File "14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Thuong/CN XXVIII TN A/14.htm
File size: 16.5 KiB (16898 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVII thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVII thường niên - Năm A; Thợ vườn nho; Tá điền và vườn nho; Hành động và phản ứng; Chủ vườn nho; Được và mất; Loại bỏ và làm việc."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVII thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXVIII thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	DỤ NGÔN TIỆC CƯỚI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		JKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		<b>Câu hỏi gợi ý:</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		1) Hãy so sánh về chủ ý giữa bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần trước (dụ ngôn 
		những tá điền sát nhân) với bài Tin Mừng hôm nay. Bài dụ ngôn hôm nay có 
		chủ ý gì mới hơn bài trước?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		2) Ý nghĩa của “y phục lễ cưới” trong bài Tin Mừng là gì? Phải áp dụng ý 
		nghĩa này trong đời sống Ki-tô hữu thế nào?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		3) Theo Thánh Kinh, sự công chính hệ tại những điểm cốt yếu nào?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		<b>Chia sẻ:</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		<b><i>1. Hai chủ ý của dụ ngôn tiệc cưới</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Dụ ngôn trong bài Tin Mừng hôm nay có hai chủ ý:</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Chủ ý thứ nhất tương tự như dụ ngôn những tá điền sát nhân Chúa Nhật 
		tuần trước: ơn cứu độ hay nước Trời ưu tiên dành cho người Do Thái rồi 
		mới tới dân ngoại, nhưng người Do Thái đã tỏ ra hờ hững hay bất xứng với 
		sự ưu tiên ấy. Vì thế, sự ưu tiên ấy đã được trao cho các dân tộc khác.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Trong bài Tin Mừng hôm nay, 1. Đức vua ám chỉ Thiên Chúa; 2. Tiệc cưới = 
		Nước Trời; 3. Các đầy tớ đi mời dự tiệc = Các ngôn sứ, trong đó có Đức 
		Giê-su; 4. Các quan khách ưu tiên được mời mà không thèm đến = Dân Do 
		Thái; 5. Những người ở ngoài đường được mời dự tiệc = Dân ngoại, các dân 
		tộc khác. Chủ ý này đã được khai triển trong bài Chia sẻ Chúa Nhật tuần 
		trước (27 Thường Niên), nên bài này không bàn tới nữa.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Chủ ý thứ hai là: để vào Nước Trời, cần phải có một nỗ lực cá nhân để 
		trở nên xứng đáng với Nước Trời, tức phải trở nên người công chính. 
		Trong đó, y phục lễ cưới tượng trưng cho sự công chính, hay sự quang 
		minh chính đại mà mọi người Ki-tô hữu cần phải có.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		<b><i>2. Giải thích dụ ngôn</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Đây là tiệc cưới mà nhà vua làm cho hoàng tử, nên chắc chắn được tổ chức 
		rất sang trọng và trang nghiêm. Những người được nhà vua ưu tiên mời đã 
		không đến, mặc dù đã được ngài khẩn khoản mời tới hai lần. Chẳng những 
		họ không đến, mà còn có những người sỉ nhục và giết chết những đầy tớ mà 
		nhà vua sai đi mời nữa. Họ đã phạm tội khi quân một cách nghiêm trọng. 
		Những người này ám chỉ dân Do Thái nói chung, đặc biệt những thành phần 
		ưu tú trong Do Thái giáo (hàng tư tế, lê-vi, ráp-bi, kinh sư, luật sĩ…). 
