File "14.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN IV MC A/14.htm
File size: 12.14 KiB (12427 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VI Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI Mùa Chay - Năm A: Người mù; Ngọn đèn đức tin; thầy là ánh sáng thế gian; Cửa sổ tâm hồn; Ánh sáng; Định kiến."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VI Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
IV Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"><b>
CHỮA LÀNH NGƯỜI MÙ TỪ THUỞ MỚI SINH</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc289076103">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">"Ai dã phạm tội để nó phải sinh ra mù lòa
như vậy?"</span></b><span style="font-size: 14.0pt">. Theo một quan niệm khá
phổ biến trong thế giới cổ thời, thì có mọi liên hệ mật thiết giữa tội lỗi
và bệnh tật thể lý (Xh 9, 1-12; Tv 38, 2-6; Ed 18, 20). Trong trường hợp các
kẻ tàn tật bẩm sinh, một số giáo sĩ Do thái cho rằng là tại cha mẹ, kẻ khác
bảo do chính đứa bé mà chứng tật đã phát sinh trong thời kỳ mang thai
(Strack-bill. t.II, tr.528).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Ta là ánh sáng thế gian"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
ở đây còn rõ ràng hơn ở 8,12. "ánh sáng" không phải là một định nghĩa siêu
hình về con người Chúa Giêsu, nhưng là một cách mô tả ảnh hưởng của Người
trên vũ trụ; Người là ánh sáng tạo nên cuộc phán xét và cứu rối trần gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Người Do thái đồng lòng trục xuất anh ta
khỏi hội đường"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Vào thời
biên soạn Tin Mừng, chắc chắn biện pháp trục xuất còn được thi hành trong
dân Do thái. Có 3 loại. Nhẹ nhất là khiển trách (nozlpha) và phạm nhân bị
tách biệt khoảng một tuần, hay hơn nữa là một tháng. Bậc thứ hai là loại trừ
(nddui): trong vòng một tháng, phạm nhân phải ngồi bệt dưới đất mặc tang
chế, để râu tóc mọc dài, không tắm rứa, đứng "ở nơi riêng biệt trong giờ cầu
nguyện chung. Bậc thứ ba là trục xuất (herem), hình phạt đáng sợ nhất: nó
kéo dài vô hạn định; đương sự có thể bị tịch thu tài sản; mọi liên lạc, dù
là riêng tư, với tội nhân đều bất hợp pháp (Strack-bill. IV, 292-333). Hình
như các đầu mục nhân dân đã áp đụng hình phạt này đối với những người theo
Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Chúng ta biết Thiên Chúa không nhậm lời kẻ
tội lỗi”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Đó là một chân lý
phổ thông trong thế giới Thánh kinh (Is 1,15; Tv 66,18; 109,7; Cn 15,29; G
7,9; 5,13; Ga 16,23-27; 1Ga 3, 21-22).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Để kẻ thấy được lại đui mù”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Dù ý nghĩa văn phạm của phân từ được dùng ở đây là thế nào chăng nữa (ngay
cả người Hy Lạp, đặc biệt thánh Gioan Kim khẩu, cũng thú nhận trong: chữ
‘hin’ không luôn luôn chỉ mục đích, mà thỉnh thoảng chỉ một hậu quả), thì sự
đui mù của các kẻ cứng lòng tm không phải là mục đích Thiên Chúa muốn trong
mầu nhiệm tiền định, nhưng chỉ là một trong các hậu kết của thái độ họ đối
với Chúa Kitô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trường hợp anh mù soi chiếu một cách sỗ sàng
cảnh ngộ cụ thể của đức tin trong thế gian này: một cảnh ngộ bi đát. Việc
nhìn nhận Chúa Giêsu Kitô và lòng trung thành với ánh sáng đòi hỏi người đó
một sự đoạn tuyệt anh hùng; anh phải vượt thắng tất cả các áp lực và sợ hãi.
Đức tin của anh bị thế gian truy nã, vì đức tin là chọn lựa theo Con Người
trong cuộc chiến giữa ánh sáng và tối tăm. Nhưng trong cuộc tranh chấp này,
đức tin là chiến thắng của sự sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1) Câu chuyện người mù chiếu dọi một luồng
sáng gay gắt trên hành trình của ánh sáng trong thẳm sâu tâm hồn con người,
trên các chướng ngại vật mà ánh sáng gặp phải và trên cuộc tranh chấp của nó
với quyền lực tối tăm. Con người vừa là ánh sáng vừa là bóng tối. Họ mang
trong mình khả năng trở thành mù lòa, khả năng tự viện ra nhiều lý do chính
đáng để khỏi nhìn xem, khả năng tự tạo cho mình nhiều xác tín sai lạc, khả
năng từ chối mở mắt khi bảo mình trông thấy. Nhưng ánh sáng trong họ cũng
không kém đòi hỏi. Nó bắt buộc phải xét lại biết bao vấn đề, phải từ bỏ biết
bao thói quen, phải đoạn tuyệt đôi khi với môi trường sống. Vì những thứ ấy
dễ làm cho cái nhìn của con người bị sai lạc. Con người phải tìm lại cho
được lòng trong trắng của tuổi ấu thơ vậy. Đó là tất cả những gì mà câu
chuyện người mừ bẩm sinh muốn nói. Câu chuyện ấy đã diễn tả thành bi kịch
lời Chúa Giêsu sau đây: đèn của thân thể là con mắt. Nếu mắt người lành lặn
thì toàn thân người sẽ sáng láng. Nhưng nếu mắt người đau yếu, toàn thân
ngươi sẽ ở trong tối tăm. Vậy nếu ánh sáng trong ngươi trở nên tối tăm, thì
sẽ tối tăm biết mấy" (Mt 6, 22-23).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2) Câu chuyện người mù từ thuở mới sinh cho
thấy cảnh ngộ của người tín hữu có thể bi thảm đến chừng nào (ngược với ý
kiến của một số nhà hiện sinh vô thần xem đức tin như là một sự đào thoát an
thân). Đức tin có thể đòi buộc ta phải đoạn vệ dữ dội với thế gian và phải
anh hùng tuyên xưng chân lý. Việc nhìn nhận Chúa Giêsu như là Đấng được
Thiên Chúa sai đã khiến anh mù bị khai trừ ra khỏi cộng đoàn. Người ta đuổi
anh như đuổi một tội nhân. Ngay cả cha mẹ anh cũng từ chối bênh vực anh nữa.
Đức tin bấy giờ có vẻ cô đơn. Nó bị tầm nã. Nhưng nó cần phải lượt thắng sự
sợ hãi, lòng kính trọng của thế nhân, nỗi lo âu về dư luận người đời và phải
cố gắng độc lập để đạt đến sự tự do đích thực, dù phải chịu muôn ngàn đau
đớn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3) Cử chỉ chúa Giêsu lấy bùn hòa với nước
miếng xem ra kỳ dị; tuy nhiên có thể đoan chắc rằng người không để sự gì xảy
ra cách ngẫu nhiên. Trước tiên, việc đó gợi cho ta nhớ đến câu chuyện trong
Sáng Thế Ký mô tả Thiên Chúa lấy bùn đất tạo dựng con người đầu tiên (St
2,7). Khi bảo anh chàng kia bị mù là để công việc Thiên Chúa được tỏ hiện
trong anh nhờ trung gian Đấng Ngài sai đến, Chúa Giêsu muốn tự giới thiệu
mình như là kẻ có sứ mệnh tiếp tục công việc tạo dựng đã khởi đầu song chưa
hoàn tất. Ngay từ những câu đầu tiên, Người tỏ ra như là Đấng được Tạo Hóa
sai đến, làm lại cũng một cử chỉ để chữa lành con người mà tật nguyền là dấu
chỉ của một sự thiếu thốn sâu xa hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">4) Giữa loài người chúng ta, có những kẻ
không nhìn xem được; họ biết điều đó nhưng cảm thấy không thể chữa mình
lành. Người mù bẩm sinh trong Tin Mừng là biểu tượng, là đại diện của họ: Và
cũng như Chúa Giêsu đã làm cho bệnh nhân đó được lại mọi quan năng của con
người, thì Người cũng mang đến cho những ai ý thức rõ sự ngu dốt và tối tăm
của mình, ánh sáng nội tâm để làm tri thức đích thực; Người ban cho họ khả
năng hiểu biết, phân biệt cái gì là thật và cái gì chỉ được bộ mã bên ngoài.
Ngược lại, có nhiều kẻ chẳng ý thức tí nào về sự đui mù của mình; họ tự mãn
về điều họ biết và không ao ước gì khác nữa. Những người đó bị đóng kín
trong sự hiểu biết riêng tư, họ sẽ chẳng bao giờ đi xa hơn, và sẽ không tài
nào đón nhận được những gì mà Chúa có thể cho họ khám phá một ngày nào đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">5) Tại sao có nhiều đau khổ trong trần gian,
mà ta không biết được nguyên do, mục đích. Đừng vội kết luận rằng những kẻ
bất hạnh đang gánh chịu chúng là nạn nhân của một định mệnh mù quáng nào đó.
Sớm muộn gì rồi Thiên Chúa cũng sẽ làm rạng rỡ nơi họ sức mạnh và lòng nhân
ái của Ngài (Rm 8,28). Chính vì mục đích ấy mà Tobia đã bị đui mù, Gióp rơi
vào cảnh cùng khốn và Ladarô phải bị chôn vùi trong nấm mộ.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>