File "09.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN V MC A/09.htm
File size: 20.69 KiB (21184 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A; Sự sống; Mở cửa mộ; Thầy là sự sống lại; Đức tin; Khóc người bạn; Sống và chết; Tin vào ai?"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
V Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
CHÚA GIÊSU LÀM CHO ANH LAGIARÔ SỐNG LẠI</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc289715931">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Alain Marchabour</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dấu lạ thứ bảy theo Tin Mừng Gioan là
dấu lạ vĩ đại nhất, đến nỗi có vài nhà chú giải xem dấu lạ này như là sự
biểu hiệu trước cuộc Thương Khó và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu hơn là
đoạn kết phần thứ nhất của Tin Mừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Luôn luôn như thế trong Tin Mừng Gioan,
đây là một bài trần thuật tập trung vào Chúa Giêsu. Cả bài đều được sắp
đặt chung quanh Chúa Giêsu; chính trong tương quan với Người mà mọi nhân
vật được mời gọi thực hiện việc lựa chọn. Cảnh tượng xảy ra ở hai nơi. Ở
bên kia sông Giođan (10,40-11,16) nơi Chúa Giêsu ở ẩn cùng các môn đệ và
tại Bêtania (11,16-45) nơi ở của Lagiarô và hai chị. Theo Ga 1,28 thành
phố bên kia sông Giođan cũng gọi là Bêtania. Như vậy, có hai “Bêtania”,
ngăn cách bởi dòng sông Giođan, nơi này cách xa nơi kia trước tiên không
phải về địa lý: có một Bêtania tĩnh lặng, đầy sức sống và lòng tin và
một Bêtania náo loạn, đầy chết chóc. Bêtania, gần Giêrusalem, là nơi cư
ngụ của Lagiarô, Matta và Maria, được giới thiệu ở đây như ba chị em.
Lagiarô –có nghĩa là “Éléazar” (Thiên Chúa đoái thương) theo dạng thức
Hy Bá- không được nhắc đến ở nơi nào khác. Cũng danh xưng này còn gặp
thấy trong dụ ngôn về anh Lagiarô và ông nhà giàu (Lc 16) trong một tình
huống không liên quan gì đến đoạn sách của chúng ta. Maria và Matta cũng
không xuất hiện nào khác ngoài Lc 10,38-42.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Phần Dẫn: 1-6</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài trần thuật mở đề như một truyện
ngắn: “Có một người đau nặng”. Lagiarô được đề cập đến trong tương quan
với hai cô chị Maria và Matta. Chị Maria được đánh giá dựa vào việc xức
dầu thơm cho Chúa Giêsu. Bởi vì cô chị này được đặt quan hệ với “ngày
mai táng” của Chúa Giêsu, ta có thể hiểu điểm giải thích này như cách
hướng dẫn để suy ngắm: Maria được đặt liền bên cạnh sự tang tóc và sự
chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở điểm này, hai chị em đều không khác
nhau. Cô này cũng như cô kia đều được Chúa Giêsu thương mến, cả hai cô
đều cho người đến báo cho Chúa Giêsu hay Lagiarô đau nặng. Có hai ghi
chú khiến bài trần thuật trở nên bi thảm: Chúa Giêsu thương mến, thế
nhưng Người còn lưu lại thêm hai ngày nữa! Điều trái nghịch này có thể
là quan trọng. Nó còn lặp lại trong 11,36-37 dưới dạng thức lời xác
quyết của người Do Thái: Kìa xem ông ta thương anh Lagiarô biết mấy!...
Ông ta lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phần dẫn nhập này tạo cho Chúa Giêsu một
tư thế duy nhất bởi lẽ người báo trước biến cố này như một căn bệnh
không phải đưa đến sự chết mà là tỏ hiện vinh quang của Thiên Chúa và
của Chúa Con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu Và Các Môn Đệ: 7-16</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu với các
môn đệ tạo nên một sự toàn nhất. Hơn nữa sự thống nhất của bài trần
thuật được đánh dấu bằng sự bao hàm:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người nói với các môn đệ (c.7)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nào chúng ta cùng trở lại miền Giuđê</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">người Do Thái tìm cách ném đá Thầy (c.8)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">nào chúng ta đến với anh ấy (c. 15)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôma nói với các bạn đồng môn (c.16)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">chúng ta cùng đi và cùng chết với Thầy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong phần này, các môn đệ hành xử như
thế theo hai thái độ. Trước tiên, các ông là đối tượng để Thầy dạy bảo.
Quả thực, đứng trước cái chết của anh Lagiarô và những lời Chúa Giêsu
nói, các ông tỏ ra không hiểu gì hết và cần lời giảng dạy của Chúa
Giêsu. Chúa Giêsu chứng tỏ mình thông hiểu và mời gọi các môn đệ cùng
chia sẻ: đối với Chúa Giêsu, cái chết của anh Lagiarô là một giấc ngủ:
điều đó khiến hiểu rằng Người có thể “đánh thức” nếu anh ta nghe tiếng
của Chúa Giêsu. Sau nữa, các ông đi theo Người và sau khi phản đối, cuối
cùng các ông cùng tham gia vào chương trình của Người: “Nào chúng ta
cùng đi và cùng chết với Thầy”. Thực tế, các ông chứng tỏ thế nào là môn
đệ: lắng nghe Thầy và tiếp bước theo Thầy cho đến chết (các Tin Mừng
Nhất Lãm sẽ đề cập đến “vác lấy thập giá của mình”).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người kể chuyện khéo léo đưa vào một tựa
đề thích hợp cho mỗi độc giả (mỗi người phải là môn đệ) và một sự quy
chiếu vào biến cố đặc biệt bằng cách nêu tên ông Tôma và nhờ vậy tạo nên
một căn cứ lịch sử cho bài trần thuật. Như vậy bài trần thuật vừa có
tính lịch sử vừa có tính tượng trưng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu Và Cô Matta: 17-27</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài trần thuật chuyển ngay sang bên kia
sông Giođan nơi diễn biến cuộc đối thoại với các môn đệ, tại Bêtania gần
Giêrusalem. Tác giả tự do tóm tắt trì hoãn để đạt đến các mục tiêu của
mình. Kể từ câu 20, tác giả dùng bài trần thuật ngay tại cổng làng
Bêtania để khai triển hai cảnh song song trong đó mỗi chị em đều có một
vai trò khác biệt nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cô Matta bỏ đám đông đang buồn thảm gồm
cô Maria và nhiều người Do Thái để đi đón Chúa Giêsu. Việc đi đón này
đặt cô Matta vào trong mối liên hệ đặc biệt tin tưởng khi đối diện với
Chúa Giêsu. Có Chúa Giêsu hiện diện, sự chết không thể lấn lướt được
Người. Niềm xác tín này của cô Matta được diễn đạt bằng ba dụng ngữ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước nhất cô xác tin rằng Chúa Giêsu có
quyền trên sự chết. Sự hiện diện của Chúa Giêsu là cơ hội để cô tuyên
xưng đức tin của mình vào Chúa Giêsu: “Con biết bất cứ điều gì Thầy xin
cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy”. Lời quả quyết giống như
một lời cầu xin (như trong 2,3). Về điểm này, cô nhận biết Chúa Giêsu là
người của Thiên Chúa, theo cung cách của Êlia và Êlisê, những vị mà
Thiên Chúa ban cho quyền làm cho kẻ chết sống lại (1V 17,17-24; 2V
4,18-37). Thế nhưng đối với một tín hữu Do Thái, rõ ràng chỉ có Thiên
Chúa mới có thể ban sự sống, như lời của một kinh sư Do Thái minh chứng:
“Ôi lạy Chúa, Chúa nắm trong tay ba bí quyết: quyền năng làm mưa gió,
làm thụ thai trong lòng người nữ và làm cho kẻ chết sống lại”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi Chúa Giêsu ẩn mình đi để nhắc cho
Matta niềm tin của người Do Thái vào việc làm cho kẻ chết sống lại (Ga
11,23), cô liền tiếp theo Người để tin vào tín điều của dân Israel: “Con
biết em con sẽ sống lại trong ngày sau hết”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhất là khi Chúa Giêsu tỏ hiện như là sự
sống lại và là sự sống, cô Matta liền vượt qua sự hiểu biết để tin:
“Thưa Thầy, con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa” (11,27). Ở đây
cô là dung mạo của người nữ tín hữu nhận biết nơi Chúa Giêsu sự xâm nhập
của Thiên Chúa kẻ sống vào giữa loài người. Ở đây Chúa Giêsu trổi vượt
các ngôn sứ Êlia và Êlisê: Người được nhận biết như Đấng ban sự sống,
theo mẫu hình của Thiên Chúa. Quả vậy, nhờ đức tin cô Matta đã hiểu rằng
nơi Chúa Giêsu, chính Thiên Chúa ngự đến giữa loài người. Thật hoàn toàn
hợp lý để cô Matta tuyên xưng Chúa Giêsu trong căn tính đích thực của
mình, Đấng Mêsia của Thiên Chúa (cùng đích của Do Thái giáo) và Con
Thiên Chúa. Như thế, cô tổng hợp Do Thái giáo (Đấng Mêsia) và sự mới lạ
của Kitô giáo (Con Thiên Chúa).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tiểu đoạn này đã đạt đến đích điểm khiến
cho việc anh Lazarô ra khỏi mồ sau này trở nên tương đối, bởi vì vận may
đặc biệt của anh đã trở nên thứ yếu: “Ở đây điều hệ trọng là “ai sống và
tin vào Chúa Giêsu” (11,25).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu Và Cô Maria: 28-37</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người kể chuyện muốn nhấn mạnh đến sự
tương đồng giữa hai chị em: họ gặp Chúa Giêsu tại cùng một địa điểm và
thưa với Chúa Giêsu những lời như nhau. Thế nhưng lời đầu tiên của cô
Maria chỉ lặp lại phần tiêu cực của điều cô em đã nói –“Thưa Thầy, nếu
có Thầy ở đây”- còn thiếu phần tuyên xưng đức tin. Trong hành động và
trong lời nói, cô Maria vẫn còn chìm đắm trong tang chế: cô đang ở với
người Do Thái đến chia buồn (cc. 31.33). Cô đang khóc lóc thảm thiết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có một niềm tin quá mức nơi cô Matta và
một sự buồn thảm nơi cô Maria, ta có thể nói như vậy chăng? Các bản văn
đều phóng khoáng và cô Matta người phụ nữ đầy lòng tin lại xuất hiện ở
câu 11,39 với những dấu hiệu của sự thiếu tin tưởng. Thế nhưng, theo
cách thức của nhà mô phạm, Gioan đã đánh dấu hai thái độ trước sự chết;
cô Maria, được đề cập đến ngay từ phần đầu của bài trần thuật với vẻ
tang tóc và chết chóc (c.2), tiêu biểu cho con người thất vọng vì sự từ
biệt: sự buồn thảm thái quá khiến cô không thể đón nhận nơi Chúa Giêsu
Đấng mặc khải của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu Đứng Trước Anh Lagiarô: 38-45</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc hội ngộ với anh Lagiarô được đặt
liền sau đoạn đau thương khóc lóc và phiền muộn. Chúa Giêsu lặp lại địa
vị Chúa Tể của mình và tỏ bày bằng ba cách:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">a.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
Bằng lời nguyện xin cùng Chúa Cha qua đó biểu hiện sự kết hợp giữa Người
với Chúa Cha và niềm xác tín được lắng nghe: “Con biết Cha hằng nhậm lời
con”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">b.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
Bằng quyền năng của Người nơi các nhân chứng. Người ra lệnh hai lần:
“Đem phiến đá này đi”. Cô Matta còn do dự được hướng dẫn đến vinh quan
của Thiên Chúa như Chúa Giêsu đã loan báo cho các môn đệ (11,4). “Cởi
khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi”. Như thế đó, Chúa Giêsu không
những giải thoát anh Lagiarô khỏi xiềng xích sự chết, mà còn không ràng
buộc con người vừa mới được cứu thoát phải lệ thuộc vào mình. Người gởi
trả anh Lagiarô về với sự sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">c.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
Bằng sự can thiệp ngắn gọn nhưng hiện hữu của Người: “Người kêu lớn
tiếng: “Anh Lagiarô, hãy ra khỏi mồ!”. Tiếng kêu này có tác dụng tạo
được cho dấu lạ tính cách công khai không? Tiếng kêu có nêu lên được ý
nghĩa tiếng nói của Người có thể vang đến xứ sở kẻ chết chăng? Cả hai ý
nghĩa đều có thể, cùng với khả năng hướng đến tiếng kêu thảm thiết của
Con Người vào thời cuối cùng lôi kéo kẻ chết ra khỏi mồ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Anh Lagiarô</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khác hẳn với các nhân vật khác, nhân vật
Lagiarô khá dài dòng: anh xuất hiện xuyên suốt bài trần thuật: anh là
nguyên nhân làm phát sinh câu chuyện; anh là một câu chuyện của mỗi
người và tạo cho tất cả các nhân vật khác khả năng làm cho sự chết một ý
nghĩa. Anh xuất hiện với dáng vẻ thụ động, im lặng, một sự im lặng phong
phú khiến cho mỗi nhân vật của bài trần thuật, và qua đó mỗi độc giả,
đều có thể lên tiếng. Anh là người mặc khải cho mỗi người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thoạt đầu, không có một yêu cầu nào đặc
biệt: chính hai cô chị cho người đến nói với Chúa Giêsu: Thưa Thầy,
người Thầy thương mến đang bị đau nặng. Sống lại ra khỏi mồ, anh Lagiarô
tiếp tục im lặng và rút lui theo lời nói bí ẩn của Chúa Giêsu: “Cởi khăn
và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi”. Người kể chuyện quan tâm đến “phần
để trắng” trong tiến trình của anh Lagiarô: bốn ngày anh ở trong mồ có ý
nghĩa gì? Sau khi sống lại ra khỏi mồ, anh làm gì? Bài trần thuật đạt
đến tột đỉnh cùng với việc tuyên xưng đức tin của cô Matta. Anh Lagiarô
đã được “đánh thức” bởi vì anh đã nghe lời của Chúa Giêsu. Đấy là chỗ
duy nhất trong bài trần thuật: “Anh Lagiarô, hãy ra khỏi mồ!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, về cuộc hành trình cá nhân
của anh Lagiarô, không có một dấu vết nào được thuật lại cho chúng ta
ngoài sự kiện anh Lagiarô một trong những người đồng bàn cùng với Chúa
Giêsu trong 12,2: Orgiène đã nói: “Anh Lagiarô đã trải qua một quãng
đường dài, bởi vì anh đã đi từ ngôi mộ đến bàn tiệc của Chúa”. Anh biến
khỏi bài trần thuật khi mà thánh sử thông báo rằng các vị thượng tế
quyết định giết cả anh Lagiarô nữa (12,11): lời nói có hiệu quả đáng
kinh ngạc. Chúng ta sẽ không còn biết gì về anh nữa, ngoài những tục
truyền. Thánh sử đã đề cập khá đầy đủ về anh: từ nay cần phải nhường chỗ
lại cho Chúa Giêsu, Người mà anh có nhiệm vụ chuẩn bị sự chết và sự vinh
quang.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu Được Tỏ Hiện</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trọn bài trần thuật đều tập trung vào
Chúa Giêsu. Trong mỗi phân đoạn, Người đều là biểu tượng chính yếu và
lần lượt tỏ lộ một khía cạnh nhỏ về căn tính của Người, như được chứng
mình khi ta nhìn thoáng qua các phần khác nhau của bài trần thuật.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>