File "13.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Thuong/CN XXXII TN A/13.htm
File size: 18.4 KiB (18841 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXII thường niên</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXII thường niên"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXII thường niên"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXXII thường niên</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHUYỆN MƯỜI TRINH NỮ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc307675649">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong tháng Mười một này, chúng ta đi
dần đến lúc kết thúc của năm phụng vụ. Những chiếc lá mùa thu rơi rụng
nhắc chúng ta rằng mọi sự sẽ đi đến một kết cuộc. Giáo Hội đề nghị chúng
ta trong ba Chúa nhật cuối cùng này, ba đoạn văn Tin Mừng rõ ràng được
trích từ bài giảng lớn sau cùng của Đúc Giêsu, trong đó Matthêu đã tập
hợp những bài giảng về thời kỳ sau hết: loan báo việc Đền Thờ Giêrusalem
bị phá hủy (Mt 24,1-25)... kêu gọi tỉnh thức chờ ngày Quang Lâm của Con
Người (Mt 24,26-44)... ba dụ ngôn về sụ canh thức: Người đầy tớ chờ Chủ
về, Mười cô trinh nữ, Những nén bạc (24,46 - 25,30)... Cuộc phán xét
chung (Mt 25,31-46)...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như
chuyện mười trinh nữ cầm đèn của mình ra đón chú rể...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngay từ đầu câu chuyện, Đức Giêsu không
ngần ngại cho chúng ta một hình ảnh của cái đẹp, của tuổi trẻ, của niềm
vui: Mười trinh nữ, theo bản văn Hy Lạp là "parthènoi". Sự thanh lịch
của các cô gái trẻ còn được nhấn mạnh bởi cử chỉ của họ: các cô tay cầm
đèn trong đêm tối. Các cô là những khách mời cho một cuộc hẹn gặp. Có
một người cưới vợ: chú rể đang chờ họ. Cựu ước đã trình bày Thiên Chúa
như một chú rể của Israel.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi Matthêu viết lại câu chuyện này,
hình ảnh hôn lễ đã được sống cách rõ ràng: Đức Giêsu trong ngôi vị của
Người là chú rể... và Giáo Hội, mọi người chúng ta là người được yêu.
Thánh Phaolô không cho là táo bạo đã dám viết rằng: "Tôi đã đính hôn anh
em với một người độc nhất là Đức Kitô, để tiến dâng cho Người như một
trinh nữ thanh khiết (2 Cr 11,2). Lễ đính hôn, Hôn lễ, Tình yêu những
hình ảnh của cái đẹp, sự sống hạnh phúc. Do đó, dụ ngôn ngày hôm nay
giúp chúng ta đi sâu vào tâm tình của Đức Giêsu: Người coi mình như một
chú rể; Người yêu thương. Tính tượng trưng này, có nhiều trong Kinh
Thánh và xuất hiện ở nhiều nơi trong Tin Mừng Máccô 2,19; Luca 5,34;
Matthêu 9,15; Gioan 3,29. Đối với chúng ta, đời sống Kitô hữu có phải là
như thế không? Phải chăng là đường đi của vị hôn thê đến gặp hôn phu của
mình? Phải chăng đó là khát vọng mãnh liệt về một cuộc hẹn gặp của tình
yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Trong mười cô đó thì có năm cô dại và
năm cô khôn. Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. Còn
những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta biết rằng như thường lệ, Đức
Giêsu không dùng lời chỉ để kể cho chúng ta một câu chuyện nhỏ hay hay.
Chúng ta chớ quên rằng vào lúc Đức Giêsu kể lại dụ ngôn này bối cảnh
thật bi đát, Đức Giêsu còn cách cái chết của Người có vài ngày, một cái
chết tàn bạo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người vừa công kích, chửi mắng những
người Pharisêu một cách mạnh mẽ (Mt 23,1-39)... Giờ đây "vụ án" của Đức
Giêsu đã hình thành trong đầu óc các đối thủ của Người.. họ đã quyết
định giết người, như họ đã giết mọi ngôn sứ (Mt 23, 34-37). Năm cô dại
không đơn giản là các cô "lơ đễnh", dại dột, những người không tiên
liệu. Một lần nữa, chữ Hy Lạp mạnh hơn nhiễu. Đây là một vấn đề người
điên dại "môrai" và trong ý nghĩa Kinh Thánh “điên" không đơn giản là
một người ngu ngốc, không có trí tuệ, mà là kẻ “nghếch đạo", kẻ vừa đủ
điên để chống lai Thiên Chúa: Kẻ ngu si (môros) tự nhủ làm chi có Chúa
'Trời!” (Tv 14,1). Trong các sách Tin Mừng cũng từ đó được dùng để chỉ
"người ngu dại xây nhà trên cát, không đem lời Đức Giêsu thực hành": (Mt
7,24) - "những người Pharisêu ngu si mù quáng (Mt 23,17). Vậy năm cô dại
không đơn giản là những cô gái dễ thương ngốc nghếch, đầu óc trống rỗng
hoặc lơ đễnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là một thái độ tâm linh nền tảng có
liên quan: kẻ khôn là người xây dựng cuộc đời mình trên Thiên Chúa… kẻ
dại (điên) là người xây dựng cuộc đời mình trên những gì chỉ dựa vào con
người. Phải! Đời sống rất nghiêm trọng: một chọn lựa được đặt ra... một
sự "được thua" được chuẩn bị. Đức Giêsu nhắc chúng ta điều đó, nếu cần,
bằng cách phác họa cho chúng ta thấy một bức tranh có năm thiếu nữ khôn
ngoan và năm thiếu nữ khờ dại. Bạn, bạn đã chọn điều gì? Sự khôn ngoan
của Thiên Chúa? hoặc sự điền rồ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Vì chú rể đến chậm nên các cô thiếp
đi rồi ngủ cả.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu câu chuyện chỉ là một sự mô tả hôn
lễ bình thường, chi tiết này xem ra không có thực. Nhưng rõ ràng chúng
ta ở trong một ngôn ngữ biểu tượng. Trong "bài giảng thời cánh chung",
những chi tiết này nổi bật một cách mạnh mẽ. Dụ ngôn này có cùng một ý
tưởng với dụ ngôn "người đầy tớ chờ chủ”, người đầy tớ ấy trở thành hung
dữ, say sưa vì thấy ông chủ về trễ (Mt 24,48-49).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hãy chờ! Dù chờ một người đến trễ. Chúng
ta đọc trong kinh Tin kính rằng chúng ta đang chờ Đức Giêsu trở lại:
Người sẽ trở lại trong vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết". Nhưng
cuộc hẹn gặp ấy không thể dự kiến trước được. Và Đức Giêsu báo trước cho
chúng ta nguy cơ là ngủ thiếp đi và quên lãng: đó là điều trầm trọng.
Hình ảnh ngủ rất có tác dụng: ru ngủ đời sống Kitô hữu, thay vì sống đời
sống ấy: Vì chờ đợi Thiên Chúa đến trễ, hẳn là còn ở xa; người ta bắt
đầu chán nản, nguội lạnh, đi theo tập tục cũ kỹ và xơ cứng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Nửa đêm, có tiếng la lên: “Kìa chú
rể, ra đón đi!”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">"Nửa đêm!” Thiên Chúa luôn luôn đến
trong đêm (Lc 12,39-40; Mt 24,43-44; Lc. 12,20; Mc 13,35-36). "Ngày của
Chúa đến sẽ như kẻ trộm ban đêm" (1 Tx 5,2). "Một tiếng la! Một tiếng la
xé bóng đêm. Như thế, cảnh tượng đã cố ý bi thảm hóa. Tiếng la ấy làm
giật mình mọi người: Thiên Chúa đến bất ngờ, vào giờ mà người ta không
ngờ" (Mt 24,44), "lóe sáng như tia chớp" (Mt 24,27). Đối với mỗi người,
giây phút này là giây phút duy nhất quan trọng: giây phút của Thiên
Chúa... giây phút của cuộc gặp gỡ... giây phút mà, đối với mỗi người
chúng ta, vĩnh cửu xuyên qua thời gian và xé rách thời gian thành một
tiếng kêu thảng thốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không một ai biết khi nào điều đó xảy
ra. Hôm nay chăng? Ngày mai chăng? Một năm nữa chăng? Mười năm nữa
chăng? Đức Giêsu báo cho chúng ta biết phải sẵn sàng cho lúc đó. Thế
đấy, chúng ta được báo trước một lần mà thôi…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong lúc này, tôi có sẵn sàng chưa?
Tiếng la sẽ xé rách bóng đêm của tôi có làm tôi giật mình không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều
thức dậy và sửa soạn đèn.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong câu chuyện của Đức Giêsu tất cả
các cô đều ngủ: Khôn cũng như dại... Tất cả đều thiếu chờ đợi. Trong
ngôn ngữ tượng trưng, tất cả đều đã bất trung. Lạy Chúa, Chúa biết rõ
chúng con mà? Chúa không ngạc nhiên về sự yếu đuối của chúng con. Không
Chúa chờ đợi gì nơi chúng con?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ cần chúng con giữ cho ngọn đèn của
mình cháy sáng. Chúa không đòi hỏi điều không thể làm được: chỉ cần một
chút tỉnh thức, một ngọn đèn nhỏ tiếp tục được thắp sáng trong lúc chúng
con ngủ quên. Đó đã là ý định tế nhị của người hôn thê trong Diễm Ca
(5,2). "Tôi ngủ, nhưng lòng tôi thức". Vâng, lạy Chúa, con biết rằng con
không yêu mến Chúa cho đủ. Nhưng con muốn yêu mến Chúa nhiều hơn. Thông
thường, con hay ngủ thiếp đi và không còn chờ đợi Chúa nữa. Lạy Chúa,
xin hãy nhìn cái đèn nhỏ bé của con và phần dầu mang theo cho nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Các cô dại nói với các cô khôn rằng:
"Xin các chị cho chúng em chút dầu của các chị, vì đèn của chúng em tắt
mất rồi!” Các cô khôn đáp: Sợ không đủ cho chúng em và các chị đâu các
chị ra hàng mà mua lấy thì hơn".Đúng lúc các cô đi mua, thì chú rể
tới..."</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào đúng lúc này của câu chuyện, hẳn
luôn luôn có người công phẫn trước thái độ ích kỷ của các cô được gọi là
các trinh nữ khôn ngoan. Một lần nữa, có cần phải nói rằng phần nợ như
thế là không biết về thể loại văn chương là dụ ngôn? Chúng ta thường ghi
nhận rằng: mọi chi tiết không chứa đựng bài học.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng ở đây, Đức Giêsu không có ý muốn
nói: anh em hãy chỉ nghĩ đến mình thôi... anh em hãy từ chối sự phục vụ
mà người ta yêu cầu... anh em hãy giữ lại cho mình mọi sự giàu sang của
mình! Trong những đoạn khác của Tin Mừng, Đức Giêsu đã nói khá nhiều
điều ngược lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Đức Giêsu hẳn muốn dạy một bài học
cao cả vì đã đưa nó vào chi tiết xem ra không có thật, được phóng đại
tùy thích cốt để cho người ta thấy rõ: các bạn hãy thử nghĩ xem! Những
người bán dầu còn đứng sau quầy hàng lúc nửa đêm để chờ bán hàng cho các
cô bị những người bạn gái ích kỷ từ chối không cho mượn dầu! Và khi các
cô trinh nữ lơ đễnh. nnua xong hàng, họ lại trở về phòng tiệc? Hẳn là có
nguyên do gì đây? Đức Giêsu muốn nói với chúng ta điều gì? Vậy chúng ta
hãy nghe phần cuối của câu chuyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Những cô đã sẵn sàng được đi theo chú
rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại. Sau cùng, mấy trinh nữ
kia cũng đến gọi: Thưa Ngài, thưa Ngài! Mở cửa cho chúng tôi với? Nhưng
Người đáp: “Tôi bảo thật các cô tôi không biết các cô!”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Các cô trinh nữ điên dại đã không biết
sẵn sàng. Như những người khác, họ chuốc sự cực nhọc vào thân, nhưng quá
trễ! Như những người khác sau cùng họ cũng thắp lại đèn, nhưng quá trễ!
Như những người khác, họ cũng đã về đến của phòng tiệc, nhưng quá trễ.
Đó là điều mà Đức Giêsu muốn nói không phải chính chúng ta chọn giờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng đây không phải là một chú rể
bình thường. Đây là vị Thẩm Phán ngày cánh chung mà người ta phải thưa
bằng những từ mà người ta dùng để nói với Thiên Chúa: "Thưa Ngài, Thưa
Đức Chúa!". Thế đấy không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! Lạy
Chúa" là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha
Thầy là Đấng ngự trên trời" (Mt 7, 21-23).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em
không biết ngày nào, giờ nào.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu nói khủng khiếp này làm nổi bật tính
chất nghiêm trọng của tự do con người. Chúng ta được yêu thương không
phải để mà cười. Theo ngôn ngữ Kinh Thánh, những cô điên dại bị đuổi ra
khỏi phòng tiệc chỉ vì trước tiên họ đã xua đuổi Thiên Chúa. Sự phán xử
mà Đức Giêsu đưa ra chỉ thể hiện điều mà các cô ấy xứng đáng bởi thái độ
của chính họ. Các Pha-ri-sêu thời Đức Giêsu hẳn phải biết rất rõ. Nhưng
giờ đây vấn đề liên quan đến chúng ta, đến tôi. Tôi đã sẵn sàng chưa?
Tôi có canh thức không?</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>