File "13.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Thuong/CN XXX TN A/13.htm
File size: 14.43 KiB (14776 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXX&nbsp; thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXX  thường niên - Năm A; Mến Chúa yêu người; Yêu thương là truyền giáo; Giới răn yêu thương; Luật trọng đại nhất; Hai điều răn; Trò chơi hòa bình; Luật yêu mến;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
h1
	{margin: 3.0pt 0cm;
	text-align:justify;
	page-break-after:avoid;
	font-size:13.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:red;
	}
.auto-style1 {
	text-indent: 36px;
}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXX  thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXX&nbsp; thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐIỀU RĂN NÀO TRỌNG NHẤT&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<em>Lm. 
		Giuse Nguyễn Cao Luật</em></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<i style="mso-bidi-font-style: normal"><span style="font-size: 14.0pt">
		Điên rồ hay là đơn giản<o:p></o:p></span></i></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Sau nhóm Xađốc, 
		đến nhóm Pharisêu đặt câu hỏi với Đức Giêsu cũng với ý định bắt bẻ 
		Người. Trước câu hỏi được nêu lên như một cái bẫy, Đức Giêsu đã trả lời 
		ngay, không cần suy nghĩ. Chỉ trong một câu ngắn, Đức Giêsu đã rút gọn 
		toàn bộ lề luật, đổng thời cho thấy tinh thần cũng như nét phong phú của 
		luật pháp.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Xưa kia, bộ luật 
		Do-thái gồm những quy định phức tạp, chặt chẽ với 613 điều -368 điều cấm 
		và 245 điều phải làm, nay được Đức Giêsu đơn giản hoá thành 2 điều, hay 
		đúng hơn chỉ là một: &quot;yêu mến Thiên Chúa và người thân cận.&quot; Qua việc 
		nối kết lòng yêu mến Thiên Chúa với tình yêu thương đồng loại, Đức Giêsu 
		đã tóm tắt toàn bộ Kinh Thánh, coi đó như giá trị luân lý nền tảng hay 
		quy tắc của đời sống. Khi tuyên bố điều răn thứ hai cũng quan trọng như 
		điều răn thứ nhất, Đức Giêsu muốn cho thấy rằng tình yêu thương đồng 
		loại có giá trị ngang hàng với lòng yêu mến Thiên Chúa.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Thế là từ nay, 
		những khoản luật phức tạp, những chi tiết khắt khe đã được đơn giản hoá 
		và trở nên thật dễ dàng. Tất cả bộ luật được thu tóm lại trong hai điều 
		răn có liên hệ với nhau cách chặt chẽ. Nói cách khác, toàn bộ các điều 
		răn khác được đặt nền trên hai điều răn này như là những điều cơ bản 
		không thể thiếu, đồng thời cũng hướng tới hai điều răn này như là mục 
		đích sau cùng, như tiêu chuẩn phán đoán. Tất cả những khoản luật đi 
		ngược với tinh thần của hai điều răn này đều trở thành vô giá trị.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, Đức 
		Giêsu mở rộng cánh cửa hướng đến sự công chính. Luật pháp chỉ là phương 
		tiện và chỉ có được ý nghĩa khi nó diễn tả được điều cốt yếu là sự thánh 
		thiện nội tâm, là đức tin sống động, là tình yêu nổng nàn thúc đẩy mọi 
		hoạt động.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Thế nhưng, chính 
		tóm tắt có vẻ đơn giản và dễ dàng này lại buộc những người theo Đức Kitô 
		phải sống tích cực hơn và mỗi ngày một hơn. Người ta sẽ không chỉ tuân 
		thủ những chi tiết luật pháp, nhưng là tình yêu mến. Mà lòng yêu mến 
		không thể bị giới hạn ở một mức độ nào đó. Đức Giêsu không nói: &quot;Hãy yêu 
		mến Thiên Chúa và người thân cận bao nhiêu có thể&quot;, nhưng Người đã trích 
		dẫn luật Mô-sê: &quot;Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết 
		lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi.&quot;Tại sao Thiên Chúa lại đòi 
		buộc con người phải yêu mến &quot;hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn&quot;? 
		Bản tính con người vốn yếu đuối, giới hạn và hay thay đỗi: điều này 
		Người quá biết. Tại sao Người lại yêu cầu con người phải vượt quá khả 
		năng của mình?<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Thật ra, nếu đứng 
		trên quan điểm sự khôn ngoan loài người, thì Tin Mừng toàn là những đòi 
		hỏi vô lý, điên rổ. Những ai mong muốn tìm thấy trong Tin Mừng những câu 
		châm ngôn hợp lý và dễ dàng, người ấy sẽ thất vọng. Quan niệm loài người 
		sao có thể chấp nhận nỗi &quot;Bài giảng trên núi&quot;, trong đó người nghèo được 
		đề cao, người hèn kém được vào Nước Thiên Chúa, còn những người được coi 
		là đạo đức lại bị loại trừ? Lý luận của con người làm sao có thể hiểu 
		nỗi câu nói: &quot;Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mạng sống 
		mình vì Thầy, thì sẽ giữ lấy được&quot;. (Mt 10,39)? Và sau cùng, còn gì gây 
		chướng kỳ hơn khi chứng kiến con người tự nhận là Đấng Cứu độ, Đấng ban 
		sự sống, lại chịu treo trên thập giá? Toàn là những chuyện điên rồ!<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Nên nhớ rằng, 
		Kitô giáo không phải là một tôn giáo có thể lý luận được cách có hệ 
		thống. Tinh thần Kitô giáo luôn hàm chứa một khả năng gây bất ngờ, và cả 
		khó khăn nữa. Kitô giáo không phải là một thứ tôn giáo trong đó mọi sự 
		được sắp xếp cách trật tự và hoàn hảo như một tài sản được quản lý tốt. 
		Trái lại, Kitô giáo luôn là một sự hướng tới: hướng tới vô biên, tới 
		Đấng mà &quot;tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường 
		lối của các ngươi không phải là đường lối của Ta.&quot;(Is 55,8). Đó là một 
		sự điên rồ, điên rồ của tình yêu và đó cũng là tình yêu, tình yêu đối 
		với Thiên Chúa và với đồng loại.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<i style="mso-bidi-font-style: normal"><span style="font-size: 14.0pt">
		Từ &quot;và&quot; đến &quot;trong&quot;<o:p></o:p></span></i></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Vào thời Đức Kitô 
		và cả ngày nay nữa, vẫn có những trường phái tự cho rằng mình có quyền 
		ưu tiên đưa ra giải thích đúng đắn về chân lý. Họ cho rằng quan niệm của 
		mình là có lý còn của người khác thì sai lầm. Có lẽ con người ngày nay 
		không cần quan tâm đến việc tìm hiểu những chi tiết trong các cuộc tranh 
		luận của người Do-thái. Thế nhưng, khi suy niệm lời giải thích của Đức 
		Giêsu, người ta sẽ thấy đòi hỏi luân lý được sáng tỏ và tìm ra được nét 
		thống nhất cho mọi hoạt động và suy nghĩ của mình. Phải yêu mến Thiên 
		Chúa &quot;hay là&quot; yêu mến người thân cận? Nên theo chủ trương chiều dọc &quot;hay 
		là&quot; chiều ngang? Đó là những câu hỏi con người thời nay thường nêu lên. 
		Với một số người, sự quan tâm đến những vấn đề cụ thể của con người có 
		thể gây nguy hại cho lòng tin vào Thiên Chúa. Với những người khác, thời 
		giờ dành cho Thiên Chúa có nguy cơ làm quên lãng người thân cận. Thật 
		ra, ngày nay cũng như ngày xưa, Đức Giêsu luôn mời gọi và bó buộc phải 
		vượt ra khỏi những song quan luận theo kiểu này. Chúng chỉ là những thứ 
		mặt nạ che dấu thái độ từ khước cũng như những nỗi sợ hãi của con người. 
		Trả lời cho nhà thông luật về điều răn trọng nhất, Đức Giêsu đã khẳng 
		định đó là lòng yêu mến Thiên Chúa. Tuy vậy, Người còn đưa ra, hay đúng 
		hơn, còn nối kết tình yêu thương đồng loại với lòng yêu mến Thiên Chúa, 
		&quot;cũng giống điều răn ấy&quot;.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Điều răn thứ hai 
		này &quot;cũng giống&quot; điều răn thứ nhất, tức là cả hai đều quan trọng. Nói 
		cách khác, điều răn thứ hai có bản chất và tầm quan trọng cũng &quot;lớn&quot; như 
		điều răn thứ nhất. Dầu vậy, giống nhau chứ không phải là đồng nhất: hai 
		việc đó vẫn khác nhau và có thứ tự trước sau, không thể đổi qua đổi lại 
		với nhau như thể yêu đồng loại cũng là yêu mến Thiên Chúa, và yêu mến 
		Thiên Chúa tức là yêu mến đồng loại: Thiên Chúa luôn ở phía chân trời và 
		luôn mời gọi con người tiến xa hơn; đồng loại là thực tại gần gũi với 
		những giới hạn cụ thể. Giáo huấn của Đức Giêsu có ý nhấn mạnh rằng yêu 
		mến đồng loại cũng có tính cách khẩn thiết như là yêu mến Thiên Chúa, và 
		không được xao lãng nhiệm vụ nào.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Do đó, không có 
		vấn đề bên này hay bên kia. Không được quyền nói &quot;hay là&quot;, nhưng phải 
		nói &quot;và&quot;. Một cách chính xác hơn: chỉ có thái độ mở ra với Thiên Chúa 
		mới dẫn đến tình yêu thương đồng loại cách đích thực; và chỉ có thái độ 
		sẵn sàng với người khác mới cho phép con người nói rằng mình yêu mến 
		Thiên Chúa mà không dối trá. Sau đó, &quot;và&quot; sẽ biến thành &quot;trong&quot;: con 
		người yêu mến Thiên Chúa &quot;trong&quot; người thân cận, và yêu mến người thân 
		cận &quot;trong&quot; Thiên Chúa. Huyền nhiệm và con người hành động không phải là 
		kẻ thù của nhau, nhưng là anh em của nhau.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<i style="mso-bidi-font-style: normal"><span style="font-size: 14.0pt">
		Bài học phải thuộc lòng<o:p></o:p></span></i></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mừng này 
		con đã thuộc lòng con biết rất rõ điều răn phải yêu mến Thiên Chúa và 
		người thân cận bắt nguồn từ một tâm tình duy nhất. Thế nhưng, hình như 
		bản Tin Mừng chỉ là một thứ kỷ niệm, tựa những câu chuyện cổ tích thời 
		thơ ấu, như một điều không có thực. Làm sao con có thể yêu nỗi mình và 
		cả người khác đang vắng mặt?<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Không, con chỉ 
		mới thuộc mặt chữ, con quên rằng chính Thầy đang thì thầm trong hồn con, 
		và đang thúc đẩy con ra khỏi mình. Con đã quên rằng lề luật không phải 
		là nhà tù, cũng không phải là một sự sắp xếp. Trái lại, đó là một lời 
		mời gọi hướng tới tình yêu, đó là lời kêu mời hãy nhận ra rằng: bàn tay 
		con được dựng nên để nắm lấy, và trái tim con được dựng nên để thứ tha. 
		Lắng nghe lời Thầy, con sẽ không cảm thấy gì khác hơn là con đang mang 
		trong mình một khát vọng vô biên. Con nghĩ rằng mình thuộc lòng bài Tin 
		Mừng, nhưng con đã không hiểu thấu Thầy là ai, cũng chẳng hiểu rõ các 
		điều răn. Thầy là tình yêu, và con đã quên mất - Thầy đã đến gặp con để 
		con được sinh ra, và cũng trở thành tình yêu. Thầy biết rõ con không 
		hiểu về chính con, cũng không hiểu về người khác, về Thiên Chúa. Chính 
		vì vậy, Thầy đã đến trần gian. Hãy đến và sống theo Thầy bấy giờ con sẽ 
		thuộc và hiểu rõ về Tin Mừng.<o:p></o:p></span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager