File "18.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Thuong/CN XI TN A/18.htm
File size: 16.65 KiB (17052 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XII thường niên - Năm A - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XII thường niên - Năm A - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ; Thánh Thể; Tấm Bánh; Bí Tích Thánh Thể; Tình yêu; Sức Sống; Sự Sống đời đời."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XII thường niên - Năm A - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XI thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHÚA NHẬT 11 THƯỜNG NIÊN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Suy niệm của Lm.
Augustine, SJ.</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Chúa Giêsu đã về trời từ hơn 2000 năm nay, nhưng mệnh lệnh truyền giáo
của Người hãy còn rất cấp bách. Theo thông kê trong cuốn Niên Giám 1999
của Toà Thánh, được đệ trình lên Ðức Thánh Cha ngày 20.2.1999, tổng số
người Công giáo trên thế giới tính đến ngày 31.12.1997, là 1 tỉ rưỡi
người. Tuy nhiên, con số xem ra đông đảo ấy chỉ chiếm 17,3% dân số hoàn
cầu. Các lục địa có số người Công giáo đông nhất là Mỹ Châu (62,9%), rồi
đến Âu Châu (41,1%) và Úc Châu (27,5%). Riêng Phi Châu chỉ có 14,9% và Á
Châu: 3%! (Theo CGDT số 1197)</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Tại Việt Nam, theo con số thống kê của các giáo phận vào năm 1995, trên
toàn quốc có 4,646,575 người Công giáo số với tổng số dân của cả nước
hơn 70 triệu người, tức chỉ chiếm dưới 7%. (Theo cuốn Công Giáo Việt Nam
sau quá trình 50 năm: 1945-1995, do CGDT xuất bản năm 1996, trang 509).
Như vậy, nếu không tính con số anh chị em Tin Lành trong nước, thì cứ
100 người sống trên mảnh đất Việt Nam, có tới 93 người chưa tin Chúa!
Một tỉ lệ khiến chúng ta phải suy nghĩ!</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>Câu chuyện "Xóm Chùa"</b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<i>Cộng đoàn nhỏ bé gồm 3 người của Thầy Sáu Sơn vừa mua một căn nhà ở
Xóm Chùa. Người dân trong khu vực gọi tên xóm ấy như thế vì xóm ở gần
một ngôi Chùa; vả lại hầu hết bà con trong xóm đều là Phật giáo. Ðến
sống ở Xóm Chùa, Thầy Sơn học biết thêm nhiều điều về những người láng
giềng "bên lương" của Thầy.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<i>Ðiều làm Thầy Sơn ngại ngùng nhất khi mới tiếp xúc với bà con trong
xóm, là sự kính trọng đôi lúc thái quá mà họ dành cho Thầy. Về sau Thầy
hiểu ra rằng truyền thống Á Ðông ta vốn trọng khổ hạnh và thoát tục, vì
vậy cũng dễ hiểu tại sao bà con kính trọng các bậc tu hành, dù các vị
thuộc tôn giáo nào. Cũng qua việc chung sống với bà con, Thầy nhận ra họ
là những người hiền hoà, trọng nhân nghĩa. Qui tắc luân lý của họ là
phải ăn ngay ở lành, phải có lòng NHÂN và tôn trọng sự sống, không chỉ
nơi con người mà còn cả nơi các thụ tạo khác: "Thiên địa đại đức viết
sinh" - nhân đức cao cả nhất trong trời đất là sự sống.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<i>Với một lương tâm bình an, thanh thản khi sống theo triết lý hoà hợp
đó, những người láng giềng của Thầy Sơn dường như không cảm thấy cần
thiết phải đi tầm đạo ở đâu khác. Họ cũng chẳng bận tâm tìm hiểu xem đạo
giáo của Thầy có gì đặc sắc, mặc dầu họ vẫn một mực kính trọng Thầy và
thỉnh thoảng còn mang xôi chè biếu Thầy vào những dịp rằm lớn</i>.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>Thách đố</b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Câu chuyện Xóm Chùa trên đây phản ánh một thách đố chung cho công cuộc
truyền giảng Tin Mừng ở Á Châu, một lục địa đã ăn sâu cắm chặt vào những
truyền thống nhân bản và tâm linh tự ngàn đời của nó, đến độ sau 4 thế
kỷ chinh phục, Kitô giáo chỉ chinh chiếm lĩnh được tâm hồn của 3% dân số
châu lục này. Trong những năm gần đây, hầu chuẩn bị cho Giáo Hội bước
vào Ngàn Năm Thứ Ba, Ðức Gioan Phaolô II đã triệu tập các Thượng Hội
Ðồng Giám Mục của từng châu lục, để duyệt lại các công việc và cách thức
truyền giảng Tin Mừng trên các châu lục ấy. Tại kỳ họp của THÐGM Châu Á
đầu năm 1998, các Giám Mục Á Châu đã cố phân tích những nguyên nhân
khiến việc Tin Mừng hóa ở lục địa này chậm phát triển. Một trong những
lý do chính yếu được nêu lên là Giáo Hội trong quá khứ đã quá chậm trễ
trong việc mở ra và đối thoại với các truyền thống văn hóa và thiêng
liêng lâu đời của Á Châu, để tìm ra nơi đó những phương thế thích hợp
cho việc truyền đạt những giá trị của niềm tin Kitô giáo.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Vì vậy, tại Việt Nam chẳng hạn, trong suốt nhiều thế kỷ, người Công giáo
Việt Nam hầu như đã sống bên lề văn hoá của quê hương mình, bởi lẽ khi
chịu phép rửa tội, họ không còn được phép giữ phần lớn những tập tục của
truyền thống mà Giáo Hội thời đó cho là không phù hợp với đức tin Công
giáo (như thờ kính tổ tiên, ma chay, tục lệ ngày tết...). Hơn thế, những
giáo dân đó còn bị coi là "tây hoá" từ việc xây cất nhà thờ, nghi thức
phụng vụ, cho đến cả cách sống và nếp suy nghĩ.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>Một cơ hội bị bỏ lỡ</b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Nói như thế không có nghĩa là, trong quá khứ, Giáo hội không có nhưng
mẫu gương hội nhập vào văn hóa bản xứ một cách đặc sắc hầu giúp đẩy mạnh
việc Truyền giáo. Xin đơn cử ở đây trường hợp Cha Ðắc Lộ (Alexandre de
Rhodes - Thế kỷ XVII), người đã có công đưa đức tin công giáo vào hoà
hợp với những giá trị văn hoá Việt Nam. Chẳng hạn cha biên soạn chữ quốc
ngữ để quảng bá đức tin dễ dàng hơn. Vì biết người dân Việt ưa chuộng
chèo, hát, cha đã cho sáng tác những bài vè, bài thơ về Phúc Âm, về giáo
lý, tổ chức ngắm đứng trong Mùa Thương Khó và cho Dâng Hoa tôn kính Ðức
Mẹ. Ngoài ra, vì nhận thấy người Việt rất trọng luân thường đạo lý, cha
đã khởi sự cuốn giáo lý "Phép Giảng Tám Ngày" bằng việc dạy Mười Ðiều
Răn, về đời sau; sau đó mới đề cập đến các mầu nhiệm về Thiên Chúa. Cũng
vậy, ý thức rằng dân quê Việt Nam rất mê tín, đâu đâu cũng thấy thần
thánh, lại thích những gì cụ thể để diễn tả các tâm tình tôn giáo, cha
đã phổ biến rộng rãi việc dùng nước phép, nến phép, các ảnh tượng thánh
và tổ chức những lễ nghi linh đình. Cuối cùng, cha Ðắc Lộ yêu mến và đề
cao những gì là Việt Nam; cha chủ trương hết sức giữ nguyên những tập
tục gia đình, xã hội, văn hoá nghệ thuật của địa phương, chỉ trừ những
gì thật sự mê tín và trái với Tin Mừng. Ngài cũng tin tưởng ở lòng đạo
của người bản xứ, đến mức đã xin Toà Thánh đặt các Giám Mục người Việt
để cai quản Giáo Hội bản xứ trong thời buổi cấm đạo mà các thừa sai
ngoại quốc khó xuất đầu lộ diện.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Ðáng tiếc là những sáng kiến hội nhập văn hoá của cha Ðắc Lộ đã không
được đón nhận kịp thời. Vì thế Giáo Hội đã để lỡ cơ hội đưa đức tin Kitô
giáo ăn sâu bén rễ vào các nền văn hoá lớn ở Á Châu như Ấn Ðộ, Trung
Hoa, Nhật Bản và Việt Nam. Ngày nay, với công cuộc canh tân của Công
Ðồng Vaticanô II (1962-1965), người Công giáo Việt Nam (cũng như người
Công giáo ở khắp nơi) đã được phép cử hành các nghi thức phụng vụ bằng
tiếng mẹ đẻ của mình; đồng thời họ được khuyến khích hội nhập các giá
trị truyền thống của văn hoá bản xứ vào việc truyền giảng đức tin. Tuy
nhiên, công cuộc trở về với truyền thống sau nhiều thế kỷ bị phân cách
không phải là con đường phẳng phiu, như lời nhận xét sau đây của Ðức Cha
Nguyễn Như Thể tại THÐGM Á Châu: "Ngày nay, Toà Thánh đã cho phép thờ
cúng tổ tiên, nhưng muộn mất rồi, vì người Công Giáo không quen nữa nên
khó chấp nhận."</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>Truyền giáo khởi đi từ việc sống Ðức Ái</b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Vượt trên mọi hình thức hội nhập văn hoá, có một đòi hỏi hội nhập nền
tảng hơn hết: đó là HỘI NHẬP TÌNH YÊU, hội nhập của "văn hoá đức ái".
