File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN III PS/08.htm
File size: 13.98 KiB (14320 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Phục Sinh; Mời ông ở lại; Đường hy vong; trên đường Emmau; Người bạn đồng hành; Dừng chân; Chúa sống lại; Sau mộng mơ đến than khóc; emmau; Emmau; Emmau;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
III Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
EMMANUEL</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc292137728">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy niệm của
JNK</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Có bao giờ bạn nghĩ: rất có thể mình
cũng sẽ gặp trường hợp tương tự như hai môn đệ làng Emmau: một người nào
đó nói chuyện với mình, yêu cầu mình giúp đỡ, lại chính là Đức Giêsu
không? Có thể rút ra bài học gì từ bài Tin Mừng hôm nay về sự đồng hóa
giữa Đức Giêsu và tha nhân (tha nhân là Đức Giêsu, Đức Giêsu là tha nhân
của ta)?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Có người chủ trương: yêu người chính
là yêu Thiên Chúa. Chủ trương ấy có nền tảng trong Kinh Thánh không? Hãy
trưng dẫn một vài câu tiêu biểu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy tư gợi ý:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">1. Hai tông đồ ở Emmau không nhận
ra Đức Giêsu nơi người bộ hành cùng đi với mình</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một điều khá kỳ thú trong bài Tin Mừng
hôm nay, đó là các tông đồ đã sống với Đức Giêsu suốt ba năm, đã từng
nghe Ngài nói, giảng dạy, thế mà nay, khi Ngài sống lại, cùng đi với các
ông, giảng dạy cho các ông, các ông lại không nhận ra Ngài. Có lẽ Ngài
đã mang một bộ mặt xa lạ, đã đội lốt một người bộ hành như bao bộ hành
khác. Điều các ông không ngờ được là người mà các ông tưởng là một bộ
hành xa lạ ấy lại chính là Đức Giêsu, Thầy mình. Các ông chỉ nhận ra
Ngài khi Ngài đồng bàn với họ, chính xác là khi Ngài cầm lấy bánh, dâng
lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Nghĩa là khi các ông thấy có sự
giống nhau giữa người bộ hành này với Thầy mình. Rất may là các ông đã
đối xử với người bộ hành ấy rất tốt: chăm chú nghe người ấy nói, mời ở
lại dùng bữa… Nếu không thì thật đáng tiếc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">2. Coi chừng kẻo chính chúng ta
cũng không nhận ra Đức Giêsu nơi những người chung quanh ta</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều kỳ thú đó cũng xảy ra một cách
tương tự biết bao lần trong đời sống chúng ta. Chúng ta sống với những
người chung quanh mình, mà không bao giờ hoặc rất ít khi ta nhận ra
Thiên Chúa hay Đức Giêsu ở nơi họ. Dường như đối với ta, Thiên Chúa hay
Đức Giêsu là người ở đâu đâu, ở trên trời, ở trong nhà tạm của nhà thờ,
hoặc ở khắp nơi một cách thiêng liêng. Ngài có vẻ là một thực tại rất
trừu tượng, nếu có cụ thể thì chỉ là những ảnh vẽ, những bức tượng bất
động, vô hồn. Và tình yêu của chúng ta đối với Ngài cũng rất trừu tượng,
rất bí tích, chỉ được thể hiện bằng sự hướng thiện, bằng việc năng cầu
nguyện, năng tham dự và lãnh nhận các bí tích.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng bài Tin Mừng hôm nay nhắc lại cho
chúng ta một chân lý hết sức quan trọng. Thiên Chúa hay Đức Giêsu có thể
chính là người bộ hành mà mình ngỡ là rất xa lạ. Nghĩa là Ngài có thể
mặc lấy những bộ mặt khác nhau, hình dáng khác nhau, với những tính tình
khác nhau, tư cách điệu bộ khác nhau nơi những người ta gặp trên đời,
nơi những người sống chung quanh ta. Và tình yêu của chúng ta - nếu có -
đối với Ngài thì phải được thể hiện cụ thể nơi những con người cụ thể
ấy, chứ không phải một cách trừu tượng. Có thể nói: muốn yêu Đức Giêsu,
thì cách tốt nhất, cụ thể nhất và chắc chắn nhất là yêu những người
chung quanh ta, và bất kỳ người nào ta gặp trong cuộc đời. Và cũng có
thể nói một cách chắc chắn: nếu ta không yêu những người ấy, thì ta
không thật sự yêu Đức Giêsu hay yêu Thiên Chúa. Nếu ta tưởng rằng mình
yêu Thiên Chúa, yêu Đức Giêsu bằng cách này hay cách khác, nhưng ta
không hề yêu Ngài nơi những con người cụ thể chung quanh ta, thì tình
yêu ấy chắc chắn chỉ là một ảo tưởng. Rất có thể ta đang yêu chính bản
thân mình một cách ích kỷ, nhưng sự ích kỷ ấy lại mặc lấy một hình thức
khôn khéo là yêu Thiên Chúa hay Đức Giêsu một cách trừu tượng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">3. Đức Giêsu đồng hóa chính Ngài
với tha nhân của ta</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có thể nói những người chung quanh ta là
những Đức Giêsu rất sống động, rất cụ thể. Hay nói một cách khác, trong
một mức độ nào đó, họ chính là hiện thân của Thiên Chúa hay Đức Giêsu.
Chân lý này có một nền tảng rất vững chắc trong Kinh Thánh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">a. Tha nhân là hình ảnh của Thiên Chúa
(x. St 1,26.27; 9,6): Chúng ta không thể yêu Thiên Chúa hay Đức Giêsu mà
không yêu hình ảnh hay hiện thân của Ngài. Khi hai người yêu thương
nhau, họ rất quí hình ảnh của nhau, và hình ảnh đó là một biểu trưng có
tính đại diện cho chính người trong ảnh. Coi thường hay xúc phạm đến
hình ảnh của một người luôn luôn được coi là xúc phạm đến chính con
người ấy. Hai môn đệ làng Emmau nhận ra người bộ hành là Đức Giêsu khi
người ấy bẻ bánh giống như Đức Giêsu. Con người được tạo dựng "giống
như" Thiên Chúa (St 1,26; 5,1), điều ấy có làm ta nhận ra Ngài nơi họ
không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">b. Tha nhân là con cái Thiên Chúa (x. Lc
20,36; Ga 11,52; Rm 8,14.16.21; Gl 3,26; 1Ga 3,1.2.10;): Tất cả chúng ta
đều là con cái Thiên Chúa, đều gọi Thiên Chúa là Cha, và cùng là anh em
với nhau. Con cái một cách nào đó là hiện thân của cha mẹ. Kinh nghiệm
đời sống cho ta thấy: ai yêu cha mẹ tất nhiên cũng yêu thương anh chị em
mình. Và ai không yêu thương anh chị em mình, chắc chắn tình yêu đối với
cha mẹ cũng rất nhạt nhẽo hoặc giả tạo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">c. Từ những căn bản trên, Đức Giêsu đồng
hóa chính Ngài với tha nhân của ta (x. Mt 10.40; 18,5; 25,40.45; Lc
10,16): Ta làm gì cho tha nhân của ta, trước tiên là những người gần gũi
ta nhất, rồi đến những người sống chung quanh ta, những người ta thường
gặp, và tất cả mọi người, chính là làm cho Ngài. Ta yêu họ chính là ta
yêu Ngài, ta ghét họ chính là ta ghét Ngài, hy sinh cho họ là hy sinh
cho Ngài, làm hại họ là làm hại chính Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">4. Yêu tha nhân là yêu Thiên Chúa,
và là chu toàn luật Chúa</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Cựu Ước, khi trình độ con người
còn thấp, có sự phân biệt rõ rệt giữa Thiên Chúa và tha nhân. Vì thế, có
hai điều răn quan trọng nhất là: "Hãy yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của
anh em, hết lòng hết dạ, hết sức anh em" (Đnl 6,5) và "hãy yêu người
khác như chính mình" (Lv 19,18). Đức Giêsu đã nhắc lại hai điều răn ấy
như hai điều luật căn bản của Lề Luật cũ. Nhưng qua thời Tân Ước, khi
trình độ của con người cao hơn, hai điều răn ấy được tóm lại thành một:
hễ yêu Chúa tất nhiên phải yêu tha nhân, và hễ yêu tha nhân thật tình
tất nhiên là đã yêu Chúa rồi. Thánh Gio-an viết: "Nếu ai nói: "Tôi yêu
mến Thiên Chúa" mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai
không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến
Thiên Chúa mà họ không trông thấy" (1Ga 4,20). Vì thế, thánh Phao-lô
viết: "Ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật" (Rm 13,8.10), "Anh em hãy
mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Kitô" (Gl
6,2). Thánh Gia-cô-bê cũng nói: "Anh em làm điều tốt nếu anh em chu toàn
luật Kinh Thánh được đưa lên hàng đầu là: Ngươi phải yêu người thân cận
như chính mình" (Gc 2,8).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tóm lại, bài Tin Mừng hôm nay nhắc nhở
chúng ta chân lý quan trọng này: tha nhân chính là hình ảnh, hay một
cách nào đó, là hiện thân của Thiên Chúa hay Đức Giêsu. Vì thế, chúng ta
hãy tập nhìn họ là "Em-ma-nu-el" (Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta). Thiên
Chúa hay Đức Giêsu đang ở giữa chúng ta, ở với chúng ta qua những người
chung quanh ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">CẦU NGUYỆN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, bài Tin Mừng hôm nay thật là
tuyệt vời, nó cho con thấy và nhắc lại cho con một chân lý kỳ diệu:
Những người gần gũi với con, sống chung quanh con một cách nào đó là
hiện thân của Cha, của Đức Giêsu. Vì thế, yêu Cha, yêu Đức Giêsu tất
nhiên phải yêu những người ấy. Và chỉ khi con yêu họ, con mới chứng tỏ
được rằng con thật sự yêu Cha và yêu Đức Giêsu. Xin giúp con yêu họ thật
sự bằng hành động cụ thể.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>