File "13.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Thuong/Suy ton thanh gia/13.htm
File size: 15.76 KiB (16138 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIV thường niên - SUY TÔN THÁNH GIÁ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIV thường niên - SUY TÔN THÁNH GIÁ; Thập giá là chìa khóa; Nhìn đúng cách; Được gương cao; con đường vâng phục; Cây phúc trường sinh."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIV thường niên - SUY TÔN THÁNH GIÁ"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	XXIV thường niên - SUY TÔN THÁNH GIÁ</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	DÙNG CHÍNH ĐAU KHỔ VÀ SỰ CHẾT...</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Suy Niệm của JKN</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Dùng chính đau khổ và sự 
		chết để giải thoát khỏi đau khổ và sự chết</i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Câu hỏi gợi ý:</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">1. Đức Giêsu nói Ngài từ 
		«trời» xuống. Vậy «trời» ở đây là gì? Có phải là không gian bao la với 
		hàng tỷ tỷ tinh tú không?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">2. «Con Người phải được 
		giương cao» nghĩa là gì? Đức Giêsu đã dùng cách gì để cứu con người khỏi 
		đau khổ và đem lại hạnh phúc cho họ? Nếu Ngài dùng cách ấy, thì đó có 
		phải là cách tối ưu và hữu hiệu nhất không?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Suy tư gợi ý:</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">1. «Không ai đã lên trời, 
		ngoại trừ Đấng từ trời xuống»</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Chữ «trời» xuất hiện rất 
		nhiều lần trong tất cả các sách Kinh Thánh. Nó chỉ một thực tại căn bản 
		của tôn giáo, của đời sống tâm linh. Nhưng «trời» là gì? - Bình thường, 
		người ta hay nghĩ trời là không gian bao la vô tận, trong đó chứa hàng 
		tỷ tỷ tinh tú hay thiên thể như mặt trời, trái đất, trăng sao. Nghĩ như 
		vậy thì hoàn toàn không sai, vì đó là nghĩa chính, nghĩa đen, nghĩa vật 
		chất của chữ «trời». Nhưng «trời» thường được nói đến trong Kinh Thánh 
		không có ý nghĩa vật chất như vậy. Chữ «trời» với ý nghĩa vật chất chỉ 
		là dấu chỉ, là hình ảnh tượng trưng cho một cảnh giới tâm linh tuy vô 
		hình đối với con mắt vật chất của con người, nhưng lại có thật, thậm chí 
		còn thật hơn cả thế giới vật chất này nữa. Thế giới vật chất này tuy kéo 
		dài hàng tỉ năm, nhưng vẫn là một cái gì hữu hạn cả về không gian lẫn 
		thời gian: trải rộng trong một khoảng không gian nào đó nhất định, có 
		thời điểm sinh ra và có thời điểm bị tiêu diệt. Khi đã bị tiêu diệt, thì 
		sự hiện hữu của nó chỉ tương tự như một hình bóng, một giấc mơ thoảng 
		qua, tương tự như hiện nay ta nghĩ về sự hiện hữu của những ngôi sao đã 
		tắt, hay những nền văn minh cổ đại mà người ta khám phá được những di 
		tích của chúng dưới lòng đất. Chúng hiện hữu mà có vẻ như không hiện 
		hữu, chẳng khác bao nhiêu so với những giấc mơ trong đêm!</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cảnh giới tâm linh là 
		cảnh giới của Thiên Chúa, của các thiên thần, mà những người có đời sống 
		tâm linh phát triển có thể cảm nghiệm được phần nào, chẳng hạn các nhà 
		thần bí như Phaolô (x. 2Cr 12,2), Gioan Thánh Giá, Têrêxa Avila, Meister 
		Eckhart, hay các Kitô hữu thánh thiện khác. Đó là cảnh giới của sự sống 
		vĩnh cửu mà thánh Phaolô mô tả: «Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề 
		nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn 
		cho những ai mến yêu Người» (1Cr 2,9). Người bình thường không hề có một 
		kinh nghiệm nào về cảnh giới này, cũng chẳng có thể tưởng tượng ra được, 
		vì nó vượt ra khỏi tất cả mọi khả năng tưởng tượng của con người, tương 
		tự như một người mù bẩm sinh không thể có một quan niệm hay tưởng tượng 
