File "11.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Thuong/CN III TN A/11.htm
File size: 23.25 KiB (23808 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III thường niên - Năm A; Ánh sáng; Ánh sáng muôn dân; Tiếng gọi của Chúa Giêsu; Galilê vùng dân ngoại; sám hối; Sống đức tin; bỏ mọi sự theo Chúa."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III thường niên - Năm A">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật III thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CÁC MÔN ĐỒ ĐẦU TIÊN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
	<a name="_Toc282938773">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Giáo 
	Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">TRỞ VỀ GALILÊ VÀ KÊU GỌI CÁC MÔN ĐỒ ĐẦU TIÊN</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">CÂU HỎI GỢI Ý</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">1) Thành ngữ “Galilê các dân ngoại (4,15) 
	gợi lên điều gì đối với người đương thời của Chúa Giêsu và Matthêu? Phải 
	chăng đó là một sự khai mở có tính cách phổ cập, theo viễn tượng đã được 
	phác họa ở chương 2?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">2) Matthêu muốn diễn tả gì khi đặt ngay đầu 
	sứ vụ Chúa Giêsu trình thuật quá giản lược về việc gọi bốn môn đồ đầu tiên 
	(4, 18-22)? Đặc biệt đâu là mối liên lạc giữa nó với bản toát lược hoạt động 
	của Chúa Giêsu (4, 23-25) và với diễn từ kế tiếp (ch. 5-7)?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Xét về phương diện văn chương, đây là một 
	bản toát lược trước hoạt động của Chúa Giêsu suốt cả giai đoạn tương ứng với 
	phần đầu Tin Mừng Matthêu (4, 18-16, 20) Matthêu trình bày cho thấy Người 
	khai mạc sứ vụ tại Galilê, sau biến cố quyết định là việc tống giam Gioan 
	Tẩy giả. Chính trong giai đoạn sứ vụ tại Galilê này mà các tác giả Nhất Lãm 
	đã thu gộp lại điểm chính yếu của những gì các ông tường thuật về ngôn hành 
	của Chúa Giêsu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">CHÚ GIẢI CHI TIẾT</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Nghe tin Gioan bị tống giam&quot;</i></b>, 
	dịch sát chữ: &quot;Nghe nói Gioan đã bị nộp&quot; (so sánh với Mt 10, 4; 17,22; 20, 
	18-19; 26, 2: trong tất cả các đoạn vừa kể, Matthêu dùng chữ &quot;bị nộp&quot;, 
	parêdothê để nói về Con Người như ở đây, điều đó ngụ ý Gioan Tẩy Giả và Chúa 
	Giêsu có chung một số phận): Thể thụ động ngầm bảo rằng biến cố xảy ra do ý 
	muốn Thiên Chúa; chương trình của Thiên Chúa hoàn tất nơi Gioan, như nơi 
	Chúa Giêsu sau này. Hơn nữa, cả hai sứ vụ đều liên kết làm một trong chương 
	trình Thiên Chúa: Chúa Giêsu khởi đầu hoạt động công khai của Người vào lúc 
	Thiên Chúa chấm dứt hoạt động Gioan.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">*<b><i> &quot;Người trở lại&quot;</i></b>, dịch sát 
	chữ: &quot;Người lui về&quot; (anachoreô): Tại Giuđê, Chúa Giêsu như ở trong pháo đài 
	của Do thái giáo chính thức, mà đại diện là nhóm Saducêo và Biệt phái. Hạng 
	người sau, tích cực hơn dịch thủ họ nhiều, hằng quan tâm gây ảnh hường tôn 
	giáo trên dân và tỏ ra nghi ngại những ai không xuất thân từ trường của họ. 
