File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN le la/11.htm
File size: 12.57 KiB (12873 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A; Con đường Chúa đi; Ông này là ai vậy? Cành lá phản bội; Hoan hô; Đả đảo; Cuộc thương khó; Bạc bẽo."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
Lễ Lá - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NẶNG HƠN TỘI HÈN NHÁT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc290389835">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy Niệm của JKN</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Trong thâm tâm, các vị lãnh đạo tôn
giáo Do Thái và Philatô có nhìn nhận Đức Giêsu là vô tội không? Tại sao
họ lại kết án Ngài?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Philatô rửa tay để làm gì? Ông muốn
chứng tỏ điều gì? Có thật là ông vô can trong việc đổ máu Đức Giêsu
không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Trong đời sống thường ngày, chúng ta
có hành động theo kiểu các vị lãnh đạo tôn giáo Do Thái và Philatô
không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">SUY NIỆM</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Đức Giêsu bị án tử hình, dù ai cũng
nhận thấy Ngài vô tội</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cả cuộc đời Đức Giêsu, Ngài không làm
một điều gì nên tội, nhưng Ngài đã bị kết án ở mức độ nặng nhất: tử
hình. Lý do chính khiến Ngài bị kết án chính là sự ganh ghét của giới
lãnh đạo tôn giáo (x. Mt 27,18), và sự hèn nhát của cơ quan công quyền
mà đại diện là Philatô. Giới lãnh đạo tôn giáo biết Ngài vô tội: “Các
thượng tế và toàn thể Thượng Hội Đồng tìm chứng gian buộc tội Đức Giêsu
để lên án tử hình. Nhưng họ tìm không ra, mặc dầu có nhiều kẻ đã đứng ra
làm chứng gian” (Mt 26,59-60). Nhưng họ quyết tâm giết Ngài vì Ngài được
dân chúng mến phục và ủng hộ: việc đón rước Ngài vào thành long trọng
chứng tỏ điều ấy. Dân chúng còn đánh giá giáo huấn của Ngài cao hơn của
họ: “Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy
như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư” (Mc 1,22). Ảnh
hưởng của Ngài trên dân chúng ngày càng lớn, lấn át ảnh hưởng của họ, và
họ cảm thấy điều ấy rất nguy hiểm cho “chiếc ghế” cũng như quyền lợi của
họ. Vì thế, để tự bảo vệ, họ quyết tâm giết Ngài, vì Ngài, mặc dù chẳng
làm chi sai trái, đã trở thành đối thủ rất nguy hiểm của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Họ muốn giết Ngài, nhưng họ không thể tự
ý làm điều ấy, vì làm như thế họ sẽ bị chính quyền truy tố trước pháp
luật. Họ đã khôn ngoan bằng cách dùng chính tay chính quyền để giết
Ngài. Và họ đã thành công. Philatô – kẻ đại diện cho công lý, pháp quyền
của đế quốc Rô-ma – biết Ngài vô tội: “ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà
họ nộp Người” (Mt 26,27). Nhưng ông hèn nhát không dám tha Ngài vì sợ
quần chúng đang bị giới lãnh đạo tôn giáo sách động. Ông lo sợ nguy hiểm
cho “chiếc ghế” của mình, và ông đã chủ trương thà bảo vệ “chiếc ghế”
hơn bảo vệ công lý.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều đó cũng có thể thông cảm được với
một người ngoại giáo như ông, vốn không được giáo dục tâm linh như các
nhà lãnh đạo tôn giáo. Nhưng điều đáng ghê tởm là sự thiếu thẳng thắn và
giả hình của ông: ông “lấy nước rửa tay trước mặt đám đông mà nói: “Ta
vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy!”. Ông là đại
diện cho công lý mà không chịu lên tiếng bênh vực công lý, để cho công
lý bị chà đạp. Tội của ông rành rành ra đấy: đồng loã với sự ác để giết
một người vô tội, nhưng ông lại muốn được mọi người coi là vô tội. Ông
muốn biện minh cho hành động vô trách nhiệm của mình. Thật ra, cứ nhận
rằng mình hèn nhát, mình ham địa vị thì lại đỡ tội, nhưng ông lại còn
muốn tỏ ra mình vô tội, nên tội ông nặng lên rất nhiều. Tương tự như ý
nghĩa của câu: “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng
giờ đây các ông nói rằng: "Chúng tôi thấy", nên tội các ông vẫn còn!”
(Ga 9,41). Trước mặt Thiên Chúa, chính cái tội giả hình, “muốn tỏ ra
mình vô tội” ấy còn nặng hơn tội hèn nhát và vô trách nhiệm kia rất
nhiều. Khi tôi còn nhỏ, hễ tôi phạm một lỗi nào, cha tôi chỉ đánh một
hai roi, nhưng nếu đã phạm mà lại chối, thì lỗi nặng lên gấp hai ba lần,
có thể bị phạt tới 5 hay 10 roi, vì đã phạm tới hai lỗi, mà lỗi sau nặng
hơn rất nhiều.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Ta có hành động như thế không?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thấy người lại nghĩ đến ta. Ta thấy Đức
Giêsu đã bị giết bởi giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái vì lòng ganh tị của
họ và bởi Philatô vì sự hèn nhát của ông. Nhưng liệu ta có hành động như
thế đối với các ngôn sứ đồng thời với mình không? Có thể ta sẽ nói như
bọn kinh sư ngày xưa: “Nếu như chúng ta sống vào thời của tổ tiên, hẳn
chúng ta đã không thông đồng với các ngài mà đổ máu các ngôn sứ” (Mt
23,29). Nhưng họ có ngờ đâu họ lại phạm chính tội mà tổ tiên họ đã phạm,
cái tội mà họ đang dựa vào để chê trách tổ tiên. Và họ còn phạm nặng nề
hơn tổ tiên họ rất nhiều, vì họ giết chính Đấng Mê-si-a mà họ đang trông
chờ. Tại sao? Chỉ vì cái mối tội muốn bảo vệ “cái ghế” của mình hơn bảo
vệ công lý, mối tội ấy họ cũng có không kém gì cha ông mình. Và cái mối
tội thứ hai còn lớn hơn thế nữa là đã có tội, lại còn muốn chứng minh
mình vô tội. Khi muốn chứng minh mình vô tội, hay muốn biện minh cho tội
của mình, người ta dễ có khuynh hướng tìm cho ra một tội nào đấy để gán
ghép cho kẻ vô tội mà mình không muốn bênh vực, hầu chứng tỏ sự im lặng
hay kết án của mình là hợp lý.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Rất có thể ta cũng đang hành động như
thế trong đời sống thường ngày của ta. Nhiệm vụ làm chứng – tức chức
năng ngôn sứ – mà ta đã lãnh nhận khi lãnh bí tích rửa tội, thêm sức,
hoặc truyền chức đòi buộc ta phải làm chứng cho Thiên Chúa, cho chân lý,
công lý và tình thương. Nhiệm vụ hay chức năng ấy đòi hỏi ta phải sống
đúng điều mình chủ trương và rao giảng. Ta rao giảng rằng những thực tại
siêu nhiên, những giá trị tâm linh cao quí hơn những thực tại trần gian,
thậm chí hơn cả mạng sống: “Được cả thế giới mà mất linh hồn thì ích lợi
gì?” (Mt 16,26). Nhưng trong đời sống thực tế, qua hành động và cách
sống của ta, ta lại đích thực coi những thực tại trần gian cao quí hơn
những thực tại mà ta vô cùng đề cao khi rao giảng. Ta sẵn sàng hy sinh
những giá trị tâm linh để đổi lấy những thực tại cụ thể của trần gian:
tiền bạc, quyền lực, địa vị, lạc thú… Để bảo vệ những thứ ấy, ta sẵn
sàng phạm chính cái tội của các vị lãnh đạo tôn giáo Do Thái sẵn sàng
hãm hại hoặc giết “những Đức Kitô” trong chính thời đại của chúng ta,
hoặc của Philatô xưa đã im lặng đồng lõa để người vô tội bị hãm hại.
“Những Đức Kitô” ấy có thể là những kẻ thấp cổ bé miệng đang chịu đủ thứ
bất công trong xã hội cũng như Giáo Hội, có thể là những người công
chính mà sự có mặt hay hành động của họ đang ảnh hưởng bất lợi cho “cái
ghế” của ta…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu nhận ra mình đang lỗi bổn phận làm
chứng theo chức năng ngôn sứ của người Kitô hữu, ta hãy thành thực nhận
lỗi của mình và tìm cách sửa chữa. Không nên làm như Philatô, đã có tội
lại còn muốn chứng tỏ mình vô tội, khiến ta lại càng lún sâu hơn vào tội
lỗi hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, con là người yếu đuối, con rất
dễ trở nên hèn nhát. Điều đó chắc hẳn Cha, cũng như Đức Giêsu, rất dễ
cảm thông và tha thứ cho con. Nhưng xin đừng để con hành động như
Philatô, đã hèn nhát không dám bênh vực người vô tội, để mặc người vô
tội bị giết, lại còn rửa tay để chứng tỏ mình vô tội. Xin đừng để con
mắc tội giả hình như thế, là tội mà Đức Giêsu ghét hơn tất cả mọi thứ
tội. Amen.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>