		nào đúng đắn về màu sắc và ánh sáng. Cảnh giới này tồn tại muôn đời, nó 
		hoàn toàn không liên quan gì với không gian hay thời gian mà chúng ta 
		thường quan niệm. Nói theo triết lý Ấn Độ, nó nhỏ đến nỗi một hạt bụi 
		cũng đủ chứa nó trọn vẹn, nhưng nó cũng lớn đến nỗi cả vũ trụ bao la này 
		cũng không chứa nổi nó. Đức Giêsu «về trời» hay «thăng thiên» là trở về 
		với cảnh giới tâm linh này, nơi Ngài đã từ đó mà đến.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cảnh giới tâm linh sâu 
		thẳm và vô tận này không ở đâu xa, nó hiện diện ngay trong tâm hồn chúng 
		ta, nhưng nếu không có đời sống tâm linh sâu xa, chúng ta chẳng hề cảm 
		nghiệm được. Ba Ngôi Thiên Chúa, Đức Giêsu hiện diện thật sự trong cảnh 
		giới này. Theo lời Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay, thì Ngài là 
		người duy nhất đã từ cảnh giới tâm linh này đến với con người. Và Ngài 
		đến trần gian này là để giúp chúng ta khám phá, thưởng nếm và dẫn chúng 
		ta vào sống trong cảnh giới tâm linh bất diệt này. Chỉ khi nào khám phá 
		và thưởng nếm cảnh giới tâm linh này, con người mới giải thoát được mọi 
		đau khổ, mới cảm nghiệm được thế nào là hạnh phúc chân thật, thứ hạnh 
		phúc không ai có thể lấy mất được.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">2. «Con Người phải được 
		giương cao…»</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Để giúp con người đi vào 
		đời sống tâm linh, là đời sống của Thiên Chúa, hay sự sống đời đời, thì 
		Đức Giêsu phải «được giương cao», tương tự như con rắn đồng ở trong sa 
		mạc thời Môsê, khi được giương cao lên, ai bị rắn cắn mà nhìn lên đó thì 
		được chữa lành. Hình ảnh con rắn đồng được giương cao quả là đầy ý 
		nghĩa. Tình trạng bị rắn cắn đau đớn và có thể chết người tượng trưng 
		cho sự đau khổ tột cùng của con người. Thiên Chúa đã lấy ngay hình con 
		rắn để trị bệnh rắn cắn, nghĩa là lấy chính đau khổ để diệt đau khổ: đó 
		là một hình thức «dĩ độc trị độc». Khi con rắn «được giương cao» thì nó 
		trị được sự đau đớn do rắn cắn, điều đó có nghĩa là khi người ta hiểu 
		được giá trị của đau khổ, khiến họ tự nguyện chấp nhận đau khổ, thì sự 
		chấp nhận đó có thể tiêu diệt được đau khổ, chẳng những cho mình, mà cho 
		cả người khác. Việc con rắn «được giương cao», theo cách hiểu truyền 
		thống, là hình ảnh Đức Giêsu bị treo lên cao khỏi mặt đất, hay bị treo 
		trên thập giá, nghĩa là Ngài đã tự nguyện chấp nhận sự đau khổ cùng tột 
		của con người. Nhờ đó, Ngài đem lại ơn cứu độ hay sự giải thoát khỏi đau 
		khổ cho tất cả những ai tin vào Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đây là một bài học về một 
		định luật trong cuộc sống: Đau khổ của con người có thể được hóa giải 
		bằng chính việc vui lòng hay tự nguyện chấp nhận tất cả những đau khổ 
		xảy đến với mình. Thật vậy, khi ta không còn sợ hãi đau khổ, mà sẵn sàng 
		vui vẻ đón nhận khi nó đến với mình, thì nó bỗng mất đi hoặc bớt đi khả 
		năng gây đau khổ. Trái lại, càng sợ đau khổ, càng muốn tránh né nó, thì 
		nó lại càng tăng khả năng gây khổ hơn. Chính vì thế, kinh nghiệm dân 
		gian về định luật này được tóm lại trong câu: «Ghét của nào, Trời trao 
		của nấy»: càng ghét đau khổ, thì càng hấp dẫn đau khổ đến với mình. Về 
		hạnh phúc cũng có phần tương tự như vậy. Càng quan tâm tới hạnh phúc của 
		mình, càng khao khát tìm hạnh phúc, thì hạnh phúc dường như càng xa khỏi 
		tầm tay của mình. Càng không nghĩ tới nó, không quan tâm tới nó, thì 
		dường như nó càng dễ đến gần mình hơn, và vào trong tầm tay của mình.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đau khổ và hạnh phúc là 
		cái gì liên quan rất mật thiết với «cái tôi» của ta. Càng coi «cái tôi» 
		của mình là quan trọng, càng quan tâm hay chú ý tới nó, thì càng nhạy 
		cảm với đau khổ, càng dễ đau khổ, càng thấy bị «mất mình», «vong thân». 
		Trái lại, càng coi «cái tôi» của mình không là gì cả, càng ít quan tâm 
		tới nó, thì càng dễ cảm nhận được hạnh phúc. Đây quả là một nghịch lý 
		của sự sống. Càng sống ích kỷ, càng chỉ nghĩ đến mình, ta càng đánh mất 
		mình, càng thấy cuộc đời là vô nghĩa, và càng đau khổ. Trái lại, càng 
		quên mình, nhất là càng sống vị tha, ta càng thấy cuộc sống có ý nghĩa 
		và hạnh phúc. Đức Giêsu có nói về nghịch lý này: «Ai yêu quý mạng sống 
		mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ 
		lại được cho sự sống đời đời» (Ga 12,25). Còn thánh Phanxicô Khó Khăn 
		thì nói: «Chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình 
		là lúc gặp lại bản thân» (Kinh Hòa Bình).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Vui lòng hay tự nguyện 
		chấp nhận đau khổ, mất mát, thiệt thòi, nhục nhã là một hình thức xả kỷ, 
		quên mình, «tự hủy», đó là một hình thức «được giương cao», «được treo 
		lên». Đây chính là con đường dẫn đến giải thoát mà Đức Giêsu đã chỉ cho 
		chúng ta, và Ngài đã làm gương cho chúng ta: «Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là 
		Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với 
		Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, 
		trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, 
		vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự» (Pl 
		2,6-8). Như vậy, Ngài đã lấy chính đau khổ của mình để diệt đau khổ cho 
		nhân loại, lấy sự tự hạ mình để nâng con người lên, lấy cái chết của 
		mình để đem lại sự sống cho con người. Thánh Phêrô viết: «Vì Người mang 
		vào mình những vết thương mà anh em được chữa lành» (1Pr 2,24). Đó là 
		cách Ngài diệt đau khổ và đem lại hạnh phúc cho chúng ta.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">3. «… để ai tin vào Người 
		thì được sống muôn đời»</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Bài Tin Mừng viết: «Con 
		Người phải được giương cao, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời». 
		«Được giương cao» ở đây có nghĩa là «được treo lên», là tự nguyện chịu 
		đau khổ và chết. Ngài đau khổ để con người hạnh phúc. Ngài chết để con 
		người được sống. Nhưng thực ra, con người vẫn đang đau khổ và vẫn chết 
		về mặt tâm linh. Con người chỉ hưởng được ích lợi của sự đau khổ và sự 
		chết của Ngài khi họ tin vào Ngài. Tin vào Ngài nghĩa là gì? Chắc chắn 
		không phải chỉ là sự tuyên bố chấp nhận Ngài là Con Thiên Chúa hay là 
		Đấng Cứu Độ, mà là một thái độ sống chứng tỏ mình chấp nhận điều ấy. Tin 
		rằng Ngài đã đau khổ và đã chết để đem lại ơn cứu độ hay hạnh phúc và sự 
		sống cho nhân loại, nghĩa là tin rằng cách Ngài làm là cách tốt nhất để 
		đem lại hạnh phúc và sự sống cho mình và mọi người. Nếu thật sự tin như 
		thế, ta sẽ áp dụng cách đó vào trong đời sống của mình, nghĩa là sẵn 
		sàng chấp nhận mọi đau khổ xảy đến, sống xả kỷ, quên mình, để nhờ đó 
		chẳng những chính ta được hạnh phúc và còn đem lại hạnh phúc cho người 
		khác nữa. Đó cũng chính là cách để đi vào cảnh giới tâm linh vĩnh cửu, 
		vào sự sống đời đời mà Thiên Chúa đã hứa cho những ai yêu mến Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cầu nguyện</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Lạy Cha, Đức Giêsu đã 
		dùng đau khổ để giải phóng nhân loại khỏi đau khổ, đã quên đi hạnh phúc 
		của chính bản thân để đem lại hạnh phúc cho mọi người. Nếu Ngài đã dùng 
		cách đó, ắt đó phải là cách tối ưu và khôn ngoan nhất để giải thoát khỏi 
		đau khổ và đem lại hạnh phúc. Do đó, nếu con tin Đức Giêsu, ắt con cũng 
		phải bắt chước Ngài sử dụng cách đó để tự giải thoát khỏi đau khổ và tìm 
		đến hạnh phúc, đời này cũng như đời sau.</p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager