File "10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN V MC A/10.htm
File size: 19.35 KiB (19812 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A; Sự sống; Mở cửa mộ; Thầy là sự sống lại; Đức tin; Khóc người bạn; Sống và chết; Tin vào ai?"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
V Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ANH LADARÔ, HÃY RA KHỎI MỒ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc289715932">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quession.</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Có một người bị đau nặng tên là Ladarô,
quê ở Bêtania làng của hai chị em cô Mácta và Maria. Cô Maria là người
sau này sẽ Xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người (Ga 12,1-3).
Anh Ladarô. Người bị đau nặng, là em của cô.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bêtania ngày nay vẫn luôn mang tên bằng
tiếng Ả Rập “El Azaneh", làng của Ladarô. Trong tiếng Do Thái
“Beithaneiah" có nghĩa là "nhà của người nghèo". Bêtania! ở triền phía
Đông của núi Ô-liu, ở 3 km phía Đông Giêrusalem, đó là phía mặt trời mọc
trên Giêrusalem.. Đó là đỉnh của ngọn núi mà dưới chân nó, trên phía có
bóng che, có vườn Ghết-sê-ma-ni ở phía thấp dưới. Bêtania! Đó là ốc đảo
của ánh sáng và tình bạn hữu. Ở đó, trong một ngôi nhà thân hữu, Đức
Giêsu đã sống hạnh phúc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Hai chị em sai người nói với Đức Giêsu:
“Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang đau nặng". Nghe vậy Đức Giêsu
bảo: "Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang
của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh". Đức
Giêsu quí mến cô Mácta, cùng hai người em là cô Maria và anh Ladarô.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong cuộc sống đầy xáo động và khó khăn
của Chúa Giêsu. Bêtania là chốn cõi lòng được nghỉ ngơi. Theo thói quen,
Tin Mừng giới thiệu một Đức Giêsu hoàn toàn! được toả hào quang với địa
vị Đức Chúa Phục sinh (và sự cám dỗ "theo thuyết một bản tính" rõ ràng
là chỉ nhìn thấy bản tính Thiên Chúa nơi Người). Vậy mà, Thánh Gioan,
người trông thấy rõ nơi Người Ngôi Lời, Con vĩnh cửu, cũng là người cho
chúng ta thấy "con người" nơi Đức Giêsu. Người đã có nhiều tình bạn với
nữ giới; như ta thấy rõ trong câu nói tinh tế và đơn sơ này: "Đức Giêsu
yêu mến Mácta và em gái của cô", người cũng sẽ, lát nữa run lên vì xúc
động và khóc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên sau khi được tin anh này lâm
bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày lại nơi đang ở. Rỗi sau dó, Người
nói với các môn đệ: "Nào, chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê". Các môn đệ
nói: "Thưa Thầy, mới đây người Do Thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại
còn đến đó sao?". Đức Giêsu trả lời: "Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó
sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. Còn ai
đi ban đêm thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự sống lại của Ladarô là "phép lạ cuối
cùng" của Chúa Giêsu, dấu hiệu cuối cùng mà người dành cho người Do Thái
trong vụ tranh tụng giữa ánh sáng và bóng tối: ngay sau dấu hiệu này,
trong Thánh Gioan, là cuộc Thụ Nạn bắt đầu (Ga 11,46-53). Khi đi sang
miền Giuđê để cứu anh bạn Ladarô của mình, Đức Giêsu đi đón nhận cái
chết của mình. Chúng ta chú ý là Đức Giêsu, mặc cho tình yêu của Người
đối với hai người bạn gái, đã cố tình chậm đến gặp lại họ: Dù vẫn hoàn
toàn nhân bản, Đức Giêsu không bao giờ để mình bị dẫn dắt bởi tình cảm
của mình nhưng bởi ý muốn của Chúa Cha (4,34; 7,18; 8,29).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đã đợi cho Ladarô chết vì người
biết thế, người không đến để tránh cho chúng ta khỏi đau khổ và tang
chế, nhưng thay đổi những đau khổ và cái chết này nhờ sự sống lại của
Người, chính Người cũng sẽ không tránh cái chết cho mình!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nói những lời này xong. Người bảo họ:
“Ladarô bạn của chúng ta đang yên giấc; tuy vậy Thầy đi đánh thức anh ấy
đây. Các môn đệ nói với Người: "Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được anh
ấy sẽ khoẻ lại". Đức Giêsu nói về cái chết của anh Ladarô, còn họ tưởng
về giấc ngủ thường. Bấy giờ Người mới nói rõ: "Ladarô đã chết, Thầy mừng
cho anh em vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi nào chúng
ta đến với anh ấy". ông Tôma, gọi là Đi-di-mô nghĩa là sinh đôi nói với
các bạn đồng môn: "Cả chúng ta nữa, chúng ta cùng đi để cùng chết với
Thầy”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu luôn luôn gọi cái chết là một
"giấc ngủ", và nhờ đó mời chúng ta thay đổi quan niệm của chúng ta về
cái thực tại không thể tránh được này (Mt 9,24: Ga 11,11) Cái chết thể
lý, đối với Đức Giêsu, là một giấc ngủ đơn sơ và tạm bợ; nấm mồ trở
thành một nơi người ta nghỉ ngơi trong lúc chờ đợi thức dậy. Và Thánh
Phaolô sẽ ca lên: "Hỡi người đang ngủ, hãy tỉnh giấc, ngày đã sáng rồi.
Từ trong kẻ chết, người hãy trỗi dậy, và được sáng ngời" (Ep 5,14). Lạy
Đức Giêsu, xin hãy giúp con hiệp thông thực sự ý tưởng của Chúa để cất
khỏi sự chết cái đặc tính bi thảm của nó, để xem nó như sự "phát tình
của Thiên Chúa" huyền nhiệm, khiến chúng con cuối cùng có thể tham dự
vào cuộc sống hạnh phúc của nó: Những ai đã ngủ yên trong Đức Giêsu, thì
Thiên Chúa sẽ dẫn đưa họ cùng đi với Người..." (1Tx 4,14), "bởi vì Đức
Kitô đã sống lại từ kẻ chết, quả đầu mùa của những ai đã ngủ yên..." (I
Cr 15,20). Vâng Đức Giêsu có thể "vui mừng" về cái chết của Ladarô. Ôi
mạc khải! Mạc khải duy nhất có ích lợi... về cái chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Khi đến nơi, Đức Giêsu thấy anh Ladarô
đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. Bêtania cách Giêrusalem không đầy ba
cây số. Nhiễu người Do Thái đến chia buồn với hai cô Mácta và Maria, vì
em các cô mới qua đời. Vừa được tin Đức Giêsu đến, cô Mácta liền ra đón
Người. Còn cô Maria thì ngồi ở nhà. Cô Mácta nói với Đức Giêsu: "Thưa
Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết, nhưng bây giờ con biết
bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa. Người cũng sẽ ban cho Thầy” Đức
Giêsu nói: "Em chị sẽ sống lại". Cô Mácta thưa: "Con biết em con sẽ sống
lại khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết. Đức Giêsu liền phán: "Chính
Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng
sẽ được sống lại. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết.
Chị có tin thế không?". Cô Mácta đáp:Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là
Đức Kitô. Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Mácta, như một phần lớn những người Do
Thái thuộc thời cô, tin vào sự sống lại vào lúc tận thế... những ngày
sau cùng! Điều mới mà Đức Giêsu yêu cầu cô tin, chính là một sự sống lại
"hiện tại": "Thầy là sự sống lại!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là câu trả lời của Thiên Chúa cho
câu hỏi độc nhất nghiêm chỉnh của lời Người, câu hỏi đặt ra cho mỗi
người trong chúng ta khi đối diện với cái chết. "Ai tin vào Thầy dù đã
chết sẽ sống". Thật? hay không thật? hay bạn không tin điều đó? Kinh Tin
Kính của chúng ta đơn sơ và ngắn gọn: Đức Giêsu làng Nadarét, đã chết và
đã sống lại! Điều đó đơn giản như một buổi sáng Lễ Phục sinh. Trong khi
chờ đợi chết. chúng ta phải sống điều đó, phải tin điều đó. Bởi vì tất
cả mọi người tin vào Đấng đã sống lại không thể sống một cuộc đời không
có tình yêu, không cậy trông, không niềm vui được của sẻ. Nếu bạn phải
chết chiều nay, bạn sẽ làm thế nào để có thể trải qua ngày này trước khi
ôm lấy Chúa? Cuộc đời của một tín hữu đầy sự sống lại, đầy sự sống và
đầy niềm vui. Thầy là sự sống lại và là sự sống Những lời kiêu kỳ gây
hốt hoảng? Đó là một thằng điên nói ra... hay chính là Thiên Chúa. Cuộc
sống mà Người nói đến, hiển nhiên có một bản tính khác với cuộc sống
sinh lý này, chết là hết; nhưng là cuộc sống của Thiên Chúa. Ai tin Thầy
thì sẽ không bao giờ chết. Đức tin, ngay từ bây giờ, là một sự vui hưởng
trước đời sống đó, đời sống không chết, chính là đời sống của chính
Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nói xong. Mácta đi gọi em là Maria và
nói nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy. Nghe vậy cô Maria vội đứng lên
và đến với Người... Khi đến gần Đức Giêsu, cô Maria vừa thấy Người, liền
phủ phục dưới chân và nói: ' Thưa Thầy nếu có Thầy ở đây em con đã không
chết”. Thấy cô khóc và những người Do Thái đi theo cũng khóc, Đức Giêsu
thao thức trong lòng và xao xuyến. Người hỏi: "Các anh để xác anh ấy ở
đâu?”. Họ trả lời: ' Thưa Thầy! mời Thầy đến mà xem". Đức Giêsu liền
khóc. Người Do Thái mới nói: "Kìa xem! Ông ta thương Ladarô biết mấy".
Có vài người trong nhóm họ nói: "ông ta mở mắt cho người mù, lại không
thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?". Đức Giêsu lại thổn thức trong lòng.
Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật là tai hại, lại một lần nữa, khi
những người phiên dịch đã không phán đoán tốt để cho người ta cảm thấy
trong bản (dịch của họ, một tiểu tiết thật đẹp trong bản văn Hy Lạp, mà
hiển nhiên là Gioan muốn thế. Ba lần, khi nói đến Mácta và Maria và
những người Do Thái, Gioan dùng tiếng "Klainein" có nghĩa chính xác là
"khóc, nức nở to tiếng" và chúng ta đoán những tiếng nấc và tiếng kêu ở
Phương Đông, rất chan hòa tình cảm của mình, mà người ta thoáng nghe
thấy nơi những bà khóc mướn chung quanh đám tang. Nhưng khi đến Đức
Giêsu, Gioan thay đổi tiếng, và nói về "dakruein", có nghĩa là "khóc
thổn thức lặng lẽ”. Và từ này làm cho tôi trông thấy những giọt nước mắt
âm thầm rơi trên mắt của một Giêsu làm chủ được mình, và cả khi Người
đau khổ. Người vẫn khống chế được đau khổ riêng của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói: "Đem phiến đá này đi". Cô
Mácta là chị người chết liền nói: 'Thưa Thầy nặng mùi rồi, vì em con ở
trong mồ đã được bốn ngày! Đức Giêsu bảo: "Nào Thầy đã chẳng nói với chị
rằng nếu chị tin, thì chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?".
Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giêsu ngước mắt lên và nói: "Lạy Cha,
con cảm tạ Cha. vì Cha đã nhậm lời con. Phần con, con biết Cha hằng nhậm
lời con. Nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là
Cha đã sai con".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu truyện dài dòng này, dẫn nhập vào
cuộc sống lại của Ladarô, đi cho chúng ta hiểu là mục đích của trang này
không phải là sự "tỉnh dậy" của cái chết thể lý của Ladarô, nhưng chính
là sự tiến bộ trong đức tin của tất cả những người bao quanh Đức Giêsu.
Và hành vi cảm tạ của Đức Giêsu, ta hãy chú ý điều này, không nhắm đến
phép lạ mà Người sắp làm, nhưng đến sự kiện là phép lạ này sẽ giúp cho
những người không tin hay những người yếu lòng tin "tin tưởng":</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Những môn đệ đã chống, không lên lại
Giêrusalem, họ nghi ngờ, họ sợ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Mácta không muốn mở ngôi mộ, chị hoài
nghi, tử thi đã để quá trễ ngày.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những người Do Thái, cho dù họ có thiện
cảm với ba chị em, không tới để khóc nức nở.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu muốn cầu nguyện cho tất cả họ,
cho tất cả những người khó lòng tin tưởng, cho tôi, cho các bạn. Và đức
tin chính là gì vậy? Chính là nhìn nhận rằng Đức Giêsu đến từ chỗ khác.
Đức Giêsu được sai đi. Bạn có tin điều đó không? Bạn có tin cái chỗ khác
từ đó Đức Giêsu đến không? Trong trang này của Gioan, có 23 cuộc di
chuyển nơi chỗ được nhắc đến: bên ngoài Giu-đê, về hướng Giu-đê, về
hướng Bêtania, về phía nhà, về phía mộ, về phía Giêrusalem; nhưng trung
tâm của tất cả những cuộc di chuyển này, dù bề ngoài thế nào, không phải
là "ngôi mộ" có thể cuốn hút chúng ta nhìn vào, mà đó là một thế giới
khác, thế giới của Chúa Cha, từ đó Đức Giêsu được sai đi! Không có nơi
đó, vấn đề cái chết không được giải quyết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nói xong, Người kêu lớn tiếng: "Anh
Ladarô hãy ra khỏi mồ!". Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải và
mặt còn phủ khăn. Đức Giêsu bảo: "Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh
ấy đi". Đông đảo người Do Thái đã đến thăm cô Macta, và đã chứng kiến
việc Đức Giêsu làm. Họ tin vào Người.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vấn đề chính yếu, đối với con người,
theo Đức Giêsu, trước hết không phải là có thể ra khỏi mồ một ngày kia,
mà ngay từ bây giờ, đi từ sự chết sang sự sống bằng một đức tin gắn bó
vào bản thân Đức Giêsu: "Họ tin vào Người", còn chúng ta?</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>