	Để chống lại Chúa Giêsu, họ đã vạch trần gốc tích Galilê của Người (x. Ga 
	7,52: &quot;Không một ngôn sứ nào đến từ Galilê cả&quot;). Việc tống giam Gioan Tẩy 
	giả có thể đã khuyến khích họ loại trừ Người nữa luôn. Thấy mình ở trong một 
	vùng bất an, Chúa Giêsu có lẽ đã quyết định khai mạc thực sự sứ vụ Người tại 
	Galilê. Trong vùng này, là vùng cách biệt Giuđê về phương diện địa dư và 
	chính trị, ảnh hưởng của Hội đồng Công tọa và của Biệt phái khá yếu ớt. Khi 
	lại sử dụng ở đây động từ anachoreô (rút lui, lui về) có lẽ Matthêu muốn ngụ 
	ý (như ở 2,12; 9,24; 12,15; 15,21 v.v) rằng sự cứng lòng của miền Giuđê (do 
	ảnh hưởng Biệt phái), biểu lộ qua việc khước từ Gioan Tẩy giả, đã bắt buộc 
	Chúa Giêsu phải ngỏ lời với &quot;Galilê của dân ngoại”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Rời Nadarét&quot;</i></b>, dịch sát chữ: 
	&quot;Bỏ Nadarét&quot;, không có nghĩa là Chúa Giêsu, khi trở về Galilê, viếng Nadarét 
	trước rồi sau đó bỏ quê hương. Matthêu chỉ nhấn mạnh Người “không&quot; muốn chọn 
	quê hương mình như khởi điểm xuất phát sứ vụ, nhưng là Capharnaum. Chi tiết 
	này chắc hẳn không phải chỉ là một chú thích địa dư. Nó nhắm chuẩn bị cho 
	sấm ngôn Isaia nơi các 13-14, y như chi tiết “ven bờ biển&quot; vậy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Trong địa hạt Dabulôn và Nepthali&quot;</i></b>: 
	Capharnaum ngày xưa nằm trong vùng định cư của hai bộ lạc Dabulôn và 
	Nepthali (Gs 19, 10-16. 32-39). Vào thời Chúa Giêsu, không còn lối phân chia 
	lãnh thổ như thế nữa; do đó sẽ chẳng hiểu được lời quy chiếu này nếu không 
	có câu trích dẫn Isaia đi liền theo sau đề cập tới đất Dabulôn và đất 
	Nepthali.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Sở dĩ Matthêu muốn móc nối với Isaia ở câu 
	14 như vậy, là vì muốn trả lời cho một vấn nạn về Galilê, khởi điểm và sân 
	khấu chính của hoạt động Chúa Giêsu. Tại sao Chúa Kitô đã dành phần lớn thời 
	gian Người cho cái vùng heo hút này, nơi đã chẳng có một ngôn sứ nào của 
	Thiên Chúa xuất thân? Thưa vì theo kế đồ Thiên Chúa (được công bố qua sấm 
	ngôn Isaia), Đấng Messia phải thi hành sứ vụ Người tại Galilê.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Các câu 15-16</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
	trích dẫn Is 8,23 - 9,1 là đoạn trực tiếp liên hệ đến hay bộ lạc cổ Israel 
	dã chiếm giữ phần lớn miền Galilê và đã bị quân Assyri sáp nhập năm 734. 
	Dưới ách Hy-Lạp vào thời các vua nhà Séleucos, họ bị dân ngoại bao vây tứ 
	bề. Công cuộc giải phóng mà ngôn sứ loan báo cho họ, Matthêu thấy được thực 
	hiện trong sứ vụ Chúa Giêsu; Thật vậy, trong Isaia 8 và 9, không chỉ có vấn 
	đề giải phóng quân sự và chính trị, nhưng còn giải phóng khỏi &quot;tối tăm&quot; và 
	“sầu khổ&quot; do việc các bộ lạc cổ ấy hoàn toàn bị lương dân xâm nhập. &quot;Galilê 
	các dân ngoại&quot; là tên biểu thị đám dân hỗn tạp của vùng Galilê này, đối 
	nghịch với chủng tộc tinh tuyền của miền Giuđê. Ở đây &quot;Galilê các dân ngoại&quot; 
	xuất hiện như biểu tượng của việc triệu tập phổ quát: đó là đất hứa được phô 
	bày cho Chúa Giêsu, Israel đích thực, sau thời gian Người cư trú ở hoang địa 
	và vượt qua sông Giođan. Ta gặp nơi đây một trong các chủ đề ưa thích của 
	Matthêu: sứ vụ của Chúa Giêsu trước tiên được dành cho &quot;các chiên lạc nhà 
	Israel&quot; (10,6; 15,24) nhưng vẫn liên hệ sâu xa với dân ngoại. Câu &quot;<b><i>Dân 
	ngồi trong tối tăm</i></b>&quot; tóm tắt một cách tượng trưng tình trạng ngoại 
	giáo hóa ấy của vùng Galilê, tức tình trạng thiêng liêng của những người Do 
	thái trong vùng. Một ánh sáng lớn lao&quot;: &quot;ánh sáng&quot; xuất hiện ở đây tại 
	Galilê và tỏ lộ cho các môn đồ trong cuộc Biến Hình (17,2) là ánh sáng tiên 
	báo cuộc Phục sinh của Chúa Kitô.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu...&quot;</i></b>: 
	câu này đánh dấu khởi điểm chính thức của sứ vụ Chúa Giêsu và sự viên mãn 
	của thời gian. Thành ngữ sẽ chỉ trở lại nơi 16,21 để loan báo cuộc khởi hành 
	của Chúa Giêsu tiến về Giêrusalem để chịu tử nạn. Do đó, đối với Matthêu, 
	việc loan báo Nước Trời đã nằm vào trong lộ trình đau khổ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Hãy hối cải vì Nước Trời đã gần 
	bên&quot;</i></b>: Kiểu nói tổng hợp này của Matthêu giống y kiểu nói ở 3,2 
	(Gioan Tẩy giả) và ở 10,7 (huấn thị cho môn đồ sắp đi truyền giáo). Nó khẳng 
	định tính cách liên tục giữa việc rao giảng của Gioan, là bước chuẩn bị cho 
	việc Chúa Giêsu rao giảng, với việc rao giảng của các môn đồ, là sự tiếp nối 
	sứ điệp của Thầy họ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Thành ngữ lạ lùng &quot;<i>Nước Trời</i>&quot; (hầu 
	hết như vậy trong Matthêu) phản ảnh não trạng Do thái đương thời, cái não 
	trạng tránh đọc tên Thiên Chúa vì tôn kính Ngài. Như thế có lẽ nó sao lại 
	thành ngữ Chúa Giêsu đã dùng. Còn &quot;<i>Nước Thiên Chúa</i> &quot; (Mc và Lc) hình 
	như phát xuất từ việc sửa đổi thành ngữ nguyên thủy để thích ứng với thế 
	giới Hy lạp. Chủ đề này có nét nổi bật là quyền cai trị của Thiên Chúa và do 
	đấy đương nhiên bao hàm ý tưởng một cộng đoàn được Thiên Chúa điều khiển. 
	Chúa Giêsu đã công bố Nước Thiên Chúa ấy sẽ đến (Mc 14,25; Lc 11,2..) nhưng 
	cũng đã tới rồi trong sứ vụ và trong bản thân của Người (Lc 7, 18-23; 
	10,23tt...). Hai lý thuyết cực đoan hiện thời, cánh chung luận tương lai 
	(hậu kết) vây cánh chung luận hiện tại, đều đưa vào loạt bản văn đầu hay 
	loạt bản văn sau (về ý niệm nước Trời&quot; này, xin xem chú thích dài của BJ).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Eggiken</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">, 
	thì quá khứ của động từ eggizô, là một trong những tiếng của Tân Ước được 
	tranh luận nhiều nhất hiện nay. Phải dịch nó là &quot;<b><i>đã gần bên</i></b>” 
	hay &quot;đã tới rồi”? Eggizô (do egguạ, &quot;gần &quot;) tự nó có nghĩa là &quot;đến sau, tới 
	gần&quot;, nghĩa tán trợ cho lối dịch thứ nhất. Song C.H.Dodd lại quả quyết 
	eggiken là tiếng phiên dịch. từ một động từ Aram có nghĩa &quot;đến, đạt thấu&quot;. 
	Lối giải thích của Dodd, &quot;Nước trời đã tới&quot;, cũng có thể đúng, nhưng phần 
	lớn các nhà chú giải thích kiểu dịch &quot;Nước Trời đã gần&quot; hơn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Hãy hối cải&quot;</i></b>: Việc Chúa 
	Giêsu khai mạc Nước Trời tạo thành giây phút tột đỉnh của lịch sử cứu rỗi. 
	Trước lời mời gọi ấy của Thiên Chúa, mỗi người đều bị bó buộc phải dứt khoát 
	chọn lựa. Việc đáp lại lời Ngài phải biểu lộ ra bằng lòng thống hối và đức 
	tin.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Việc kêu gọi các môn đồ đầu tiên</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
	(cc.18-22) được tường thuật lại với thể văn &quot;kêu gọi ngôn sứ&quot; của Cựu Ước, 
	chẳng hạn việc Elia kêu gọi Elidê (IV 19, 19): Trình thuật này hoàn toàn 
	loại trừ khía cạnh tâm lý (như cảm xúc của những kẻ được gọi, việc nhấn mạnh 
	đến tính cách nghiêm trọng của giờ v.v...) để làm nổi bật lời kêu gọi của vị 
	Tôn sư và câu đáp trả đầy gắn bó tin tưởng của các môn đồ. Do đấy có thể bảo 
	bản phác họa này vẽ ra mối tương quan kiểu mẫu giữa Chúa Giêsu và người môn 
	đồ lý tưởng, kẻ từ bỏ mọi sự không chút do dự hay biện bạch để theo Người 
	ngay từ lời mời gọi đầu tiên. Chúa Giêsu chỉ đòi hỏi các môn đồ tương lai 
	trước hết hãy sống với Người và theo Người. Công việc tông đồ của họ sẽ bắt 
	đầu sau này, lúc họ đã chứng kiến cuộc Tử Nạn-Phục Sinh của Người (trái lại 
	Mc 6, 12-13 và Lc 9,6 thì có tường thuật một chuyến truyền giáo của các môn 
	đồ trước Tử Nạn-Phục Sinh; Matthêu im lặng có lẽ vì muốn nhấn mạnh tính cách 
	độc nhất của con người vị Tôn sư) Các sứ đồ sẽ thành <b><i>&quot;ngư phủ bắt 
	người&quot;</i></b>, nghĩa là thành kẻ rao giảng và chứng nhân Nước Trời. Thành 
	ngữ này có lẽ ám chỉ tới một sấm ngôn của Edêkien (Ed 47,10). Dầu sao, có 
	thể bảo rằng, theo một ý nghĩa nào đó, Nước Trời đã như được thiết lập qua 
	việc gọi các môn đồ đầu tiên ấy, vì Nước Trời tự bản chất là một cộng đoàn 
	gồm những người quy tụ quanh Chúa Giêsu trong mối thông hiệp với Chúa Cha.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Khắp xứ Galilê&quot;</i></b>: Việc du 
	hành thuyết giáo này của Chúa Giêsu tương ứng với một khía cạnh quan trọng 
	trong sứ vụ của Người; Người không nhắm mục đích xây dựng một nguyện đường 
	khép kín với một nhóm môn đồ như các giáo sĩ, cũng chẳng phải là quy tụ các 
	kẻ tinh tuyền vào sa mạc như ông Thầy phái Essêni, song là rao giảng cho 
	toàn dân trong khắp xứ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Giảng dạy... chữa lành&quot;</i></b>: 
	Lối tiếp liên này, được dùng lại với cùng những hạn từ trong 9,35, cho thấy 
	phải hiểu cơ cấu toàn bộ của Tin Mừng Matthêu ra sao. Trái với quan niệm của 
	nhiều nhà chú giải thừa nhận kiểu tiếp liên trình thuật-diễn từ vì muốn lấy 
	các chương 5 - 7 soi sáng 3 - 4, và chương 10 soi sáng 8-9), hình như ta có 
	thể bảo: qua thành ngữ &quot;giảng dạy... chữa lành”, Matthêu muốn gợi ý rằng lối 
	tiếp liên diễn từ-trình thuật là cơ cấu của Tin Mừng của ông, nên phải lấy 
	các chương 8- 8, thay vì 3- 4, để soi sáng 5- 7, và lấy 11- 12 soi sáng 
	chương 10 v.v.. Thật vây việc giải thích toàn bộ Matthêu theo cách thứ hai 
	này xem ra thỏa đáng hơn nhờ ánh sáng của các cuộc nghiên cứu gần đây theo 
	chiều hướng đó (Krentz, Rolland, Radennakers v.v...).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* <b><i>&quot;Chữa lành mọi tật nguyền bệnh hoạn&quot;</i></b>: 
	ý tưởng &quot;Thiên Chúa bảo vệ kẻ công chính và cho họ khỏi bệnh tật rủi ro&quot; đầy 
	dẫy trong văn chương khải huyền thời Chúa Giêsu (x. Thánh vịnh Salomon). 
	Thành thử hoạt động chữa bệnh của Người đáp lại một nỗi mong chờ nào đó của 
	dân chúng, và đặc biệt thực hiện lời tiên báo của Isaia mà Matthêu áp dụng 
	cho Chúa Giêsu (8,17) về Người Tôi Tớ mang lấy bệnh tật dân mình (53,4): 
	Chính vì sấm ngôn ấy, mà quyền lực chữa bệnh của Chúa Giêsu làm cho địch thù 
	Người khó chịu: bị bắt buộc phải thừa nhận sự kiện, họ không còn cách gì hơn 
	là gán việc đó cho Bêelzêbul (12,24). Đừng tổng quát hóa lời minh xác Chúa 
	Giêsu chữa lành mọi bệnh nhân; toàn bộ trình thuật Tin Mừng cho thấy Người 
	không nhắm mục đích chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền, như thể muốn cho 
	thiên hạ hưởng nhờ quyền năng làm phép lạ của mình nhiều ngần nào có thể; 
	đúng ra Người chỉ chữa trị một vài bệnh nhân để mặc khải ý nghĩa Nước Trời 
	và uy quyền riêng của Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Trái với Gioan Tẩy Giả chuyên đứng bên bờ 
	sông Giođan để làm phép rửa cho những kẻ đến với ông, Chúa Giêsu, ngay từ 
	đầu sứ vụ, đã tỏ ra là một diễn giả lưu động, rảo khắp miền Galilê và đâu 
	đâu cũng tuyên bố Nước Trời đến gần. Người muốn mình tức khắc là Mục Tử tốt 
	nao nức đi tìm &quot;chiên lạc nhà Israel&quot;. Và vì ưu tư đảm bảo hiệu lực lâu bền 
	cho công việc mình, Người đã quy tụ ngay các &quot;ngư phủ bắt người&quot;. Đầu tiên 
	để họ tiếp tục việc loan báo Nước Trời khắp nơi, cho mọi người thuộc mọi 
	thời đại.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">1) Ngày nay Chúa vẫn còn loan báo Nước Người 
	cho ta qua việc công bố Lời Người giữa lòng cộng đoàn phụng vụ. Ta biết rằng 
	cách thức nghe lời đó là &quot;hối cải&quot;, là tiêu trừ những gì đê tiện, của lòng 
	mình, là mở rộng con tim theo những viễn tượng, phổ quát của Người. Bấy giờ, 
	việc loan báo ấy sẽ chữa lành tâm hồn ta và đổ vào đó một niềm hân hoan vĩ 
	đại. Ta sẽ vượt lên khỏi chính mình và khám phá được ánh sáng rạng ngời của 
	Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">2) Chẳng phải các môn đồ đã chọn Chúa Giêsu, 
	song chính Người đã chọn gọi họ, đã bắt lấy họ nơi họ đang làm lụng, nơi họ 
	bận rộn với công việc trần thế. Ngày nay cũng vậy Chúa Kitô đến tìm ta giữa 
	công việc, niềm vui, nỗi nhọc của ta. Người muốn lôi ta theo Người không 
	phải bằng cách đòi ta bỏ mọi sự để rao giảng Nước Trời (điều ấy, Người chỉ 
	xin một vài kẻ thôi) nhưng một cách thiêng liêng bằng cách yêu cầu ta từ bỏ 
	chính mình, bỏ lòng ích kỷ và chai đá, để sống với Người cuộc sống hằng ngày 
	của ta trong siêu thoát và tình yêu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">3) Việc hối cải Chúa Giêsu yêu cầu không 
	phải là một cái gì có thể hoàn thành trong giây lát, trong một ngày và một 
	lần thay cho tất cả. Chắc chắn ngay lúc đầu nó đòi hỏi một sự kiên định lập 
	trường và đôi lúc một sự cắt đứt đau đớn. Nhưng nhất là nó đòi hỏi một cuộc 
	lấy lại không ngừng chính mình để kiên nhẫn và khiêm tốn đi theo Chúa Giêsu, 
	cho dù yếu đuối đến đâu. Vì tiếng nói của Chúa Giêsu vẫn luôn vang vọng 
	trong cuộc đời chúng ta: <b><i>&quot;Hãy theo Thầy&quot;</i></b>.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager