File "04.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN PS II/04.htm
File size: 11.87 KiB (12154 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh; Sống với nhau; Để được gặp Chúa; Lạy Chúa tôi tin; Lửa thử vàng; "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	II Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐỂ 
		ĐƯỢC GẶP CHÚA PHỤC SINH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Ðức 
		Cha J.B. Bùi Tuần</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Được 
		gặp Chúa Phục Sinh là một ân huệ lớn lao. Các môn đệ Chúa xưa đã được ân 
		huệ đó.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Khi 
		Chúa Phục Sinh đến gặp họ, họ cảm nhận được rằng: Họ được Chúa yêu 
		thương, được Chúa cứu độ, được Chúa chọn và được Chúa sai đi. Họ xác tín 
		rằng: Không những họ được ơn Chúa yêu thương, mà họ còn được ơn biết yêu 
		mến Chúa và yêu thương người khác.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Các 
		môn đệ Chúa đã được gặp Chúa Phục Sinh và đón nhận ơn Phục Sinh không 
		phải một cách miễn cưỡng. Thực sự các ngài đã khao khát, đợi chờ. Hơn 
		nữa, Chúa đã dọn lòng các ngài một cách đặc biệt, đó là làm cho các ngài 
		trở nên hết sức khiêm nhường. Ở đây, xin nhìn sâu một chút vào điều kiện 
		quan trọng đó.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">1. 
		Khiêm nhường nhận ra sự yếu hèn của bản thân mình</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Đứng 
		đầu các môn đệ là thánh Phêrô. Đã một thời, ngài luôn luôn tỏ mình là 
		người trung tín và can đảm. Ngài dám nói công khai trước Chúa Giêsu và 
		các anh em: &quot;Dù mọi người bỏ Thầy, thì con cũng không bỏ Thầy&quot; (Mc 
		14,29). Ngài tự tạo ra một hình ảnh anh hùng về chính mình, với tất cả 
		sự quảng đại, nhiệt thành, bất khuất. Ngài tự hào về hình ảnh tự tạo đó. 
		Nhưng đàng sau hình ảnh đó là sự yếu đuối, mà ngài không biết. Ngài chỉ 
		nhận ra sự kém cỏi khốn nạn của mình, khi ngài chối Chúa. Hình ảnh vinh 
		quang ngài tự tạo bị sụp đổ trước câu hỏi do một người đầy tớ gái của 
		thầy cả Thượng phẩm: &quot;Ông có phải là môn đệ của ông Giêsu không?&quot; (Mt 
		26,71). Sự sụp đổ quá dễ dàng đó đã làm cho thánh Phêrô bừng tỉnh. Ngài 
		nhận ra chính mình với tất cả sự khiêm nhường sâu thẳm.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		Thánh Giacôbê và thánh Gioan cũng là những môn đệ được Chúa Giêsu thương 
		cách riêng như thánh Phêrô. Hai ngài có lần cũng đã đoan chắc với Chúa 
		là sẽ vui lòng uống chén đắng của Chúa (x. Mc 10,39). Có nghĩa là sẽ 
		chia sẻ cuộc khổ nạn của Chúa, sẽ vác thánh giá đỡ cho Chúa. Các ngài 
		hứa là hứa, chứ không nhận thức được khả năng của mình. Với lời hứa hùng 
		hồn đó, các ngài cũng tự tạo ra cho mình một hào quang quả cảm. Nhưng ở 
		vườn Cầy Dầu, lúc thử thách tới, các ngài đã bỏ trốn. Hào quang tự tạo 
		bị tan vỡ. Các ngài nhận ra sự yếu đuối của mình. Khám phá đau đớn ấy 
		khiến các ngài khiêm nhường sâu thẳm.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Các 
		môn đệ khác trong bữa tiệc ly cũng đã nhận được chức thánh, được Chúa 
		cầu nguyện cho với bao lời ủi an dặn dò, các ngài tưởng mình đương nhiên 
		đã trở thành thánh thiện. Nhưng chỉ vài giờ sau, các ngài cũng vẫn mê 
		ngủ, không đủ sức tỉnh thức cầu nguyện. Các ngài để mặc Chúa cô đơn 
		trong cơn xao xuyến. Khi Chúa bị bắt, các ngài đều bỏ trốn. Có một cái 
		gì đã đổ vỡ trong các ngài. Tưởng mình thánh thiện là ảo tưởng. Sự đổ vỡ 
		ảo tưởng giúp cho các ngài thấy sự yếu đuối hèn hạ của mình. Các ngài 
		trở nên khiêm nhường sâu sắc. Sự khiêm nhường ấy chính là điều kiện để 
		các ngài được gặp Chúa Phục Sinh.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Cùng 
		với sự khiêm nhường nhận biết mình yếu đuối, các môn đệ Chúa còn được 
		chuẩn bị thêm một sự khiêm nhường khác, đó là khiêm nhường vâng phục 
		thánh ý Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">2. 
		Khiêm nhường vâng phục thánh ý Chúa</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Hồi 
		đó, nhiều người trong dân tin Chúa Giêsu là Đấng Mêssia. Nhiều người đã 
		gọi Chúa Giêsu là con vua Đavít. Các môn đệ Chúa cũng tin như vậy. Niềm 
		tin ấy dựa theo mong đợi của truyền thống đã vẽ ra một hình ảnh Đấng Cứu 
		Thế với những nét của vua chúa. Theo đó, Chúa Giêsu sẽ gom lại trong tay 
		mình các quyền lực, sẽ dẹp tan các quân thù, sẽ lên ngôi vua, ngồi trên 
		ngai vàng, kế vị vua Đavít. Nước Người sẽ lớn lao, các môn đệ Người sẽ 
		được chia quyền cai trị, với chức cao quyền cả. Những mộng ước như thế 
		được các môn đệ coi là chính đáng.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Nào 
		ngờ Chúa Giêsu lại đi theo hướng khác, đó là hướng hiến thân mình làm 
		của lễ đền tội cho nhân loại. Chúa Cứu Thế đã nói nhiều lần cho các môn 
		đệ biết hướng đó. Nhưng các ngài không hiểu, và như không muốn hiểu, 
		thậm chí không thể hiểu nổi. Đến khi hướng đó được thực hiện bằng cái 
		chết của Chúa trên thánh giá, các môn đệ mới chấp nhận.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		Trong các ngài, có một cái gì tan vỡ, hụt hẫng thảm hại. Các ngài nhận 
		ra ý của các ngài không phải là ý Chúa. Ý Chúa rất khác ý các ngài. Vâng 
		phục ý Chúa thì phải bỏ ý riêng. Từ bỏ nào cũng gây đau đớn. Tuy nhiên, 
		các ngài vẫn tin vào Chúa. Đức tin được thanh luyện. Các ngài trở nên 
		khiêm nhường, coi sự vâng phục ý Chúa là một giá trị cao cả, có sức 
		thánh hoá và cứu độ. Chính niềm tin khiêm nhường ấy đã là một điều kiện 
		thích hợp, để các môn đệ được gặp Chúa Phục Sinh.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Thứ 
		khiêm nhường sau cùng rất cần để các môn đệ gặp được Chúa Phục Sinh, đó 
		là khiêm nhường sám hối.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">3. 
		Khiêm nhường sám hối</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Phúc 
		Âm tả sự sám hối của thánh Phêrô bằng việc ngài rút vào thinh lặng và 
		khóc lóc thảm thiết (x. Mt 26,75). Tôi nghĩ các môn đệ khác cũng đều đã 
		sám hối.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Các 
		ngài khiêm nhường nhận ra rằng: Trong các lời hứa trung tín của các ngài 
		đã có mầm bất trung, trong các việc đạo đức của các ngài đã có nhiều vẩn 
		đục, trong tình yêu của các ngài đã có nhiều ích kỷ, trong các việc làm 
		tưởng là hợp ý Chúa đã có pha nhiều ý riêng. Những nhận thức đó khiến 
		các ngài trở nên khiêm nhường.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Điều 
		làm cho các ngài đau đớn là đã làm phiền lòng Chúa. Điều làm cho các 
		ngài hối hận là thấy mình đã không tỉnh thức lắng nghe ý Chúa. Điều làm 
		cho các ngài mến Chúa hơn trước là thấy Chúa đã chịu chết để đền tội cho 
		mình.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Sám 
		hối của các môn đệ Chúa là một sự trở về với tình yêu Chúa. Một sự trở 
		về khiêm nhường, tự đáy lòng, với lời cầu nguyện thiết tha và với sự phó 
		thác triệt để vào lòng thương xót Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">***</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		Những suy nghĩ trên đây giúp chúng ta chuẩn bị tâm hồn, để mừng lễ Phục 
		Sinh. Mừng lễ Phục Sinh không phải chỉ là tham dự thánh lễ Phục Sinh với 
		những lễ nghi phụng vụ và bầu khí hân hoan, nhưng chủ yếu phải là được 
		gặp Chúa Phục Sinh, để đón nhận ơn phục sinh từ chính Chúa Phục Sinh.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Để 
		được thế thì phải khiêm nhường. Khiêm nhường, khiêm nhường, khiêm 
		nhường. Hãy tập trung vào điều kiện đó.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Lạy 
		Chúa Phục Sinh, xin thương ban cho con ơn được gặp Chúa. Con rất bất 
		xứng. Nhưng con tin Chúa giàu lòng thương xót sẽ đoái nhìn đến con. Con 
		hết lòng cảm tạ Chúa. Con xin hoàn toàn phó thác con trong tay Chúa. Lạy 
		Chúa là Đấng Cứu Chuộc vô cùng nhân ái. </p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager