File "17.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua_Vong-Mua-GS/CN IV MV/17.htm
File size: 22.17 KiB (22702 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A; Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta; Giuse-im-lặng; Mộng-báo-Thánh-Giuse; Đức-Trin"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A">
<meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
GIẢI QUYẾT MỘT VẤN ĐỀ NHỜ ĐỨC TIN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Lương Thực Ngày Chúa
Nhật</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu đây không phải là một bài Thánh Kinh,
người ta sẽ có thể rút ra từ bài tường thuật của thánh Matthêu những yếu tố
của một thảm kịch lạ lùng. Song ở Thiên Chúa gọi ta suy nghĩ sâu xa, một suy
tư vượt quá óc phân tích, vượt quá nghệ thuật. Những cõi lòng đơn sơ, nghĩa
là những ai không vướng mắc vào một hệ thống tư tưởng phiền phức, nhận ra
trong biến cố tường thuật lại đây một ‘phát minh’ của tình yêu Thiên Chúa.
Một trong những hậu quả lớn lao nhất của mọi mối tình, và dấu hiệu của nó,
là làm cho trí khôn phải sửng sốt. Ở đây là tình yêu của Thiên Chúa; nó còn
làm trí khôn sửng sốt gấp bội. Nó làm cho trí khôn chưng hửng không phải để
hạ thấp trí khôn, song là để nâng cao nó lên nếu nó biết khiêm tốn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tác giả Phúc Âm báo trước Chúa Giêsu sẽ sinh
ra bởi một người mẹ đồng trinh. Sự kiện đó không phải là không gây ra vấn đề
cho hai người trong cuộc, là Maria và Giuse. Thánh Giuse bị đặt ở điểm then
chốt của một hoàn cảnh bi đát. Trước hết, cũng như Maria, Người được Chúa
mời giải quyết vấn đề của mình, từ ‘trên cao’ nghĩa là bởi một hành vi đức
tin. Điều đã nói về Maria: <b><i>bà có phúc vì đã tin</i></b>, cũng áp dụng
cho Giuse.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thử rút ra từ đoạn Phúc Âm này hai ý tưởng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Maria đã để cho Thiên Chúa làm việc báo
tin cho Giuse biết tình trạng của Người.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có những kinh nghiệm tinh thần liên quan tới
kẻ khác mà người ta vẫn không thể nói tới, bởi vì chúng xảy ra ở một bình
diện quá sâu xa. Chúng tôi không nói: Maria và Giuse không hề nói với nhau
về việc thụ thai lạ lùng, chẳng hạn sau khi Thiên Chúa can thiệp với Giuse,
nhưng Đức Trinh Nữ phó thác cho Chúa việc khai triển ‘cái lý’ của biến cố và
các phương tiện của biến cố. Ở những trình độ khiêm tốn hơn nhiều, cũng xảy
ra như vậy trong đời sống, nhất là đời sống giữa vợ chồng Kitô hữu. Mọi Kitô
hữu ý thức, đều có những ơn sủng riêng tư, nhưng không ơn nào chỉ dành cho
mình mà thôi; ơn sủng của Chúa, dù riêng tư nhất, vẫn có một chiều kích hiệp
thông huynh đệ. Tuy thế loại ơn này cần phải được giữ gìn kín đáo. Vừa phải
đón nhận nó trọn vẹn, vừa phải phó thác cho Chúa công việc làm cho kẻ khác
hiểu biết, nhìn nhận nó. Người ta có thể mang trong mình một ơn Chúa làm cho
người khác thắc mắc: nếu đó là ơn đích thực, phải để mặc cho Chúa phương
tiện giải đáp thắc mắc ấy, hay nói đúng hơn: hãy giao cho Chúa trước đã;
phần việc ta có thể sẽ tới sau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Ta nên lưu ý tới tình hình rất cao đẹp
của thánh Giuse.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đã có thể chiều theo luật lệ sơ đẳng
của xã hội đương thời mà tố giác Maria. Một sự ngay thẳng căn bản khiến
người hành động cách khác. Qua hành động này ta thấy một giá trị nhân bản
sâu xa, vượt xa mặt chữ của lề luật. Lúc đó Thiên Chúa can thiệp. Sự kiện
này gợi cho ta một câu hỏi: ta có xác tín rằng các hồng ân cao cả nhất Chúa
ban, cái mà ta gọi là các ơn siêu nhiên, cần được dựa trên nền móng các nhân
đức tự nhiên như: tính ngay thẳng, lương thiện, can đảm, tinh thần phục vụ,
tấm lòng cởi mở… hay không? Sau Đức Mẹ, thánh Giuse nêu cho ta tấm gương đầu
tiên trong Hội Thánh về sự thánh thiện được phát triển từ những nền tảng
nhân bản rất cao quý.</span></p>
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: red">
<br clear="all" style="page-break-before: always">
</span></b><h1 style="text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<a name="_Toc280034488"><span style="font-size: 14.0pt">8. Mùa Vọng: Mùa
trong veo – ĐGM Vũ Duy Thống</span></a></h1>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trên chuyến xe xuôi miền lục tỉnh, người ta
chuyển đến tôi một cuốn truyện cũ đã mất bìa để đọc cho quên đường dài.
