều ấy
không luôn luôn dễ dàng. Rồi cuối cùng lại phải đưa cả gia đình về
Nagiarét. Tại đây Giuse phải bao bọc, che chở và nuôi sống gia đình,
đồng thời giáo dục con trẻ Giêsu nên người. Đối với Đức Giêsu, câu «công
Cha như núi Thái Sơn» chắc chắn cũng rất đúng khi áp dụng cho cha nuôi
của mình.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Tất cả những khó nhọc vất vả ấy đòi hỏi Giuse phải có rất nhiều tình yêu
và nhiều đức tính mới có thể vượt qua một cách tốt đẹp. Nếu Giuse và
Maria sống đời vợ chồng bình thường, thì những khó nhọc của Giuse sẽ
được bù đắp bởi những giây phút hạnh phúc thân mật bên Maria. Nhưng theo
niềm tin Công giáo, Giuse bảo vệ cho Maria sống đồng trinh trọn đời, nên
tình yêu đầy tính thiên thần và hết sức cao thượng của Giuse đối với
Maria phải hết sức lớn lao. Ngài thật là một người đàn ông cao cả, và là
một người chủ gia đình hết sức gương mẫu. Thiết tưởng bất kỳ người chủ
gia đình nào bắt chước Giuse cũng sẽ làm cho gia đình mình yên vui hạnh
phúc.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>2. Hạnh phúc gia đình tùy thuộc người chồng rất nhiều</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Hạnh phúc gia đình có hay không, và đến mức nào, tùy thuộc vào tất cả
mọi thành viên trong gia đình, nhất là vào cách đối xử của hai vợ chồng
đối với nhau. Muốn gia đình hạnh phúc, mọi thành viên phải thực hiện
những điều Thánh Phaolô đề nghị trong bài đọc 2: «Người làm vợ hãy phục
tùng chồng, như thế mới xứng đáng là người thuộc về Chúa. Người làm
chồng hãy yêu thương chứ đừng cay nghiệt với vợ. Kẻ làm con hãy vâng lời
cha mẹ trong mọi sự, vì đó là điều đẹp lòng Chúa. Những bậc làm cha mẹ
đừng làm cho con cái bực tức, kẻo chúng ngã lòng».</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Nhưng nếu so sánh giữa hai vợ chồng, thì theo sự thường, nghĩa là trong
đa số các trường hợp, hạnh phúc và sự êm ấm trong gia đình tùy thuộc vào
người chồng nhiều hơn. Câu nói trên của thánh Phao-lô hàm ẩn những điều
kiện trong đó. Muốn vợ phục tùng chồng, thì người trước đó người chồng
cần phải tỏ ra yêu thương vợ một cách cụ thể, qua việc đối xử độ lượng,
không cay nghiệt với vợ, biết thông cảm, hy sinh, thường xuyên giúp đỡ
vợ trong mọi việc, nỗ lực bao bọc che chở vợ mình trong mọi hoàn cảnh.
Người vợ có cảm thấy được chồng yêu thương, có cảm phục chồng vì tính
quảng đại, cao thượng, bỏ qua mọi lầm lỗi nhỏ nhặt, thì mới dễ dàng phục
tùng chồng. Nói chung, tâm lý của mọi người là chỉ tự nguyện phục tùng
những ai mình nể phục và yêu mến mà thôi. Người vợ không thoát ra ngoài
tâm lý chung ấy. Người chồng không nên lấy quyền làm chồng, hoặc dùng
bạo lực hay áp lực kinh tế để ép buộc vợ phải phục tùng mình. Làm như
thế thì có khác gì mình đang thực hiện một chế độ độc tài nho nhỏ trong
gia đình. Người vợ cảm thấy mình bị áp bức một cách bất công, tất nhiên
– như một định luật – là sẽ có ngày nổi loạn, nhất là khi người chồng
trở nên yếu thế, không còn khả năng về kinh tế hay thể chất nữa. Lúc đó
người chồng không thể chỉ biết trách vợ, mà trước tiên hãy nhận ra lầm
lỗi của mình.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Ngược lại, muốn được chồng yêu thương, người vợ cũng cần phải tỏ ra mình
là một người dễ thương, nghĩa là nói năng dịu dàng, ngọt ngào, biết
chiều ý chồng, biết hy sinh tận tụy phục vụ gia đình, làm tròn mọi bổn
phận của mình trong gia đình, nhất là biết tỏ ra nể phục chồng. Mình
không dễ thương thì dù là chồng mình cũng chẳng thể thương mình được.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Tâm lý chung của mọi người đàn ông là dễ đem lòng yêu thương những phụ
nữ tỏ ra nể phục mình, và tâm lý chung của mọi phụ nữ là dễ yêu thương
những người mà mình nể phục. Nhưng làm sao người phụ nữ có thể yêu
thương một người mà mình khinh thường vì thấy không có gì đáng nể phục?
