File "17.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/Le-Phuc-Sinh/17.htm
File size: 15.88 KiB (16259 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Phục Sinh - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
NGÔI MỘ MỞ TUNG VÀ TRỐNG RỖNG</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc352013804">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Người đang sống</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật nghịch lý, Tin Mừng ngày lễ Phục
sinh chỉ dừng lại ở chỗ khám phá ra ngôi mộ mở tung và trống rỗng mà
không dẫn ta đi đến cùng câu chuyện, cho đến khi gặp Maria Madalêna cùng
với Đấng Phục sinh và lời loan báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Đức Chúa,
và đây là lời Người nói với tôi (câu 28). Dường như phụng vụ hôm nay
muốn mời ta đi lại hành trình đức tin theo gót những chứng nhân đầu tiên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong đoạn Tin Mừng ta đọc sáng nay, tác
giả rõ ràng đã sắp xếp một quá trình "tiệm tiến gây ấn tượng".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Trước tiên đó là những "di chuyển" rất
nhiều và rất nhanh: động từ "chạy” được lặp lại ba lần chỉ trong một câu.
Sau khi khám phá ra ngôi mộ mở tung, Maria Madalêna chạy đi
<a name="VNS000C">tìm</a> Simon Phêrô và môn đệ kia. Simon Phêrô và môn
đệ kia chạy đến mồ, môn đệ kia tới trước. Các cuộc chạy nối tiếp nhau để
tìm ra một câu trả lời đầu tiên cho câu hỏi không thể hiểu nổi về ngôi
mộ mở tung và trống rỗng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Kế đó là những “dấu chỉ" ngày càng rõ
nét (với những động từ "nhìn", "thấy"), và "lời giải thích" về các dấu
chỉ do chính các tác nhân đưa ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Maria Madalêna "thấy" phiến đá lập cửa
mồ "được cất đi”, và kết luận rằng thi thể của Thầy mình cũng đã "bị lật
đi". Môn đệ kia tới trước. Tuy nhiên ông không vào mộ trước Phêrô, "cúi
xuống, ông thấy tấm khăn <a name="VNS000D">liệm</a> còn đó".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Còn Simon Phêrô, sau khi đã vào trong
mộ. "Ông nhìn tấm khăn liệm nằm đó, tấm vải phủ đầu không ở cùng chỗ với
khăn liệm, nhưng cuộn lại và để riêng ra". Khác với Tin Mừng của Luca
(24, 12) gợi lên ở đây sự "kinh ngạc" của Phêrô, thánh Gioan không đi xa
hơn những gì nhận thấy. Mãi sau này, khi đã gặp gỡ Đấng Phục sinh và đã
nhận tràn đầy Thánh Thần, Phêrô mới hiểu tại sao ngôi mộ lại trống và
tâm hồn ông mới mở ra để hiểu lời Thánh Kinh. Tin Mừng thứ tư nói rõ:
"Thật vậy cho đến lúc ấy các môn đệ vẫn chưa tin rằng theo Thánh Kinh
Đức Giêsu phải phục sinh từ trong kẻ chết".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Riêng người môn đệ kia, sau đó cũng
vào mộ, ông nói rằng ngay lần cảm nghiệm phục sinh đầu tiên đó "ông đã
thấy và ông đã tin".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Và ông đã tin</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dưới mắt Giáo Hội, Phêrô vào trước và
đương nhiên trở thành chứng nhân thứ nhất. Trái lại, "Môn đệ kia" được
trình bày ở đây như mẫu mực của người môn đệ, người môn đệ tuyệt hảo; "Người
môn đệ được Đức Giêsu yêu mến"; Người trong bữa Tiệc ly đã "tựa đầu vào
lòng Đức Giêsu", với trực giác của tâm hồn, đã nhìn thấy trong cõi rỗng
không của ngôi mộ, vị trí của tấm vải liệm -xếp đặt gọn gàng chứ không
bừa bãi- biết bao dấu chỉ về một thực tại khác, chỉ có đức tin mới cảm
nhận được: "Ông đã thấy và ông đã tin". Theo ông, chẳng có ai "lấy đi"
thi thể của Đức Giêsu như Maria Madalêna đã loan báo: Kẻ cắp nếu đã lấy
trộm xác Thầy làm sao có thời giờ cởi bỏ vải liệm rồi cẩn thận xếp đặt
gọn gàng đến thế? Theo ông, sự chết đã hoàn toàn bị sự sống tước đoạt
hết sức mạnh. Trong ông đã hình thành một ‘chuyển biến từ thấy đến hoàn
toàn tin’ vào Đức Giêsu phục sinh. Khăn liệm được xếp đặt ngay ngắn đã
chứng tỏ rằng thi thể Đức Giêsu không hề bị lấy cắp, nhưng chính Đức
Giêsu đã đi ra, để lại khăn liệm gọn gàng thứ tự tại nơi Người đã được
liệm. Khác với Lazarô đi ra vẫn quấn khăn liệm, Đức Giêsu chẳng cần y
phục vì Người giã từ thế giới loài người" (A. Marchadour, “Tin Mừng
thánh Gioan". Ccnturion, trg 244).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Là một trong những chứng nhân đầu tiên
đã "thấy Đức Giêsu Phục sinh, người môn đệ kia đồng thời là mẫu mực cho
những ai tin theo lời chứng của ông: "tin dù không thấy" (Ga 20, 29, Tin
Mừng Chúa nhật tới).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Khi sinh ra trong đức tin. Phêrô
và Gioan mời ta theo các ngài:</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">(‘Cử hành’ -tạp chí của Trung tâm Quốc
gia về Mục vụ và phụng vụ, số 237, trg 41-42).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Các động từ chỉ sự di chuyển tràn ngập
trình thuật: ra đi, chạy, vào những động từ ấy nói lên các giai đoạn
trong hành trình của các môn đệ đồng thời kéo theo hành trình của độc
giả. Hành trình này không kết thúc ở đoạn cuối của một giai thoại. Các
cuộc hiện ra với Maria Mađalêna, với các môn đệ, với Tôma, vẫn còn biết
bao chặng đường thiết yếu để đi đến cùng: "Tin dù không thấy" và “tin
nhờ vào quyển sách của các chứng nhân” (Ga 20, 29-31).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong chặng đầu tiên, ta đuổi theo một
câu trả lời đầu tiên. Bí hiểm ngay ở khởi điểm: "Chúng tôi không biết họ
đã đặt Đức Chúa ở đâu". Cần một cuộc điều tra. Một hoạt động từ thứ hai
điểm nhịp theo tiến trình: nhìn, thấy. Ta đi từ ghi nhận này đến ghi
nhận khác. Ghi nhận đầu tiên là của Maria Mađalêna: tảng đá được cất đi,
thi thể bị lấy đi. Ghi nhận thứ hai là của các môn đệ: vải liệm xếp gọn
gàng. Ghi nhận thứ ba nhưng liệu có trùng với hai ghi nhận trên không?
Người môn đệ Đức Giêsu yêu quý "đã thấy và đã tin".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ánh sáng đức tin phát xuất từ Kinh Thánh
và Lời Đức Giêsu. nhưng ngôi mộ mở tung, đầy những dấu chỉ của một thi
thể người chết nhưng biến mất, bước đầu cho phép ta có cảm tưởng rằng
Đức Chúa đang sống ở nơi khác. Hai con người đang sinh ra trong đức tin,
mỗi người cất bước theo con đường riêng, dắt dìu nhau. Họ mời ta hãy
bước theo họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Tại ngôi mộ để ngỏ</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">(G. Boucher trong "Thiên đường tại thế")</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Buổi sáng hôm ấy một phụ nữ, Maria
Madalena đến viếng mộ Đức Giêsu. Nhưng, sững sờ: cửa mộ để ngỏ, mở tung
ra. Ai đã lăn tảng đá lấp cửa mộ ra rồi. Thoạt nhìn ngôi mộ mở tung gợi
lên một trò lừa đảo, gian lận, một trò bỡn cợn đê tiện hoặc một sự tục
<a name="VNS000E">hoá</a> không chấp nhận được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải, phản ứng thế nào trước một xì căng
đan như thế trước hết Maria Madalêna tham vấn các môn đệ. Bà chạy đến
với Phêrô. Tức tốc Phêrô và Gioan thoát ra khỏi tính e dè, khỏi sự im
lặng sợ sệt. Ông rời bỏ nơi ẩn náu. ông chạy đến xem và ghi nhận tại
chỗ. Thật là một sự báng bổ, ghi nhận đầu tiên là thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô và Gioan cùng chạy. Họ chạy đến
ngôi mộ mở ngỏ. Họ phải đối diện với một biến cố quan trọng. Và Gioan đã
thấy. Ông đã thấy và đã tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Gioan thấy. Mà thấy gì? Chẳng thấy gì cả!
Có gì đâu mà thấy. Vậy mà điều ông thấy đã khiến ông tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ta hãy cùng Gioan cúi xuống. Ta thấy gì?
Một <a name="VNS000F">lỗ hổng</a> đen ngòm, đầy màu trắng. Một sự trống
rỗng mênh mông chứa đầy sự sống. Những vật trang hoàng cho lễ tang đã
biến thành y phục sáng láng. Một sự vắng mặt la lên sự có mặt. Một sự im
lặng chết chóc hùng hồn hơn tất cả những bài diễn văn. Một bức tường chỉ
thấy được phần bị khoét lỗ. Một kết thúc tất cả mang vóc dáng sự khởi
đầu. Một cái chết nối kết với một sinh thành. Một mầu nhiệm mà ta khám
phá ra bí quyết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ai đã sáng chế ra từ ngữ ngôi mộ trống
rỗng? Ngôi mộ đâu có trống rỗng. Bằng chứng là Gioan thấy được trong mộ
chân dung đích thực của Đức Giêsu, bạn ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngôi mộ đâu có trống rỗng. Đâu có hoang
vu. Đâu có câm nín. Đâu có bay mùi chết chóc. Ngôi mộ nói. Nó sẽ nói.
Hôm nay nó vẫn còn nói với ta. Ta sẽ bỡ ngỡ. Vì sự vắng mặt ấy tuy to
lớn như một nấm mồ, lại là một sự hiện diện, vĩ đại như một phép lạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dưới ánh mắt của não trạng hiện đại đã
ăn sâu vào mỗi người, chết là chấm dứt tất cả. Là dấu chấm hết. Sau đó
chẳng còn gì. Chẳng còn gì ngoài đêm đen. Chẳng còn gì ngoài sự trống
rỗng và hư vô. Cái chết khép lại tất cả. Cái chết giam kín ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng này đây cái chết mở ra. Ngôi mộ
của Người mở tung. Mở ra một mầu nhiệm lớn lao. Một mầu nhiệm loan báo
sự sống. Có tên là chỗi dậy. Phục sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngôi mộ mở tung lòng trí và tâm can ta.
Ký ức ta lấy được sự sống và hồi sinh. Ta mở lòng ra cho đức tin. Sau
cùng ta hiểu rằng khi vượt qua bức tường sự chết, khi nâng tảng đá cửa
mộ lên, Đức Giêsu hoàn thành cuộc phục sinh đã báo trước.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../2020/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>