File "22.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2024/MV-GS B/CN III MUAVONG_B/22.htm
File size: 14.77 KiB (15127 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm B; Làm chứng; Vui mừng và hy vọng; Gioan Tiền Hô; Niềm vui đang đến; Làm chứng cho chân lý; Kitô hữu; Người làm chứng; Trút bỏ hư danh"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
VUI MỪNG VÀ HY VỌNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Tin Vui Xuân Lộc</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay bước vào tuần thứ ba mùa vọng,
Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy vui mừng và hy vọng, lời mời gọi này có
thừa không khi, nhìn từ bên ngoài xã hội chúng ta đang sống đã có qua
nhiều các hình thức và tụ điểm vui chơi, phương tiện giải trí? Mọi người
mọi tầng lớp đều có những điểm gọi là “điểm vui chơi”. Người có nhiều
tiền thì vui chơi theo kiểu cao cấp quý tộc, người bình dân vui chơi
theo kiểu bình dân, người lớn vui chơi theo kiểu của người lớn, trẻ em
và thanh niên vui chơi theo kiểu thanh thiếu niên, ví dụ quán bar, quán
bia, caraoke, caphe… là nơi người ta đến để giải sầu, tìm vui, nghèo hơn
nữa thì vài lít rượu với mấy quả ổi, con mực cũng được gọi là lai rai
cho vui. Vui cũng uống, buồn cũng uống và không buồn không vui cũng
uống. Bên cạnh đó, người ta còn tạo ra đủ mọi thứ lể hội để đem niềm vui
cho mọi người</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa quý OBACE, như vậy, cuộc sống và xã
hội này có thực sự đem đến cho chúng ta niềm vui hay không, nếu thực sự
có, thì tại sao khi trở về nhà, họ lại cảm thấy buồn bã và trống rỗng,
và họ vẫn cứ phải tìm kiếm một nơi nào đó để vui, để giải sầu mà càng
“uống chén tiêu sầu càng sầu thêm”!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế giới chúng ta đang sống là một thế
giới vô thần, là một thế giới người ta đang muốn loại trừ Thiên Chúa ra
khỏi xã hội và khỏi tâm hồn con người, mà một thế giới, một tâm hồn
không có Thiên Chúa là một thế giới bất an, một thế giới lo âu khắc
khoải không niềm vui. Nơi nào, tâm hồn nào không có Thiên Chúa thì nơi
ây, tâm hồn ấy chỉ còn là hỏa ngục, buồn bã và thất vọng, và không có gì
ở thế gian này có thể đem lại niềm vui cho những tâm hồn ấy được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lời Chúa hôm nay đem đến và mời gọi
chúng ta hãy tận hưởng một niềm vui và hy vọng hoàn toàn khác với các
niềm vui trống rỗng của thế gian, đây là niềm vui thực sự phát xuất từ
trong tâm hồn được thể hiện ra bên ngoài qua nét mặt qua cuộc sống, đó
là niềm vui có Chúa và niềm vui của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Niềm vui ấy trước hết là niềm vui được
giải thoát, được đổi mới</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Tiên tri Isaia đã mở ra cho chúng ta một tương lai hy vọng, như ánh sáng
bừng lên trong bóng tối, vì thời của Đấng Cứu thế đến, Ngài không chỉ
chữa lành những đau đớn bệnh tật thể xác, mà Ngài còn chữa lành những
bênh tật trong tâm hồn và lấp đầy những khát vọng buồn chán trong tâm
hồn con người, Ngài giải thoát con người khỏi nô lệ của tội lỗi, sự tù
đày của dục vọng: Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, Ngài đã xức dầu cho tôi,
sai tôi đem Tin Mừng cho người nghèo khó, băng bó những tâm hồn đau
thương dập nát, giải phóng cho kẻ bị giam cầm, tuyên bố năm hồng ân của
Thiên Chúa. Niềm vui Đấng cứu thế còn là niềm vui của hy vọng và hân
hoan, như niềm vui của cô dâu và chú rể, và như niềm vui của đất đai đâm
chồi nảy lộc, niềm vui vì được đổi mới. Niềm vui này con người thế gian
không thể mang lại, chỉ có Thiên chúa mới có thể đem đến cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Kế đến đó là niềm vui trong cầu nguyện
gặp gỡ Thiên Chúa</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Sự
trống rỗng hời hợt của nhiều người và kể cả của nhiều Kitô hữu hôm nay
đó là vì họ không có Chúa trong tâm hồn, bởi vì họ để mình bị cuốn trôi
theo dòng chảy của xã hội của cơm áo gạo tiền, bởi những thú vui bên
ngòai, họ sống một cách hời hợt không chiều sâu, không mục đích. Trong
khi đó Thánh Phaolô khuyên tín hữu Thesalônica: Anh em hãy vui mừng luôn
mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh… đừng
dập tắt Thần khí, chớ khinh thường ơn nói tiên tri, hãy cân nhắc mọi sự
điều gì tốt thì giữ và điều xấu dưới bất cứ hình thức nào thì tránh cho
xa. Khi sống như thế, Thánh Phaolô khẳng định thiên Chúa là nguồn mạch
niềm vui và bình an sẽ gìn giữ anh em.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin mừng giới thệu cho chúng ta một
niềm vui khác, đó là niềm vui vì nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa
trong cuộc đời mình</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Gioan Tiên Hô là người đã có kinh nghiệm này. Lúc bắt đầu sứ mạng rao
giảng, Gioan đã rất thành công vì ông đã thu hút được rất nhiều người,
mọi người kính trọng và đến với ông, thậm chí ông còn trở thành một dấu
hỏi lớn đối với họ. Vì thế Những người Do Thái đã cử một số thày Tư tế
và Lêvi đến hỏi Gioan: Ông là ai? Ông có phải là đấng Cứu thế không?
Gioan mặc dù đang rất thành công, nhưng ông không nhận điều không có về
cho mình, mà ông đã rõ ràng dứt khoát từ chối: Tôi không phải là Đấng
Kitô, Tôi không là Elia mà ông chỉ nhận mình: Tôi là tiếng kêu trong
hoang địa, hảy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Tức là Gioan vui với
sứ mạng của mình là người dọn đương cho Đấng cứu thế, Đấng ây ông biết
rất rõ Ngài đang ở giữa các ngươi mà các ngươi không biết, còn Gioan đã
biết và đã nhận ra Ngài và còn nhận ra uy quyền tối cao của Ngài, mà ông
khiêm tốn cho rằng mình không đáng cúi xuống cởi dây dép cho Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Gioan không buồn vì mình phải lui bước,
cũng không sợ mất ảnh hưởng, không níu kéo vinh quang uy tín về cho
mình, trái lại ông vui vì ông đã chu tòan sứ mạng, ông ý thức rằng ông
phải nhỏ đi để Người được lớn lên; ông đến để làm chứng về ánh sánh để
mọi người nhờ ông mà tin, chứ ông không phải là ánh sáng, và mọi người,
để đón nhận được niềm vui từ Đấng Cứu Thế cần có một thái độ tiên quyết
đó là có lòng sám hối, thay đổi đời sống, được biểu lộ ra bên ngoài bằng
việc lãnh phép rửa mà ông đang thực hiện, phép rửa của ông chì là một
dấu hiệu bày tỏ lòng sám hối, vì ông biết việc ông làm không có sức tha
tội, chỉ có Đấng đến sau ông sẽ tẩy rửa tôi lỗi nhân loại bằng Thánh
Thần, và ai chấp nhận để cho Thiên Chúa tẩy rửa và uốn nắn, người ấy sẽ
có được niềm vui, hoặc đúng hơn chính Đấng ấy sẽ ban tặng cho họ niềm
vui vì được làm con cái Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa quý OBACE, chúng ta đang vui hay
chúng ta đang buồn? Chúng ta có thực sự cảm nhận được niềm vui Chúa đem
đến cho chúng ta hay không? Ngoài đường phố đã rộn ràng những bài thánh
ca, những trang trí giáng sinh, ở trong siêu thị và các nhà hàng cũng
tưng bừng với các chương trình cho mùa Giáng sinh mà họ gọi là mùa Noel.
Vâng! Có thể người kitô hữu chúng ta cũng sẽ chỉ vui một cách hời hợt ở
bên ngoài, nếu chúng ta chỉ chú ý đến những trang trí bên ngoài mà không
chuẩn bị để có được niềm vui đón Chúa đến trong tâm hồn. Nhiều người
nhiều gia đình lo chuẩn bị những chương trình, đi chơi hay ăn uống trong
đêm Giáng sinh sắp tới mà không chuẩn bị cho Chúa có một chổ nhỏ ấm áp
trong tâm hồn trong gia đình mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi chúng ta đã để cho bao thứ lo toan
ràng buộc trong cuộc sống chiếm hết thời gian và tâm hồn khiến cà ngày
sống chúng ta cứ cảm thấy mình trống rỗng và lao vào tìm kiếm mà không
biết mình tìm kiếm điều gì. Chúng ta sẽ không thể nào vui khi chúng ta
không dám để cho Chúa gỡ bỏ những gánh năng của cuộc đời, không dám để
cho Chúa chia sẻ với nhữ lo toan nhọc nhằn của chúng ta như Chúa hằng
mong muốn: Hãy đến với ta hỡi những ai vất vả nặng nề- ta sẽ nâng đỡ bổ
sứ cho.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta sẽ không vui và sẽ cảm thấy
trống rỗng khi chúng ta không dám dừng lại, khi không dám sống trong sự
thinh lặng, vì chúng ta sợ phải đối diện với chính mình và đối diện với
Thiên Chúa; Chúng ta sẽ không thể vui khi trong lòng còn những bận vướng
với anh em. Chúng ta sẽ không thể cảm nhận được niềm vui và hy vọng khi
chúng chúng ta không có giờ cho việc cầu nguyện gặp gỡ Thiên chúa, cầu
nguyên riêng tư một mình với Chúa, hoặc cầu nguyện chung trong gia đình,
hay khi chúng ta cùng họp nhau nơi đây để cử hành thánh lễ, chính là lúc
chúng ta được gặp Chúa, được lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn và
tìm được niềm vui sâu xa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Sau cùng, chúng ta chỉ thực sư vui khi
chúng ta sống và làm việc trong sự hiện diện của Thiên Chúa</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Thiên Chúa vẫn hiện diện trong cuộc đời chúng ta, ở bên chúng ta, trong
Bí tich Thánh Thể, nơi những người anh em, có điều là chúng ta có nhận
ra sự hiện diện yêu thương nâng đỡ của Ngài hay không? Chỉ khi nhận ra
và làm việc trong sự hiện diện của Ngài chúng ta sẽ tìm được niềm vui và
bình an. Điều cũng cần lưu ý, là Thiên Chúa chỉ hiện diện trong một tâm
hồn sạch tội, một tâm hồn khiêm nhường hối cải, một tâm hồn không chất
chứa sư thù oán ghen tị giận hờn… khi thực lòng thanh tẩy và sửa chữa
những sai lầm nhờ Bí tích giải tội, ơn tha thứ sẽ được ban cho chúng ta
và chắc chắn mỗi người sẽ cảm nhận được niềm vui và sự bình an vì biết
mình được yêu thương tha thứ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Xin cho mỗi người không chỉ chuẩn bị bên
ngoài cho ngày lễ Giáng sinh, mà còn biết chuẩn bị tâm hồn để niềm vui
và ân phúc của mủa Giáng sinh được trọn vẹn nơi mỗi người. Amen</span></i><span style="font-size: 14.0pt">.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>