Và làm sao người đàn ông có thể yêu thương được người vợ không kính nể
mình? Do đó, để gia đình hạnh phúc, yếu tố rất quan trọng là người chủ
gia đình phải có một điều gì đấy, một đức tính nào đấy khiến người vợ
cũng như con cái trong nhà nể phục. Có thể chỉ cần một đức tính nào đó
thật nổi bật, không cần nhiều. Nhưng càng nhiều thì càng tốt! Nhưng đức
tính không thể thiếu được là lòng độ lượng, bao dung, và sự hy sinh quả
cảm.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Gia đình thánh gia rất dễ có hạnh phúc, một phần rất lớn là vì Giuse,
người chủ gia đình, có rất nhiều đức tính đáng để Maria kính phục. Có
thể nói bản lĩnh, cách hành xử cao thượng, và sự quảng đại trong yêu
thương của người đàn ông là nền tảng và là yếu tố đầu tiên cần thiết cho
hạnh phúc của cả gia đình. Thiếu nó, gia đình khó có hạnh phúc.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>3. Quên mình để yêu thương hữu hiệu, là bí quyết gây hạnh phúc gia
đình </i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Một trong những trở ngại lớn nhất của hạnh phúc gia đình là cái tôi và ý
riêng của mỗi thành viên. Nói chung, ai cũng coi cái tôi và ý riêng của
mình là quan trọng, và tỏ ra rất bực mình khó chịu khi thấy cái tôi và ý
muốn của mình bị coi thường, hoặc không được ai để ý tới. Ai cũng bị cái
tôi và ý riêng của mình thu hút đến độ quên đi cái tôi và ý muốn của
người khác vốn cũng thu hút hết tâm trí của họ. Ai cũng muốn cái tôi và
ý kiến của mình được mọi người quan tâm chú ý, nhưng chẳng ai muốn quan
tâm đến cái tôi và ý kiến của kẻ khác. Chính vì thế, chẳng ai được thỏa
mãn, cuộc sống chung do đó chẳng hạnh phúc, thậm chí biến thành hỏa
ngục. Muốn làm cho người khác hạnh phúc, nghĩa là làm cho họ được thỏa
mãn vì cảm thấy cái tôi và ý kiến của họ được tôn trọng, thì chính tôi
phải quên cái tôi và ý riêng của mình đi để đặt nặng cái tôi và ý kiến
của họ lên. Như thế họ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cạnh tôi. Nếu người
ấy cũng biết làm như thế đối với tôi, thì tôi cũng cảm thấy hạnh phúc,
và thế là cả hai đều hạnh phúc. Nhưng cách tốt nhất và bảo đảm nhất để
được hạnh phúc là tôi lấy hạnh phúc của người tôi thương làm hạnh phúc
của mình. Như thế tôi sẽ hạnh phúc khi làm cho họ được hạnh phúc. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Hạnh phúc gia đình luôn luôn đòi hỏi phải có một ai đó trong nhà biết
quên mình, biết quên cái tôi của mình đi, để quan trọng hóa cái tôi của
người khác lên. Thái độ ấy như một cái ngòi khởi động, làm cho những
người khác trong nhà cũng hành động như vậy, và nhờ đó, hạnh phúc gia
đình mới bùng lên. Thái độ khởi động ấy phải được lập lại hàng ngày hàng
giờ trong đời sống gia đình. Ai sẽ khởi sự thái độ quan trọng ấy nếu
không phải là chính bạn, là người ý thức được bí quyết hạnh phúc đó, bất
kể bạn là vợ hay chồng? Thật vô phúc cho gia đình nào không có ai tự
nguyện làm cái ngòi khởi động tình yêu thương ấy hàng ngày trong cuộc
sống!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>Cầu nguyện</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Lạy Cha, Cha đã chọn thánh Giuse là người đứng đầu gia đình Nagiarét với
những đức tính rất cần thiết của một người làm chủ gia đình để gia đình
ấy được hạnh phúc. Xin cho tất cả những người làm chủ trong các gia đình
Ki-tô hữu biết noi gương bắt chước Ngài, biết coi nhẹ cái tôi của mình
để thường xuyên quan tâm đến hạnh phúc của mọi thành viên khác trong gia
đình. Xin cho những người làm vợ và làm mẹ noi gương Đức Maria biết luôn
tỏ ra dễ thương, dịu dàng, và biết hy sinh ý riêng của mình cho hạnh
phúc gia đình. Và xin cho mọi con cái trong gia đình Ki-tô hữu biết noi
gương Đức Giêsu luôn kính trọng và vâng phục cha mẹ mình. Amen </td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>