		Họ đã được các ngôn sứ và Đức Giê-su ưu tiên rao giảng Nước Trời cho họ, 
		nhưng chẳng những họ không thèm nghe để đón nhận Nước Trời, mà còn giết 
		các ngôn sứ và cả Đức Giê-su nữa. Vì thế, để trừng phạt, dân Do Thái đã 
		bị đế quốc Rô-ma xóa tên trên bản đồ vào năm 70 sau công nguyên.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Những người ở ngoài đường, đáng lẽ ở ngoài danh sách được mời dự tiệc, 
		nay vì các quan khách ưu tiên từ chối, nên họ được mời thay thế. Vì đây 
		là tiệc cưới của nhà vua, nên theo phép lịch sự, những người được mời 
		đều có bổn phận phải về nhà mặc quần áo cho tề chỉnh để đi dự tiệc. Vả 
		lại, tại những tiệc cưới sang trọng như vậy, thì theo phong tục Do Thái, 
		chủ tiệc cũng sẵn sàng cung cấp những lễ phục phù hợp cho các khách dự 
		tiệc. Vì thế, những ai không mặc lễ phục đám cưới đều phạm tội khi quân 
		vì đã xúc phạm đến nhà vua, và đáng chịu hình phạt.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		<b><i>3. Áp dụng dụ ngôn cho người Ki-tô hữu</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Chúng ta không là người Do Thái, mà là người thuộc những dân tộc khác 
		vốn bị người Do Thái coi là dân ngoại. Vì thế, trong dụ ngôn này, chúng 
		ta thuộc thành phần những người ở ngoài đường được mời vào dự tiệc, tức 
		được Thiên Chúa mời gọi tham dự mầu nhiệm Nước Trời. Chúng ta đã đáp lại 
		lời mời gọi ấy qua bí tích rửa tội, vì thế, chúng ta thuộc về Giáo Hội 
		của Đức Giê-su, là dấu chỉ của Nước Trời. Chúng ta đang ở giai đoạn “đã 
		bước vào bàn tiệc cưới nhưng chưa bắt đầu dự tiệc”. Trước khi bữa tiệc 
		bắt đầu, nhà vua còn phải vào phòng tiệc và quan sát khách dự tiệc: ai 
		không có y phục lễ cưới thì bị loại ra ngoài. Vì thế, muốn tham dự tiệc 
		cưới, vào bàn tiệc chưa đủ, mà còn phải bận y phục cho thích hợp. Y phục 
		đó tượng trưng sự công chính. Nếu không công chính, chắc chắn ta không 
		phải là đối tượng của Nước Trời. Điều này cho thấy sự sai lầm của những 
		người quan niệm rằng: chỉ cần là người Ki-tô hữu, hay chỉ cần được rửa 
		tội là đã đủ để vào Nước Trời, mà không cần phải cố gắng sống cho xứng 
		đáng với danh hiệu Ki-tô hữu.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Khi chọn y phục lễ cưới để ám chỉ sự công chính, rất có thể Đức Giê-su 
		đã dựa vào những câu Kinh Thánh như: “Người mặc cho tôi hồng ân cứu độ, 
		choàng cho tôi đức chính trực công minh, như chú rể chỉnh tề khăn áo, 
		tựa cô dâu lộng lẫy điểm trang” (Is 61,10; xem thêm Da 3,3-5); Về sau 
		sách Khải Huyền cũng dùng hình ảnh áo cưới để chỉ sự công chính, trong 
		sạch: “Tại Xác-đê, ngươi có một ít người đã không làm nhơ bẩn áo mình; 
		họ sẽ mặc áo trắng cùng đi với Ta, vì họ xứng đáng. Như thế, ai thắng sẽ 
		được mặc áo trắng; Ta sẽ không xoá tên người ấy khỏi Sổ Trường Sinh; Ta 
		sẽ nhận người ấy trước mặt Cha Ta và trước mặt các thiên thần của Người” 
		(Kh 3,4-5)</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		<b><i>4. Sự công chính là gì?</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Để hiểu về sự công chính, ta nên theo chỉ dẫn của Kinh Thánh, là cở sở 
		đáng tin cậy nhất, hơn là theo quan niệm, sự hướng dẫn hay truyền thống 
		của người đời.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Đức Giê-su đã cho ta 3 yếu tố căn bản của lề luật, tức 3 yếu tố căn bản 
		của sự công chính: “Những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, 
		tình thương và sự chân thật” (Mt 23,23).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Công lý hay sự công bằng: là sự tôn trọng hay đòi hỏi những quyền lợi 
		tinh thần hay vật chất mà cá nhân (hay tập thể) có quyền đòi hỏi cá nhân 
		(hay tập thể) khác phải trả hay phải tôn trọng. Chẳng hạn đã là người 
		được sinh ra trong xã hội ngày nay thì đều có quyền tự do về thân thể, 
		về tư hữu, về ngôn luận, v.v… mà mọi người khác kể cả chính quyền đều 
		phải tôn trọng. Ai không tôn trọng là có lỗi, là sai trái, là vi phạm 
		công lý hay công bằng. Công lý không chỉ bao hàm việc mình phải tôn 
		trọng công bằng đối với người khác, mà còn bao hàm việc mình phải đòi 
		hỏi người khác phải tôn trọng quyền lợi của của tha nhân và của tập thể. 
		Im lặng để mặc kẻ ác vi phạm công lý một cách trầm trọng đối với tha 
		nhân khi chính mình có thể can thiệp, cũng là không tôn trọng công lý. 
		Công lý hay công bằng là nền tảng của tình thương. Tình thương hay lòng 
		nhân ái không xây dựng trên nền tảng công lý, thì đó là tình thương giả 
		tạo. Không ai có thể tự hào mình thương yêu người khác khi chính mình 
		đang cố tình vi phạm sự công bằng đối với người ấy.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Tình thương: Công chính hay thánh thiện Ki-tô giáo theo nghĩa chính xác 
		nhất của danh từ là trở nên hoàn hảo giống Thiên Chúa. Mà yếu tính của 
		Thiên Chúa là tình yêu: “Thiên Chúa là tình yêu” (1Ga 4,8.16). Vì thế, 
		cốt yếu của sự công chính hay thánh thiện chính là tình yêu. Không có 
		tình yêu, thì dù có giữ luật hoàn chỉnh đến đâu cũng không phải là công 
		chính hay thánh thiện: “Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố 
		thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì 
		cũng chẳng ích gì cho tôi” (1Cr 13,3). Tình yêu là nhân đức cao trọng 
		hơn cả (x. 1Cr 13,13). Có thể nói, người có tình yêu đích thực là người 
		công chính hay thánh thiện. Càng yêu thương nhiều thì càng công chính 
		hay thánh thiện. Tình yêu chính là nền tảng của công chính. Nhưng cần 
		nhớ: nền tảng của tình yêu lại chính là công lý hay sự công bằng. Không 
		thể có tình yêu đích thực khi không tôn trọng công lý hay công bằng.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Sự chân thật: là luôn luôn thành thật, không dối trá, gian xảo, không có 
		ý lừa dối hay lường gạt người khác. Đây cũng là một đức tính căn bản của 
		sự công chính. Một người có tính không thành thật không thể là một người 
		công chính được, vì điều gì gian dối đều xuất phát từ sự ác, đi ngược 
		lại với công chính. Đức Giê-su nói: “Hễ &quot;có&quot; thì phải nói &quot;có&quot;, &quot;không&quot; 
		thì phải nói &quot;không&quot;. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5,37).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Ngoài những đức tính mà Đức Giê-su đề ra như nền tảng của công chính, 
		còn một số đức tính khác được đề cập đến trong Thánh Kinh như:</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Đức Tin: “Dân ngoại (…) được nên công chính là nhờ đức tin” (Rm 9,30; x. 
		1,17; 5,1; 9,32; 10.6; Gl 3,11…).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Đức khiêm nhường: Trong dụ ngôn hai người lên đền thờ cầu nguyện (x. Lc 
		18,9-14), người thu thuế mặc dù tội lỗi nhưng có lòng khiêm nhường nhìn 
		nhận mình tội lỗi, nên Đức Giê-su tuyên bố ông là người công chính: “Tôi 
		nói cho các ông biết: người thu thuế khi trở xuống mà về nhà, thì đã 
		được nên công chính rồi; còn người Pha-ri-siêu thì không” (Lc 14,18).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">- 
		Tính quên mình, vị tha, xả kỷ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, 
		vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24; Mc 8,34; Lc 9,23).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Vậy, để vào Nước Trời, ngoài việc chịu phép rửa và gia nhập Giáo Hội, 
		người Ki-tô hữu cần sống công chính, quang minh chính đại, xứng đáng với 
		danh hiệu Ki-tô hữu, với phẩm giá cao quí của “con cái Thiên Chúa”. Tình 
		thương chính là điều căn bản nhất của sự công chính.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		<b>Cầu nguyện</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 20.0pt; margin: 6.0pt 20.0pt">
		Lạy Cha, con đã đáp lại lời mời gọi của Cha để trở nên con cái Cha, đã 
		chịu phép rửa và gia nhập Giáo Hội là dấu chỉ của Nước Trời. Nhưng quả 
		thật, con vẫn chưa sống công chính xứng đáng với danh hiệu con cái Cha, 
		hay với danh hiệu Ki-tô hữu. Con giống như những người dự tiệc cưới của 
		hoàng tử mà không ăn mặc cho xứng đáng, đó chính là tội khi quân. Xin 
		cho con ý thức được việc con mang danh hiệu con cái Cha mà lại không 
		sống công chính xứng với danh hiệu ấy chính là một xúc phạm đến Cha. Vì 
		“chó gầy hổ mặt chủ nhà”, hay con cái làm điều xấu thì hổ mặt cha mẹ.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager