File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN III PS/12.htm
File size: 13 KiB (13310 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Phục Sinh; Mời ông ở lại; Đường hy vong; trên đường Emmau; Người bạn đồng hành; Dừng chân; Chúa sống lại; Sau mộng mơ đến than khóc; emmau; Emmau; Emmau;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	III Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>HAI MÔN ĐỆ LÀNG EMMAU</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc292137732">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của 
		Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">&quot;Một làng kia cách Giêrusalem sáu 
		mươi dặm, tên là Emnmau&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
		địa điểm này hãy còn được tranh luận. Người ta nghĩ đó là Amwas, cách 
		Giêrusalem độ 30km về hướng Tây. &quot;60 dặm&quot; là cách đọc thông thường được 
		chấp nhận (tương ứng với 12 km); nhưng nhiều chứng từ đáng tin cậy (như 
		bản Sinaiticus, 5 trong các thủ sao khá nhất của bản Phổ thông và 3 thủ 
		sao của bản syri-palestin) lại đọc 160, là điều phù hợp với địa danh 
		Amwas.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">&quot;Ông là cư dân duy nhất ở 
		Giêrusalem&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: Cách dịch 
		này không đúng mấy vì làm ta tưởng các môn đồ xem Chúa Giêsu như là 
		người thường trú tại Giêrusalem. Nhưng động từ Hy lạp được dùng ở đây, 
		paroikéô, chắc hẳn có nghĩa thông thường như trong bản 70: &quot;cư ngụ với 
		tư cách ngoại kiều, lưu trú như người ngoại quốc&quot;. Các môn đồ coi Chúa 
		Giêsu như khách hành hương đến Giêrusalem dịp Lễ Vượt Qua.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">&quot;Một ngôn sứ quyền năng trong việc 
		làm&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: Các môn đồ cho tới 
		bày giờ vẫn còn xem Chúa Giêsu như một ngôn sứ thôi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">&quot;Nhưng với ngần ấy cơ sự, nay đã 
		là ngày thứ ba rồi kể từ khi các việc ấy diễn ra&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
		Các môn đồ đã thất vọng vì Chúa Giêsu bị nhà cầm quyền Israel tuyên án 
		tử hình thập giá. Họ cũng thất vọng vì đã ba ngày sau vụ đóng đinh rồi 
		mà Thiên Chúa chẳng hề can thiệp gì để cứu giúp vị ngôn sứ cả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">&quot;Khởi từ Môisen và rảo qua hết 
		thảm các ngôn sứ</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">&quot;: 
		Môisen, nghĩa là Lề luật, với các Ngôn sứ tạo thành chất liệu chủ yếu 
		của Thánh Kinh (16, 16. 29- 31; 24, 44; Cv 24, 14; 28, 2) người ta đọc 
		sánh các vị trong phụng tự ở Hội đường (Cv 13, 15).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">&quot;Người cầm lấy bánh, chúc tụng, 
		đoạn bẻ ra trao cho họ”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
		Không chắc là bấy giờ Chúa Giêsu tái diễn bữa Tiệc ly. Nhưng Luca dùng ở 
		đây một ngữ vựng có tính cách Thánh Thể (x 22, 19 và 9, 16) để cho độc 
		giả cảm thấy rằng việc &quot;bẻ bánh&quot; (Cv 2, 42.46; 20,7.11) làm họ gặp gỡ 
		Đấng Phục Sinh, như trường hợp các môn đồ Emmau.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">&quot;Người đã hiện ra cho Simon&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
		Biến cố này được đề cập tới trong bản liệt kê cổ xưa của 1 Cr 15, 5, 
		cũng như đã được loan báo ở 22, 31- 32, nơi người ta cũng gặp tên Simon.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">“Lúc bẻ bánh&quot;</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
		tiếng Hy lạp cho phép ta hiểu: lúc bẻ bánh hoặc nhờ việc bẻ bánh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sự hiện diện của Đấng Phục sinh thâm 
		nhập vào tâm thức tôn giáo, vào trong đời sống đức tin, nhờ Thánh Kinh 
		được giải thích theo ý nghĩa sứ điệp Vượt Qua, nhờ bữa ăn Thánh Thể nung 
		đốt tâm hồn và giúp tâm hồn nhận ra Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">1) Tâm trạng của các môn đồ Emmau mấy 
		ngày sau cái chết của Chúa Giêsu không phải là đặc biệt lắm. Lúc ấy cũng 
		như bấy giờ, có nhiều người đã đặt niềm hy vọng vào Chúa hay vào Giáo 
		Hội và họ đã thất vọng vì diễn tiến các biến cố. Họ nghĩ Chúa Kitô phải 
		ban cho họ niềm trông cậy và bình an, Giáo Hội phải đem đến cho họ những 
		điều vững chắc và nhiều gương mẫu thật đáng phục; thế nhưng chẳng có gì 
		được thực hiện. Chúa không được mọi người thành tâm thiện chí nhận ra, 
		và Giáo Hội chẳng tai tiếng thì cũng làm nhiều kẻ nản lòng... Dĩ nhiên, 
		sự việc không bao giờ xảy ra như đã hứa và niềm hy vọng của chúng ta đôi 
		khi như bị dối lừa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">2) Các môn đồ Emmau và những ai đã trông 
		cậy vào Chúa Giêsu mà thất vọng, là vì niềm hy vọng của họ quá trần tục, 
		dựa trên cái nhìn nhân loại về các biến cố. Để thắng nỗi ô nhục, cớ vấp 
		phạm gây ra do sự thất bại của Chúa Giêsu, niềm hy vọng đó phải biến 
		thành niềm hy vọng đốt thần, đặt cơ sở trên cái nhìn của Thiên Chúa về 
		lịch sử. Vì thế, trong cuộc đàm thoại với hai môn đồ Emmau, Chúa Giêsu 
		đã sửa đổi nhãn giới của các vị bằng cách giúp họ hiểu rằng cái chết của 
		Người có ý nghĩa xét về quan điểm của Thiên Chúa. Quan điềm này được 
		diễn tả trong Thánh Kinh. “Bắt đầu từ Môisen và hết thảy các ngôn sứ, 
		Người dẫn giải cho họ các điều đã viết về Người trong toàn bộ Thánh 
		Kinh&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta không rõ hai môn đồ nghe gì lúc 
		ấy, chỉ biết vài ngày sau đó họ nói vắn tắt thế này: lòng chúng ta đã 
		chẳng bừng cháy lên khi Ngươi trò chuyện cùng ta trên đường đi đó sao? 
		Có lẽ Chúa Giêsu đã nhắc lại cách vắn tắt và sống động toàn bộ lịch sử 
		của tuyển dân, với bao biến cố thăng trầm, bao phen trung thành và bội 
		phản của họ; nhắc lại những chuỗi can thiệp của Chúa mà, mỗi thế hệ, qua 
		mọi mọi biến cố đau thương hay hạnh phúc, đã làm dấy lên nhiều ngôn sứ 
		với nhiệm vụ khêu lại lòng trung thành nhạt phai, đã hứa ban Đấng cứu 
		thế mà một ngày nào đó sẽ đến tai lập tất cả trong bình an và trật tự. 
		Ta có thể nghĩ rằng người lữ khách vô danh này đã nhắc lại cho họ các 
		thi ca về người Tôi tớ của Isaia và các Thánh vịnh, như Phêrô đã làm 
		trong ngày lễ Ngũ tuần trước mặt người Do thái. Tắt một lời, khi gợi lại 
		12 thế kỷ lịch sử này, Người cho họ thấy “Đấng Messia phải chịu đau khổ 
		đã rồi mới vào trong Vinh quang&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cuối cuộc chiêm niệm này, sau khi đã dấn 
		bước đi theo, các bậc tiền tổ trong đức tin, tức là các ngôn sứ, hiền 
		nhân, thi sĩ của Thiên Chúa toàn năng, hai môn đồ mới bắt đầu khám phá 
		ra rằng có lẽ tất cả không đến nỗi phải thất vọng, rằng mọi sự có lẽ nằm 
		trong trật tự, cho dù trật tự ấy khác với trật tự mà tự nhiên họ đã mong 
		chờ. Đức tin vào Giêsu Nadarét của họ. Niềm tin của họ có lẽ đã thoát ra 
		khỏi một thứ lý luận trần tục nào đó, thì lý luận đã giam hãm họ và đẩy 
		họ đến chỗ thất vọng ê chề; nhưng dầu sao niềm tin ấy xem ra không phi 
		lý nữa, mà còn có thể phù hợp với cái nhìn của Thiên Chúa về thế gian, 
		cái nhìn đã được loan báo dần dần bởi các hiền nhân và các ngôn sứ trong 
		suốt 1200 năm lịch sử.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">3) Nhờ lại Thiên Chúa được khám phá 
		trong Thánh Kinh, các môn đồ Emmau đã có một não trạng khác; họ đã mở 
		rộng quan điểm, hay đúng hơn đã loại bỏ quan điểm của mình dể đi vào 
		quan điểm của Thiên Chúa. Chỉ sau đấy họ mới nhận ra Chúa Giêsu. Muốn 
		tin vào Chúa Kitô tử nạn, chiến bại và Phục sinh, thì phải chấp nhận ra 
		khỏi cái kiểu lý luận thế nhân, để đặt mình trong kế hoạch của Thiên 
		Chúa, kế hoạch mà mọi phương hướng luôn luôn làm lý trí nhỏ bé của con 
		người choáng ngợp, và để Ngài hướng dẫn. Bấy giờ mọi sự sẽ trở nên đơn 
		giản, sẽ biện thành niềm vui. Như thánh Phêrô đã nói khi kết thúc một 
		đoạn trong thư của ngài mà chúng ta vừa nghe lúc nãy: nhờ Chúa Kitô, anh 
		em tin vào Thiên Chúa. Đấng đã cho Người sống lại từ cõi chết và đã ban 
		vinh quang cho Người, ngõ hầu anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng của 
		anh em nơi Thiên Chúa&quot; (1Pr 1, 21).</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager