File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Thuong/CN XXI TN A/06.htm
File size: 19.11 KiB (19567 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXI thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXI thường niên - Năm A; Trên đá này; Hội thánh của Chúa; Đức Kitô là ai? Thầy là ai? Đức Kitô hằng sống; Người Kitô hữu."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXI thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXI thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHÌA KHÓA NƯỚC TRỜI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc301292210">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy niệm của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Khi Đức Giêsu đến vùng kế cận thành
Xêsarê Philípphê…</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là những vùng phụ cận của Tia và
Xiđon trên bờ biển xứ Liban... Matthêu dẫn Đức Giêsu và các môn đệ Người
đến chân núi Hécmon mà đỉnh có tuyết phủ nhìn xuống toàn bộ hồ Galilê.
Gần những suối nguồn của sông Giođan, trong một phong cảnh diễm lệ tươi
mát với tiếng chim hót, ở giữa những tiếng cây cối xào xạc, gần động của
Thần Păn (ngày nay là Bania) Vua Hêrôđê Philípphê đã cho xây một thành
phố nghỉ mát ở đó. Để tôn vinh ông chủ đứng đầu đế quốc Rôma, nhà vua đã
cho thành phố này cái tên hoàn toàn mới: Xêsarê!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay, thành phố này không còn lạ gì
ngoại trừ dòng suối tiếp tục trào ra từ "tảng đá" dưới chân núi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người hỏi các món đệ rằng: "Người ta nói
Con Người là ai?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Xa khỏi các đám đông, để tránh mọi xáo
trộn mà một Đấng Mêsia có thể gây ra, Đức Giêsu một cách rõ ràng tự đặt
ra một câu hỏi về "căn tính" của Người. Đối với từng người đàn ông và
đàn bà mà chúng ta sống kề bên họ, than ôi chúng ta chỉ hiểu được ngoại
diện của nhân cách họ. Trong mỗi con người có một thứ bí mật mà người ta
chỉ khám phá được với thời gian, vì nó được giấu kín đàng sau mọi thứ
mặt nạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhân cách sâu thẳm của Đức Giêsu cắm sâu
vào điều không thể diễn tả được: Người là gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Các ông thưa: "Kẻ thì nói là ông Gioan
Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Êlia, có người lại cho là ông Giêrêmia hay
một trong các vị ngôn sứ”.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dư luận của dân chúng khác nhau trong
khi tiết, nhưng nhất trí về điểm cơ bản: Đức Giêsu không phải là một con
người bình thường?... ngôn hành của Người làm cho Người thành một nhân
vật tôn giáo phi thường. Về chủ đề này, người ta kể ra những ngôn sứ nổi
tiếng của quá khứ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">NGÀY NAY cũng thế, đa phần nhân loại đều
thừa nhận Đức Giêsu là một nhân vật phi thường: Người đã đóng ấn vào
lịch sử phổ quát như rất ít người đã có thể làm được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu lại hỏi: "Còn anh em, anh em
bảo Thầy là ai?”</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đòi hỏi các môn đệ của Người
nhiều hơn dư luận chung. Phản ánh những ý kiến thường ngày không đủ.
Phải có một thái độ của bản thân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Còn bạn, Huy Phương... Bạn, Duyên....
Bạn, Minh Hạnh... Bạn Hằng... Bạn nói gì về Đức Gíêsu? Đối với bạn, Đức
Giêsu là ai?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Simon Phêrô thưa: “Thầy là Đấng
Kitô, con Thiên Chúa hằng sống!”</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả các nhà chú giải thừa nhận sức
mạnh trong cách diễn tả mà Matthêu đã nhấn mạnh bằng sự nối tiếp dồn dập
của bốn danh từ và mạo từ: Đấng Kitô, Con, Thiên Chúa, Đấng Hằng Sống.
Dĩ nhiên là không chắc, cũng trong ngày ấy, Phêrô có trong trí óc mình
mọi sự xác định về mặt thần học. mà các từ ngữ ấy có được sau khi Chúa
sống lại và sau một thời gian dài nghiền ngẫm về mặt trí tuệ bởi các
Công đồng của thế kỷ thứ IV và thứ V Tuy nhiên, người ta không có quyền
"làm giảm nhẹ" lời tuyên xưng đức tin" của Phêrô theo nghĩa thông thường
của từ ngữ: “Con Thiên Chúa", "ben Elohim". Thật vậy, trong Cựu ước,
tước hiệu này được áp dụng cho Đấng Kitô (Đấng Mêsia), nhưng cũng được
áp dụng cho mọi con cái Israel (Xh 4,22; Đnl 14, 1; Kn 2,16 - 18,13; Gr
31,20; 2Sm 7,14).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với Phêrô, rõ ràng Đức Giêsu không
chỉ là một người con của Thiên Chúa như mọi người khác! Nếu nói như thế
thì cũng như không nói gì. Phêrô đã nhận thấy rằng Đức Giêsu không chỉ
là "một ngôn sứ" nào đó, một trong số những người mà Thiên Chúa sai
đến... nhưng là Đấng Thiên Sai, Đấng Mêsia, Đấng Con... và chữ Con trong
một ý nghĩa chỉ thuộc về một mình Đức Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói với ông: "Này anh Simon
con ông Giona anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mạc
khải cho anh điều ấy nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời…”</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Phàm nhân"... từ ngữ rất lâu đời này
trong Kinh Thánh đánh dấu tính xác thực của lời nói... một công thức đẹp
được tưởng tượng để gợi lên sự yếu đuối tự nhiên của con người nếu chỉ
để cho ánh sáng duy lý hướng dẫn. Trong ngôn ngữ quen thuộc hôm nay, hẳn
chúng ta sẽ nói: "Không phải cái lương tri nhỏ bé của anh cho anh nói ra
điều đó!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Để đạt đến những thực tại thánh thiêng
thuộc về Thiên Chúa, phải có một sự "mạc khải".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trí tuệ con người dứt khoát không thể
định nghĩa Thiên Chúa, Đấng Tối Cao, bên trên mọi sự như lời hát trong
bài thánh ca của Thánh Grêgôriô Nadi: "Ôi lạy Chúa, Đấng Tối Cao trên
hết mọi sự, chẳng phải đó là tất cả những gì mà người ta có thể ca ngợi
Chúa sao? Ngôn ngữ nào sẽ nói được về Chúa? Không một từ ngữ nào diễn tả
được Chúa. Thần Khí sẽ bị trói buộc vào cái gì? Chúa vượt qua mọi trí
tuệ. Chỉ có Chúa không thể diễn tả được bởi vì mọi điều được nói ra đầu
từ Chúa mà ra... Chúa là cùng đích của mọi sự vật; Chúa là tất cả mọi sự
vật nhưng không phải là một sự vật nào... Chúa có tất cả mọi tên, nhưng
làm sao gọi được tên Ngài, Chúa là Đấng Duy Nhất mà người ta không thể
gọi tên? Ôi lạy Chúa, Đấng trên hết mọi sự, chẳng phải đó là tất cả
những gì mà người ta có thể ca ngợi Chúa sao?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải, Đức Giêsu khẳng định, với sự đơn
giản táo bạo làm người ta ngỡ ngàng, rằng không ai có thể biết được căn
tính của Người nếu không được Thiên Chúa mạc khải. "Không ai biết rõ
người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ Người
Con và kẻ mà Người Con muốn mạc khải cho" (Mt 11,27). Thánh Phaolô cũng
nhấn mạnh sự bất lực của con người khi nói về "Thiên Chúa": "Thiên Chúa
đã dành riêng tôi ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, và đã gọi nhờ ân
sủng của Người. Người đã đoái thương mạc khải Con của Người cho tôi, để
tôi loan báo Tin Mừng về Con của Người cho các dân ngoại. Tôi đã chẳng
thuận theo các “lý do tự nhiên" (Gl 1,15-16).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Chính Cha của Thầy mạc khải cho anh
điều anh vừa nói!"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Hai
chữ Cha Thầy tuy nhỏ nhưng cho chúng ta thấy được vực thẳm vô cùng mà
Đức Giêsu tuyên bố "<b><i>thật có phúc</i></b>” (đây là một mối phúc
thật mới) tất cả những ai thoáng thấy điều bí ẩn của ngôi vị Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: "Anh là
Phêrô, nghĩa là Tảng Đá trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của
Thầy"</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tin Mừng của Maccô (8,27-30) và của Luca
(9,18-21) đã thuật lại lời tuyên xưng đức tin của Phêrô. Chỉ có Matthêu
là người đã tiếp nối lời tuyên xưng ấy bằng một lời tuyên bố của Đức
Giêsu về những trách nhiệm của Phêrô đối với Giáo Hội. Cách chơi chữ này
trên chữ Phêrô, đích xác là của Đức Giêsu vì nó rất Sêmít và trong tiếng
Do Thái cách chơi chữ ấy tự nhiên hơn trong tiếng Hy Lạp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy từ "Tảng Đá" (tiếng Do Thái là
Képhas) ở trong tiếng Hy Lạp, cũng như trong tiếng Pháp, người ta có một
công thức kém tự nhiên hơn vì có sự đổi giống Pierre: tiếng Pháp, giống
cái hoặc sự biến dạng pétros/pétra: tiếng Hy Lạp). vậy chúng ta thử suy
nghĩ về lời mà Đức Giêsu tuyên bố về Phêrô. Có năm hình ảnh, cũng rất
Sêmít, cấu trúc lời hứa này:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1/ Tảng đá: tượng trưng cho sự vững
chắc, tượng trưng cho Thiên Chúa...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2/ Giáo Hội: có nghĩa là "cộng đoàn",
được Thiên Chúa triệu tập.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3/ Những cánh cửa: tượng trưng cho sức
mạnh của một thành phố có tường thành thời Cổ Đại...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">4/ Những chìa khóa: tượng trưng cho
quyền bính.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">5/ ‘Cầm buộc và tháo cởi’ tượng trưng
cho tính tổng thể hiệp nhất các điều trái ngược.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những trích dẫn trong Kinh Thánh để
khẳng định rằng Thiên Chúa là "Tảng Đá". Chúng ta, chỉ cần trích dẫn:
"Chúa là tảng đá của tôi, là thành trì của tôi" (Tv 71,3). Chúng ta đều
đã nhìn thấy những hình ảnh của các lâu đài hay các ngôi làng có tường
thành xây ngất ngưởng trên những tảng đá cao. Đức Giêsu đã có ý định xây
dựng một cách vững chắc như thế!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ "Giáo Hội" dịch chữ "Qahal" trong
tiếng Do Thái có nghĩa là "Cộng đoàn", điều Đức Giêsu muốn xây tảng, do
đó là một "Cộng đoàn” những người đàn ông và đàn bà có một điều gì
chung, và quy tụ để cùng nhau thực hiện một điều gì đó. Công Đồng
Vatican II đã định nghĩa Giáo Hội là dân Thiên Chúa và ơn cứu độ có tính
chất cộng đoàn chứ không dành cho một Kitô hữu "lẻ loi". Không thể có
đức tin một cách cá nhân. Tấn bi kịch của người không hành đạo là không
chịu tham gia vào cộng đoàn ngày Chúa nhật vì thế đức tin suy yếu dần và
chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Và quyền lực tử thần sẽ không thắng
nổi...</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bản văn theo nghĩa đen dùng một hình
ảnh: "Những cửa Hadès (hỏa ngục) sẽ không chống cự nổi". Nếu chúng ta
hiểu công thức này trong tất cả sức mạnh của nó thì vấn đề không chỉ là
sự vững chắc của Giáo Hội có thể phòng thủ chống lại các cuộc tấn công
của sự chết… nhưng còn có khả năng tấn công vào "ngục tù của sự chết" để
lôi con người ra khỏi đó. Tranh thánh phương Đông tả cảnh sống lại cho
chúng ta thấy Đức Giêsu vinh quang chiến thắng, đứng trên hai cánh cửa
của âm ty bị phá vỡ hành hình thập giá và Người cho Ađam và Eva tham dự
vào chiến thắng của Người trên sự chết. Đó là mục đích của Giáo Hội: Cứu
chuộc! Đức Giêsu thật sự đã dự tính điều đó: Một "cộng đoàn" những người
sống lại với Người?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước
Trời.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây cũng là một hình ảnh rất cổ xưa, dấu
chỉ sự chính thống (Is 22,22). Người nào giữ chìa khóa của một ngôi nhà,
người ấy có toàn quyền trên ngôi nhà đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Dưới đất anh cầm buộc điều gì, trên trời
cũng sẽ cầm buộc như vậy! dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng
sẽ tháo cởi như vậy.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay, người ta thấy có nhiều người
sẵn sàng nói: Đức Giêsu thì tôi tin, Giáo Hội thì không...". Sau một
thời kỳ tập trung thái quá các Giáo Hội, cũng như các quốc gia, cảm thấy
xu hướng bung ra: Người ta xem ra bằng lòng với những "cộng đoàn nhỏ
sống động và nhiệt thành" mà không cần những cơ chế lớn; người ta muốn
tương đối hóa những quy phạm về học thuyết, không can đến những điểm quy
chiếu khách quan. Tác vụ của Phêrô mà Đức Giêsu muốn có, nhắc chúng ta
nhớ rằng Đức Tin là một ơn mà Thiên Chúa ban cho chúng ta, và chúng ta,
không thể phát minh đức tin theo sở thích cho một số nhỏ môn đệ quyền
bính để thay mặt Người gìn giữ và ban phát ơn đức tin cùng các ơn khác.
Đó chính là vai trò của Giáo hội.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>