Thật vậy, trong chỉ thị liên quan đến Truyền Giáo ở cuối bài Tin Mừng
hôm nay, Ðức Giêsu dã sai các đồ đệ của Người đi để loan báo Tin Mừng,
đồng thời để chữa lành mọi tật bệnh của người khác (c.10,8). Như thế,
loan báo Phúc Âm và thăng tiến đời sống những người nghèo khổ, bị bỏ rơi
đều là những đòi hỏi cấp bách của Ðức Ái. Hơn nữa, một chứng từ tình yêu
siêu việt sẽ có sức mạnh thuyết phục hơn bất cứ một lời giảng thuyết
hùng biện suông nào. Chính Mẹ Têrêsa Can-cút-ta, chẳng hạn, đã chọn cách
thức "nói" về Thiên Chúa (tức Truyền Giáo) khởi đi từ việc sống Ðức Ái.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Quả thật, Mẹ Têrêsa đã theo sát gót bước Chúa Giêsu khi mẹ "chạnh lòng
thương" trước những người nghèo khổ, bệnh tật, hấp hối, không được ai
chăm sóc trên các vỉa hè của thành phố Can-cút-ta. Chắc hẳn tâm hồn Mẹ
đã bị dằn vặt nhiều trước những con người không có cơ hội sống và chết
xứng đáng với nhân phẩm là con cái Thiên Chúa. Cuối cùng, Mẹ đã đặt mình
để được Chúa sai đi chăm sóc những con chiên không có người chăn đó,
không phải bằng lời nói, nhưng trước hết và trên hết bằng những cử chỉ
bác ái siêu vượt.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Chắc hẳn không phải mọi Kitô hữu đều có thể trở nên những Thừa Sai Bác
Ái như Mẹ Têrêsa; nhưng tất cả những ai đã chịu phép rửa để thuộc về
Chúa Kitô, cũng đều phải thực thi Lời Chúa dạy trong bài Tin Mừng hôm
nay. Chúa dạy ta trước tiên, phải cầu xin cùng Thiên Chúa, để chính
Người sai ta đi. Một khi kiên trì cầu xin điều ấy, chính Chúa sẽ giúp ta
mở cõi lòng hầu có thể yêu tha nhân như chính mình. Nhờ đó ta có thể dễ
dàng nói về Chúa cho mọi người hơn.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
Ta cũng không quên cầu nguyện cho những người đang âm thầm làm chứng tá
cho Chúa trên quê hương Việt Nam (như Thầy Sáu Sơn và cộng đoàn của
Thầy), để nhờ việc gắn liền với Chúa Giêsu là thân nho, công việc của
các vị đó cũng mang lại nhiều hoa trái cho đất nước Việt Nam, như Mẹ
Têrêsa đã mang lại biết bao thành quả cho cánh đồng truyền giáo trên thế
giới.</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>Một số câu hỏi gợi ý</b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>1.</b> Có bao giờ bạn nghĩ rằng một số người đã dửng dưng với đạo
Công giáo và không màng tìm biết về Chúa vì họ có một số thành kiến, hay
một số hiểu lầm về Ðạo và về những người có Ðạo không? Liệu có cách nào
giúp họ vượt qua những trở ngại đó?</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>2.</b> Theo bạn, cách thức "Truyền Giáo khởi đi từ việc sống Ðức Ái"
như Mẹ Têrêsa sẽ hữu hiệu như thế nào với môi trường bạn sống?</p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: 120%; margin-bottom: .0001pt; background: white; text-indent:48px">
<b>3.</b> Bạn có thể góp phần vào công cuộc truyền giáo như thế nào qua
cầu nguyện, qua việc làm cụ thể, qua giáo dục ý thức truyền giáo cho con
cái?</p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt"> </td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-01.jpg" width="80" height="45"> <img border="0" src="../../../../tin-mung-new-logo-02.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>