Truyện kể lại mối tình giữa một chàng trai là con sĩ quan học tập và một cô
gái là con cán bộ chức quyền. Họ thương nhau và muốn kết hôn với nhau, nhưng
khi công khai ý định ấy, họ đã gặp phải những lực cản từ hai phía gia đình.
Đã có nhiều nghi ngờ từ phía cha chàng trai và cũng có lắm nghi ngại từ phía
cha cô gái. Giải pháp phải chọn là chia xa đôi lứa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đành lòng làm thế, nhưng họ vẫn âm thầm chờ
đợi nhau, cho đến khi cha chàng trai mãn hạn học tập về nhà và cha cô gái đã
đến tuổi về hưu. Hai người cha có dịp gần gũi cảm thông làm chất keo thân ái
cho tình yêu đôi trẻ có điều kiện gắn hàn. Kết truyện là đám cưới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Truyện có hậu và có nét hấp dẫn riêng của
thể loại, nhưng điều hấp dẫn hơn hết đối với tôi không phải là cốt truyện
cho bằng chính tựa đề “Tình yêu trong veo”: trong veo giữa hai người cha
biết xoá tan ngờ vực để thêm gần gũi; trong veo giữa hai bạn trẻ biết vượt
qua thử thách để giữ vững tình yêu. Xin mượn tựa đề “Tình yêu trong veo” ấy
để gọi tên Mùa Vọng là <i>mùa trong veo một tình yêu</i>.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Bằng tình yêu trong veo, Thiên Chúa trao
thân cho con người.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi người Do Thái còn đang mải miết
với một vì Chúa ở trên cao và dường như say sưa về một Đấng ở xa con người,
đến nỗi trong quan hệ nguyện cầu, thay vì xin những biểu tỏ gần gũi để dễ
dàng nắm bắt, họ lại chỉ dám xin một dấu lạ điềm thiêng mãi tận trời cao
vượt quá tầm nhìn; và trong niềm mong chờ Đấng Cứu Thế, vốn là mạch sống hy
vọng cho cả dân tộc, họ những tưởng nghĩ rằng Người sẽ đến, nhưng là đến
trong cung cách của một vị Chúa oai phong lẫm liệt, cho muôn dân nếu không
phải cúi đầu sợ hãi thì cũng phải bái phục tôn thờ. Có ngờ đâu, khi Chúa
đến, Người lại chọn cho mình một cách đến rất khác lạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đến thật gần: trong thân phận của một
con người để làm người giữa muôn người trần thế. Người đến thật thấp: thấp
đến nỗi chọn cho mình cách sống của một người cùng khổ dưới đáy xã hội.
Người yêu thương con người để sẵn sàng trao thân cho họ, chấp nhận phải điều
đình, chấp nhận được cưu mang, chấp nhận được sinh hạ, chấp nhận được làm
người: <b><i>“Ngôi Lời đã làm người và cư ngụ giữa chúng ta”</i></b> (Ga
1,14)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải chăng khi trao thân cho con người như
thế, Thiên Chúa sẽ được thêm vinh quang? Phải chăng nếu không trao thân cho
nhân loại, Thiên Chúa vẫn là Chúa, nhưng là một vị Chúa không được ai biết
đến hay là một vị Chúa bị kết án phải cô đơn? Thưa không phải thế. Chính khi
trao thân cho con người trong mầu nhiệm Nhập Thể, Thiên Chúa không còn úp mở
như trong thời Cựu Ước nữa, Người đã dứt khoát cho thấy mình là Đấng giải
cứu con người và sẵn sàng làm hết cách để thực hiện bằng được chương trình
của Người mà không đợi chờ mảy may vinh quang nào ngoài lợi ích cứu độ cho
người trần gian. Để độ thế, Thiên Chúa đã nhập thể; để cứu người, Thiên Chúa
đã làm người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chính hai Danh xưng được nêu lên trong phần
Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay đã nói lên tất cả. Danh xưng <b><i>Emmanuel</i></b>
khẳng định <b><i>“Thiên Chúa ở cùng chúng ta”</i></b>, Danh xưng <b><i>Giêsu</i></b>
bộc lộ <b><i>“Thiên Chúa là Đấng Cứu Độ”</i></b> (Mt 1,23-25). Nối kết hai
Danh xưng ấy nơi Đấng Cứu Thế, ta sẽ thấy một tình yêu trong veo Thiên Chúa
dành cho con người: Người là Thiên Chúa ở cùng ta để cho ta ơn cứu rỗi, và
Người là Thiên Chúa cứu độ ta bằng cách ở cùng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Bằng tình yêu trong veo, con người gửi
phận cho Thiên Chúa.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu bằng tình yêu trong veo cứu độ, Thiên
Chúa trao thân cho con người, thì Chúa Nhật thứ tư Mùa Vọng cho thấy những
nhân vật gần gũi với mầu nhiệm Giáng Sinh nhất là Đức Maria và thánh Giuse
đã bằng tình yêu trong veo tự nhiên gửi phận mình cho Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với <b><i>Đức Maria</i></b>, tình yêu
trong veo đã rõ qua tín điều Vô Nhiễm Nguyên Tội, mà Phụng Vụ hữu ý mừng
kính ở đầu Mùa Vọng. Tình yêu ấy đã rõ trong việc Mẹ dâng mình vào Đền
Thánh, nhưng tình yêu ấy còn rõ ràng hơn khi tiếp cận với mầu nhiệm Nhập Thể
của Con Thiên Chúa. Ngày Truyền Tin, mới gặp sứ thần, Đức Maria đã bối rối,
thứ bối rối của một tình yêu <i>trong sạch</i> buổi đầu gặp gỡ. Rồi, lúc
được đề xuất làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Đức Maria đã băn khoăn, thứ băn khoăn của
một tình yêu <i>trong sáng</i> muốn được giải thích đôi câu. Và chính lúc
thưa <i>“Xin vâng”</i> (Lc 1,38) là cả một tình yêu trong veo như chưa bao
giờ trong đến thế, Đức Maria đã gửi trọn phận mình vào tay Thiên Chúa, bất
chấp đó là một mạo hiểm chết người: trinh nữ mà lại mang thai, phải ăn nói
ra sao với thánh Giuse? Mới đính hôn thôi mà sắp thành mẹ, phải dàn xếp thế
nào cho hợp luật pháp?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Còn <b><i>thánh Giuse</i></b>, con người
lặng thầm nhất của Mùa Vọng, đã được đặt vào một tình huống khó xử đến độ
ray rứt, nhất là trong những ngày trước lúc Đấng Cứu Thế giáng sinh như Phúc
Âm hôm nay mô tả. Nhưng chính ở đây ông đã chứng minh bằng những nét đẹp kín
đáo hào hùng về một tình yêu trong veo từ lâu đã dệt nên đời sống qua những
lựa chọn xé lòng. Là người công chính, dù ghi nhận ít nhiều dấu hiệu chuyển
biến nơi Đức Maria, ông cũng chẳng dám nghi ngờ mà chỉ một thoáng băn khoăn,
để rồi định chọn cho mình giải pháp âm thầm rút lui. “Đào vi thượng sách” là
giải pháp an toàn nhất. Nhưng chính lúc ấy, được tỏ nguồn cơn, ông đã tiếp
nhận ý Chúa và tiếp đón Đức Maria về nhà mình bằng một tình yêu trong veo,
mà người trần mắt thịt dẫu có bản lĩnh cách mấy cũng khó mà dám xâm mình mạo
hiểm (Mt 1,24).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhìn như thế, tình yêu trong veo đã liên kết
Đức Maria và thánh Giuse, để mái nhà chung sống không chỉ là nơi che nắng
trú mưa cho qua ngày đoạn tháng, mà đã trở thành một mái ấm của những tấm
lòng biết mở ra cưu mang Con Thiên Chúa và sẵn sàng để sinh Người ra cho
dương thế, cho dẫu tình yêu trong veo ấy trên đường cứu độ như một bản
trường ca sẽ không thiếu những quãng nghịch, mà việc khó xử hôm nay trong
Phúc Âm mới chỉ là những nốt nhạc mở đầu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">3) Cũng bằng tình yêu trong veo, ta đón mừng
lễ Giáng Sinh.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hiểu như trên, Chúa Nhật thứ tư Mùa Vọng rõ
ràng là một tình yêu hai chiều trao gửi: Thiên Chúa trao thân cho con người
để con người biết gửi phận mình cho Thiên Chúa. Đồng thời cũng là Chúa Nhật
trong veo của những tấm lòng biết gửi trao tấm lòng trong ơn cứu độ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trên nền tảng ấy, tình yêu trong veo đã trở
nên <i>tinh thần phải có để đón Chúa Giáng Sinh</i>. Trong những ngày này,
đi ra phố xá, đã nghe vang lên những bài ca Giáng Sinh quen thuộc; ngang qua
nhà thờ, đã thấy trưng bày những bộ Noel với hang đá, cây thông, đèn sao đẹp
mắt; và đi tới chỗ nào cũng thấy thấp thoáng Giáng Sinh với muôn màu lấp
lánh. Nhưng có một màu được xem là không thể quên hay không bao giờ quên đối
với mọi tín hữu mừng lễ Giáng Sinh, màu đó không ở trên áo quần giầy dép,
môi mép tóc tai, hoa cài áo khoác, mà là ở trong tấm lòng kìa! Đó là màu
trong veo của những tâm hồn trinh trong biết cưu mang ý Chúa và biết sinh
hoa kết trái trong cuộc sống công minh chính trực của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu ngày xưa trong khúc hát quan họ Sion,
câu xướng <i>“Ai được lên Núi Chúa?”</i> đã nhận được lời đáp <i>“Chỉ những
người thật thà ngay chính tay sạch lòng thanh mới được bước tới Thánh Cung”</i>
(Tv 23,3-4), thì hôm nay cũng thế, trong bài ca cuộc sống ai cũng nôn nao
xôn xao ồn ào huyên náo tiếp cận lễ Giáng Sinh cả, kẻ tiếp thị, người tiếp
tân; nhưng chỉ có những tấm lòng trinh trong mới xứng đáng trở nên Hang đá
tiếp đón Chúa sinh vào. Chúa chỉ một lần đến sinh ra trên trần thế là đủ để
cứu chuộc muôn người, nhưng giả như Người có đến sinh ra nhiều lần hơn nữa
cũng vẫn thiếu, nếu lòng người chưa sẵn sàng một tình yêu trong veo mở ra
đón nhận. Liệu ta hôm nay đã sẵn có một tâm hồn như thế trước lễ Giáng Sinh?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hơn nữa, tình yêu trong veo cũng là tiếng
nói cuối cùng của Mùa Vọng <i>thúc đẩy ta đến với những người xung quanh</i>.
Không thể có Mùa Vọng đầy đủ nếu bỏ quên chiều kích tha nhân trong tình yêu
của mình, và cũng chẳng tiếp đón Chúa cho đủ nếu từ chối tiếp nhận anh chị
em gần gũi với mình trong những sinh hoạt hằng ngày.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Phúc Âm, Giuse biết tiếp nhận ý Chúa
“qua giấc mơ”, để rồi sau đó “tỉnh dậy” ông mau mắn đón Đức Maria nên bạn
đường bạn đời của mình, cho dẫu hậu thế có kẻ điều ong tiếng ve xem ông như
kẻ “vô tư”. Nhưng đó lại là bước đột phá của một tình yêu trong veo biết
nhận ra rằng: Thiên Chúa đã ân cần trao thân cho mình qua mầu nhiệm Nhập
Thể, thì mình cũng tín thác gửi phận mình trong mầu nhiệm quan phòng của
Thiên Chúa. Đó là hai chiều gặp gỡ của tình yêu Giáng Sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tóm lại, tình yêu trong veo là động lực
khiến Chúa đến với con người và là nguồn lực thúc đẩy con người tiếp đón
Chúa, để trong cuộc sống cụ thể trở thành nỗ lực của mọi tín hữu đón lễ
Giáng Sinh. Trong khi còn chuẩn bị và chưa thực sự được tiếp đón Chúa, hãy
bắt đầu bằng cách thực tập tiếp đón những hình ảnh sống động của Chúa là
những người ta gặp hoặc những người gặp ta bằng một tình yêu trong veo luôn
thăng tiến. “Nếu không gặp Ngài trong nghèo khổ, sẽ chẳng gặp Ngài giữa cao
sang. Nếu không gặp Ngài ở dưới đất, sẽ chẳng gặp Ngài chốn Thiên Đàng” (thơ
Xuân Ly Băng).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đến đây, xin được khép lại những chia sẻ Mùa
Vọng năm nay. Xin cám ơn Mùa Vọng đã đem đến những ý nghĩ đẹp màu. Xin cám
ơn cộng đoàn đã vui lòng lắng nghe. Hy vọng những tâm tình chia sẻ cũng cung
cấp chút ý tưởng giúp mỗi người hình thành được Máng Cỏ tâm hồn. Và cám ơn
đứa cháu nhỏ đã tình cờ viết lộn chữ Mùa Vọng thành chữ “Màu Vọng” để có
được bốn sắc màu chia sẻ nơi đây. Qua xanh đến tím gặp hồng, dìu ta đón Chúa
với lòng trong veo.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>